12 chòm sao: Oan gia

Chương 13: Công công thụ thụ


Một buổi sáng ngắn ngủi cũng mau chóng kết thúc. Các giáo viên cùng hướng dẫn viên bắt đầu dặn dò mọi người thu dọn hành lý, cũng như quét dọn xếp mọi thứ trở về bộ dạng tươm tất lúc đầu. Lúc dọn rồi mới thấy, chỉ trong hai ngày một đêm ngắn ngủi, lớp nó đã xả ra không biết bao nhiêu là rác. Nào là vỏ bim bim, vỏ kẹo, vỏ bánh rồi cả mấy lon nước ngọt... chưa kể là có tận mấy cái áo khoác đồng phục, quần, áo sơ mi,.. vứt lăn lóc, tìm mãi không thấy chủ - sau cùng, đành phải nhét chúng vào một cái túi lớn, rồi tính sau.

Cự Giải đứng dậy chỉ đạo mọi người bắt đầu cầm chổi quét - sau khi mọi thứ đã gần như đâu vào đấy hết.

...

Mọi việc xong xuôi cũng là lúc giữa trưa.

"Được rồi.Bây giờ cả lớp xuống ăn đi." - Tiếng cô Hằng vang lên, cô lùa hết bọn nó xuống dưới nhà, còn bản thân thì nán lại thêm một chút, tự tay dọn nốt vài thứ còn chưa được gọn gàng.

Bữa trưa cuối cùng này vẫn chỉ là những món ăn thường ngày quen thuộc. Gồm có đĩa rau xào, con cá rán rồi đĩa đậu thịt, và bát canh rau,.. Tất cả đều giản dị nhưng cũng đặc biệt đến lạ. Không biết vì tìm thấy điều gì nhưng suốt bữa ăn, cả lũ cứ mãi râm ran nói chuyện và cười đùa với nhau không biết chán. Nhiều đứa khi ăn xong, đặt bát cơm xuống bàn mà trong lòng thầm thở dài, than rằng thời gian sao ngắn và trôi nhanh quá. Chưa gì chuyến đi đã sắp hết và mọi người sẽ lại trở về nhịp sống thường nhật bận rộn chốn thành thị, khác xa với cảm giác thanh bình, không lo không nghĩ không bài tập các thứ khi ở nơi núi non này.

...

"Cự Giải!!!! Có chuyện rồi, lớp mình thiếu tận ba người!!!" - Một bạn gái kiểm tra sĩ số của lớp, đột nhiên hốt hoảng. Bây giờ đã gần hai giờ chiều, lẽ ra mọi người phải đi ra xe rồi nhưng số người vẫn chưa đủ.

Cự Giải bực mình hỏi lại. Trong đầu cô thầm nghĩ đến Kim Ngưu nhưng chỉ nhanh thôi vì cô biết, chẳng liên quan gì hết đến Ngưu - giật mình chỉ là phản ứng có điều kiện sau mọi chuyện đã xảy ra trong mấy ngày qua mà thôi.

"Thiếu Nhân Mã, Thiên Bình và Song Ngư." - Bạn nữ kia nói tiếp - "Đã hỏi thì có người bảo, thấy ba người thuê xe đạp đi nhưng bây giờ vẫn chưa thấy quay lại, đi ngay sau lúc ăn một tẹo."

Đợi mãi chẳng thấy ba người kia trở lại. Ai cũng lo lắng. Gọi điện thoại thì chẳng thấy ai trong số mấy đứa đó nhấc máy. Cả lớp phải ở lại đợi bằng được, đủ người mới được lên xe. Cũng có người bảo chia ra đi tìm thử xem - nhưng nhất quyết không được, đã lạc mất ba đứa rồi, tản ra nữa thì bao giờ mới về được. Nên sau cùng, mọi người vẫn chỉ đứng yên ở dưới nhà sàn, cũng chỗ balo, vali các thứ, đợi. Những lớp khác, mọi người đã bắt đầu đi thành hàng, ra đến xe đỗ ở cái bãi trống lúc mới đến.

.Vì tự nhiên thấy một nhóm học sinh đứng ngồi lúc nhúc giữa trời nắng, điều này thu hút sự hiếu kỳ của một số khách du lịch nước ngoài đi ngang qua. Họ vô cùng thân thiện và vui vẻ bắt chuyện với một số học sinh đứng đó.

Khi ấy, "Kia kia!!!! Ba đứa chúng nó về rồi!!!!" - Ai đó hứng khởi nhảy cẫng lên khi thấy hai chiếc xe đạp song song đi từ xa lại.

"Mấy đứa đi đâu thế hả?" - Các thầy cô ở đó xúm lại vừa hỏi vừa trách. Có cô giáo còn đe dọa rằng sau khi về trường, sẽ dẫn ba đứa lên gặp ban giám hiệu và kỷ luật thật nặng. Song Ngư, Nhân Mã và Thiên Bình chỉ biết cúi đầu im lặng và không phản bác được gì hơn.

Mọi người tản ra và bắt đầu đi bộ ra chỗ để xe, nhập vào cuối đoàn người. Lúc này, mấy đứa trong lớp mới để ý vết thương ở chân của Thiên Bình. Cô khập khiễng chậm chạp đi từng bước một và rồi mấy chốc đã bị tụt xuống cuối hàng. Mồ hôi ướt đầm trán khiến mái tóc dài của cô như bết lại, khuôn mặt đỏ bừng bừng vì nóng.

"Thôi lên đây. Tôi cõng nốt cho lần này.."

Một bóng lưng xuất hiện. Giọng nói trầm ấm đó.

Lại là Thiên Yết.

"Không cần cậu lo, tránh ra." - Thiên Bình bước qua Thiên Yết và cố đi về phía trước, cứng rắn muốn đi bằng sức mình, cũng chẳng muốn dây dưa đến cậu, đồ sao chổi - cô vẫn không thích Yết lắm, người này đã gây ra rất nhiều rắc rối cho bọn họ, cô biết thế..

"Đừng có rắc rối nữa. Cậu đang làm mọi người phải đi chậm lại chờ cậu đấy." - Thiên Yết kéo Thiên Bình lên lưng mình, ha, kéo kéo lôi lôi một lúc cuối cùng cũng cõng được con nhỏ này.

Thiên Bình xấu hổ, khổ sở im lặng, cô càng lúc càng thấy ghét cái sự ngang ngược và ích kỷ trong tính cách của Thiên Yết. Độc đoán!

"Hai người tình tự vừa phải thôi, thích thì lên xe cho ngồi với nhau. Bây giờ thì nhanh lên." - Tiếng Bạch Dương cao vút lên, có thể nghe rõ mồn một trong không gian rộng lớn. Sau câu nói giục giã mà cũng vừa mang ý trêu đùa kia, mọi người như đồng loạt quay lại nhìn hai người kia chằm chằm và cười khúc khích một cách mờ ám.

Giằng co to tiếng thế - Ai mà chẳng nghe thấy. Có khi, lớp sắp có cặp đôi đầu tiên rồi cũng nên - nhiều người nghĩ thầm vậy.

Thiên Bình bị trêu như thế thì ngại ngùng, hai má chút một chút một đỏ bừng lên như trát phấn. Cô cúi gằm mặt không đáp trả mấy lời trêu chọc. Ít lâu sau, tiếng trêu đùa rôm rả cũng biến mất dần, chẳng ai để tâm lắm, chỉ trêu thế thôi - cấp ba mà, mấy trò gán ghép linh tinh là không tránh khỏi.

...

"Cảm ơn." - Trước khi leo khỏi lưng của Thiên Yết, Thiên Bình xấu hổ, thì thầm một câu nhỏ tí rồi lại nhanh chóng bỏ đi cùng nhóm Cự Giải.

...

"Ê Mã. Trong máy của mày có nhiều bài hay, bật lên cho mọi người quẩy đi!!" - Một đứa từ hàng ghế trên quay xuống đề nghị và Nhân Mã cũng vui vẻ chấp nhận. Cô mở máy và ấn bừa vào một danh sách nhạc để nó tự chạy rồi ném luôn chiếc điện thoại cho người bạn kia cầm, muốn bật bài gì thì bật.

Nhân Mã cùng Cự Giải, Thiên Bình, Bạch Dương và Sư Tử ngồi chật kín băng ghế dài nằm cuối xe. Chuyến đi lần này với tụi nó có tương đối quá sức vì rất nhiều chuyện xảy ra nên cả năm đứa đều rất mệt. Ai cũng dựa nhau rồi lim dim ngủ, mặc kệ tiếng nói chuyện và tiếng nhạc ồn ào.

..

Tiếng nhạc của lũ con gái bật rất to khiến nhiều người cảm thấy chói tai nhưng cũng không ảnh hưởng mấy đến cuộc nói chuyện của những thằng con trai. Con trai ấy mà, ngồi với nhau, mấy thằng dù "man" đến mấy cũng thành bà tám hết - ngồi túm lại với nhau nói liên thiên quanh quẩn với mấy chủ đề quen thuộc đến nhàm chán như Liên minh huyền thoại, bóng đá, phim hành động rồi thi thoảng là chút ít về âm nhạc như mấy bài hát mới nổi hoặc mới ra gần đây..

Âm thanh từ chiếc loa để ở đầu xe nó bé dần khi bài hát kết thúc. Điều đặc biệt là thay vì một bài hát nữa bật lên, truyền đến tai bọn nó là một đoạn hội thoại ngắn mà súc tích. Đứa cầm điện thoại của Nhân Mã ngơ ngác, nghe mà chẳng hiểu cái mô tê gì hết - lặng người, còn không kịp phản ứng là có nên đổi bài không.. nên không?!

"Có ăn shit thay cơm không?" - "Có."

"Có là người dân tộc Mông không?" - "Có."

"Có thích Xử Nữ không?" - "Có."

"Thích hơn tình cảm ở mức bạn bè?" - ....

Tiếng người nói, một trầm ấm, một trong trẻo, vui vẻ khiến toàn bộ im bặt, một tiếng thở mạnh cũng không có.

"Kyaaaaaaaa.....!!!!!!!!" - Chỉ năm giây sau thì lũ con gái liền trở nên hỗn loạn. Lớp nó chỉ có gần hai chục đứa là con gái và mười mấy thằng con trai. Nhưng gần như toàn bộ hai mươi đứa con gái đã bị tiêm nhiễm thành hủ nữ sau năm học đầu tiên ở với nhau - lớp 10.

"Người đâu!!! Hạ lệnh xuống dưới cho ai gia, nhất định phải tìm được cặp này bằng mọi giá."

Tiếng con nhỏ Ngọc Liên gần như thét lên đầy kích động khiến cả bọn đều nổi da gà. Con nhỏ này vốn được xưng là chủ tịch của tập đoàn hủ nữ trong trường từ ngay đầu năm lớp 10 vào học, đặc biệt, nhỏ còn đang là admin và cộng tác viên nhiều fanpage của trường, nổi nhất, là page "trường X có hủ", làm địa vị con này tăng hạng cực nhanh khi ở trong trường. Thật là một lai lịch hoành tráng..

"Liên, trong đoạn ghi âm có nhắc đến Xử Nữ, còn là trong máy con Mã, chắc chắn là người lớp mình." - Một đứa nói ra phán đoán. Vậy là cả bọn liền xúm lại bật đi bật lại đoạn hội thoại đó để kiểm chứng thử.. phải không? phải không nhỉ?

Bọn con gái liền xông xáo chỗ Xử hỏi cho rõ ngọn ngành nhưng chẳng moi được tí gì từ miệng Xử Nữ cả. Cuối cùng Ngọc Liên đành bất đắc dĩ phải dựng Nhân Mã dậy.

"Cái mẹ gì nữa... Chúng mày không thấy bố đang ngủ à??" - Nhân Mã bị tát một cái cho tỉnh, bực nhưng rồi, giật cả mình khi thấy gần chục con mắt đang mở thao láo nhìn cô chằm chằm, trông như đang muốn làm thịt cô đến nơi.

"Đoạn này là của ai nói?" - Ngọc Liên nói nhanh rồi thuận tay bấm nút play để phát đoạn ghi âm lên.

Nhân Mã im lặng suy tính. Vốn dĩ cô chỉ định bày trò trêu chọc Ma Kết một ít cho vui, thuận tiện làm thêm một bằng chứng để đe doạ cậu về sau. Nhưng ai ngờ rằng lũ hủ tay nhanh hơn não này lại mở được đoạn ghi âm cô đã cắt ra từ cái video kia.. Cô thật hết cách, Nhân Mã bèn thở dài. Có trách thì trách ông trời. Không phải là Nhân Mã này ác độc, không để lại cho cậu con đường sống mà là bị người ta ép buộc, muốn làm người tốt cũng không làm được....

"Nếu nói ra thì thanh danh một đời của người này mất hết.. tao không làm chuyện thất đức vậy đâu." - Nhân Mã he hé mắt liếc qua chỗ Ma Kết. Khuôn mặt cậu xanh trắng lẫn lộn, nhìn về phía cô mãi không dứt, chắc hận lắm khi không thể xông ra đây để bịt miệng cô lại.

"Tao cảnh cáo mày!! Đừng chọc tao. Tao không kiên nhẫn được đâu. Đấm đấy.." - Ngọc Liên vừa mới chỉ tay một cái, giọng nói mới hơi đay nghiến một cái mà Nhân Mã đã hơi run. Thiên hạ đồn thổi con này nhiều lắm, trong đó còn bảo, con này xưa có học võ, lên được đai nào thì không rõ nữa..

Nhân Mã đã không có chí khí mà lập tức giơ tay xin hàng. Cô hơi nhổm dậy và thì thầm vào tai Ngọc Liên hai chữ: "Ma Kết."

"Úi giời..." - Ngọc Liên ngoác miệng ra cười lớn - "Chúng mày ạ, ra là Ma Kết."

Thế là xong. Ánh sáng trên đầu Ma Kết sau đó liền tắt hẳn. Ma Kết đón nhận một rổ ánh mắt nhìn mình mà ... Cậu chẳng biết nên diễn tả cảm xúc của mình lúc này sao nữa, linh cảm xấu, cực xấu, chắc chắn sau này, cuộc sống của cậu chẳng được dễ dàng đâu, bọn con gái D2 này - phải nói là như hổ cái hổ đói, trăm phần trăm sẽ bắt chẹt, khiến cậu sống không dễ dàng, thề luôn.

Ma Kết rầu rĩ. Lại còn được cả thằng bạn thân Xử Nữ đang ngồi cạnh nữa - đã chẳng thấu hiểu nỗi đau của bạn khi bị mấy con điên, như con Mã kia, bị mấy đứa bọn nó gài bẫy. Đã thế, Xử Nữ còn lầm bầm suốt, chửi cậu ngu, đần độn,.. các thứ.

Bạn bè.. Anh em xương máu.. mà như l.

***

Cả đoàn xe đã dừng lại ở cồng trường.

Vậy là, chuyến tham quan hai ngày một đêm của trường nó đã kết thúc, thành công rực rỡ và khá nhiều ý nghĩa. Chỉ riêng với tụi Cự Giải, cả bọn đã làm hòa được với Kim Ngưu nên một phần trong lòng đã cảm thấy sảng khoái và dễ chịu biết bao. Còn đối với toàn bộ D2 chúng nó, cả bọn đã có thêm hàng trăm bức ảnh dìm nhau độc nhất vô nhị để làm kỉ niệm cho sau này. Rồi còn những cảm xúc vui vẻ khi được cùng trải nghiệm chuyến phiêu lưu bằng xe đạp vào trong rừng khi bình minh ló dạng. Tụi hủ còn là khai quật thêm một cặp đôi đáng yêu nữa là Xử Nữ và bạn Ma Kết dễ xấu hổ.

"Mọi người cùng đợi Song Tử và Kim Ngưu rồi cùng về luôn." - Bảo Bình đề nghị rồi tất cả cùng nhau kéo đồ đến đứng trước cổng trường - một chỗ cực kì nổi bật, để đợi hai người đó đến.

Bầu trời lúc cuối chiều đột nhiên trở nên âm u hết sức. Những đám mây đen xám xuất hiện tản mạn trên nền trời xanh và che lấp chút ánh nắng cuối chiều khiến bầu trời càng trở nên tối tăm và có vẻ sầu muộn hơn. Những cành cây gần đó bị gió thổi mạnh, tạo nên tiếng xào xạc ồn ào mà cũng thật vui tai. Dự báo thời tiết đã báo rằng sẽ mưa trong buổi chiều nay từ mấy hôm trước nên cả nhóm Cự Giải bèn thầm cầu nguyện rằng trời sẽ đổ mưa sau khi cả lũ về được đến nhà vì cả lũ đều đi bộ. Dẫu chỉ mất 15 phút, nhưng vẫn sợ.

Xung quanh còn rất nhiều học sinh khác cũng đứng cùng để đợi bố mẹ đến đón, nhiều nhất là lũ học sinh năm dưới, lớp 10, khuôn mặt còn cái sự non nớt khi mới học được một kì ở cấp ba. Xe qua xe lại nườm nượp, đỗ lộn xộn hết khoảng đường vắng trước cổng trường. Tiếng mọi người giục nhau, "sắp mưa rồi đó", cứ chốc chốc lại thấy một người nói.

Chỗ bọn nó đứng đột nhiên ồn ào, nhìn một hàng nữ nữ nữ, cầm đầu là Ngọc Liên - tất cả đang đi về phía bên này. Ở lâu trong trường, nhìn cảnh này là đủ biết, chắc chắn, con Liên đã bô bô bla bla cho cả thế giới xong hết cả, loại như nó, bí mật không thể giữ kín nổi một phút đâu, quá dễ đoán.

Và. Quả nhiên thế.

"Trịnh trọng thông báo với các bạn.. đây là bạn ứ ứ trong cặp đôi mới xuất hiện." - Ngọc Liên khoác vai Xử Nữ một cách thân thiết, vui vẻ giới thiệu cho toàn bộ chị em bên dưới biết tin. Xử Nữ rợn cả người, phải săm soi, cảm giác như bản thân đã biết thành đồ vật ở bảo tàng từ lúc nào mà chẳng hay, giờ ai cũng nhìn cậu, bằng ánh mắt kiểu ... chấm than!

"Còn đây, là bạn ừ ừ." - Ngọc Liên vỗ vai Ma Kết cái đét, vì Kết đứng ngay cạnh đó.

...

"Đến đây thôi. Giải tán." - Ngọc Liên phẩy tay.

Đám đông ngay sau đó liền tản ra, biến mất nhanh chóng. Để lại đằng sau, vẻ mặt của hai đứa - Kết và Xử -bơ phờ. Vừa nãy, cả hai bị xoay vòng, nghe đủ thứ câu hỏi kì lạ, chẳng biết trả lời như này.. mà cũng chẳng biết đối phó ra sao. Cả hai đứng đực ra đó. Ước, sao cho đám này phắn nhanh nhanh hộ con cái, trời ạ.

Đều tại con ranh Nhân Mã.

Ma Kết tức giận, xông ra trước mặt Mã. Chiều cao và khí thế - cao vời vợi - làm Nhân Mã rén. Cô co rúm người lại, chỉ sợ Ma Kết không nói lý, một giây, giơ tay phang cô một phát ong đầu. Đoạn, cô len lén nhìn bàn tay của Kết - to lắm - bàn tay của người chơi bóng rổ, đã to, xong chắc còn bị chai tay nên thô ráp dữ lắm, bị tay đó vả, cô chắc sống không qua khỏi đêm nay.

Nên Nhân Mã chẳng dám nói gì. Sợ đến hú hồn.

"Con kiaaaaa! Mày có thần kinh không hả?? Xem mày đã làm ra cái chuyện nào rồi?? Xem đii!!!"

Ma Kết trong mắt Mã - vẫn chưa đủ đàn ông lắm - vì sau đó, thay vì dùng nắm đấm nói chuyện, hai đứa đấu võ mồm với nhau. Chửi qua chửi lại, lời lẽ sắc bén và đanh đá như hai mụ bán cá. Cũng không biết ai chửi giỏi hơn ai, cáu nhau cho tận đến lúc về nhà, vẫn chưa phân nổi thắng bại, hơn kém.

...

Bạch Dương cứ thi thoảng lại liếc một cái. Bên cạnh cô, còn có một thanh niên, mặt mày đen xám vẫn yên lặng đứng đó - Cậu ta chắc cũng cáu lắm - Dương nghĩ vậy.

"Nhìn cái gì mà nhìn. Tin tao móc mắt mày ra không hả?" - Xử Nữ lườm một cái.

Bạch Dương giật nảy mình, haha, đúng là ăn phải thuốc nổ mà, đanh đá chua ngoa, cô nói chắp tay, cúi đầu nói:

"Thí chủ thứ lỗi, bần tăng lỡ nhìn.. giờ không nhìn nữa.. không nhìn nữa.. A di đà phật, thiện tai, thiện tai..", xong liền quay đi, cố dặn lòng là đừng có để ý Xử Nữ nữa, đừng nhìn cậu ta nữa.. đừng có tò mò nữa..

Cả lũ phải nén cười trước hành động của Bạch Dương. Ai nấy đều háo hức, chống mắt lên chờ xem cuộc đấu khẩu thứ hai nữa, trông hai hai người này chắc thú vị hơn nhiều - một người thì thanh niên nghiêm túc, miệng lưỡi sắc nhọn đay nghiến, ngôn từ đều thâm thúy; một kẻ lại nhởn nhơ, tưng tửng không sợ trời, không sợ đất, lại còn điên điên khùng khùng, thích đóng phim cung đấu.

Nhưng không, hai người sau đó chẳng chửi nhau gì, mỗi người quay một người, tỏ thái độ ghét bỏ và khinh nhau ra mặt.

...

Đợi được một lúc, xe của Song Tử và Kim Ngưu cuối cùng cũng về đến trường, là xe cuối cùng của đoàn. Chả hiểu nổi. Rõ là lớp D2 ra xe cuối cùng, nhưng khi về, lại là top những lớp về sớm nhất. Nhìn thấy nhau, mười hai người đi lại gần, tạo thành một nhóm, rồi cứ thế, song song, cùng nhau về nhà.

Đang đi, Bảo Bình đột nhiên áp sát mấy đứa con gái, cậu có chỗ không hiểu.

"Ê. Cái câu "bạn ừ ừ" với "bạn ứ ứ" mà Ngọc Liên nó nói.. Là cái đ gì vậy? Giải thích hộ."

"Mày ngồi cùng bàn với tao mà chuyện như này nghe lại không hiểu??" - Sư Tử phẫn nộ chỉ trích - "Ở yên đó, hôm sau lên lớp tao giải thích cho nghe. Rõ là.. bạn cùng bàn của tao không thể tệ như này được.. chậc chậc.."

"Luôn đi. Đợi điếc gì.."

"Ừ thì.. tra thử công thụ đi. Google không tính phí." - Sư Tử chẳng biết nói đầu cuối như nào, nên thôi, cho luôn hai từ đó, bảo Bảo Bình tự nghiên cứu.

..

"Ê này.. sao tao tra mãi cái công thụ mà không ra gì cả?" - Sắp về đến nhà rồi mà Bảo Bình vẫn không chịu buông tha.

Câu hỏi của cậu làm Sư Tử tức giận liền nổi đóa - "Mày tra "cường công là gì?" cho tao. Rồi đọc kết quả lên rồi tao giải thích." Tra cũng ngu nữa. Loài người càng lúc càng khó hiểu.

Bảo Bình gật đầu, lại chúi mũi vào chiếc điện thoại, tra cứu tiếp. Nhưng kết quả thu được làm cậu càng lúc càng khó hiểu.

"Toàn ra cái gì ý. Đéo hiểu nổi.. Nghe này.. "xu hướng tăng CƯỜNG CÔNG an trong lãnh đạo đảng", tăng CƯỜNG CÔNG tác phòng cháy chữa cháy trong dịp Tết, báo Nhân dân" và còn có cả cái này "tăng CƯỜNG CÔNG tác nội chính, phòng.ngừa tham nhũng".. À à, còn cả cái tin giật tít này nữa "Hồ Ngọc Hà trăn trở 'yêu là gì' trong khi CƯỜNG Đô-la..."

"Hahahaaa...."

Cả bọn xung quanh nghe thấy Bảo Bình đọc mấy kết quả chả liên quan ấy thì chỉ biết cười dặt dẹo không ngừng. Đúng là mấy kiểu cho ra thông tin thế này thì chỉ có thể là Google.

"Để tao tra. Mày tra thì mùa quýt năm sau cũng chẳng được nổi một cái kết quả tử tế..." - Sư Tử giằng lấy chiếc điện thoại mà Bảo Bình cầm trên tay rồi bấm nhoay nhoáy một cách điên cuồng. Một lúc sau, Sư Tử trả lại chiếc điện thoại cho Bảo Bình. Trên màn hình là một trang web đầy kín chữ, toàn là những khái niệm - một bầu trời kiến thức thời đại mới - Bảo Bình tha hồ mà mở mang tri thức.

...

Bầu trời tối mịt rất nhanh. Tuy mới hơn bốn giờ nhưng nhìn lên trời mà cứ ngỡ đã xập xệ tối, cái nắng đã tắt hẳn và mặt trời cũng không còn thấy lấp ló sau những đám mây. Tiếng lá cây xào xạc bên đường càng ngày càng lớn, gió thổi mạnh khiến chúng đung đưa như sắp đổ xuống dưới chân.

"Ê mày." - Bảo Bình từ cuối hàng len lên phía trước và đi song song với Xử Nữ. Cậu thân thiết huých vai một cái và nói - "Theo như những gì tao đọc trong cái Kho tàng đam mỹ này... Vậy ra.. mày với thằng Kết yêu nhau?? Hai đứa còn ấy ấy và nó đè mày?? Kết nó ấy ấy mày à, phải hem?"

Dù đã nói giảm nói tránh hết mức nhưng mà cách nói của Bảo Bình vẫn quá thẳng thắn khiến cái điều mà cả bọn đều đang tránh né không muốn nói trước mặt Xử Nữ bị phơi bày một cách trần trụi dưới ánh sáng.

"Mày điên gì đấy!!!" - Xử Nữ gào lên. Cơn giận trong cậu đã lên đỉnh điểm. Đây gọi là, cây muốn lặng mà gió chẳng dừng - "LÀ BỐ MÀY ẤY ẤY NÓ! ĐM!!!"

Nói xong Xử Nữ mang theo đồ của mình và phăng phăng đi về nhà trước. Xử Nữ hận!!! Nghĩ gì đấy.. cậu mà bị thằng Ma Kết chết bằm kia ... ??? Thằng đó có cái gì hơn cậu ngoài cái to xác??? Cái thằng não tàn đó.. muốn đè cậu? Đừng mong có cửa!!! Khốn kiếp!!!

Cơn giận của cậu bừng bừng phun trào dữ dội nên không ai dám ngăn cản hay đuổi theo. Nhưng rồi, lũ con trai nhận ra được nguy hiểm.. Nếu chẳng may Xử Nữ lên cơn rồi vào nhà xong lại khóa cửa, lại còn đập phá đồ đạc thì sao?? Không được.. nghĩ vậy, năm đứa con trai tốc biến về nhà và đuổi theo Xử Nữ nhưng vẫn giữ khoảng cách nhật định. Khi đi, Bảo Bình còn cố gắng nói câu an ủi Ma Kết:

"Yên tâm đi chú em.. có gì anh bảo kê cho chú. Vợ chồng đầu giường cãi nhau thì cuối giường sẽ làm hòa." - Cậu cố tình kèm theo một nụ cười tươi rói để tăng sức thuyết phục cho lời của chính mình.

"Mẹ nó! Mày câm mồm cho tao!! Tao cắt lưỡi mày cho chó của Thiên Yết ăn bây giờ!!!!" - Đến giờ phút này, Ma Kết liền không kiềm chế được bực bội mà hét lên, nạt nộ Bảo Bình làm cậu chỉ biết nhún vai cho qua, không chấp nhặt. Giống như Xử Nữ, cái khó chịu của Ma Kết đã lên đến đỉnh điểm và chuyển thành bực tức. Cái gì thế này, điên mịe hêt rồi cậu nghe mà đau hết cả đầu!

"Chậc.. chậc... Hóa ra là đang muốn đảo chính..."

Một câu nói vang lên không nhanh không chậm, cũng chẳng to, chẳng nhỏ của Kim Ngưu sau khi lũ con trai đã đi khỏi khiến năm đứa con gái còn lại giật mình. Bọn nó quay sang nhìn Kim Ngưu như sinh vật lạ. Suốt mấy tháng sống với nhau, cả bọn đều không mảy may phát hiện ra Kim Ngưu cũng là hủ đấy.. Woa.. thực bất ngờ à nha! Vậy là lại có thêm một đồng minh nữa rồi.

[Hết - chương 13]
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.8 /10 từ 2 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyencuoiviet ví dụ như truyen cuoi phat, truyen cuoi dai hon rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.

loading...
DMCA.com Protection Status