Ác ma chi sủng

Chương 106



Edit : Phương Thiên Vũ

Vũ Văn Lạc cười lạnh nói, “Vậy lại thêm U Minh Điện thì sao ?”

Tư Minh Dạ mặc kệ cậu ta, Vũ Văn Lạc vĩnh viễn sẽ không hiểu được với anh mà nói, chỉ có Kiều Bối Nhi mới là quan trọng nhất.

Vũ Văn Lạc thấy anh trầm mặc cũng không nói nữa, nhưng lại ngồi đó không đi, giống như đang đợi đáp án của anh. Tư Minh Dạ cũng không tiếp tục để ý tới cậu ta, anh phát hiện tới gặp Vũ Văn Lạc thật sự là một quyết định sai lầm nên nhẹ nhàng ôm Kiều Bối Nhi đi vào phòng nghỉ.

Lam Tư thấy Vũ Văn Lạc một chút ý muốn đi cũng không có liền lạnh giọng hỏi, “Vũ Văn tổng tài còn không trở về sao ? Cẩn thận Tuyệt Thế còn chưa đổ tập đoàn Vũ Văn đã muốn không xong ! Ý của lão đại không phải đã đủ rõ rồi sao ? Cho dù là Tuyệt Thế hay là U Minh Điện cũng sẽ không quan trọng hơn chị dâu nhỏ.” Huống chi, Vũ Văn Lạc có tư cách gì đến nói điều kiện ? Cho dù là Tuyệt Thế hay là U Minh Điện cũng không phải có thể mặc cho người ta khi dễ, anh ta thực sự nghĩ rằng một Hắc Diễm bang nho nhỏ có thể lật đổ U Minh Điện sao ?

Nghĩ đến Vũ Văn Lạc hẳn là tài trợ tiền cho Hắc Diễm bang, còn Hắc Diễm bang thì hứa giúp anh ta trừ khử U Minh Điện à ?

Kiều Bối Nhi vẫn ngủ, đến giờ ăn tối Tư Minh Dạ bảo người ta đưa bữa tối tới. Khi cô còn trong trạng thái mơ mơ màng màng thì đút cô ăn một ít, lại bảo Lam Tư kiểm tra cho cô một lượt. Lam Tư mãi cam đoan Kiều Bối Nhi rất khỏe mạnh, chuyện gì cũng không có thì Tư Minh Dạ mới yên lòng, ôm cô tiếp tục ngủ.

Mà Vũ Văn Lạc vẫn như trước không có đi, cho đến nửa đêm mới bảo bảo vệ đi gõ cửa phòng nghỉ.

Lam Tư ngăn người lại, “Vũ Văn tổng tài có chuyện gì trực tiếp nói với tôi là được !”

Vũ Văn Lạc vẻ mặt thoải mái nhìn anh cười nói, “Anh có thể phụ trách ?”

“Đương nhiên !”

“Tốt lắm.”

*****

Đêm nay vô cùng yên tĩnh, mặt biển cũng là một mảnh yên tĩnh. Trên du thuyền xa hoa cá nhân, một người đàn ông trên mặt có vết sẹo do đao gây ra ánh mắt phát sáng lại có chút tuổi vươn tay về phía đối diện, Nam Cung Liệt đưa tay nắm chặt, giao dịch thành công.

“Ha ha… Không nghĩ tới tôi cư nhiên có may mắn gặp đường chủ U Minh Điện, thật sự là may mắn ba đời ! Có đường chủ ở đây, giao dịch này muốn không thuận lợi cũng không được a !” Tuy tuổi nghề của hắn không ít nhưng ở trước mặt đường chủ U Minh Điện vẫn không có tư cách.

Mặt biển yên tĩnh tạo nên một vòng sóng, độ cong càng lúc càng lớn, gió biển đột nhiên xuất hiện dấy lên từng đợt sóng biển. Nam Cung Liệt đứng trên boong thuyền, chiếc áo khoác đen bị gió biển thổi vù vù, khí chất trầm ổn làm cho người ta không thể vì gương mặt đáng yêu kia mà coi khinh anh nửa phần. Nghe lời như vậy, Nam Cung Liệt không kiêu không vội nói, “Trình lão nói đùa !”

Đúng lúc này một người chạy hầm hầm đến bên cạnh Nam Cung Liệt thì thầm vài câu, ánh mắt Nam Cung Liệt lóe lên cười nói, “Thời tiết sắp đổi rồi, Trình lão đi mạnh khỏe !”

Trong mắt Trình lão xẹt qua một tia sáng nhưng không có mở miệng hỏi đã xảy ra chuyện gì. Một phi cơ trực thăng dần dần tới gần du thuyền, đoàn người Trình lão vừa cất bước Nam Cung Liệt đã giận tái mặt, “Sao lại thế này ?”

“Đường chủ, anh vẫn là đi xem đi !”

Nam Cung Liệt đi theo người nọ vào du thuyền, những người khác thấy anh sắc mặt đồng thời thay đổi, “Đường chủ đi mau, có bom !” Đảo mắt nhìn về người phía sau Nam Cung Liệt, bọn họ không phải bảo hắn thông báo đường chủ đi trước sao ?

Sắc mặt Nam Cung Liệt rất khó coi, “Không phải đã cẩn thận kiểm tra qua sao ? Sao còn có thể xảy ra chuyện thế này ?”

Người nọ dẫn anh vào vẻ mặt đột nhiên âm ngoan quát, “Nam Cung Liệt, mày đi chết đi !”

Sắc mặt Nam Cung Liệt lạnh lùng, tay vừa động đã một phát giải quyết hắn trước khi hắn còn chưa tới kịp nổ súng. Trầm giọng hỏi, “Là bom gì ?” Người nọ coi như là tâm phúc của hắn, bởi vì hiện tại Hắc Diễm bang rục rịch nên lần này hắn mang theo người đều đã trải qua chọn lựa nghiêm khắc, không nghĩ tới vẫn có nội gián trà trộn vào.

Khóe mắt lướt đến món đồ người nọ cầm trong tay, mặc dù đã chết nhưng tay vẫn nắm chặt như cũ. Nam Cung Liệt biến sắc hét lớn, “Đi !”

Lời anh nói còn chưa dứt đã nổ “Oanh” một tiếng, ánh lửa phản chiếu đỏ cả mặt biển.

Hắc Diễm bang

Tức Mặc Diễm nhận được điện thoại liền ha ha cười to ra tiếng, Đoạn Phi Ưng cũng nhịn không được khóe miệng giương lên. Không cần hỏi cũng biết thành công, một nội tuyến đổi một đường chủ U Minh Điện, khoản mua bán này thực sự đáng giá.

Tức Mặc Diễm có chút khó hiểu hỏi, “Vì sao không trừ luôn Trình lão ?”

Đoạn Phi Ưng nhìn hắn một cái thản nhiên nói, “Đối phó U Minh Điện cũng không phải chuyện dễ dàng, thời gian này không nên giết quá nhiều, hơn nữa Trình lão kia nói không chừng còn sử dụng !”

*****

“Ba”

Trên chân Bùi Diệc dùng một chút lực xoay ghế trợt về phía sau tránh thoát cái chén nghiêng đổ. Nhíu mày nhăn thái dương, cảm thấy có chút hoảng hốt lại không có biện pháp chuyên tâm công tác, đang định nghỉ ngơi một chút Lam Tư lại đột nhiên xông vào, “Diệc… Cậu có cách nào liên lạc với Liệt không ?”

Trong lòng Bùi Diệc “bộp” một tiếng trầm xuống, sắc mặt nhìn thật không tốt, “Xảy ra chuyện gì ?”

Vẻ mặt Lam Tư bình tĩnh nói, “Vũ Văn Lạc nói Hắc Diễm bang biết đêm nay giao dịch nên sẽ cho U Minh Điện một chút màu sắc. Không biết bây giờ thế nào, chuyện này do Liệt phụ trách nhưng tôi không liên lạc được với cậu ta !”

Sắc mặt Bùi Diệc càng thêm khó coi, lấy di động ra gọi đi nhưng như thế nào cũng gọi không thông. Nóng nảy vứt điện thoại di động đi lại hung hăng nện một quyền lên bàn làm việc.

Lam Tư mày nhíu càng chặt, “Xảy ra chuyện gì ?” Cảm xúc Bùi Diệc quá mức kích động, có chút không bình thường.

Bùi Diệc có chút khó khăn nói, “Liệt tự mình đi.”

“Cái gì ?” Lam Tư cũng không biết chuyện này, nghe cái tin này sắc mặt càng trở nên khó coi.

Bùi Diệc bắt buộc chính mình tỉnh táo lại, không có việc gì, nhất định không có việc gì. Đúng rồi ! Đồng hồ ! Vội vàng gõ máy tính một hồi nhưng sắc mặt lại càng khó coi hơn, cư nhiên không truy được vị trí của Nam Cung Liệt.

“Diệc… Có lẽ…” Lời an ủi còn chưa ra khỏi miệng đã thấy Bùi Diệc dứt khoát chạy ra khỏi văn phòng, Lam Tư vội vàng đi theo.

“Diệc…” Lam Tư giữ chặt Bùi Diệc.

“Buông, tôi muốn đi tìm cậu ta !”

“Cậu bình tĩnh một chút, trước tiên để tôi bảo An Thụy điều tra đã, có lẽ vốn không có việc gì !” Lam Tư vừa nói vừa gọi cho An Thụy.

Điện thoại được chuyển, anh còn chưa kịp nói chuyện An Thụy đã mở miệng nói, “Tôi đang muốn thông báo với các cậu đêm nay giao dịch rất thành công nhưng du thuyền xảy ra nổ mạnh, Liệt không biết tung tích. Chỉ sợ…”

Sắc mặt Lam Tư trầm xuống, “Cậu đã điều tra kĩ chưa ?”

An Thụy trầm mặc không nói, Lam Tư cũng đã hiểu. Tin tức như vậy nếu không điều tra rõ sao An Thụy có thể tùy tiện nói lung tung ?

Bùi Diệc nhìn sắc mặt Lam Tư, trong lòng đã rơi xuống vực thẳm. Sẽ không ! Nam Cung Liệt làm sao có thể chết ? Nhất định sẽ không !

Tiếng chuông di động vang lên, Bùi Diệc lấy ra nhìn thì phát hiện là một dãy số xa lạ. Trong lòng đoán có thể là Nam Cung Liệt hay không nên vội vàng nhận nghe, “Alo ?”

“Ha ha…” Bên kia truyền đến một tiếng cười sung sướng, sau đó mới nghe thấy đối phương mở miệng, “Bùi Diệc sao ? Vốn tin tức tốt như vậy cần phải nói cho Tư Minh Dạ biết trước nhưng tao không có cách liên lạc với hắn. Cho nên đành phải nói cho mày biết trước, mày chuyển lời lại với hắn cũng giống nhau thôi !”

Sắc mặt Bùi Diệc rất khó coi, “Đoạn Phi Ưng !”

“Ha ha… Không nghĩ tới Bùi đường chủ cư nhiên còn nhớ rõ tao a ! Vậy phiền Bùi đường chủ chuyển đạt lời xin lỗi của tao tới điện chủ của bọn mày. Không thể giữ cho Nam Cung Liệt được toàn thây là tao không đúng, tao cam đoan, lần sau nếu xuống tay với vị đường chủ khác nhất định sẽ nhớ rõ giữ vẹn toàn thây, ha ha…”

Vẻ mặt Bùi Diệc đầy sát ý, giơ tay muốn đập nát điện thoại trên tay nhưng lại dừng lại. Nếu cả hai di động của anh đều nát hết thì Liệt tìm anh bằng cách nào ?

Tiếng cười điên cuồng kia ngay cả Lam Tư cũng nghe thấy được, “Diệc, là Đoạn Phi Ưng ? Hắn nói cái gì ?”

Bùi Diệc lạnh lùng nghiêm mặt, không có trả lời vấn đề của anh mà chỉ cố chấp nói, “Liệt sẽ không chết !”

Nhìn Bùi Diệc rời đi, Lam Tư rất lo lắng nên vội vàng cho người đi theo cậu ta, sau đó mới đi báo cáo chuyện này cho Tư Minh Dạ.

Kiều Bối Nhi cuối cùng cũng có chút tinh thần, nghe nói Nam Cung Liệt gặp chuyện không may thì phản ứng đầu tiên là hỏi, “Bùi Diệc đâu ?”

“Không tốt lắm, tôi đã cho người đi theo cậu ta !”

Kiều Bối Nhi âm thanh lạnh lùng nói, “Hắc Diễm bang quá kiêu ngạo !”

Hết chương 106
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.8 /10 từ 4 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút thư giãn và cập nhật tin tức từ trang haynhat.com chẳng hạn như truyện cười, hai truong giang đặc biệt có những mẫu chuyện và tiểu phẩm hài hước độc quyền chỉ có tại haynhat.com mang đến cho bạn những phút giây giải trí tuyệt với