Ác ma chi sủng

Chương 121



Kiều Tịch Nhan vô tri vô giác rời khỏi tập đoàn Vũ Văn, trong đầu đều là khuôn mặt Kiều Bối Nhi mang theo ý cười, lúc ẩn lúc hiện làm cho cô hận không thể xé nát gương mặt ấy !

Không, cô không muốn như vậy, cô không muốn cả đời đều bại bởi Kiều Bối Nhi. Có lẽ, không có Kiều Bối Nhi, anh sẽ thích cô, chỉ cần Kiều Bối Nhi biến mất anh rất nhanh sẽ quên nó, đến lúc đó anh sẽ phát hiện cô so với Kiều Bối Nhi còn tốt hơn !

*****

Kiều Bối Nhi nhìn hai người thân thiết trên sô pha, không nói gì liếc xem thường, “Phiền hai người vào phòng được không ? Nếu dạy hư cục cưng hai người bồi thường nổi không ?”

“Ách ? Chị dâu nhỏ chị từ đâu xuất hiện ?” Nam Cung Liệt bị hoảng sợ, đã hơn nửa đêm đột nhiên xuất hiện một người, rất dọa người a !

Kiều Bối Nhi ngồi xuống sô pha sờ sờ bụng, “Từ trên lầu đi xuống !” Bây giờ cô đã có thói quen thích sờ bụng tuy bụng của cô vẫn chưa lộ rõ.

Bùi Diệc vẫn ở trên người Nam Cung Liệt như cũ không chịu động, miễn cưỡng hỏi, “Lão đại đâu ?” Từ sau khi chị dâu nhỏ mang thai lão đại không phải đều một tấc cũng không rời sao ?

Nam Cung Liệt đưa tay đẩy đẩy anh, Bùi Diệc lại bất động, Nam Cung Liệt cũng tùy ý anh.

Kiều Bối Nhi nghe Bùi Diệc nói thì vuốt bụng thở dài,“Dạ không cần tôi và cục cưng !”

“Ha ?” Khóe miệng Nam Cung Liệt run run, “Chị dâu nhỏ, chị suy nghĩ quá nhiều phải không ?” Lão đại lại không cần cô ? Làm sao có thể ?

Kiều Bối Nhi sờ sờ bụng, thở dài một tiếng, “Thật sự ! Không thấy Dạ !”

“Không thấy lão đại ?” Bùi Diệc nhìn Nam Cung Liệt, Nam Cung Liệt nhún vai, cậu cũng không biết sao lại thế này ?

“Bé cưng…” Đang nói liền thấy Tư Minh Dạ từ bên ngoài đi vào.

Kiều Bối Nhi định nhào vào trong lòng anh nhưng Tư Minh Dạ lại lên tiếng ngăn cản, “Đừng tới đây !” Động tác Kiều Bối Nhi dừng lại, mím môi, “Xem đi ! Tôi biết tôi và cục cưng bị ghét bỏ mà !”

Nhìn bộ dáng Tư Minh Dạ bất đắc dĩ, Bùi Diệc nhịn không được cười ra tiếng. Sao cảm giác chị dâu nhỏ sau khi mang thai lại có bộ dáng mất trí nhớ vài phần làm người ta thật bất đắc dĩ, chẳng lẽ kia mới thật sự là cô ?

Tư Minh Dạ nhìn bộ dáng Kiều Bối Nhi ai oán thì dịu dàng nói, “Trên người anh có mùi máu tươi, anh sợ em sẽ nôn !”

Mùi máu tươi ? Bùi Diệc nhìn anh, “Lão đại, anh hơn nửa đêm chạy đi giết người ?”

Nam Cung Liệt nghĩ nghĩ, trong mắt mang theo một tia sáng tỏ, lão đại hẳn là đi xử lý ba người kia. Người tổn thương chị dâu nhỏ, lão đại làm sao có thể dễ dàng buông tha chứ ?

Kiều Bối Nhi liếc mắt nhìn Tư Minh Dạ, vừa chầm chậm đi lên lầu vừa nói nhỏ, “Cục cưng, chúng ta đi ngủ, không cần cha !”

“Ha ha… Lão đại, anh bị vứt bỏ !” Bùi Diệc cười đến có chút đáng đánh đòn.

Tư Minh Dạ thản nhiên liếc mắt nhìn anh một cái. Đột nhiên nói, “Liệt, cậu về tổng bộ nghỉ ngơi vài ngày đi !”

Nam Cung Liệt sửng sốt, chuyện gì liên quan tới cậu ? Về tổng bộ nghỉ ngơi ? Về tổng bộ không phải mệt chết mệt sống sao ?

“Lão đại, tôi sai rồi được không ?” Bùi Diệc vẻ mặt ai oán. Lão đại học xấu theo chị dâu nhỏ, này vốn chính là mượn đao giết người a ! Liệt không hung hăng đánh anh mới là lạ !

Tư Minh Dạ vốn không để ý tới anh mà trực tiếp lên lầu. Nam Cung Liệt trừng mắt Bùi Diệc, một quyền vung tới, Bùi Diệc vội vàng tránh ra “Liệt… Tôi thực sự không phải cố ý !”

*****

“Bé cưng… Em muốn làm gì ?”

Kiều Bối Nhi kéo Tư Minh Dạ đi đến biệt thự bên cạnh, “Chúng ta đi xem sân huấn luyện.”

Tư Minh Dạ kéo cô vào trong lòng, “Em không phải đều đã xem rồi sao ?”

Kiều Bối Nhi bất đắc dĩ nhìn anh nói, “Không phải em muốn xem, là cho cục cưng xem ! Dưỡng thai rất quan trọng biết không ?”

Tư Minh Dạ vẻ mặt bất đắc dĩ, nào có nhân tiến hành dưỡng thai như vậy chứ ? Quên đi, cô vui vẻ là tốt rồi ! Hơn nữa đứa nhỏ bọn họ vốn không thể là người thường, giáo dục kia đương nhiên cũng không có khả năng giống với người thường.

Kiều Bối Nhi vừa đi vừa hỏi, “Tập đoàn Vũ Văn thế nào ?”

Tư Minh Dạ vén sợi tóc của cô ra sau tai, không chút để ý nói, “Sắp rồi !”

Sắp đóng cửa ! Động tác của Bùi Diệc luôn không chậm. Tuy Bùi Diệc nhìn qua cà lơ phất phơ nhưng thật sự rất tàn nhẫn, cũng không có mấy người chấp nhận được. Nếu không có chuyện của Nam Cung Liệt, Bùi Diệc tuy sẽ không làm trái ý Tư Minh Dạ nhưng xuống tay cũng sẽ không tàn nhẫn như vậy. Nhưng chuyện Nam Cung Liệt thiếu chút nữa mất mạng hoàn toàn chọc giận anh, mặc dù Vũ Văn Lạc không phải cố ý nhằm vào Nam Cung Liệt, thật sự ra tay cũng không phải anh ta nhưng anh ta cũng có phần. Có lẽ có chút giận chó đánh mèo, cũng có lẽ có chút vô tình nhưng lúc trước khi nghe tin Nam Cung Liệt chết, trong lòng Bùi Diệc rất đau. Cho dù Vũ Văn Lạc từng là anh em của anh anh cũng không thể tha thứ, hơn nữa vốn là là Vũ Văn Lạc vứt bỏ tình cảm anh em giữa bọn họ trước.

Tư Minh Dạ nhíu mày, Kiều Tịch Nhan ? Nhìn về phía Kiều Bối Nhi có chút hưng phấn, nhẹ giọng hỏi, “Bé cưng, Kiều Tịch Nhan điện thoại, muốn nghe không ?”

Kiều Bối Nhi vươn tay nhận điện thoại của anh, “Chị…”

Trong giọng nói của Kiều Tịch Nhan mang theo một tia ưu sầu, “Bối Nhi, chúng ta có thể nói chuyện không ?”

Kiều Bối Nhi nhíu mày, chẳng lẽ Kiều Tịch Nhan cũng muốn xin cô giúp đỡ ? Muốn Tuyệt Thế đừng tìm tập đoàn Vũ Văn gây phiền phức ? “Được !”

Trong giọng nói Kiều Tịch Nhan mang theo một tia vui sướng, “Vậy em khi nào rảnh ? Có thể đến nhà Vũ Văn không ? Lạc không cho chị ra ngoài !”

Kiều Bối Nhi nhíu mày, đi nhà Vũ Văn ? Kiều Tịch Nhan muốn làm cái quỷ gì ? “Ân, em sẽ nhanh chóng sắp xếp thời gian !”

“Vậy… Em nhanh được không ? Chị sợ tập đoàn Vũ Văn…”

“Được !”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.8 /10 từ 4 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như thich chan quang, cach tri mun nhot va mun dinh rau tai nha những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.