Ác ma chi sủng

Chương 2



Edit : Phương Thiên Vũ

“Lão đại, không tra ra thân phận chính xác nhưng chiếc xe kia đã bị người ta động thủ !”

Tư Minh Dạ cầm chứng minh thư ở trong tay, nhìn bệnh nhân trên giường, trong mắt lãnh đạm có chút ngạc nhiên, cư nhiên không tra ra thân phận !

“Đã biết !” Cúp điện thoại, nhắm mắt dựa người vào sofa, chờ người trên giường tỉnh lại.

Ánh mặt trời từ cửa sổ chiếu vào có chút chói mắt, người trên giường lông mi run run, từ từ mở mắt, trong mắt tất cả đều mờ mịt.

“Tỉnh rồi ?”

Nghe được thanh âm lạnh như băng không mang theo cảm tình kia, người trên giường quay đầu nhìn về phía người con trai đang ngồi trên sofa cách đó không xa.

Làn da trắng mịn, khuôn mặt tuyệt mỹ như được trạm trổ tỉ mỉ từng chi tiết một. Mày kiếm, mũi thẳng, đôi môi mím chặt, không tìm ra một khuyết điểm nhỏ nào, rõ ràng ngũ quan của anh cũng không cứng nhắc gì nhưng lại có vẻ lạnh lùng như cách xa người khác cả ngàn dặm. Mái tóc màu xanh bạc nhẹ bay theo gió, đẹp đến mức gây cho người ta một loại ảo giác, làm cho người ta hoài nghi mình có phải đang nằm mơ hay không, nhưng mà hai mắt của anh lại rõ ràng nhắc nhở người khác này không phải mộng, đôi mắt kia thâm thúy như biển sâu, nhưng lại khiến cho người ta không dám nhìn thẳng, tự dưng cảm thấy sợ hãi, như bên trong tản ra hơi thở ác ma vậy, chỉ cần liếc mắt nhìn một cái liền bị ác ma bắt giữ, vĩnh viễn không thể siêu sinh.

Trên giường cô gái có chút bất an, không phải vì sợ anh mà bởi vì trong đầu hiện tại trống rỗng, sợ hãi nhìn anh hỏi,“Anh là ai ?”

Đối với sợ hãi của người bên cạnh, Tư Minh Dạ sớm đã quen, anh vốn là ác ma ! Đứng dậy đi đến bên giường, không có trả lời cô mà lại hỏi ra vấn đề giống như vậy,“Cô là ai ?”

Trên giường cô gái cảm giác rất khó chịu, sau đó co người lại, trong ánh mắt tất cả đều là bất an cùng mờ mịt, ngây ngốc mà nói,“Tôi là ai ?”

Tư Minh Dạ nhíu nhíu mày, nhìn kỹ cô, sau đó mặt không chút thay đổi ấn xuống cái nút ở bên giường.

“Lão đại ?” Lam Tư nhanh chóng chạy vào liền thấy lão đại nhà mình đứng ở bên giường gắt gao nhìn cô gái trên giường, mà cô gái trên giường lại ôm chăn nước mắt lưng tròng.

“Kiểm tra !”

Lam Tư lấy lại tinh thần, vội vàng tiến hành kiểm tra đối với tiểu bạch thỏ ở trên giường, sau đó hỏi,“Cô có biết mình là ai không ?”

Cô gái lén lút liếc Tư Minh Dạ một cái, lắc lắc đầu.

Lam Tư nhíu nhíu mày, nói,“Lão đại, cô ấy mất trí nhớ ! Bây giờ cô ấy giống như trẻ con mới sinh vậy, trống rỗng, duy nhất không giống là đối với kí ức khắc sâu có thể có bản năng phản ứng, cũng so với trẻ con thông minh một chút !” Không cần Tư Minh Dạ hỏi nhiều, tự giác mà nói thật rõ ràng !

Tư Minh Dạ nhíu mày, chuyện kia anh muốn biết hẳn là không có cách hỏi được, tiếp đó lại thả lỏng, nếu như vậy thì quên đi, dù sao cũng không phải đặc biệt quan trọng, anh cũng không phải không có khả năng tìm hiểu !

Nhìn Tư Minh Dạ trầm mặc không nói đi ra ngoài, Lam Tư vội gọi anh lại,“Lão đại, anh sẽ không nghĩ bỏ cô ấy ở lại đây chứ ?”

Cô gái trên giường nghe vậy cũng nhìn về phía anh, nước mắt rưng rưng, thật đáng thương, giống như con chó nhỏ bị chủ nhân vứt bỏ.

Nhìn cô bộ dáng kia, Tư Minh Dạ chán ghét nhíu nhíu mày, mà cô gái thấy anh bộ dáng như thế trong lòng càng thêm khổ sở, cô hình như bị chán ghét rồi !

Hít hít mũi, bước xuống giường, đứng ở trước mặt anh, cẩn thận mở miệng,“Tôi… Tôi có thể đi theo anh không ?” Cô không nhớ rõ mình là ai, lại không biết những người khác, ngoại trừ đi theo anh, cô không biết nên làm cái gì bây giờ.

Đi theo lão đại ? Lam Tư cẩn thận đánh giá cô, làn da vừa trắng lại vừa mịn, trơn bóng giống như trứng gà khi lột vỏ, đôi mắt đen mở to, hàng lông mi dày nhẹ nhàng chớp, mũi thẳng lại nhỏ, cái miệng nhỏ nhắn non mềm màu phấn hồng làm cho người ta hận không thể một ngụm mà nuốt vào, mái tóc mềm mại dán ở trên lưng, tự dưng mà khiến người ta yêu mến, nhất là bây giờ trên đầu còn quấn băng gạc, sắc mặt cũng mang theo một chút tái nhợt.

Anh thừa nhận cô gái này rất đẹp, nhưng mà lão đại không thích bình hoa, nhất là loại tiểu bạch thỏ này, theo lời của lão đại mà nói người vô dụng nuôi chỉ lãng phí lương thực !

“Đuổi kịp !” Cầm chứng minh thư trong tay quăng cho cô, Tư Minh Dạ lạnh lùng bật ra hai chữ, liền đi nhanh ra phía ngoài.

Cô gái nghi hoặc nhìn gì đó trong tay, Hạ Duy Y ? Quay đầu nhìn người ở trong gương, nhìn nhìn lại chứng minh thư trên người, cô gọi là Hạ Duy Y ?

“Lão đại đi xa rồi !” Lam Tư tốt bụng nhắc nhở tiểu bạch thỏ mơ mơ màng màng này, trong lòng còn có chút kinh ngạc lão đại cư nhiên cho cô đi theo !

Hạ Duy Y ngẩng lên nhìn, quả nhiên thấy chàng trai xinh đẹp kia đã đi xa, vội vàng đối với Lam Tư lộ ra một nụ cười ngọt ngào,“Cám ơn !” Sau đó nhanh chóng chạy theo, Lam Tư sửng sốt một chút, trên mặt lạnh như băng cư nhiên dịu dàng một ít, lắc đầu rồi cũng đi ra ngoài, anh đúng là bề bộn nhiều việc !

“Tư tổng…” Thanh âm nũng nịu vang lên, người phụ nữ phía trước đi tới trong mắt tất cả đều là vui sướng, không nghĩ tới có thể khéo như vậy gặp anh ở trong này.

“Phanh” Hạ Duy Y không nghĩ tới anh lại đột nhiên dừng lại, dứt khoát mà đụng phải.

Tư Minh Dạ nhíu mày, xoay người nhìn cô gái phía sau mũi hồng hồng, nước mắt lưng tròng, vẻ mặt ai oán, không vui nhíu mày.

“Tôi… Tôi không phải cố ý…” Hạ Duy Y oan ức vuốt cái mũi nhỏ của mình, ai làm cho anh đột nhiên dừng lại ?

Người phụ nữ kia nhìn về phía Hạ Duy Y trong trang phục bệnh nhân, ánh mắt lộ ra một tia khinh thường, cô nhìn đến, Hạ Duy Y chính là cô em nhỏ chưa trưởng thành, cảm thấy không có uy hiếp, lại đem tầm mắt chuyển hướng Tư Minh Dạ, nũng nịu cười nói,“Tư tổng, thật khéo nga !”

Ngày hôm qua bị anh đuổi đi, cô đang nghĩ tới lấy lý do gì để đi tìm anh, không nghĩ tới tất cả không uổng công, cư nhiên khéo như vậy gặp ở cửa bệnh viện.

Một chiếc Rolls-Royce dài dừng ở trước mặt bọn họ, lái xe thật cẩn thận mà mở cửa sau cho Tư Minh Dạ, vẫn còn đang lo vì tai nạn xe ngày hôm qua nhưng lúc này thấy Tư Minh Dạ dường như không có ý đuổi ông, trong lòng len lén mà thở một hơi nhẹ nhõm.

“Tư tổng…” Thấy Tư Minh Dạ căn bản không để ý tới cô, Doãn Hi An có chút bất mãn, lại có chút sốt ruột, Doãn thị đã bị tập đoàn Vũ Văn ép đến bước đường cùng rồi, hy vọng duy nhất đó là Tuyệt Thế, nếu cô không thể tóm được Tư Minh Dạ, vậy hoàn toàn kết thúc rồi.

Hơn nữa cô cũng thật sự coi trọng người đàn ông này, thấy Hạ Duy Y vẫn đi theo phía sau Tư Minh Dạ, lúc này còn giống như tính lên xe, Doãn Hi An rốt cục ý thức được uy hiếp, nhưng mà ngẫm lại lại cảm thấy không có khả năng !

Mắt thấy Tư Minh Dạ sẽ lên xe, Doãn Hi An vội muốn kéo anh lại thì đâm phải Hạ Duy Y luôn theo sát phía sau Tư Minh Dạ, Hạ Duy Y vốn muốn né tránh nhưng lại đột nhiên cảm thấy chóng mặt, trước mắt tối sầm, ngã quỵ sang một bên.

Mắt khi thấy Hạ Duy Y ngã quỵ, hôn mê bất tỉnh, Doãn Hi An bối rối giải thích,“Tư tổng, tôi không phải cố ý !” Thấy Tư Minh Dạ không có đưa tay đỡ lấy cô gái đó, Doãn Hi An trong lòng cảm thấy yên tâm, xem ra Tư Minh Dạ đối với cô gái này căn bản là không có ý gì ! Nhưng mà dù sao cũng là người có liên quan với Tư Minh Dạ, nếu thực sự có tổn thương gì cô có thể không gánh nổi trách nhiệm, trong lòng cầu nguyện cô gái này không nên có chuyện gì !

Tư Minh Dạ mắt lạnh nhìn trò khôi hài này, sau đó mặt không chút thay đổi ngồi vào trong xe, hướng lái xe mà bảo,“Đem chuyển cô ấy vào !”

Nhìn xe đi xa, Doãn Hi An tức giận mà dậm dậm chân, cô cũng không tin Doãn Hi An cô tóm không được người đàn ông này !

Hết chương 2.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.8 /10 từ 4 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp chẳng hạn như luat nhan qua o doi la co that thay thich tam nguyen, gieo nhan gat qua hoa thuong tuyen hoa khai thi những bài giảng pháp này rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.