Âm dương miện

Chương 107: "Vũ khí ma lực"


Giống như là đáp lại lời của Phất Thụy, Tử Lôi Diệu Thiên Long Lôi Đình đột nhiên dang rộng hai cánh, ngửa mặt lên trời gầm lên một tiếng. Khí thế uy phách đột nhiên nở rộ, khiến cho mặt đất rung chuyển, tất cả cây cỏ xung quanh đều co lại. Đây chính là uy thế của ma thú cường đại a!

Trong mắt Phất Thụy biểu lộ ra một tình cảm chân thành tha thiết, lại còn nóng bỏng không gì sánh kịp nữa. Rất rõ ràng, hắn đối với con cự long này có tình cảm hết sức thân thiết.

Tử Lôi Diệu Thiên Long cúi đầu, nhìn chăm chú xuống Phất Thụy, từ đôi mắt màu lam tím cũng nở rộ ra tình cảm sáng rọi, khịt mũi một tiếng nhẹ với hắn.

Cơ Động quay đầu nhìn lại phía Lam Bảo Nhi, lúc này sau khi được Phất Thụy giới thiệu, Lam Bảo Nhi cũng đã bớt sợ một chút, đang từ phía sau bả vai hắn ngẩng đầu nhìn lên. Nhìn thấy ánh mắt trêu chọc của Cơ Động nhìn mình, khuôn mặt không khỏi đỏ lên, lúc này mới thả vạt áo hắn ra, hơn nữa còn khẽ vuốt vuốt áo mình, chậm chậm bước ra.

- Sư huynh, ngươi có một con Rồng làm bạn à?

Cơ Động tò mò hỏi. Nếu nói hắn không hâm mộ, quả thật là không có khả năng. Cho dù là cấp bậc của con cự long này còn không bằng Phong Sương, cũng không đạt được thực lực thần thú cao nhất, nhưng ít nhất cũng không thấp hơn Thất giai. Có một đồng bọn như vậy, khó trách trong toàn bộ Âm Dương Học Đường cũng không có ai dám khiêu chiến Phất Thụy.

Hơn nữa, lúc này Cơ Động cũng nhìn thấy rõ, ở dưới gốc cổ phía sau lưng Tử Lôi Diệu Thiên Long có gắn một vật nhân tạo, chính là một cái yên rồng bằng kim loại, cũng có màu lam tím, có thể để cho người cưỡi ngồi khá tiện lợi. Cái yên rồng này kéo dài qua phía trước cổ, có một cái khóa kim loại nhìn giống như một chiếc yếm. Cái yên rồng này khá rộng rãi, một khi có người ngồi lên, tự nhiên là đem toàn bộ phần eo, phần hông, phần chân của người cưỡi hoàn toàn bảo vệ bên trong.

Phất Thụy nói:

- Quá trình tu luyện của Âm Dương Ma Sư chúng ta, ở ba quan, sáu quan và chín quan là ba cái cửa ải gian nan nhất, cũng là đột phát giúp cho thực lực tăng vọt cao nhất. Thực lực đạt đến ba quan, khi thi triển ra ma lực, sẽ không chỉ là phóng thích ma lực của bản thân, mà còn có thể dẫn động những nguyên tố ma lực của thiên địa cùng sử dụng nữa. Đồng thời cũng có thể thông qua ma lực làm xuất hiện ra biểu tượng của thuộc tính bản thân. Thực lực sẽ gia tăng không biết bao nhiêu lần. Khi đột phá được sáu quan, ngoài việc ma lực tăng lên vượt bậc, đạt được ma kỹ tùy ý niệm mà thi triển, hơn nữa còn đạt được cảnh giới ma lực sinh sôi không ngừng. Chỗ tốt nhất đạt được chính là có cơ hội thi triển một lần Ma Thú Khế Ước. Dưới tình huống như vậy, chỉ cần ngươi có thể tìm được một đầu ma thú thích hợp với mình, được nó đồng ý hoặc là lợi dụng lúc nó suy yếu, thi triển thành công được khế ước. Từ đó về sau, nó sẽ trở thành động bọn chiến đấu với ngươi. Phần lớn các ma sư lục quan đều gọi nó là Tọa kỵ, thế nhưng ta lại không nghĩ như vậy. Chỉ có bạn bè thân thiết, ở trong chiến trường mới có thể trợ giúp lẫn nhau hết mình.

Cơ Động kinh ngạc nói:

- Nói như vậy, một khi ma sư đạt đến thực lực sáu quan, đều có thể có được ma thú đồng bọn của mình hay sao?

Phất Thụy lắc lắc đầu, nói:

- Cũng không thể nói như vậy. Nếu chỉ là tìm kiếm một đầu ma thú bình thường để ký kết khế ước thì rất dễ dàng, tìm ma thú có thuộc tính tương đồng với bản thân cũng không khó lắm. Nhưng mà tìm kiếm một con ma thú đặc biệt cường đại, thì lại không đơn giản như vậy. Những ma sư có thực lực đột phá cấp bậc sáu quan đều là những cường giả một đời, cơ hội ký kết khế ước lại chỉ có được một lần. Cho nên, phần đông bọn họ đều tiến hành lựa chọn hết sức cẩn thận. Bỏ công tìm kiếm một đầu ma thú đặc biệt cường đại, sau đó nhờ thêm một số cường giả khác trợ giúp mình chế ngự nó, tiếp đó mới tiến hành ký kết khế ước. Đây chính là cách làm thông thường của phần lớn các ma sư. Nhưng ta và Lôi Đình cũng không giống vậy. Nếu làm theo cách đó, chính là loại Nô Dịch Khế Ước. Mặc dù có thể khiến cho ma thú nghe theo mệnh lệnh của mình, nhưng cũng rất khó bắt nó một lòng trung thành. Ta và Lôi Đình là do cơ duyên xảo hợp mà gặp nhau. Ta đã trợ giúp nó tiêu diệt một đối thủ cường đại, chính vì vậy mà nó cũng chấp nhận ta. Hai chúng ta cùng ký kết một cái Bình Đẳng Khế Ước, chúng ta là bạn tốt của nhau. Nó sẽ không rời khỏi ta quá một trăm dặm, chỉ cần ta dùng lôi điện gọi về, thông qua sức mạnh của khế ước, nó sẽ đến bên cạnh ta. Ngoại trừ ta ra, các ngươi là những người đầu tiên được cưỡi nó đó.

Lam Bảo Nhi đứng bên cạnh, cái miệng nhỏ nhắn xinh đẹp vì kinh ngạc đã biến thành một hình tròn, hai lúm đồng tiền đáng yêu lại sâu thêm vài phần:

- Phất Thụy sư huynh, ngươi, ngươi nói là để chúng ta cưỡi nó hay sao?

Phất Thụy ha hả cười, nói:

- Thế nào? Ngươi sợ à? Tuy rằng tính tình Lôi Đình cũng không tốt lắm, nhưng nó bay lại hết sức vững vàng. Tử Lôi Diệu Thiên Long chính là vương giả trên bầu trời. Lôi Đình còn chưa hoàn toàn trưởng thành, chỉ là một con Bát giai ma thú mà thôi. Bất quá, cho dù là một con Cửu giai ma thú cũng không dễ dàng trêu chọc vào nó đâu. Tiểu sư đệ, ngươi nhìn bộ yên rồng trên lưng nó đi. Bộ đó do chính tay sư thúc chế tạo cho ta đó. Hiện tại chắc ngươi cũng hiểu vì sao sư thúc lại nổi tiếng như vậy trong Học Viện rồi chứ gì. Có thể nói là các đổng sự cũng không dễ gì mà đắc tội với sư thúc ngài đâu. Ngươi ngàn vạn lần không nên để bộ dáng lôi thôi lếch thếch kia của sư thúc lừa bịp, lão nhân gia ngài chính là vị đại tài chủ giàu có nhất trong Thiên Can Học Viện chúng ta đó. Ngoại trừ ta và sư phụ ra, hắn chế tạo vũ khí ma lực cho bất cứ ai khác cũng thu rất nhiều tiền. Đương nhiên, từ nay về sau có thêm một người được miễn phí là ngươi nữa.

Cơ Động quả thật hiểu rõ ràng, ở những nơi khác trên đại lục, các Âm Dương Ma Sư trên sáu quan có thể nói là Lông Phượng Sừng Lân, nhưng ở trong Thiên Can Học Viện lại có không ít. Những ma sư này sau khi tăng lên đến sáu quan, bản thân có được tọa kỵ riêng, muốn cho bản thân mình và tọa kỵ có thể phối hợp hoàn mỹ hơn, tự nhiên là cần phải có thêm một ít trang bị ma lực để phụ trợ, ví dụ như là bộ yên rồng trên người Lôi Đình vậy. Chính bởi vì thế, làm sao lại không được người khác coi trọng cơ chứ? Còn ai dám đắc tội với lão nhân gia ông ta?

Lam Bảo Nhi có chút hâm mộ nhìn Phất Thụy:

- Phất Thụy sư huynh, khó trách tất cả mọi người biết ngài đều gọi ngài là Lôi Đế Phất Thụy. Không thể ngờ được, ngài lại còn là một vị Long Ma Sư. Rồng là loại ma thú thuộc loại cường đại nhất trên đại lục. Cho dù là một con Rồng mới nở ra đã là Lục giai rồi. Cự long trưởng thành ít nhất cũng là Cửu giai trở lên. Một vài loại Cự long cường đại còn có thể trở thành Thập giai Thần thú nữa. Ta nghe nói, trên đại lục chỉ có tổng cộng khoảng bảy, tám vị Long Ma Sư mà thôi. Cự Long vốn cực kỳ cao ngạo, muốn được sự chấp nhận của nó là hết sức khó khăn.

Phất Thụy cười hắc hắc:

- Bảy, tám vị à? Đó chỉ là số lượng mà các ma sư bình thường biết mà thôi, hoặc là do Âm Dương Ma Sư Công Hội công bố ra. Trên thực tế, theo như ta được biết, con số này không thấp hơn hai mươi đâu. Ta có thể nói nhỏ cho các ngươi biết, trong Thiên Can Học Viện chúng ta, ít nhất có bốn vị Long Ma Sư rồi. Tổng thể thực lực về Âm Dương Ma Sư của Thiên Can Học Viện chúng ta, đủ để vượt qua bất cứ một Đế Quốc nào trên Đại Lục.

Lúc này đây, ngay cả Cơ Động cũng không khỏi phải chấn kinh, hắn tuy rằng đã phóng đoán thực lực của Thiên Can Học Viện rất cao, nhưng hắn không thể nào ngờ được, lại có thể cường hãn đến mức đó.

Phất Thụy nói tiếp:

- Hơn nữa, Long tộc tuy rằng rất cường đại, nhưng cũng không phải là cường đại nhất. Có một số ma thú đặc thù cũng có thể tu luyện đến trình độ Thập cấp Thần thú nữa. Chờ đến khi tu vi các ngươi tăng lên một chút, sẽ biết được nhiều hơn. Hiện giờ chúng ta nên xuất phát thôi. Có Lôi Đình ở đây, năm trăm dặm, tuyệt đối không cần đến một canh giờ.

- Rống —

Lôi Đình hiển nhiên là vẫn chưa thể nói được tiếng người giống như Phong Sương vậy, nhưng nó lại hiểu được những gì Phất Thụy nói, có chút bất mãn gầm nhẹ một tiếng, chậm rãi hạ thân thể nằm rạp xuống.

Phất Thụy bật cười nói:

- Lôi Đình và ta có tâm ý tương thông, ý nó là trách ta còn đánh giá nó thấp quá. Năm trăm dặm, nửa canh giờ là đủ rồi. Lại đây, chúng ta xuất phát thôi.

Vừa nói, hắn vừa giơ hai tay ra, phân biệt nắm ở trên vai Cơ Động và Lam Bảo Nhi, mũi chân dậm mạnh xuống đất, cả người giống như một mũi tên phóng thẳng lên, trực tiếp nhảy lên trên lưng Lôi Đình. Hắn đem Lam Bảo Nhi và Cơ Động đặt ở phía trước yên rồng. Hai người đều còn vị thành niên, dáng người nhỏ hơn Phất Thụy khá nhiều, cùng nhau ngồi trên cái yên rồng rộng lớn này mặc dù có chút chật chội, nhưng vẫn có thể chấp nhận được.

Phất Thụy nhẹ nhàng ấn trên cái yên rồng một cái, thanh âm leng keng vang lên, Cơ Động và Lam Bảo Nhi chỉ cảm thấy chân mình hơi căng cứng một chút, bộ yên rồng màu lam tím đã rất nhanh khép chặt lại. Giống như lúc trước Cơ Động nhìn thấy vậy, toàn bộ bộ yên rồng hoàn toàn khép cứng lại, đem phần dưới thân thể bọn họ cố định một chỗ. Nhìn qua nơi này cũng rất cao, nhưng bọn họ chắc chắn sẽ không té xuống.

Bất quá, chỉ có như vậy, nhưng mà Cơ Động cũng nhất thời xấu hổ một trận. Thân thể của hắn cùng với của Lam Bảo Nhi bị bộ yên rồng gắn cứng lại một chỗ, căn bản là không có khoảng hở nào. Lưng của Lam Bảo Nhi bị gắn sát vào lồng ngực của Cơ Động, đùi, chân của hai người cũng bị ép sát vào nhau. Lam Bảo Nhi lần đầu tiên gần gũi với một nam nhân sát nhau như vậy, gương mặt nhỏ nhắn của nàng đã trở nên đỏ bừng. May mắn là nàng ngồi ở đầu tiên, nên không ai nhìn thấy mặt nàng. Thế nhưng Cơ Động ngồi sau cũng có thể nhìn thấy được hai vành tai của Lam Bảo Nhi đã đỏ ửng lên rồi.

Mà tình huống của Cơ Động so với Lam Bảo Nhi chỉ có hơn chứ không kém. Hắn cũng không phải là thanh niên thanh xuân chuyện gì cũng không hiểu, không biết. Có toàn bộ những kinh nghiệm của kiếp trước. Hai người vừa tiếp xúc, nhất thời ngửi được mùi u hương xử nữ trên người Lam Bảo Nhi, nhất là cảm giác đùi cùng đùi tiếp xúc nhau, hạ thân hắn lại kề sát vào mông của Lam Bảo Nhi. Tuy rằng còn cách đến hai lớp quần áo, nhưng xúc cảm co dãn mềm mại kia lại càng ngày càng cứng lên, không cách nào kiềm chế được. Càng không biết phải làm thế nào cho đúng.

Phất Thụy thì ngồi sau lưng bọn họ, một tay cầm lấy một cái gai lưng của Lôi Đình, hét lớn một tiếng:

- Lôi Đình, chúng ta xuất phát.

Trong tiếng kinh hô của Lam Bảo Nhi, hai chân sau tráng kiện hữu lực của Lôi Đình phóng thẳng lên. Thân thể khổng lồ của nó tựa như là một tia chớp mãnh liệt phóng thẳng lên cao. Lực quán tính mãnh liệt nhất thời làm cho Cơ Động và Lam Bảo Nhi chợt ép chặt vào nhau. Hai tay của Cơ Động theo bản năng ôm chặt lấy vòng eo mảnh khảnh của Lam Bảo Nhi, mà Lam Bảo Nhi lúc này lại nhắm chặt hai mắt lại.

Đây là lần đầu tiên hai người bọn họ cưỡi rồng, cảm giác kích thích mãnh liệt làm cho hai người nhất thời quên đi cảm giác xấu hổ của việc tiếp xúc thân thể. Phất Thụy ngồi sau lưng hai người, trên mặt lại toát ra một tia mỉm cười giảo hoạt. Tất cả những chuyện này hiển nhiên là do hắn sắp xếp cả. Âm thầm giúp tiểu sư đệ làm một chút tiện nghi, với hắn mà nói, là chuyện hết sức đơn giản.

Tốc độ phi hành của Tử Lôi Diệu Thiên Long quả thật không khác gì sấm chớp. Cảm giác trong khoảnh khắc phóng thẳng vào trong không trung, mặc dù là tràn ngập lực quán tính, thế nhưng Cơ Động và Lam Bảo Nhi lại hoàn toàn không hề cảm thấy một chút gió mạnh thổi quét. Lam Bảo Nhi nhắm chặt hai mắt nên không biết, nhưng Cơ Động lại nhìn thấy rõ ràng, ngay lúc Tử Lôi Diệu Thiên Long bay lên không trung, bên ngoài thân thể nó hiện lên một quầng sáng màu lam tím, đem toàn bộ không khí ngăn cách hết bên ngoài. Thậm chí tựa hồ còn có tác dụng phá vỡ không khí, khiến cho nó bay nhanh hơn nữa.

Kề sát thân thể Lam Bảo Nhi, Cơ Động có thể cảm giác được nàng đang run lên nhè nhẹ. Sự ma sát tiếp xúc của thân thể càng trở nên kích thích hơn. Cơ Động cũng không có buông hai tay đang ôm lấy hông nàng ra, trong đầu không ngừng nghĩ về Liệt Diễm, cố làm cho tâm tình kích động kịch liệt của mình có thể ổn định lại một chút. Thế nhưng tâm thần hắn có thể dựa vào tình cảm mãnh liệt đối với Liệt Diễm mà ổn định lại, thế nhưng thân thể của một thanh niên mới mười mấy tuổi thanh xuân lại không dễ dàng bình tĩnh như vậy.

Chẳng bao lâu sao, Lam Bảo Nhi đã mở hai mắt ra, nhìn ngắm những đám mây đang không ngừng xẹt qua trước mặt. Tâm tình kích động cũng dần dần bình phục lại, hạ giọng nói:

- Cơ Động, ngươi, trong đũng quần của ngươi có nhét vật gì vậy, nó đâm vào ta.

Sắc mặt Cơ Động đã cứng đờ. Phất Thụy ngồi phía sau bọn họ thì lại một phen bịt kín miệng mình, cố nén không cho mình cười thành tiếng.

Nhưng mà, khiến cho Phất Thụy mở trừng hai mắt kinh ngạc chính là, Cơ Động không ngờ lại hết sức bình tĩnh trả lời một câu:

- À, trong đũng quần ta có nhét một cái vũ khí ma lực. Do bộ yên rồng nén chặt nên ta không cách nào lấy ra được nữa, ngươi cố chịu thêm một lát đi.

Sắc mặt Phất Thụy nhất thời trở nên vô cùng cổ quái, thầm nghĩ trong lòng, tiểu sư đệ ơi tiểu sư đệ, ngươi quả thật là một nhân tài a!

Càng làm cho Phất Thụy không nói nên lời chính là, Lam Bảo Nhi không ngờ lại còn thật thà, trả lời một câu:

- Được, cũng không có việc gì. Thứ vũ khí kia của ngươi tuy rằng đâm hơi mạnh, nhưng cũng không có chỗ nào bén nhọn. Hơn nữa lại còn có khả năng co dãn nữa. Chỉ có điều là hơi lớn a.

Khóe miệng Cơ Động khẽ giật giật mấy cái, hắn lần đầu tiên cảm thấy được, người con gái trước mặt mình quả thật có chút đáng yêu a. Sự đơn thuần chất phác như vậy, ở kiếp trước của mình tựa hồ là chưa từng gặp qua.

- Khụ khụ…

Phất Thụy chợt ho khan kịch liệt lên. Hắn chỉ cảm thấy, thà rằng mình cùng một đối thủ cấp bậc bảy quan cùng nhau đại chiến một hồi, cũng không chịu nổi sự kiềm nén như vậy. Hai đứa tiểu tử này, quả thật là rất thú vị a.

Quả nhiên, chỉ không đầy nửa canh giờ, Tử Lôi Diệu Thiên Long đã bắt đầu giảm tốc độ lại, luồng hào quang lôi điện bên ngoài hơi phát ra quang mang nhàn nhạt, giống như một đạo lôi điện phóng xuống vậy.

Xa xa, Cơ Động có thể nhìn thấy rõ ràng phía dưới có một tòa thành thị. Kích thước tòa thành này cũng không lớn, tựa hồ chỉ bằng Ly Hỏa Thành mà thôi. Phía sau tòa thành thị này mấy chục thước, là một dãy núi nòn cùng rừng rậm xanh biếc bao phủ. Hiển nhiên, đây chính là đích đến của bọn họ, Địa Linh Sơn.

Khiến cho Lam Bảo Nhi kinh hô chính là, Tử Lôi Diệu Thiên Long Lôi Đình đột nhiên rơi thẳng xuống dưới, thân thể khổng lồ tựa như là từ trên cao rơi thẳng xuống vậy. Cảm giác không trọng lực mãnh liệt làm cho trái tim người ta giống như nhảy tọt ra ngoài vậy.

Sự bình tĩnh ổn định của Cơ Động khiến cho ngay cả Phất Thụy cũng có chút kinh ngạc. Đối mặt với tình huống như vậy, hắn cũng chỉ thoáng nắm chặt hai tay Lam Bảo Nhi một chút mà thôi, cũng không có bất cứ phản ứng dị thường nào. Bởi vì Cơ Động muốn dùng thực tế để chứng minh rằng, ngay cả đại sư huynh cũng không có khẩn trương, hắn tại sao lại phải khẩn trương chứ? Đây là một đầu Bát giai Cự long mà.

Không biết vì sao, Lam Bảo Nhi khi được Cơ Động ôm lấy như vậy, cũng trở nên yên tĩnh lại, thậm chí còn có chút chủ động dựa vào ngực của Cơ Động nữa. Tựa hồ như là mượn thân thể của hắn để tìm một chút cảm giác an toàn vậy.

Quả nhiên, khi Lôi Đình rơi xuống cách mặt đất còn khoảng một trăm mét, cặp cánh khổng lồ chợt dang rộng ra, trong không khí vang lên thanh âm sấm chớp dày đặc. Thế rơi của nó đã giảm lại. Hai cánh thu lại, Lôi Đình đã đứng vững vàng trên mặt đất. Có thể thừa nhận xung lượng lớn đến như vậy, có thể thấy được cánh nó cứng cỏi đến mức nào.

Phất Thụy mở yên rồng ra, nắm lấy hai người từ trên lưng Lôi Đình nhảy xuống. Cơ Động nhất thời cảm nhận được, cảm giác kích thích khi hạ cánh đã giúp cho cái "Vũ khí ma lực" của hắn bị áp chế hơn nửa canh giờ bây giờ đã hoàn toàn thả lỏng, rất nhanh trở về đúng vị trí của nó.

Nhưng không ngờ Lam Bảo Nhi lại có chút tò mò nhìn về phía hắn:

- Cơ Động, có thể cho ta xem qua cái vũ khí ma lực kia của ngươi không?

Cơ Động trả lời rất đơn giản, chỉ có hai chữ:

- Bí mật.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Mặt trái của xã hội phát triển ngày nay là cuộc sống hiện đại luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như biet du la hanh phuc, tieu diet ngoai tam ac va noi tam doc Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và ý nghĩa để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập mỗi ngày của quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status