Ấn Công Đức

Chương 416 : Chương 416CHUỘT ĐÀO HANG



Chương 416CHUỘT ĐÀO HANG

Ảo trận đã được kích hoạt, công kích của Hạng Vũ Ninh suy yếu đi không ít. Rõ ràng là ông ta đã hơi mất khống chế, đòn tấn công cũng trở nên lộn xộn. Bây giờ chính là cơ hội chạy trốn của họ.

Mộc Tường Vi không do dự nữa! Tuy rằng không biết võ giả khí huyết sa đọa kia đã có chuyện gì, nhưng nàng ta biết, đây chắc chắn là cơ hội chạy thoát thân mà Tô Tô tạo ra cho họ.

Tô Tô đã chạm phải trùng Huyết Duyên, nàng ấy đã...

Tuy rằng lòng đầy bi phẫn, nhưng chắc chắn nàng ta phải tận dụng cơ hội lần này. Nếu họ không thể chạy thoát, vậy há chẳng phải Tô Tô đã hy sinh vô ích hay sao!

Mấy võ giả mặc giáp lưới vừa ra ngoài kéo ngay lấy lính giáp đồng rồi dồn sức đẩy mạnh lên trên. Dưới sự đồng tâm hiệp lực của mọi người, cuối cùng lính giáp đồng đã xông được lên mặt biển, đồng thời chạy băng băng về phía doanh trại gần nhất.

Trong đầu lính giáp đồng, Bàng Binh cũng muốn đi ra, thế nhưng hiện giờ lính giáp đồng đã đóng kín lại hoàn toàn. Vừa rồi cậu không bắt kịp thời cơ ra ngoài cùng với họ, hiện giờ, muốn đi ra cũng chẳng còn kịp nữa.

Cậu cố gắng giãy giụa, lại bị lính dưới trướng Mộc Tường Vi đánh ngất ngay lập tức. Giờ mọi người đều đứng ở đây, nhìn xuống mặt biển phía xa.

Bọn họ đã xông ra khỏi mặt biển.

Còn Tô Tô, nàng vẫn còn ở lại dưới đáy biển. Họ vẫn luôn cho rằng đó chỉ là một người yếu ớt nhỏ gầy, nhưng chẳng ngờ, nàng ấy lại mạnh đến vậy.

Mà điều họ càng không ngờ tới chính là, nàng sẵn lòng hy sinh chính mình vì người khác.

Có không ít người đã đỏ mắt, lệ tuôn như mưa.

Dưới đáy biển, hai tay Tô Lâm An bóp mạnh, muốn nghiền chết hai con trùng trong tay luôn. Nào ngờ ngón tay siết đến khó chịu mà trùng Huyết Duyên lại chẳng hề hấn gì. Cứng vậy sao!

Có điều nàng không bóp chết được trùng Huyết Duyên, chúng nó cũng chẳng cắn nổi nàng. Nghĩ đến đây, Tô Lâm An lập tức bắt lấy mấy con trùng Huyết Duyên còn sót lại, nắm chặt trong tay không buông ra rồi nhanh chóng chạy đến phía ngược lại với lính giáp đồng.

Sau lưng nàng, Hạng Vũ Ninh phát ra vài tiếng gầm gừ như dã thú từ trong cổ họng.

Ông ta nhìn thấy...

Trong biển, có một người phụ nữ mang sắc mặt tái nhợt, đang mở to đôi mắt màu lam nhạt nhìn ông ta đầy u oán. Màu mắt đó, cực kỳ giống với nước biển ở quanh ông ta. Một vài ký ức vốn đã bị phủ bụi dần hiện lên trong đầu ông ta, nhưng một khi ông muốn nhớ rõ lại thì đầu lại đau đớn dữ dội.

Ông ta thở hổn hển, không khí thở ra cũng có màu đỏ tươi.

“Tiểu Vi...”

Nhiều năm như vậy, ông ta cũng chẳng về thôn lén nhìn bà lấy một lần. Mà hiện giờ, bà hiện ra trước mặt ông ta. Ông ta muốn giơ tay ra chạm vào, nhưng đầu ngón tay vừa thoáng cử động thì trong đầu đã vang lên tiếng răng rắc, ý thức lại dần trở nên mơ hồ.

Khuôn mặt Hạng Vũ Ninh vặn vẹo, đầy giằng xé, có điều ông ta cũng không giãy giụa như vậy quá lâu. Quả cầu nước trong tay ông ta nặng nề bay ra, đập thẳng vào bóng hình xinh đẹp trong làn nước. Cũng vào lúc này, ông ta gầm lên một tiếng. Vào lúc bóng hình ấy còn chưa tan biến hoàn toàn, ông ta lại bỗng mở miệng ra cắn lấy.

Đợi sau khi cắn vào khoảng không, Hạng Vũ Ninh bỗng bừng tỉnh.

Đâu có người phụ nữ nào, chẳng qua là ông ta bị lừa gạt bởi ảo thuật mà thôi.

Thê tử của ông ta, đã chết rồi, được chôn ở bên hồ nhỏ ngoài thôn Cổ Mộc! Trước kia ông ta chưa bao giờ dám trở lại, bởi vì ông ta biết, ông ta không thể điều khiển được chính mình. Nói chính xác ra, ông ta còn yếu hơn con sâu trong thân thể mình. Con sâu đó thích xem thần thức của ông ta giãy giụa, đấu tranh. Đám trùng Huyết Duyên cao cấp đều để lại một chút ý thức cho người bị ký sinh, bởi, chúng nó muốn hiểu được nhân tính...

Cho dù ông ta vẫn còn một chút ý thức, nhưng cũng chẳng nói chắc được lúc nào sẽ mất khống chế hoàn toàn. Giống như vừa rồi, khi nhìn thấy vợ mình, ông ta lại mở miệng ra hòng nuốt sống bà, như vậy, bọn họ sẽ mãi mãi được ở bên nhau.

Bà ấy đã chết.

Con trai của họ cũng đã bị nhiễm trùng Huyết Duyên. Tất cả những điều này đều liên quan tới Tô Tô kia. Cho nên, sao ông ta có thể bỏ qua cho nàng.

Ông ta phải xé xác nàng, cắn nuốt từng miếng một.

Cảm nhận được lính giáp đồng và Tô Tô chia ra chạy trốn về hai hướng, Hạng Vũ Ninh lập tức đuổi về phía Tô Tô. Tốc độ của ông ta cực nhanh, khoảng cách vốn đã bị kéo giãn lại thu ngắn chỉ trong nháy mắt.

Một cơn sóng lớn bỗng nhiên trào đến từ lòng biển, như tạo nên một bức tường chắn thật cao.

Tốc độ của Tô Lâm An cực kỳ nhanh, đột nhiên nhìn thấy cơn sóng lớn xuất hiện trước mặt thì suýt chút nữa không kịp phản ứng. Có dừng hay không?

Không được dừng lại!

Nàng bất chấp tất cả, liều cái cơ thể mình đồng da sắt này, ra sức xông về phía trước.

Cơ thể củ cải này của nàng, không đến nỗi không xông qua nổi cả một cơn sóng chứ! Muốn dùng thứ này để cản nàng lại, đúng là mơ tưởng hão huyền.

Tô Lâm An không hề dừng lại, lao thẳng vào giữa con sóng lớn.

Tuy rằng cơn sóng kia không làm Tô Lâm An bị thương tổn quá nặng, nhưng nàng cũng bỗng nhiên nhận ra có điều không ổn. Nước, có thể cứng, có thể mềm.

Lúc này nàng bị nhốt trong cơn sóng cứ như bị sa vào vũng bùn, không thể phá sóng mà ra. Nàng càng giãy giụa, lực hút xung quanh lại càng lớn. Tiếp sau đó, một cánh tay giáng xuống từ trên trời, trong bàn tay có một quả cầu nước khổng lồ. Sau khi nó đập mạnh xuống, Tô Lâm An chỉ cảm thấy cơ thể nặng nề chìm xuống, nàng đã bị nhốt ở trong nhà lao được làm từ quả cầu nước ấy.

Chỉ cần nàng chạy, quả cầu nước bèn xoay tít.

Hạng Vũ Ninh không dám dây dưa thêm nữa, ông ta đã cảm nhận được, có cường giả đang nhanh chóng lại gần. Bởi vậy ông ta lại chìm vào trong nước, đồng thời kéo quả cầu nước xuống theo, đẩy nó di chuyển nhanh chóng. Chỉ cần xuống sâu trong biển chết, giữa đàn trùng Huyết Duyên, chắc chắn kẻ đang truy kích kia chỉ có thể từ bỏ.

Đợi đến khi đưa được người về, ông ta muốn hành hạ thế nào chẳng được.

Quả cầu nước di chuyển, liên tục xoay vòng! Tô Lâm An hiện giờ chẳng khác gì một con sóc đang bị nhốt trong một chiếc lồng hình tròn.

Nắm đấm của nàng không thể đập vỡ quả cầu, nàng cũng không đứng vững được trong đây. Quả cầu không ngừng quay cuồng khiến nàng cũng hơi hoa mắt chóng mặt theo.

Tiếc rằng, tuy trong cơ thể nàng đã có linh khí nhưng có rất nhiều pháp thuật trước kia vẫn không thể sử dụng được. Còn kinh mạch khí huyết thì cũng có, nhưng nàng chỉ nắm được một phép thần thông. Phép thần thông đó tuy mạnh, nhưng giờ lại chẳng có ích gì.

Tất nhiên, điều quan trọng nhất chính là sự chênh lệch về cảnh giới. Cảnh giới Thuần Huyết áp chế nàng quá mạnh, giờ nàng nên làm sao đây!

Tốc độ của Hạng Vũ Ninh trong nước cực kỳ nhanh, đã sắp xuống đến nơi sâu nhất trong biển chết.

Võ giả khí huyết đang truy kích tới cũng có cảnh giới Thuần Huyết. Người đó đã biến thành khổng lồ, vận chuyển toàn bộ sức mạnh khí huyết, đạp biển mà tới. Nhưng xung quanh đã có rất nhiều trùng Huyết Duyên không ngừng bay lượn. Càng vào sâu trong biển chết, người đó càng cảm nhận được nguy cơ rình rập ở khắp mọi nơi.

Thấy võ sĩ khí huyết sa đọa kia đã sắp tiến vào trong một vùng sương mù dày đặc, người nọ bỗng dừng lại. Quanh cơ thể cao lớn như núi có ánh vàng lóe lên chói mắt. Cơ thể người đó đột nhiên uốn cong thành cung, ánh vàng ngưng tụ lại thành mũi tên. Lấy mình làm cung, dùng khí huyết làm tên, giương cung lắp tên, ánh vàng bắn mạnh tới!

Vèo một tiếng, mũi tên đâm thẳng xuống, bắn về phía Hạng Vũ Ninh ở dưới đáy biển.

Tên vàng vào nước, xé biển ra làm hai nửa. Hạng Vũ Ninh nhận ra điều bất ổn, lông tơ trên người đã dựng thẳng lên. Ông ta muốn né đi, nhưng lúc này không phải ông ta cứ muốn là được.

Sức mạnh khí huyết quanh thân thể ông ta nổ bùng lên, một bức tường được ngưng kết từ khí huyết chắn ở phía sau lưng như một lớp mai rùa. Ông ta không né không tránh mà vẫn mải miết xông xuống dưới!

Một tiếng “phập” vang lên, mai rùa bị đâm thủng, mũi tên vàng kia cắm thẳng vào lưng khiến ông ta lạnh thấu tim. Cơ thể ta ông đau đớn dữ dội, nhào mạnh về phía trước theo nguồn lực kia.

Hạng Vũ Ninh và quả cầu nước cùng lao vào trong làn sương mù dày đặc.

Ông ta quay đầu lại, cười gằn với võ sĩ khí huyết đang truy kích kia.

Ông ta nói: “Ngươi tới đây.”

Cơ thể ông ta ẩn giữa làn sương dày đặc, tựa như một ngọn núi bị mây mù che phủ, khóe miệng dữ dằn hé mở rõ ràng hơn bất cứ bộ phận nào khác. Đó là sự khiêu khích và giễu cợt với kẻ bên ngoài.

Trên mặt biển, võ sĩ khí huyết lấy thân mình làm cung thở dài một hơi, cuối cùng vẫn rời đi.

Giống như trùng Huyết Duyên không thể đi vào khu vực có linh thực che chở, bọn họ cũng không dám tùy tiện bước vào lớp sương mù trong khu vực bị trùng Huyết Duyên chiếm đóng. Người đó vừa bắn một mũi tên đã tiêu tốn quá nhiều sức mạnh khí huyết, vào đó thì chỉ có thể nạp mạng.

Mà cô gái vừa bị bắt đi, người nọ cũng chẳng thể cứu về.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.3 /10 từ 4 lượt.

Trang web 10Hay.com chia sẻ các nội dung top 10 cái nhất ở Việt Nam và trên Thế giới từ dịch vụ, sản phẩm, công ty... Chúng tôi thu thập, thống kê và xếp hạng top 10 giúp bạn tham khảo những thông tin hữu ích dễ dàng và nhanh chóng. Tuyển chọn hàng ngàn điều top thú vị trên trang 10 hay chẳng hạn như 10 shop ban do halloween o tphcm, top 10 thuong hieu nhanh hut khach nhat viet nam rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích trong cuộc sống và đa dạng nhất. giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ.

loading...
DMCA.com Protection Status