Anh Boss xấu xa trong lời đồn

Chương 123: GÂY CHUYỆN



Sở dĩ Thẩm Lệ ký kết chính thức với công ty quản lý này chính là vì công ty này là đối thủ sống còn của truyền thông Thịnh Hải.

Chỉ là, cô không hề nghĩ tới, công ty lại trơ trẽn như vậy, bất chấp đạo đức mà nhận tiền của truyền thông Thịnh Hải, trực tiếp bán đứng cô cho truyền thông Thịnh Hải!

Hạ Diệp Chi cũng hơi ngạc nhiên: “Còn có chuyện này sao?”

Biểu tình Thẩm Lệ vô cùng hung dữ, vừa khởi động ô tô vừa nói: “Bây giờ tớ liền đi làm thịt Cố Tri Dân, cậu cầm cho tớ con dao.”

Hạ Diệp Chi: “…”

Thẩm Lệ vốn thích nói linh tinh nên Hạ Diệp Chi có nghe thấy cũng không để trong lòng.

Nhưng cô phát hiện ô tô thật sự đang chạy về phía truyền thông Thịnh Hải.

Hạ Diệp Chi quay sang nhìn, thấy cô ấy không có vẻ gì là nguôi giận: “Cậu muốn đến truyền thông Thịnh Hải thật à?”

“Thật!” Thẩm Lệ cong môi, cười y hệt vai phản diện nữ trên phim.

“Sao các cậu cứ có chuyện gì là không ngồi lại nói chuyện tử tế với nhau được à?”

“Tớ đang đi tìm anh ta để nói chuyện đây!”

Dáng vẻ của Thẩm Lệ bây giờ nào có giống đi tìm Cố Tri Dân tâm sự tử tế, rõ rành rành là muốn đi đánh nhau mà.

Cuối cùng, Hạ Diệp Chi cũng không ngăn cản được Thẩm Lệ.

Thẩm Lệ đỗ xe xong, xuống xe sập cửa rõ mạnh, sau đó chạy vào truyền thông Thịnh Hải.

Chẳng qua, cô ấy còn chưa vào đã bị bảo vệ ngăn ở cửa: “Xin hỏi quý cô tìm ai?”

“Anh quản được tôi tìm ai à?” Thẩm Lệ đang nóng giận liền đẩy bảo vệ ra mà chạy vào trong.

Lúc này, bảo vệ ở một phía đã đi tới, nhìn Thẩm Lệ, lại nhìn điện thoại của mình: “Xin lỗi, quý cô không thể đi vào.”

Thẩm Lệ nhướn mày: “Không cho tôi vào hả?”

Hạ Diệp Chi có cảm giác không lành, ngày trước Thẩm Lệ là chị đại ở trường, đánh nhau ẩu đá rất lành nghề, lúc này cô ấy định đánh nhau thật.

Cô vội vàng kéo lấy Thẩm Lệ: “Đang ở công ty, cậu đừng có mà làm bừa.”

Hiển nhiên là Thẩm Lệ tức muốn điên rồi, không thèm để ý hình ảnh mà xắn tay áo: “Dù sao giờ tớ cũng là nghệ sĩ đã ký đồng của truyền thông Thịnh Hải, cho dù tớ có đánh nhau ở đây, Thịnh Hải cũng phải bao che cho tớ!”

Hạ Diệp Chi cảm thấy cái này rất hợp lý.

Huống hồ, đích thực là cách làm của Cố Tri Dân có chút không đúng.

Vì vậy, cô không ngăn cản Thẩm Lệ nữa.

Thẩm Lệ đánh nhau rất giỏi, nhanh chóng đánh gục đám bảo vệ đang vây cô.

Nhưng Hạ Diệp Chi đứng một bên nhìn lại thấy rõ, đám bảo vệ này đang nhường Thẩm Lệ, dường như không dám làm cô ấy bị thương.

Thẩm Lệ phủi tay, điệu bộ lưu manh vô lại: “Bây giờ anh có thể để tôi gặp Cố Tri Dân rồi chứ?”

“Hôm nay bọn họ sẽ không để cậu gặp Cố Tri Dân đâu.” Hạ Diệp Chi nhặt điện thoại dưới đất lên đưa cho Thẩm Lệ.

Màn hình di động đang hiển thị giao diện nhóm chat trên Messenger.

Trên đó có ảnh chụp của Thẩm Lệ kèm một câu: “Phía trên đánh tiếng, hôm nay cô gái này sẽ đến tìm giám đốc Cố, dù có chuyện gì cũng không được để cô ấy vào, nhưng cũng không được làm cô ấy bị thương.”

Không cần nghi ngờ, khẳng định cái mệnh lệnh này là Cố Tri Dân yêu cầu.

Cố Tri Dân mua lại Thẩm Lệ từ công ty cũ của cô ấy, nhất định đã đoán được Thẩm Lệ sẽ đến tìm anh ta, cho nên anh ta có chuẩn bị trước mà truyền xuống lệnh này.

Hạ Diệp Chi biết, là bạn thân, lúc này cô nên cùng Thẩm Lệ mắng Cố Tri Dân mới đúng.

Chỉ là, cô tự dưng thấy buồn cười.

Thẩm Lệ oán giận mắng: “Đồ đáng ghét!”

Sau đó liền kéo Hạ Diệp Chi bỏ đi.

Trong xe, Hạ Diệp Chi nói: “Cố Tri Dân rất hiểu cậu ha.”

Thẩm Lệ thở hổn hển: “Hồi nhỏ anh ta còn xi tiểu cho tớ, có thể không hiểu rõ sao?”

Hạ Diệp Chi nhịn cười nói: “… Thì là hiểu rất rõ cậu”

Thật may Thẩm Lệ chỉ có cùng cô nói chuyện, mới nói không thèm lựa lời như vậy.

“Hồi nhỏ bọn tớ ở chung một khu, quan hệ hai nhà cũng khá tốt, chẳng qua sau đó xảy ra vài chuyện…” Cảm xúc của Thẩm Lệ bỗng tuột dốc, ủ dột không nói tiếp nữa.

Hạ Diệp Chi không hỏi nhiều, cô không có sở thích tọc mạch chuyện riêng của người khác.

Thẩm Lệ nhìn như rất thoáng tính, không thích đem chuyện giấu trong lòng, nhưng trước giờ cô ấy chưa bao giờ nói chuyện Cố Tri Dân với Hạ Diệp Chi, có lẽ vì chuyện trầm trọng quá mức mới không thể nói ra miệng.

……

Thẩm Lệ chở Hạ Diệp Chi đến một quán bar.

Quán bar này là người trong giới giải trí mở, phần lớn khách quen đều là minh tinh nghệ sĩ, tính bảo mật cực cao.

Thẩm Lệ chọn một phòng bao, vừa uống rượu vừa mắng Cố Tri Dân với Hạ Diệp Chi.

Tửu lượng của Hạ Diệp Chi là cùng Thẩm Lệ luyện thành, hai người uống không phân thắng thua.

Nhưng cô biết tâm trạng Thẩm Lệ không tốt, khẳng định sẽ uống thả ga, bản thân cô uống rất ít, vẫn duy trì tỉnh táo để lát nữa còn đưa Thẩm Lệ về nhà.

Hai người uống nửa chừng, đột nhiên cửa phòng bị đẩy ra.

Một người phụ nữ ăn vận lộng lẫy đứng ở cửa phòng, ánh mắt dừng trên người Thẩm Lệ, nhướn mày cười: “Đúng là Thẩm Lệ nha, lúc nãy tôi nghe người ta nói là thấy cô còn không có tin đâu, không ngờ thật là cô.”

Người phụ nữ vừa nói vừa đi đến chỗ hai người Hạ Diệp Chi.

Hạ Diệp Chi nhìn gần mới thấy người phụ này trông rất quen.

Cô nghĩ là người quen của Thẩm Lệ, liền đẩy đẩy bả vai Thẩm Lệ.

Lúc này Thẩm Lệ đã uống đến chuếnh choáng say, híp mắt nhìn người phụ nữ kia một lúc lâu mới phun ra ba chữ: “Cô là ai?”

Người phụ nữ kia không ngờ Thẩm Lệ không nhận ra mình, sắc mắt đen sì, gân cổ nói: “Tôi là La Doanh.”

La Doanh?

Hạ Diệp Chi nhớ ra cái tên thường xuyên xuất hiện trên hot search, còn có các trang tin tức giải trí, cũng rất hay nhìn thấy La Doanh.

Là một minh tình hay lên báo gần đây.

Chỉ là, giữa ảnh chụp và người thật khác biệt rất lớn.

Thẩm Lệ ngẫm nghĩ một lúc, cuối cùng cũng nhớ ra hình như có một người như vậy, gật gù: “À, ngại quá, nay cô trang điểm đậm quá, không nhận ra…”

Sắc mặt La Doanh từ từ tốt hơn một chút.

Nhưng ngay sau đó, Thẩm Lệ lại nhả ra một câu: “Lần trước tôi gặp cô không giống bây giờ, cô đi gọt cằm à?”

La Doanh nghe vậy, dường như thất kinh mà sờ sờ mặt mình, hùng ác lườm Thẩm Lệ giống như muốn cắn cô ấy một phát.

Hạ Diệp Chi nhận ra La Doanh mang ý xấu mà tới, cô tiến lên trước, che trước mặt Thẩm Lệ: “Ngại quá, cô ấy uống say rồi.”

La Doanh híp mắt nhìn cô: “Cô là ai?”

Hạ Diệp Chi định nói gì, đột nhiên có một đám người từ cửa tiến vào.

“Chị Doanh ở đây à, bọn em tìm chị mãi.”

La Doanh quay đầu cười duyên: “Mấy người đoán xem tôi gặp ai này?”

Đám người kia đi vào, người đàn ông đi đầu quái gở nói: “Ồ, đây không phải Thẩm Lệ à?”

Hạ Diệp Chi nhíu mày, rõ ràng La Doanh tới tìm Thẩm Lệ gây chuyện mà.

“Mọi người đều là bạn bè cả, cô không phản đối mọi người ngồi xuống uống một chén chứ, Thẩm Lệ?” La Doanh tươi cười nhìn Thẩm Lệ, cũng không buồn che dấu ý định trả thù của bản thân.

Thẩm Lệ từng đoạt vai diễn của cô ta.

Vai diễn cô ta vất vả cực khổ dựa vào cấp trên mới tranh được cứ như vậy bị Thẩm Lệ đoạt mất.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.3 /10 từ 60 lượt.

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như chú đại bi tiếng phạn, gan muc thi den gan den thi sang Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác giúp quý vị hiểu hơn về chân lý cuộc đời và có được sự an lạc trong cuộc sống.

loading...
DMCA.com Protection Status