Anh Boss xấu xa trong lời đồn

Chương 259: CÓ KHẢ NĂNG BỊ TÀN PHẾ HOẶC BẠI LIỆT



Mạc Đình Kiên nói xong liền đi trước dẫn đường.

Hạ Diệp Chi nhắm mắt theo đuôi đi theo sau anh, nhìn chằm chằm bóng lưng anh, đi đường có chút mất tập trung.

Đột nhiên, Mạc Đình Kiên đi phía trước cô đột nhiên dừng lại.

Hạ Diệp Chi không hiểu vì sao, cũng dừng lại theo.

Lúc này, Mạc Đình Kiên nói bóng gió một câu: “Tập trung đi.”

Hạ Diệp Chi hoảng sợ, nghi ngờ anh có mắt ở sau gáy.

Mạc Đình Kiên nhấc chân bước lên nửa bước, lại xoay người lại, trong ánh mắt kinh ngạc của Hạ Diệp Chi, nắm chặt tay cô, kéo cô đi về phía trước.

Hạ Diệp Chi nhìn tay hai người nắm lấy nhau, ngây ra một lát, ngẩng đầu nhìn anh.

Hàm dưới của anh hơi kéo căng, đường nét quai hàm gọn gàng, sạch sẽ, nhưng thực sự đã gầy đi mấy phần.

Cô không khỏi lên tiếng hỏi anh: “Mấy ngày nay anh đều ngủ trong bệnh viện sao?”

Đúng lúc hai người đi đến cửa thang máy, Mạc đình Kiên ấn nút thang máy rồi mới nhàn nhạt đáp lại một tiếng: “Ừm.”

Hạ Diệp Chi lại hỏi tiếp: “Có ăn được cơm không?”

Dường như Mạc Đình Kiên chê cô phiền, lạnh nhạt liếc cô một cái, không nói gì.

“Ting.”

Cửa thang máy mở ra, Hạ Diệp Chi bị Mạc Đình Kiên mang vào thang máy.

Ông cụ Mạc nằm ở phòng bệnh Vip, cả một tầng lầu đều trống không để cho ông cụ nghỉ ngơi điều dưỡng.

Vừa ra khỏi thang máy, Hạ Diệp Chi đã thấy hành lanh đứng đầy vệ sĩ, nhưng không có người nào khác nhà họ Mạc.

Mạc Đình Kiên đưa cô đi thẳng tới phòng bệnh của ông cụ Mạc.

“Ông nội ở bên trong, vào đi thôi.”

Hạ Diệp Chi đẩy cửa tiến vào phòng bệnh.

Từ khi ông cụ Mạc gặp chuyện tới nay, đây là lần đầu tiên Hạ Diệp Chi tới thăm ông.

Trên giường bệnh trắng như tuyết, ông cụ Mạc yên lặng nằm trên giường, mang ống thở, trên người cắm đầy ống dây, còn đang truyền nước.

Hạ Diệp Chi đến gần, mới phát hiện vẻ mặt ông cụ Mạc trắng bệch như từ giấy, hốc mắt cũng hõm sâu hơn, gương mặt cũng nhiều nếp nhăn.

Ông cụ Mạc không phải ông già có khuôn mặt hiền từ, luôn là bộ dạng uy nghiêm, nhưng hạ Diệp Chi nhìn bộ dạng này của ông, vẫn là không nhịn được có chút chua xót.

Hạ Diệp Chi ngồi xuống giường, nhỏ giọng gọi: “Ông nội.”

Người trên giường không có phản ứng nào, nếu không phải có hơi nước đọng trên ống thở, Hạ Diệp Chi thực sự cho rằng ông cụ Mạc đã không còn sống nữa.

“Được rồi, ra ngoài thôi.”

Lúc này cửa phòng bệnh bị đẩy ra, giọng Mạc Đình Kiên truyền đến.

Hạ Diệp Chi ngửa đầu, vươn tay xoa nước mắt tràn ra khóe mắt, đứng dậy đi ra khỏi phòng bệnh.

Cô đóng cửa phòng bệnh lại, nói với Mạc Đình Kiên: “Bác sĩ nói thế nào?”

Mạc Đình Kiên vẫn chưa lập tức trả lời vấn đề của cô, mà không chút biến sắc đánh giá cô.

Anh chú ý tới khóe mắt cô có chút đỏ, chân mày cau lại, nói: “Không biết khi nào mới tỉnh lại, cho dù tỉnh lại cũng chưa chắc có thể bình phục lại như trước kia.”

Hạ Diệp Chi khiếp sợ hỏi lại: “Không chắct định có thể giống như trước kia?”

Mạc Đình Kiên chỉ dùng gương mặt không cảm xúc nhìn cô, cũng không giải thích thêm điều gì.

Không chắc có thể giống như trước kia, cũng có nghĩa là ông cụ Mạc có khả năng tàn phế hoặc bại liệt, trở thành một ông già không thể tự lo cho cuộc sống của mình.

Sắc mặt Hạ Diệp Chi lập tức trắng bệch, cô nhìn Mạc Đình Kiên, nhưng lại không biết phải nói lời gì để an ủi anh.

Một giọng phụ nữ đột nhiên truyền đến: “Cháu tới đây làm gì?”

Hạ Diệp Chi nghe tiếng nhìn sang liền thấy Mạc Liên đang đi về phía này.

Ánh mắt Mạc Liên rơi vào người Hạ Diệp Chi, rất rõ ràng người Mạc Liên vừa nói chính là Hạ Diệp Chi.

Hạ Diệp Chi hơi mím môi, vẫn gọi một tiếng: “Cô.”

Sắc mặt Mạc Liên không được tốt, ánh mắt rõ ràng là bài xích Hạ Diệp Chi, nhưng vẫn gật đầu nói: “Diệp Chi, mấy ngày nay cháu có khỏe không?”

“Làm phiền cô quan tâm, cháu rất khỏe.”

Hạ Diệp Chi có chút phản cảm đối với Mạc Liên.

Rõ ràng trong lòng Mạc Liên chán ghét cô, nhưng ngoài mặt vẫn làm bộ dịu dạng với cô.

Mạc Liên hỏi: “Cháu đến thăm ông nội sao?”

Hạ Diệp Chi không che giấu gì, thẳng thắn nói: “Vâng.”

Ánh mắt Mạc Liên liền lóe lên, làm như có ý tốt nhắc nhở: “Khoảng thời gian này, cháu tốt nhất vẫn nên tránh hiềm nghi.”

“Tại sao phải tránh hiềm nghi? Cháu là cháu dâu đến thăm ông nội thì có vấn đề gì sao?” Hạ Diệp Chi sắc mặt kiềm chế, cả người xem có chút lạnh lẽo: “Hẳn là người đẩy ông nội xuống lầu mới là người nên chột dạ chứ?”

Mạc Liên không ngờ tới cô sẽ bình tĩnh như vậy, sững sờ một hồi mới nói: “Nhắc tới cũng đúng.”

Mạc Đình Kiên đột nhiên lên tiếng: “Cô, cô có vào thăm ông nội không?”

Giọng điệu của Mạc Đình Kiên không tốt lắm, nghe ra có chút không nhịn được rồi, Mạc Liên cũng không nhiều lời, trực tiếp đẩy cửa tiến vào phòng bệnh.

Hạ Diệp Chi nhìn chằm chằm cửa phòng một hồi, mãi đến khi Mạc Đình Kiên gọi cô, cô mới lấy lại tinh thần.

“Hạ Diệp Chi.”

“Hả?”

“Còn chưa về được, em có muốn ở lại ăn trưa?”

“A? Không phải, em cảm thấy….” Hạ Diệp Chi dừng một chút, nghĩ đến một đêm trước khi ông cụ Mạc xảy ra chuyện, lúc tất cả mọi người đều ở phòng khách, Mạc Liên và Mạc Đình Phong hai người lén lút đi tới gian phòng kia.

Hạ Diệp Chi nghĩ tới đây, kéo Mạc Đình Kiên đi về phía thang máy.

Không ngờ ở cửa thang máy lại gặp nhóm người Trần Tuấn Tú, theo sau anh ta là Mạc Gia Thành và Mạc Ân Nhã.

Có lẽ đều là từ trong nhà đến đây thăm ông cụ Mạc.

Mạc Gia Thành vừa nhìn thấy Hạ Diệp Chi liền vui vẻ lên tiếng gọi cô: “Chị Diệp Chi.”

Hạ Diệp Chi khẽ gật đầu: “Tiểu Thành.”

Sau đó, Mạc Gia Thành nói với Trần Tuấn Tú: “Anh, anh đi trước đi.”

Trần Tuấn Tú còn chưa nói gì, Mạc Ân Nhã lại ở một bên quái gở mà nói: “Chị còn dám tới bệnh viện, chị thật sự là không có chút hổ thẹn nào sao?”

Mạc Gia Thành quay đầu trừng Mạc Ân Nhã một chút: “Chị nói gì vậy? Kì quái như vậy có phiền hay không? Bây giờ còn chưa có chứng cứ chị Diệp Chi đẩy ông ngoại, phía bên cảnh sát cũng chưa tra ra được chứng cứ gì, chị Diệp Chi không làm gì cả, sao chị ấy phải hổ thẹn?”

“Tiểu Thành, cậu…”

Mạc Ân Nhã bị Mạc Gia Thần nói như vậy, không giữ được thể hiện liền muốn cãi lại, lại bị Trần Tuấn Tú cắt ngang: “Ân Nhã, chúng ta đi trước đi.”

Mạc Ân Nhã rõ ràng rất không cam lòng: “Anh cả.”

Thế nhưng thái độ của Trần Tuấn Tú rất kiên quyết, cô ta cũng không tiện nói thêm điều gì.

Có điều, trước khi đi, Mạc Ân Nhã vẫn quái gở nói: “Anh ba, anh cứ che chở cho người phụ nữ này đi, chị hai đang trên máy bay bay về nước, chờ chị ấy về, xem anh ăn nói ra sao với chị ấy. Hừ.”

Chị hai?

Hạ Diệp Chi không rõ nhìn về phía Mạc Đình Kiên.

Một bên Mạc Gia Thành rất tinh mắt nhìn thấy, tiến đến bên tai Hạ Diệp Chi nói: “Chính là chị gái sinh đôi của anh họ.”

Chị gái sinh đôi của Mạc Đình Kiên?

Hạ Diệp Chi cũng không hiểu rõ hoàn cảnh nhà họ Mạc lắm, bình thường cũng không nghe ai nhắc tới, thế nên cũng không biết Mạc Đình Kiên còn có một chị gái sinh đôi.

Nơi này không phải nơi nói chuyện, Trần Tuấn Tú và Mạc Ân Nhã vừa đi, ba người liền đi vào thang máy.

Vừa vào thang máy, Mạc Gia Thành liền quan tâm hỏi Hạ Diệp Chi: “Chị Diệp Chi, mấy ngày nay có khỏe không? Bọn họ đều nói chị đẩy ông, nhưng em không tin.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.3 /10 từ 59 lượt.

Ngày nay du lịch là 1 phần tất yếu của cuộc sống giúp bạn hiểu về lịch sử, văn hóa, phong tục tập quán từng vùng. Nhờ đó, giúp bạn tự tin khả năng giao tiếp của bạn sẽ tốt hơn. Tiếp xúc với nhiều người lạ còn khiến bạn trở nên cởi mở, thân thiện hơn với những người xung quanh. Tất tần tật kinh nghiệm du lịch từ ăn chơi ngủ nghỉ được chia sẻ từ trang thuê xe chẳng hạn như du lich hoi an, thue xe du lich moc chau son la Đi du lịch sẽ giúp bạn khám phá được khả năng tiềm tàng ẩn chứa trong mình. Đặt ra một mục tiêu cụ thể và chinh phục nó. Bạn sẽ thấy mình có thể làm được rất nhiều điều tưởng như khó – không thể. Rồi bạn sẽ nhận ra trước đó mình thiếu một chút quyết tâm và liều lĩnh.

loading...
DMCA.com Protection Status