Anh Boss xấu xa trong lời đồn

Chương 263: BÓP CẰM



Bệnh viện nằm ở vùng ngoại ô, Hạ Diệp Chi lái xe ra khu vực ngoại ô hẻo lánh.

Ở đây không có nhiều xe cộ, Mạc Đình Kiên vòng xe ra phía trước, đánh vô lăng điều khiển xe ngang ra giữa đường, chặn xe của Hạ Diệp Chi lại.

Hạ Diệp Chi đạp phanh, dừng xe lại.

Nhưng cô không xuống xe.

Mạc Đình Kiên đi lại gần muốn mở cửa xe, phát hiện cửa xe đã khóa, không thể nào mở được.

“Hạ Diệp Chi, xuống xe!” Mạc Đình Kiên đập mạnh lên cửa xe vài cái.

Hạ Diệp Chi liếc Mạc Đình Kiên, hạ cửa sổ xe xuống một chút, ngay trước mặt Mạc Đình Kiên bấm gọi 122.

“Tôi đang ở đường Lâm Thủy phía Nam thành phố, có một chiếc xe đang chắn giữa đường…”

Hạ Diệp Chi còn chưa nói xong, thì Mạc Đình Kiên đã đưa tay ra giật lấy điện thoại.

Anh giằng được điện thoại thì lập tức tắt máy, sao đó lạnh lùng nói: “Xuống xe.”

Hạ Diệp Chi nhếch mày, mở cửa xe đi xuống.

Cô vừa xuống xe, Mạc Đình Kiên đã muốn nắm lấy tay cô.

Hạ Diệp Chi đã đoán được hành động của Mạc Đình Kiên từ trước, nhẹ nhàng khéo léo lùi một bước, tránh được bàn tay của Mạc Đình Kiên.

Sắc mặt Mạc Đình Kiên trong phút chốc liền thay đổi, độ ấm xung quanh đột nhiên giảm hẳn đi.

Hạ Diệp Chi không có chút biểu cảm gì, bình tĩnh nói: “Chia tay đi.”

Cô vốn dĩ tưởng rằng mình đã đăng ký kết hôn với Mạc Đình Kiên, sau này có chuyện xảy ra, cô mới biết tên trong giấy chứng nhận kết hôn là Hạ Hương Thảo và Mạc Đình Kiên.

Sau đó, Mạc Đình Kiên và Hạ Hương Thảo ly hôn rồi, anh muốn đăng ký kết hôn với Hạ Diệp Chi, Hạ Diệp Chi lại không chấp thuận, mà cứ tìm cách trốn tránh.

Giác quan thứ 6 của phụ nữ là điều kỳ diệu nhất thế gian.

Cô lúc đó cũng không biết vì sao bản thân luôn trốn tránh việc đăng ký kết hôn, nhưng bây giờ thì có lời giải thích hợp lí rồi.

Mạc Đình Kiên chớp mắt, sắc mặt trở nên nguy hiểm dị thường: “Em nói lại lần nữa.”

“Dù sao thì bây giờ anh cũng không tin em, ngày ngày anh nhốt em trong nhà như tội phạm, chỉ có thể bó tay chịu trói, chờ người nhà họ Mạc đến kết tội, em chịu đủ rồi.”

Ánh mắt Hạ Diệp Chi trở nên kiên định: “Anh không tin em cũng không sao, vậy thì chia tay đi. Em có thể tự đi tìm chứng cứ, chứng minh sự trong sạch của bản thân em.”

“Muốn rời xa anh?”

Mạc Đình Kiên lạnh lùng: “Nằm mơ đi.”

Hạ Diệp Chi trong chốc lát hơi thay đổi, trong khoảnh khắc ấy, Mạc Đình Kiên ôm ngang người cô nhấc lên, đẩy cô vào trong xe, anh nhanh chóng lên xe cùng cô, khóa xe lại, khởi động xe đi về phía trước.

Xét về mặt thể lực, cô không phải đối thủ của Mạc Đình Kiên.

Hạ Diệp Chi mệt mỏi nhắm mắt lại, rồi lại mở ra, lạnh nhạt nói: “Hoặc là chia tay, hoặc là anh nói cho em biết anh rốt cuộc đang muốn làm gì.”

Mạc Đình Kiên không để ý đến cô, chỉ im lặng lái xe.

Hạ Diệp Chi đợi một lúc, chắc chắn Mạc Đình Kiên thật sự không để ý đến cô, mới quay đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ.

Mạc Đình Kiên đưa thẳng cô về biệt thự.

Lần này, Mạc Đình Kiên lại bố trí thêm càng nhiều người ở biệt thự.

Vệ sỹ canh gác cả trong lẫn ngoài, biệt thự trở thành một lâu đài kiên cố không thể xuyên qua.

Hạ Diệp Chi đứng ở ban công tầng 2, đôi mắt lạnh lùng nhìn Mạc Đình Kiên đang ở trong sân ra lệnh cho vệ sĩ.

Giống như là cảm nhận được ánh mắt của Hạ Diệp Chi, Mạc Đình Kiên nhìn cô.

Hạ Diệp Chi xoay người đi vào trong phòng.

Thời tiết giữa tháng một vẫn còn hơi lạnh.

Cô quay lại phòng, ôm lấy cái đệm lông ở trên sofa, cầm lấy máy tính ngồi sửa kịch bản.

Không lâu sau đó, cửa phòng liền bị người ở bên ngoài mở ra.

Hạ Diệp Chi không ngẩng đầu lên, nhưng âm thanh bước chân ổn định vững chãi khiến cho cô không cần nhìn cũng biết đó là Mạc Đình Kiên.

Mạc Đình Kiên đứng trước mặt cô: “Gần đây anh rất bận, em chú ý giữ sức khỏe.”

Hạ Diệp Chi không nhìn anh, cũng không nói gì.

Mạc Đình Kiên có vẻ là bị phản ứng lãnh đạm của cô làm cho tức giận, anh mạnh mẽ vươn tay ra giữ lấy cằm của Hạ Diệp Chi, mạnh mẽ ép cô phải ngẩng đầu lên.

“Hạ Diệp Chi, tôi đang nói chuyện với em.”

Anh dùng sức hơi quá đà, Hạ Diệp Chi bị anh nắm lấy quai hàm có chút đau.

Cô bị ép ngẩng đầu lên, hơi nhăn mày đáp: “Anh nói xong chưa? Đừng làm phiền em sửa kịch bản.”

Mạc Đình Kiên trong phút chốc nhăn lại, vẻ mặt nhẫn nại, ánh mắt hung ác.

Xem ra anh đang rất tức giận. Hạ Diệp Chi nghĩ đến gần đây mối quan hệ của hai người luôn như nước với lửa, lại nghĩ đến thủ đoạn trước đây anh đối phó với kẻ khác, trong lòng hơi run rẩy.

Ánh mắt run rẩy của cô, đã làm lộ tâm tư của cô.

Mạc Đình Kiên cuối cùng không làm gì cả, buông tay ra sau đó xoay người rời đi.

Hạ Diệp Chi đưa tay ra xoa nhẹ cằm mình, thở dài một tiếng.

Một người phụ nữ dám ở trước mặt một người đàn ông tác oai tác quái, là ỷ vào việc người đàn ông này thích cô gái đó.

Nhưng Mạc Đình Kiên bây giờ đang nghĩ gì cô cũng không biết, cô nào dám làm gì trước mặt anh, nào dám hy vọng anh sẽ dung túng cho cô như lúc trước?

Lúc nãy, cô thật sự có chút lo lắng Mạc Đình Kiên trong lúc tức giận sẽ bóp nát cằm cô.

Cũng may, Mạc Đình Kiên chưa nhẫn tâm như vậy.

Cô trước đây cho rằng ông cụ Mạc tỉnh lại thì có thể giải quyết mọi việc, có thể chứng minh cô trong sạch.

Ông cụ Mạc tỉnh rồi, nhưng lại trở nên ngốc nghếch.

Lời của Mạc Cẩm Vân vẫn văng vẳng bên tai, lời của Mạc Đình Kiên cô cũng ghi nhớ trong đầu.

Cô từ trước đến giờ chưa từng có quan niệm sẽ giao cả cuộc đời mình vào tay một người đàn ông.

Đặc biệt là người đàn ông này trong lòng đang nghĩ gì, cô hoàn toàn đoán không được.

Mà khả năng cô phải đối mặt với tội không phải do mình gây nên và chuyện ngồi tù nữa, cô không thể đẩy hết cho Mạc Đình Kiên được.

Cô trước đây cũng cho rằng cô có thể tin Mạc Đình Kiên.

Nhưng, lời của Mạc Đình Kiên cô vẫn nhớ, cô không thể tin anh nữa.

Cô phải tự tìm cách cứu lấy bản thân mình.

Mấy ngày trước Hạ Lập Nguyên thông báo cắt đứt quan hệ cha con với cô, nhưng tên cô vẫn có trong sổ hộ khẩu của nhà họ Hạ.

Hạ Diệp Chi tìm thấy số điện thoại của Tiêu Thanh Hà.

Lúc điện thoại kết nối, ở đầu bên kia truyền đến giọng nói xa cách của Tiêu Thanh Hà: “Cô Hạ, có việc gì sao?”

Bây giờ gọi là ‘cô Hạ’ luôn rồi?

Hạ Diệp Chi cong môi châm biếm: “Con muốn chuyển khẩu ra ngoài.”

Cô muốn có sổ hộ khẩu đứng tên mình.

Tiêu Thanh Hà ở đầu dây bên kia trầm mặc một lúc, mới nói: “Lúc trước Mạc Đình Kiên có gặp ông cụ, xin chuyển hộ khẩu của cô ra ngoài rồi.”

Cũng là do mấy hôm trước Hạ Lập Nguyên muốn cắt đứt quan hệ cha con với Hạ Diệp Chi, Tiêu Thanh Hà mới biết.

Mạc Đình Kiên đã chuyển khẩu cô ra khỏi nhà họ Hạ từ lâu rồi sao?

Hạ Diệp Chi cúp điện thoại, chạy đến phòng làm việc của Mạc Đình Kiên tìm quyển sổ hộ khẩu của mình.

Dù sao thì, có rất nhiều việc cần dùng đến sổ hộ khẩu.

Mạc Đình Kiên gần đây không vào phòng làm việc, nhưng vẫn cho người quét dọn hàng ngày.

Phòng làm việc của anh rất lớn, Hạ Diệp Chi tìm đi tìm lại, cuối cùng tầm mắt chuyển đến ngăn cuối cùng đang khóa của bàn làm việc.

Hạ Diệp Chi vươn tay ra kéo, phát hiện ngăn kéo đã khóa.

Cô không động vào đồ của Mạc Đình Kiên bao giờ, đương nhiên không biết chìa khóa ngăn kéo anh để ở đâu.

Hạ Diệp Chi nghĩ một lúc, rồi xuống lầu đi ra vườn tìm cục gạch.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.3 /10 từ 61 lượt.

Mặt trái của xã hội phát triển ngày nay là cuộc sống hiện đại luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat chẳng hạn như chi la khach tro, phong sinh dung cach Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và ý nghĩa để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập mỗi ngày của quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status