Anh chỉ là một

Chương 29: Kết hôn


Edit: Quanh

Beta: Nhược Vy

Biệt thự Vọng Giang của Thương Giới rất lớn, có ba, bốn phòng để quần áo rộng rãi, phòng trò chơi và rạp chiếu phim tư nhân, phòng tắm càng không phải nói, bồn tắm mát xa lớn, bể tắm nước nóng, còn có phòng xông hơi... cái gì cần có đều có.

Nhóm nữ giúp việc thường ẩn thân, đến lúc cần thì lập tức hiện thân, còn có tuyệt kĩ mát xa.

Trang viên này có thể sánh với một hội sở dưỡng sinh suối nước nóng cao cấp.

Giang Tỉnh Tỉnh nằm mơ cũng không ngờ mình có thể ở trong một khu nhà cao cấp thế này, bây giờ mộng đẹp trở thành sự thật, cô lại có cảm giác không chân thực, giống như một khi tỉnh dậy sẽ là nàng tiên cá biến thành bọt biển, tất cả biến mất, không còn khu nhà cao cấp, không có người giúp việc, cũng không có bạn trai.

...

Giang Tỉnh Tỉnh ngồi trên ghế sô pha ngẩn người, đầu óc trống rỗng, nghĩ tới mấy tháng qua, vừa hoang đường lại vừa ly kì, ngay cả phim điện ảnh cũng không có kịch bản như vậy.

Đúng lúc này, cô thấy một chiếc xe màu đen có rèm cửa chạy vào trong sân, theo sau là tiếng bước chân vô cùng hỗn độn.

Giang Tỉnh Tỉnh còn chưa đứng lên đã thấy Thương Giới cùng một cặp nam nữ trung niên đi tới.

Cặp nam nữ trung niên mặc đồng phục màu đen, nhìn không giống nhân viên văn phòng, giống viên chức làm việc cho chính phủ hơn.

"Mời ngồi." Thương Giới lễ phép mời họ ngồi xuống.

Giang Tỉnh Tỉnh tò mò đi tới, Thương Giới giới thiệu họ với cô, "Đây là hai nhân viên của cục dân chính."

Cục dân chính?

Giang Tỉnh Tỉnh còn chưa kịp phản ứng, sao nhân viên của cục dân chính lại tới đây.

Không đợi cô kịp hỏi, Thương Giới đã về phòng lấy bản sao hộ khẩu. Hai nhân viên công chức cũng thuần thục lấy giấy tờ đăng kí kết hôn ra, giấy khám sức khỏe và con dấu giáp lai.

Cô kinh ngạc hỏi: "Từ từ, đây là chuyện gì?"

Thương Giới bình tĩnh nói: "Hôm nay chúng ta kết hôn."

"Gì chứ?"

Đầu óc Giang Tỉnh Tỉnh mơ màng, khó tin nhìn anh, "Sao lại kết hôn?"

"Anh đã chuẩn bị tất cả tài liệu xong rồi, chỉ cần em kí tên, chúng ta có thể trở thành vợ chồng hợp pháp."

Nhân viên công chức đưa giấy tới tay cô.

Giang Tỉnh Tỉnh nhìn vào, tất cả thông tin của cô đã được người ta điền đầy đủ, chỉ còn thiếu chữ kí của chính bản thân.

Anh đã sớm chuẩn bị!

Thương Giới đưa bút tới tay cô, nói: "Em đồng ý cưới anh chứ?"

Giang Tỉnh Tỉnh buông lỏng bút, nhìn tờ giấy kia, rồi lại nhìn Thương Giới, trong mắt của anh có phần không yên lòng.

Anh nói đùa sao, thế này là quá nhanh rồi!

"Em... Em không hiểu lắm." Giang Tỉnh Tỉnh cào cào tóc, "Chúng ta mới hẹn hò chưa được bao lâu, giờ đã... kết hôn?"

Cô hoàn toàn chưa kịp chuẩn bị, thậm chí còn không hề có ý nghĩ kết hôn trong đầu.

"Em mới bắt đầu sự nghiệp, hiện tại chưa thể kết hôn..."

"Kết hôn bí mật." Thương Giới nói ra mấy chữ, cam đoan với cô, "Nếu em không muốn, có thể không công bố với bên ngoài, hôm nay anh mời hai vị viên chức này tới cũng là có lí do, tất cả đều vô cùng bí mật và riêng tư."

Trong lòng Giang Tỉnh Tỉnh rối rắm, tay đang cầm bút run rẩy, "Em chưa chuẩn bị gì cả, đây cũng quá bất ngờ rồi."

"Em đang lo lắng điều gì, anh có thể giải quyết cho em."

Giang Tỉnh Tỉnh nhìn hai vị nhân viên công vụ trước mặt, nhìn Lâm Xuyên, rồi lại nhìn Thương Giới.

Tất cả giống như bàn bạc hợp đồng làm ăn, bày ra điều kiện, vấn đề thảo luận, kí giấy, bàn bạc thành công, có khi nào cô còn phải bắt tay với anh không?

Đúng vậy, đây giống như đang nói chuyện làm ăn.

"Để em suy nghĩ đã." Cô chần chừ nói: "Em không thể quyết định nhanh thế được. Thậm chí em còn chưa nói với người nhà."

"Tỉnh Tỉnh, không còn thời gian nữa."

Tựa như một thứ gì đó bị kìm nén đang thoát ra, giọng anh có phần dồn dập bất an, thậm chí còn hơi hung dữ, "Ký thôi mà cũng khó vậy sao!"

Giang Tỉnh Tỉnh bị anh dọa sợ, "Anh... anh tức giận gì chứ! Anh mắng em, em sẽ kết hôn với anh sao!"

Thương Giới nắm chặt tay, mu bàn tay trắng hiện lên gân xanh, cố gắng khống chế tính tình của mình, gằn giọng nói, "Chúng ta về phòng nói chuyện."

Giang Tỉnh Tỉnh có phần tức giận, đứng dậy lên tầng, cầu thang bằng gỗ vang lên tiếng bình bịch, chứng tỏ thực ra tình tính của cô cũng không tốt như thế.

Trước kia anh hoang đường thế nào, cô đều có thể hiểu cho anh, nhưng kết hôn là chuyện lớn, sao có thể làm loạn.

"Còn dám mắng em." Cô ngồi lên giường, lẩm bẩm, "Không thèm kết hôn với anh."

Hai phút sau, cửa mở ra, rồi lại đóng lại.

Anh đứng cạnh cửa, không lên tiếng.

Giang Tỉnh Tỉnh nhìn anh, áo sơ mi trong màu trắng có chút vết nhăn, ngay cả caravat cũng hơi lệch, cổ áo hơi nhăn nhúm, có thể thấy được anh vừa nhanh chóng trở về.

Cô tức giận nghĩ, gấp cái gì mà gấp, giống như cô sắp chạy trốn không bằng.

Thương Giới im lặng một lát, đi tới ngồi cạnh cô.

Đối diện hai người là cửa sổ sát đất, vừa lúc nghênh đón mặt trời buổi chiều, ánh nắng vàng ấm áp bao phủ hai người.

Lâm Xuyên đi vào phòng khách, vẻ mặt có phần căng thẳng, nhìn thẳng vào mắt Thương Giới, ý muốn nói, "Đã tới rồi."

Thương Giới bình tĩnh nói, "Mau đưa phu nhân tới nhà hát, sau đó... đừng về, cứ ở đó chờ tôi."

Lâm Xuyên hiểu được dụng ý của Thương Giới, anh ấy gọi anh một tiếng, "Nhị tổng..."

"Mau đi đi."

Lâm Xuyên hạ quyết tâm, cùng Giang Tỉnh Tỉnh ra khỏi cửa chính, đi tới chiếc Roll – Royce bóng loáng màu đen.

Lúc đóng cửa xe, Giang Tỉnh Tỉnh ngẩng đầu nhìn anh, anh đứng cạnh cửa sổ sát đất, cũng đang nhìn cô.

Ánh mắt mặt trời cuối ngày dần khuất núi, khiến cho bóng dáng cao lớn của anh càng thêm âm u giữa trời chiều.

Cô nhìn qua cửa xe, vẫy tay với anh, Thương Giới nhìn cô, ánh mắt mang theo thâm tình và lưu luyến vô hạn.

Đôi môi mỏng của anh khẽ mở, nói ba chữ.

Giang Tỉnh Tỉnh có thể đọc được khẩu hình miệng của anh, anh nói...

"Anh yêu em."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...