Anh chỉ là một

Chương 31: Ly hôn


Edit: Quanh

Beta: Nhược Vy

Đây là lần đầu tiên của Giang Tỉnh Tỉnh, phóng túng tựa như tận thế sắp tới, cả hai nỗ lực ra sức, cảm giác vừa đau vừa sung sướng khiến cô như sắp bay lên trời.

Cô bám lấy vai anh, rên rỉ như muốn thỏa mãn tất cả sung sướng.

Mà người đàn ông đang đè cô dưới thân, say mê nhìn cô, đôi mắt đen tràn đầy vẻ si tình, không muốn buông tha.

Cuối cùng đi ngủ như thế nào, chính Giang Tỉnh Tỉnh cũng không nhớ rõ.

Trời mưa suốt đêm, sáng sớm lại bừng sáng, nắng sớm xuyên qua chiếc rèm mỏng, chiếu vào trong phòng.

Người tỉnh lại trước là Thương Giới.

Anh mở to mắt, đập vào mắt là hàng lông mi cong dài của cô gái, làn da trắng trẻo dưới ánh mặt trời lại càng thêm sáng, ánh mắt anh nhìn qua đường cong rõ ràng, đôi môi mềm mại vô ý thức mím lại của cô.

Mà vết sẹo trên trán kia, không biết vì sao lại khiến Thương Giới đau lòng. Nhưng lại không thể nghĩ ra, càng nghĩ lại càng đau đầu.

Đầu óc anh có phần đình trệ, muốn day trán, để mình tỉnh táo chút, lại phát hiện cánh tay đang bị cô đè lên, cơ thể cô tựa như tấm tơ lụa, im lặng nằm trong lồng ngực anh, giống như một bé mèo dịu ngoan mềm mại.

Hơn nữa cả hai người đều đang....

Trong nháy mắt, đầu óc anh hoàn toàn tỉnh táo, thân thể phản ứng theo bản năng, đẩy cô gái kia ra, ôm chặt lấy chăn.

Người vốn luôn bình tĩnh như anh, lúc này lại có vài phần bối rối.

Toàn bộ chăn bị kéo đi, che khuất phần nam tính của đàn ông. Mà sau khi chăn bị rút ra khỏi người cô gái, chính là cảnh đẹp ý vui, nhìn không sót một thứ gì.

Đầu óc Thương Giới như nổ tung, thân thể cũng rất thành thật... đình trệ với đại não anh.

Anh buộc mình phải rời mắt đi, sắc mặt vô cùng khó coi.

Mà giờ phút này Giang Tỉnh Tỉnh vốn đang mơ màng ngủ, cảm thấy lạnh, cô giật lại chăn trên người Thương Giới theo bản năng.

Thương Giới buông tay, cô liền đắp chăn, sau đó dựa vào cơ thể ấm áp của anh, mơ màng nói, "Ông xã..."

Nghe được hai chữ "Ông xã" mềm mại kia, đầu Thương Giới như có đoàn tàu chạy qua, trái tim bỗng trở nên kinh hoàng, từ trước tới nay chưa hề có cảm giác này.

Cô tựa như một con mèo ngoan ngoãn, không muốn rời xa vòm ngực ấm áp kia, gỡ bỏ tất cả phòng bị của trai gái, nghiễm nhiên đã xem anh là người thân mật nhất.

Giống như con thú nhỏ chỉ khi ở cạnh người thân quen nhất, mới có thể an tâm ngủ như vậy.

Nhìn thấy cô ngủ an ổn, không hiểu vì sao trái tim vốn lạnh như băng của Thương Giới lại trở nên ấm áp.

Đúng lúc này, bên ngoài có tiếng gõ cửa, Thương Giới để anh ấy tiến vào, đồng thời đắp kín chăn cho cô, giấu cô trong ngực mình.

Lâm Xuyên mặc tây trang chỉnh tề, đắn đo nhìn Thương Giới, hỏi: "Bác sĩ Lawrence vừa mới gọi điện, hỏi tình hình của anh."

Anh ấy không nắm chắc, hỏi: "Đại tổng, là anh đúng không?"

Thương Giới gật đầu, làm động tác bảo anh ấy đừng lên tiếng, muốn anh ấy ra ngoài.

Lâm Xuyên hiểu được ý anh, nhìn chiếc giường lớn lộn xộn kia, trong lòng hiểu rõ vài phần, vì thế im lặng ra ngoài, lễ độ đóng cửa phòng.

Thương Giới vừa tỉnh dậy đã biết có chuyện gì xảy ra.

Nhân cách thứ hai có thể biết được mọi chuyện mà anh từng trải qua, đương nhiên anh cũng nhớ tất cả mọi chuyện nhân cách thứ hai làm, bởi vậy không hề có cái gì gọi là mất trí nhớ.

Tất cả mọi chuyện, từng chi tiết, tựa như khắc rõ vào sâu đáy lòng.

Đêm qua, cô gái này đã trao lần đầu tiên quý giá cho anh, cô đã hoàn toàn trở thành người phụ nữ của anh.

Cảm giác tận cùng của sung sướng này khiến người ta run sợ, bây giờ anh có thể nhớ rõ ràng, chuyện này trước nay chưa từng có, trong suốt hai mươi tám năm đời người của mình, cô là người phụ nữ đầu tiên của anh.

Thương Giới đau đầu, lấy tay day trán.

Cô gái nằm cạnh anh khẽ cựa quậy, sau đó ôm lấy cổ anh, đột nhiên tiến lên hôn anh.

Thương Giới:!!!

Dường như cô còn đang mơ màng, hôn lấy đôi môi khô nứt của anh theo bản năng, nói mấy lời vô nghĩa, "Anh tỉnh rồi à..."

Cánh tay Thương Giới thẳng tắp, cả người cứng lại, không dám nhúc nhích.

Cảm nhận được anh có phần bất ổn, cô gái mở mắt.

Hai người nhìn nhau một lát, con ngươi của cô tràn ngập hoảng sợ, mà đôi mắt thâm sâu của anh vẫn bình tĩnh như thường.

Ý thức được có chuyện đã xảy ra, Giang Tỉnh Tỉnh vội vàng tách ra, nhân tiện túm lấy một nửa chiếc chăn.

Hai người bây giờ, mỗi người lấy nửa chăn để che chắn cơ thể, nhưng bởi vì cách nhau khá xa, vậy nên chỉ có thể che được rất ít.

Thương Giới không tranh với cô, rất có phong độ mà buông lỏng chăn, vì thế chiếc đùi rắn chắc kia trần trụi lộ ra.

Giang Tỉnh Tỉnh một mình một chăn, giờ phút này, hai người hai mặt nhìn nhau, cô cảm giác như có mũi tên nhọn hoắt đang đâm sau lưng.

Không có gì đáng sợ bằng việc sáng sớm tỉnh dậy thấy ông xã của mình trở thành người khác, khiến cho mọi chuyện hỏng bét, nhất là khi hai người vừa mới làm xong chuyện đáng xấu hổ kia.

Thương Giới có thể cảm giác được thân thể cô đang run rẩy.

Sợ sao?

Anh ngừng lại một chút, cuối cùng mở miệng trước, "Xin chào, tôi là Thương Giới."

Nghiêm túc giới thiệu bản thân như vậy, không chút quan tâm hai người đang mặt đối mặt trên giường lớn, có vẻ rất hoang đường.

Giang Tỉnh Tỉnh đỏ mặt, thấp giọng nói: "Xin chào, em là Giang Tỉnh Tỉnh."

Thời gian lại trôi, hai người đều yên lặng, không khí xấu hổ lan tỏa.

Một lúc sau, Thương Giới mới cao giọng đề nghị, "Cô Giang, trước tiên... chúng ta nên mặc quần áo đã."

Giang Tỉnh Tỉnh gật đầu, "Vâng."

Nhưng quần áo của họ ném lung tung khắp phòng, Giang Tỉnh Tỉnh quay đầu tìm kiếm xung quanh, rốt cuộc cũng phát hiện chiếc áo lót mỏng màu hạnh nhân đang ở trên gối của anh.

Thương Giới nương theo ánh mắt của cô, cũng thấy được chiếc áo lót kia, anh xấu hổ nhặt lên trả lại cho cô.

Giang Tỉnh Tỉnh vươn bàn tay trắng tinh tế ra nhận chiếc áo lót từ tay anh, mặt đỏ như sắp nổ.

Mà Thương Giới vô cùng đàn ông, nhắm hai mắt lại...

"Cô Giang, cô thay trước đi."

Giang Tỉnh Tỉnh:...

Rốt cuộc anh kết hôn kiểu gì vậy!

Cô phát hiện lúc mình mặc quần áo, Thương Giới không hề nhìn lén. Lúc này cô mới an tâm hơn, so với nhân cách thứ hai, nhân cách thứ nhất càng thêm thận trọng kiềm chế, khiến cho con người ta tin cậy.

Lúc cô đang thay quần áo, rửa mặt chải đầu, Thương Giới đi vào phòng tắm, mất gần năm mươi phút mới đi ra, trời mới biết anh làm gì trong đó.

Mà lúc anh đi ra, Giang Tỉnh Tỉnh đã chuẩn bị xong áo sơ mi trắng và bộ vest đen, treo trên giá, chuẩn bị vô cùng ngay ngắn chỉnh tề, đưa cho anh.

Nghiễm nhiên như một người vợ hiền.

Quần áo vô cùng phù hợp với dáng người của anh, sau khi anh mặc áo xong, Giang Tỉnh Tỉnh lại cầm lấy caravat, vòng qua cổ anh, muốn thắt cho anh.

Thương Giới tự cầm lấy caravat, nói: "Cô không phải làm việc này."

"À."

Tay Giang Tỉnh Tỉnh ngừng lại giữa không trung, rồi lại rụt tay về, trong lòng có phần mất mát.

Trước kia Thương Giới rất hưởng thụ việc cô thắt caravat cho anh, anh luôn cúi đầu nhìn cô, trong mắt tràn ngập dịu dàng.

Còn người đàn ông trước mặt, toàn thân là sự xa lạ, lễ phép mà xa cách.

Nhìn thấy dáng vẻ mất mát của Giang Tỉnh Tỉnh, không biết vì sao Thương Giới lại cảm thấy không thoải mái, anh biết, đây là do cảm xúc của nhân cách thứ hai ảnh hưởng đến anh.

Lawrence đã từng nói, nhân cách thứ hai sinh ra do suy nghĩ của anh, đơn giản mà nói, anh vì mình tạo ra một nhân cách khác, bởi vậy, tất cả cảm xúc của nhân cách thứ hai cũng là cảm xúc của anh.

Nếu dựa theo suy luận này, người mà nhân cách thứ hai yêu... liệu có thể cũng là người anh yêu không?

Thương Giới chau mày, đứng dậy, anh chưa từng nghĩ sẽ có ngày phải kết hôn, gặp được người phụ nữ của đời mình, có một gia đình chính thức.

Tới quá nhanh, vậy nên anh chưa kịp chuẩn bị tốt, nghênh đón tất cả.

...

Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ sát đất, chiếu vào phòng khách, sáng sủa sạch sẽ.

Giang Tỉnh Tỉnh và Thương Giới ngồi hai bên sô pha, mặt đối mặt, không ai mở miệng.

Lâm Xuyên đứng phía sau, nhìn đồng hồ, sau đó nhắc nhở Thương Giới, "Đại tổng, mười hai giờ, anh có hẹn ăn trưa với phó tổng giám đốc tập đoàn Trác Tuyệt để bàn bạc chuyện đầu tư."

Nói đúng ra là nhân cách thứ hai xếp lịch cho cuộc gặp mặt này.

Điều khiến Thương Giới vui mừng là nhân cách thứ hai dành nhiều thời gian cho công việc hơn, không làm trễ nải chuyện phát triển của công ty.

Thương Giới gật đầu, nhìn Giang Tỉnh Tỉnh, dù biết rất khó khăn nhưng anh vẫn mở miệng, "Cô Giang, cô muốn bao nhiêu?"

Nói xong, còn chưa để Giang Tỉnh Tỉnh kịp phản ứng, cảm giác là một thằng đàn ông tệ bạc đã tràn ngập trong lòng anh. Tuy tất cả mọi chuyện hoang đường đều do nhân cách thứ hai làm, mỗi lần anh đều thay anh ta giải quyết hậu quả, nhưng chỉ có duy nhất lúc này, Thương Giới cảm thấy thực sự áy náy.

Không ngoài dự đoán, hốc mắt cô gái đối diện đỏ lên, oán giận nhìn anh, vô cùng tủi thân.

Thương Giới cảm giác như bị dao chém qua, cực kì khó chịu.

Nhưng không còn cách nào khác, tình huống hiện tại của anh, căn bản không thể kết hôn, càng không thể yêu người phụ nữ nào.

"Hẳn là cô đã biết bệnh tình của tôi." Thương Giới bắt buộc mình phải thể hiện tác phong xử lí công việc như ngày thường, giơ bàn tay thon dài qua, Lâm Xuyên ở phía sau, vội đưa chi phiếu cùng bút.

"Hai chục triệu có đủ không." Anh cầm bút, viết một con số xuống tờ chi phiếu.

Giang Tỉnh tỉnh:...

Mẹ nó, hai chục triệu!

Cô ngừng khóc, đột nhiên có hơi muốn vứt bỏ ông xã mới cưới của mình!

Thương Giới không biết suy nghĩ trong đầu Giang Tỉnh Tỉnh, càng lúc càng thêm áy náy, vì thế nâng chi phiếu lên thành ba chục triệu, "Chiếc vòng cổ "Ác ma chi đồng" kia trị giá hai chục triệu, đây là tôi tặng cho cô, cô có thể nhận lấy."

Giang Tỉnh Tỉnh:...

Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ! Trong lòng đang bị lung lay, ông trời ơi, năm chục triệu, sao ông xã của cô có thể trị giá được nhường này.

Giang Tỉnh Tỉnh ngẩng đầu lên, nhìn Thương Giới, vẫn là gương mặt anh tuấn quen thuộc kia, nhưng trong mắt lại là cảm giác vô cùng xa lạ.

Ngay cả vẻ mặt cũng thay đổi.

Cô nhớ lại hôm qua Thương Giới luôn lặp đi lặp lại với cô một câu...

"Không được rời xa anh..."

Đột nhiên cô hiểu được nỗi lo của nhân cách thứ hai, anh không sợ việc nhân cách thứ nhất cố chấp đòi chia tay, mà anh sợ việc anh ta sẽ ra giá trên trời, không người phụ nữ nào là không rung động.

Giang Tỉnh Tỉnh ngẩng đầu, nhìn Lâm Xuyên, phát ra tín hiệu xin giúp đỡ. Lâm Xuyên chỉ có thể tỏ vẻ thật bất đắc dĩ, làm như không thấy gì cả.

"Anh Thương, hôm qua em mới kết hôn với anh."

Giang Tỉnh Tỉnh đành trái lương tâm nói: "Em không hề muốn tiền của anh, em... em cưới anh, là bởi vì thích."

Ngay cả xưng hô cũng thay đổi, từ "ông xã" thành "anh Thương", giọng cũng trịnh trọng hơn.

Lúc cô nói ra lời này, trái tim của Thương Giới không nhịn được mà nảy lên.

Khi hồi thần lại, tất cả đều thay đổi, nhưng anh vẫn là anh.

Thương Giới mặt không đổi sắc, dựa vào ghế sô pha, đôi mắt đen thâm sâu nhìn người phụ nữ trước mặt.

Anh liếc mắt một cái là có thể nhìn ra việc nói dối diễn trò, người phụ nữ trước mắt không hề nói dối.

Cô thích anh.

Nhưng anh không thể nào nhận được.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại, internet và game đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là giới trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thiên long truyền kỳ chẳng hạn như ten nhan vat game hay, ten zalo hay dep buon co doc cho nam va nu chắc chắn những kỹ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.