Anh hận anh yêu em

Chương 88

“Phó cục trưởng Hình, khu vực này đã được đào xới tìm kiếm nhiều lần, không còn ai sống sót đâu, người nào có thể cứu đều đã cứu cả rồi.” Đội trưởng đội cứu hộ có thể hiểu được tâm trạng lo lắng cho người thân của Hình Khải, nhưng năm ngày trước họ đã thuận lợi cứu ra một đám thôn dân bị thương, cho tới ngày hôm nay thôn trang đó đã hoàn toàn biến mất, tang thương phủ khắp nơi.

Hình Khải mặc quân phục rằn ri, nhảy lên đỉnh một đống đổ nát quan sát xung quanh.

Suốt dọc đường đi anh trầm mặc không nói, trong mắt vẫn lấp lánh niềm vui, bởi vì qua lời một người được cứu anh biết rằng nơi cuối cùng Hình Dục xuất hiện ở gần đây, cô rời đi từ tám ngày trước, đối với anh mà nói, đây là một tin tức hết sức tốt đẹp.

Anh tin, Hình Dục còn sống.

Hình Khải chầm chậm ngẩng đầu, nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ tâm trạng vui vẻ lạc quan.

Tiểu Dục, ngày 18 tháng 7 là sinh nhật 28 tuổi của em, rất xấu hổ, bao nhiêu năm chưa bao giờ ở bên em vào ngày sinh nhật, năm nay định xin nghỉ phép mấy ngày đưa em đi chơi, thì trời lại không chiều lòng người.

Sang năm! Anh hứa với em, nhất định sẽ cùng em tổ chức một sinh nhật vui vẻ.

Tiểu Dục, xin em, bằng bất cứ giá nào cũng hãy tin vào lời anh đã hứa.

Mặc dù anh không biết em đang lâm vào cảnh khó khăn như thế nào, nhưng anh tin em có thể nghe thấy tiếng anh gọi em. Mười ba năm rồi, mười ba năm rồi Tiểu Dục, chỉ cần đấy là việc Hình Khải anh hứa với em, có việc nào anh chưa làm được, em nói xem có đúng không?

Vì vậy lần này, em nhất định phải tin tưởng nơi anh, dùng hơi thở yếu ớt hoặc mạnh mẽ của em, giúp anh chỉ ra con đường đi đến bên em. Con đường đó có khó khăn gập ghềnh tới đâu, hay là phải dời núi lấp biển, chỉ cần tìm được em, anh nguyện sẽ đi.

Tiểu Dục, xin hãy giúp anh tìm ra phương hướng, anh biết em còn sống, nhất định còn sống. Mười ba năm nói dài không dài nói ngắn không ngắn, em chắc chắn không nỡ rời xa anh khi chưa nói lời tạm biệt, đúng không?

Chờ đợi một phút.

Hai phút…

Đúng vào lúc ấy, một con gió lạnh thổi tới, nhân viên cứu hộ người nào người nấy như bừng tỉnh, nhảy lên thang mà chiếc trực thăng vừa thả xuống.

“Cục phó Hình, mặt đất đang chuyển động, mau lên đi!” Đội trưởng đội cứu hộ túm lấy loa gọi lớn.

Hình Khải lờ đi như không nghe thấy, anh thậm chí còn không muốn nghe thấy những kết luận được đưa ra từ máy thăm dò nữa, anh phải dùng cách nguyên thủy nhất, dùng thính giác, hơi thở, dùng trái tim để cảm nhận, để tìm thấy người con gái anh trân trọng hơn cả bản thân mình.

Chậm chậm, Hình Khải giơ ba ngón tay lên, trái tim kiên định như thép không dễ gì lay chuyển.

Tiểu Dục, chẳng cần phải bàn bạc gì nữa, anh cảnh cáo em một lần nữa, hoặc là cùng chết, hoặc là cùng sống!

Cứ thế, lại chờ đợi thêm vài phút…

Không biết do ông trời cảm động sự si tình của anh, hay đúng lúc có một tia sáng rọi thẳng vào mắt, Hình Khải chầm chậm mở to đôi mắt, nhìn về hướng đông trong rừng sâu.

Anh cầm ống nhòm lên nhìn… thấy một con suối nhỏ đang không ngừng chảy từ trên cao xuống. Ánh sáng phản chiếu qua mặt nước đến vị trí của anh, một điểm sáng, sáng lấp lánh như kim cương.

Rất dễ thấy rằng, những nơi có nước mới có đủ điều kiện cơ bản để sự sống sinh tồn.

Trái tim Hình Khải đập thình thịch, nhanh như một mũi tên nhảy lên thang dây, chỉ huy người phi công xuyên qua rừng cây rậm rạp, đi về phía nguồn nước!

Mặc dù không ai tin một nơi bị núi sập xuống như thế còn có sự sống, nhưng tất cả vẫn tuân theo mệnh lệnh của Hình Khải. Dù sao, kỳ tích vốn do con người tạo ra.

Trực thăng ù ù tiến về phía đó, nhưng khu rừng rậm rạp không có nơi để đáp xuống, dư chấn lúc nào cũng có thể xảy ra, Hình Khải không thể vì một mình mình mà hi sinh tính mạng của những thành viên trong đội cứu hộ, vì vậy anh tự mình nhảy xuống, ra lệnh cho mọi người tạm thời ở trên không trung, đợi anh thông báo tình hình.

Đầu tiên Hình Khải tìm tới nơi nguồn nước bị đứt dòng, một mô đất đổ nát, con suối đó thuận theo kẽ đá chảy vào trong. Anh vội vàng mở máy dò tìm tín hiệu sống ra, lau mồ hôi, sau đó chậm chậm di chuyển cái máy, chỉ đợi trên màn hình tĩnh lặng kia nhảy ra báo cáo về sự tồn tại của một sinh mạng.

Nửa tiếng qua đi, máy thăm dò trên trực thăng phát ra tín hiệu cảnh báo, đội trưởng đội cứu hộ vội vàng xin Hình Khải mau quay lại trực thăng, địa chấn có thể xảy ra trong vòng một giây sau đó.

Hình Khải tắt máy bộ đàm, đây là cơ hội cuối cùng của anh, người đã đến đây rồi, không định quay về một mình.

Thời gian chầm chậm trôi đi, dù mồ hôi thấm ướt bộ quân phục của anh, nhưng anh vẫn bình tĩnh, vẫn kiên trì tin rằng, nhất định sẽ tìm thấy cô.

Tiểu Dục, anh biết em ở ngay cạnh anh thôi, mặc dù đất đá làm mất liên lạc giữa chúng ta, nhưng huyết mạch anh vẫn đang chảy rất mạnh mẽ, sự mạnh mẽ đó, cho thấy em đang ở rất gần anh, rất gần…

Trời không phụ lòng người, cuối cùng, bảy phút sau, từ máy dò tìm phát ra tín hiệu vui mừng “tít tít tít”.

Hình Khải ngồi bệt xuống đất, rơi nước mắt vì chuỗi âm thanh liên tiếp này: “Tất cả mọi người mau tới đây, tìm thấy rồi, tìm thấy rồi.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Danh mục tổng hợp các chương trình khuyến mãi và mã giảm giá khi mua sắm online tại các trang web uy tín như Lazada, Tiki, Shopee, Adayroi, Lotte...độc quyền chỉ có trên trang hàng hay chẳng hạn như vong tay phong thuy, may hut mui bep rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn mua sắm dễ dàng, độc quyền chỉ có tại hanghay.com.