Anh mở đường, em yểm trợ (Thả dây dài, câu đại thần)

Chương 62: Tiểu Mộc nhỏ bé, tỉnh mộng đi thôi


Khi anh đưa Bánh Bao về đến Đại học A thì đã là 4 rưỡi chiều, Bánh Bao nhanh nhẹn xuống xe ở cổng trường. Hội trưởng đại nhân cũng xuống, đưa đồ ăn vặt trong xe cho cô, do dự một lúc rồi cũng hạ quyết tâm: “Tiểu Mộc, chúng ta chia tay đi”

Nụ cười của cô cứng đờ, nhất thời cô không hiểu nổi ý anh là gì.

“Anh đã thử rất lâu, nhưng em không phải người vợ mà anh muốn” – Anh khẽ vuốt mái tóc rối của cô – “Tiểu Mộc, em rất ngoan, rất tốt, nhưng là vợ anh thì ngoài xuống bếp được còn phải ra được phòng khách. Em xem, em không thể hòa hợp được với các mối quan hệ của anh, chúng ta chính là hai loại người khác nhau. Dáng người của em…anh không có cảm giác” *hic, người ta yêu nên mới kiếm đủ lý do nhẹ nhàng cho Tiểu Mộc đỡ đau lòng đó*

Anh cố gắng tỏ ra khốn nạn, thậm chí cũng đã chuẩn bị tâm lý ăn một cái tát của cô nhưng cô lại chỉ ngẩng đầu nhìn anh, một lúc lâu sau mới hiểu ra là anh nói thật, không hề đùa chút nào.

“Nếu…từ nay về sau em luôn theo anh ra ngoài, hòa hợp với bọn họ thì có được không?” – Lúc này Tiểu Mộc vẫn còn rất ngây thơ, cô không biết rằng đàn ông khi nói chia tay thì lý do cũng chỉ là cái cớ. Cô cúi đầu nhìn mũi chân mình, nói rất thận trọng, mắt lấp loáng nước: “Dáng người…sau này em sẽ lớn lên mà…”

Cô như thế, dùng dáng vẻ nhẫn nhịn như thế, hội trưởng đại nhân chỉ cảm thấy đau như dao cắt, không nói nổi lời từ chối ra hồn, vì thế quyết định không thể dây dưa thêm nữa: “Buổi tối anh sẽ về thành phố L, về sau sẽ không qua đây nữa”. Khi nói những lời này, anh quay người đi, không nhìn vẻ mặt cô: “Em…về sau chăm đọc sách một chút, nhớ nghe lời bố mẹ”

Cô cúi đầu. Mùa thu tháng mười, hoa cúc nở rộ bên ngoài Đại học A, tím đỏ rực rỡ, anh vào trong xe, khởi động máy; khi xe đi qua cô, anh không thể không nhìn thấy, màu tím đỏ sượt qua khóe mắt, đọng lại trong trí nhớ.

Nếu anh và em đều không thể thay đổi kết quả, đối mặt sớm một chút thì hơn. Thời gian sẽ chữa lành vết thương, ngày nào đó em sẽ quên anh.

Anh lại không biết khi nào mình mới có thể quên em, Thù Tiểu Mộc.

[Gần] Một Đêm Phong Lưu Trứng Trứng Đau: [trừng mắt] lão đại? [gạt lệ] lão đại, em không nhìn nhầm, anh giết người ở Lưu Quang?

[Gần] Tây Môn Xuy Cẩu: lão đại động kinh rồi

[Gần] Vó Ngựa Đuổi Điên Cuồng: [gạt lệ] lão đại, tình thương của mẹ cuối cùng cũng tuôn hết rồi? [khóc lớn] trong lúc tình mẹ của anh tràn trề, người ta ngày nào cũng ở Lưu Quang cười nhạo bọn em, nói lão đại của bọn em đến Hồng Tụ Đường chăm trẻ!!

[Gần] Gần Nhau Trong Gang Tấc Mà Biển Trời Cách Mặt (1): [gạt lệ] lão đại!! anh cũng hiểu được sắc tức là không mị rồi? (2)

[Gần] Thánh Kỵ Sĩ: R, la hét cái gì, Lưu Quang giết chó, tất cả nhập đội

[Gần] Thực Phạm: [trừng mắt] hôm nay không chăm Tiểu Mộc à?’

[Gần] Thánh Kỵ Sĩ: vì sao tao phải chăm Tiểu Mộc?

[Gần] Thực Phạm: [mồ hôi lạnh] là người nhà cả không cần ra vẻ. cẩn thận đùa thế về quỳ bàn giặt không ai thương đâu

[Gần] Thánh Kỵ Sĩ: Thực Phạm, Thù Tiểu Mộc chỉ là đồ đệ cũ của tao thôi, không hơn. Giữa tao và cô bé không có gì khác. Đừng lôi bọn tao vào với nhau.

Nói thế này cũng quá nghiêm túc rồi, kênh Gần của toàn đội đi Lưu Quang Mộng Cảnh của thế lực Mông Hồng Thiên Hạ im lặng trong mười giây

[Hảo hữu] Thực Phạm nói với bạn: Cãi nhau?

[Hảo hữu] Tây Môn Xuy Cẩu nói với bạn: ? Bảo sao lại chuyển mọi thứ về thành phố L, vì gái mà về?

[Hảo hữu] Mạn Đà La nói với bạn: MD đùa vừa vừa, để A Tử thấy xem cậu có bị bắn nát trứng với JJ mà chết không? Hơn nữa nói thế Tiểu Mộc cũng sẽ khó chịu. Đàn bà nhỏ nhen lắm

[Gần] Thánh Kỵ Sĩ: Tôi nói lại lần nữa, tôi và Thù Tiểu Mộc chỉ là quan hệ sư đồ, không có quan hệ khác. Về sau đừng để tôi thấy mấy lời này.

[Gần] Vó Ngựa Đuổi Điên Cuồng: [chột dạ] lão đại hôm nay thật ghê gớm

[Gần] Chân Trời Bầu Trời: …cơn giận rất lớn, sát khí rất nặng, mọi người thận trọng

Thật ra lúc ấy Thù Tiểu Mộc vẫn online, cô không hay đi Lưu Quang Mộng Cảnh vì ở nơi bật đỏ giết người chỉ bị chữ đỏ 5 phút (bên ngoài mỗi lần giết người sẽ bị chữ đỏ nửa tiếng), là thiên đường PK. Cô vừa thấy chữ đỏ thì theo bản năng quay đầu bỏ chạy, đương nhiên không đến đây mấy, cũng sẽ không thấy được mấy dòng chữ vừa rồi

Nữ thích khách Thù Tiểu Mộc vẫn là quản lý Hồng Tụ Đường như cũ, khu Thái Thú Cửu Lê thành vẫn như trước người đến người đi, vị trí bạn tốt lại lần nữa chỉ ra anh đang ở Lưu Quang Mộng Cảnh, cô không biết mình nên làm gì.

Chia tay quá bất ngờ, cô thậm chí nghĩ hay là chiều đó mình gặp ảo giác, tỉnh lại mọi thứ lại như cũ, chưa hề xảy ra.

Có rất nhiều cách cô có thể dùng để hỏi anh cho rõ ràng, ví dụ như gọi điện thoại cho anh, hoặc đến quán cà phê đối diện Đại học A hỏi Lão Ngũ, hoặc đến Vỏ Sò Xám ở thành phố L để hỏi, nhưng cô lại không làm gì cả.

Cô không thể làm được chuyện đeo bám người khác, khi ấy còn trẻ, sĩ diện vô cùng, thổ lộ là một chuyện, hiến thân là một chuyện, nhưng nếu là đuổi đến tận cửa thì cô không dám. Có điều trái tim cô tự dưng như bị khoét mất một mảng.

Thù Tiểu Mộc phát hiện ra bản thân đã lâu rồi không mất nhiều thời gian cho game. Thời gian bên anh mỗi phút giây đều quý giá, cô không muốn tiêu phí cho game. Khi thanh loading đầy, âm nhạc quen thuộc, giao diện quen thuộc, thời điểm Cửu Lê thành quen thuộc hiện ra, trong mắt cô chỉ có thanh hiển thị Bạn bè đang online – Thánh Kỵ Sĩ

Cô nghĩ mình phải gửi tin nhắn hỏi cho rõ ràng, lại không biết mình phải hỏi cái gì. Có gì còn chưa rõ ràng? Nguyên nhân anh đưa ra cô có thể hiểu, nhưng mà…

Cột tin nhắn được sửa đi sửa lại, sau đó lại lặng lẽ xóa hết.

Thù Tiểu Mộc, mày còn muốn hỏi gì nữa?

[Mông Hồng Thiên Hạ Thánh Kỵ Sĩ]: các thành viên đang online chuẩn bị, đêm nay tổ chức đánh Mộc Thần. 8 rưỡi tập trung ở Bát Quái Điền, nhớ đúng giờ

Trên kênh YY, giọng nói của anh vang lên, giọng nói quen thuộc nhưng lại quá xa xôi.

Thù Tiểu Mộc im lặng truyền tống đi Ba Thục Bát Quái, còn 10 phút nữa đến 8:30, thế lực yêu cầu các quản lý của thế lực trình diện trước 5 phút, anh và Uyên Ương, Thực Phạm, Tây Môn Xuy Cẩu đã chờ sẵn. Bình thường những người này rất nhiệt tình với Tiểu Mộc, hôm nay lại chẳng ai mở miệng chào hỏi cô. Không khí ở Bát Quái Điền vừa xấu hổ vừa nặng nề.

Sau khoảng nửa phút nhạt nhẽo, Thực Phạm tuyên bố luận bàn với Uyên Ương, hai người đi tìm chỗ trống trải ở Bát Quái Điền, những người khác cũng noi theo, rút lui khỏi nơi chốn lạnh lẽo u ám này

[Thế lực Thượng Thư] Chích Tiện Uyên Ương Bất Tiện Tiên (3): 8 rưỡi tập hợp ở địa điểm mới ở Bát Quái Điền, tất cả tập hợp ở truyền tống thạch ở Bát Quái Điền

Ở Bát Quái Điền không có nhiệm vụ, bình thường không nhiều người, nay địa điểm tập hợp thay đổi, nơi này chỉ còn lại một hoang hỏa và một nữ thích khách. Thù Tiểu Mộc vẫn không biết nói gì, nhưng cũng không muốn đi. Đối diện với chiến sĩ hoang hỏa, mỗi một trang bị trên người đều quen thuộc với cô, cô nhớ rõ từng động tác của anh, nhớ rõ mỗi lần anh thay đổi trang bị, tên trên bảng xếp hạng, nhớ rõ mỗi lần anh hát trên kênh YY.

Nhưng tất cả những chuyện này thật sự đã hết rồi sao?

Chuyện của chúng ta thật sự đã kết thúc rồi sao?

Thật ra…không cần hỏi anh gì cả, trước kia cô đã từng nhìn anh từ xa, từng nghĩ chỉ cần lại gần anh, mỗi phút giây đều đáng giá. Mà nay đã lại gần rồi, ôm cũng ôm rồi, ngủ cũng ngủ rồi, làm sao còn có thể tham lam thêm nữa?

Thù Tiểu Mộc cứ xóa rồi sửa không dưới mười lần tin nhắn đó, cuối cùng quyết định không nói gì cả. Cô cảm thấy mình không nên khổ sở, dù sao kỷ niệm của hai người, khi nhớ lại đều vô cùng ngọt ngào.

Có điều…có điều điều cô từng chỉ dám hy vọng xa vời đã ở trong tay cô, đến lúc đột nhiên mất đi, cô không thể không buồn. Mỗi khoảnh khắc chứa đựng những kỷ niệm ngọt ngào xoa dịu nỗi đau của cô, tốt hơn nhiều so với chuyện không bao giờ đạt được.

Hai mô hình 3D cứ đứng đó, cách Internet, im lặng nhìn nhau. Bát Quái Điền yên tĩnh, truyền tống thạch tĩnh lặng, NPC không nói. Cỏ và hoa dại lẫn lộn đến tận chân trời, tràn đầy sức sống quanh năm bốn mùa.

Ai muốn nói gì? Đang viết gì? Tại sao lặng lẽ xóa?

Trước khi ấn ENTER gửi đi, những lời này đều chỉ có thể nói với chính mình, không muốn người khác biết.

[Gần] Thánh Kỵ Sĩ: Thù Tiểu Mộc, tỉnh mộng đi thôi.

Chiến sĩ hoang hỏa thúc ngựa đi. Không ai biết, mấy chữ này cần phải sửa biết bao nhiêu lần.

1.Trời ơi không biết cái đống 咫尺天涯 đọc như thế nào, nhưng nghĩa tiếng Anh thì là SO CLOSE YET SO FAR, mình hiểu đại loại như “Vô duyên đối diện bất tương phùng” í*

2.Google translate nó ghi là “Anh cũng hiểu rằng quan hệ tình dục thì không thể không la hét rồi?” =)))

3.Hôm nay mình mới biết câu này là “Chỉ ghen tỵ với con vịt chứ không thèm ghen tỵ với thần tiên”, thế mà Việt Nam mình dịch thành câu rõ hay “Nguyện làm uyên ương không làm tiên”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống. Những thủ thuật máy tính, tin học, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thủ thuật máy tính chẳng hạn như multiple tools for facebook, nhom phim tat trong excel bat ke ai cung phai nam chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong học tập, công việc và cuộc sống của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.