Bà chủ cửa hàng thú cưng

Chương 6: Lông vàng 1


Bữa cơm này cuối cùng cũng không thành. Lúc sắp đến tiệm cơm thì ba Sơ Ngữ gọi điện thoại tới, nói mẹ cô vừa bị người ta đụng, bây giờ đang ở bệnh viện. Mặc dù ba cô đã nhấn mạnh mấy lần rằng mẹ không sao, cô không cần lo lắng, nhưng Sơ Ngữ không tận mắt thấy làm sao có thể yên tâm được.

"Xe của tớ đậu ở đối diện, tớ đưa cậu đi." Sơ Ngữ cúp điện thoại, Giản Diệc Thừa nói nhanh.

Sơ Ngữ trong lòng gấp gáp, không từ chối, "Cảm ơn, làm phiền cậu rồi."

Một đường không ai nói gì cả, vừa đến bệnh viện Sơ Ngữ vội vàng xuống xe, nhanh chóng nói lời tạm biệt với Giản Diệc Thừa rồi chạy ngay vào cửa.

Câu nói "Cần tớ đi vào cùng cậu không" của anh bị nghẹn ở cổ họng, chưa kịp nói ra.

Lúc Sơ Ngữ tìm được phòng bệnh của mẹ, bà ấy đang hăng hái tinh thần tám chuyện cùng dì ở giường bên cạnh, thấy cô đi vào chỉ thuận tiện nói "Ngôn Ngôn tới rồi à" rồi lại lập tức quay đầu hỏi dì kia, "Vậy nhà chồng của cô có thái độ gì?"

Sơ Ngữ nhìn sơ qua tình huống là biết mọi chuyện cũng không nghiêm trọng lắm.

"Nói mẹ con không sao mà con không tin," Sơ Hướng Đông vừa nói vừa gọt táo, "Chỉ là trên đùi có một vết thương, đã tiêm thuốc chống viêm rồi. Tiểu tử đụng vào bà ấy thấy máu chảy nên bị dọa sợ, muốn mẹ con nằm viện quan sát hai ngày, bà ấy không từ chối được nên đồng ý."

Sơ Ngữ thở phào nhẹ nhõm, "Không sao thì tốt rồi, ở lại hai ngày, chúng ta yên tâm mà người kia cũng yên lòng."

"Ba cũng nghĩ như vậy, dù sao thì ở nhà cũng không có gì cần bận tâm." Sơ Hướng Đông gọt xong trái táo, cắt thành miếng nhỏ, đưa cho Sơ Ngữ một cây tăm trúc còn mình thì xiên vào miếng táo, đưa tới miệng Thu Nguyệt. Thu Nguyệt vừa tán dóc cùng giường bên cạnh vừa há miệng cắn.

Sơ Hướng Đông còn than phiền với cô, "Nhìn mẹ con kìa, khỏe còn hơn lúc bình thường nữa."

Thường xuyên thấy ba mẹ mình ân ái nên Sơ Ngữ không còn lạ gì nữa, tự mình xiên một miếng táo ăn.

Đại Miêu đặt mông ngồi trên chân cô, "Cho meo ăn một miếng." Sơ Ngữ lại cầm một miếng cho nó.

Dì cạnh giường rất biết cách kể chuyện, chuyện vặt vãnh trong nhà cũng được bà ấy biến tấu du dương, ngay cả Sơ Ngữ cũng bị hấp dẫn.

Dì kể xong chuyện vợ lớn cấu xé tiểu tam của chồng thì nhấp một hớp trà, thấm giọng nói tiếp, "Cái chuyện này chưa ngu lắm, có chuyện còn ngu hơn."

"Chuyện gì vậy?"

"Phòng bệnh đối diện đó, cái người mang thai cô đã gặp qua chưa?" Dì thấp giọng nói, "Chồng của cô gái kia vừa chết, cô ấy phát hiện mình mang thai được ba tháng rồi, nhà mẹ khuyên cô ấy nên bỏ con rồi lấy chồng khác mà cô ấy không chịu. Còn nói là chồng và con là độc nhất, không bỏ con, không chịu lấy chồng khác."

"Không phải là rất tốt sao? Người ta có tình có nghĩa."

Nhưng dì kia lại bỉu môi nói, "Nếu là đàn ông tốt thì còn được, còn đằng này là một người đàn ông vô dụng, chơi bời không chịu làm việc, cả ngày say rượu, nghe nói còn đánh vợ nữa, người như vậy ai mà thèm sinh con cho chứ!"

"Cái này.... Có thể nào là mọi người hiểu lầm không?"

"Sao có thể, hai người họ ở chung tiểu khu với tôi, thường xuyên nghe thấy tiếng la lối của người đàn ông nát rượu kia, ông ta chết cũng bởi vì trúng độc rượu đó." Câu chuyện được chuyển đi, "Nhưng mà cũng phải nói, chồng của cô ấy chết được công ty bảo hiểm đền cho không ít tiền, nhà chồng nói chỉ cần cô gái đó sinh con thì toàn bộ số tiền đều cho hai mẹ con hết."

"Có thể giữ lại con cháu cho nhà họ thì tiền có là bao nhiêu. Nhà chồng chắc cũng sợ cô ấy đi bỏ con."

"Chắc vậy rồi!"

Khó trách người ta nói nghệ thuật vì cuộc sống, cuộc sống này so với phim trên tivi thì cẩu huyết hơn nhiều. Sơ Ngữ đang nghe chăm chú thì chợt có âm thanh trầm thấp lọt vào tai mình, "Không phải, không phải vậy đâu, cô gái đó mang thai con của người khác, còn cố ý hại chết chồng...."

Sơ Ngữ cả kinh, quay đầu nhìn về nơi phát ra âm thanh. Hành làng ngoài cửa phòng chẳng biết từ lúc nào đã có một con Lông Vàng ngồi đó, bực tức nhìn vào phòng.

Sơ Ngữ hiểu lời nói của nó, trong lòng hơi khiếp sợ. Do dự chốc lát, cô lặng lẽ đi ra cửa, đeo tai nghe lên, làm bộ như đang gọi điện thoại, nhẹ giọng hỏi nó, "Em vừa mới nói gì?"

Lông Vàng nhìn cô một cái rồi không thèm để ý tới nữa, cúi đầu nằm bò ra. Đại Miêu ngẩng đầu ưỡn ngực đi tới, kiêu ngạo nói, "Tên to con kia, Ngôn Ngôn nhà ta có thể hiểu được ngươi nói gì đó!"

Lông Vàng lúc này mới khiếp sợ nhìn cô, "Chị có thể nghe hiểu em nói chuyện?"

Sơ Ngữ gật đầu một cái, Lông Vàng nhất thời kích động, "Có thật không? Quá tốt rồi! Chị mau nói cho bà ấy biết sự việc không phải như vậy, chủ nhân thật sự bị người phụ nữ có thai ấy giết!"

Lông Vàng kích động nên tạo ra âm thanh rất lớn, trong nháy mắt thu hút sự chú ý của mọi người. Sơ Ngữ thở dài tỏ ý bảo nó nhỏ giọng lại, sau đó vội vàng đem nó tới cuối hành lang.

"Chỗ này không có ai, em cẩn thận nói lại cho chị biết tình huống đi, nhưng nhất định phải nhỏ giọng thôi."

"Gâu..." Lông Vàng nhẹ nhàng nức nở một tiếng, sau đó thấp giọng kể lại.

Lông Vàng chính là con chó của gia đình có người phụ nữ mang thai muốn sinh con nuôi. Chính xác hơn là thú nuôi của người chồng đã chết.

Từ lời kể của Lông Vàng, Sơ Ngữ biết thêm được một câu chuyện hoàn toàn khác với lời kể của người dì cạnh giường.

Chủ nhân của Lông Vàng tên là Lý Cường, năm năm trước kết hôn cùng với Tôn Hồng Mai. Hai người sau khi kết hôn cũng trải qua một đoạn tân hôn ngọt ngào, cho đến hai năm sau, Lý Cường phát hiện vợ mình có quan hệ mập mờ với người đàn ông khác. Tôn Hồng Mai giải thích đó chỉ là bạn học cũ, quan hệ bạn bè.

Lý Cường miễn cưỡng tin tưởng nhưng trong lòng cũng có khoảng cách, âm thầm quan sát, cuối cùng phát hiện vợ và người bạn đó từng là bạn trai bạn gái thời đại học, Tôn Hồng Mai thậm chí một lần vì anh ta mà phá thai.

Lý Cường đi chất vấn Tôn Hồng Mai, người vợ cuối cùng thừa nhận nhưng vẫn thề là bây giờ không còn quan hệ gì nữa. Lý Cường không tin nhưng cũng không thể làm gì khác, tính cách anh ta mềm yếu, có chút uất ức cũng không dám nói ly hôn, hơn nữa anh ta không muốn ly hôn, bởi vì anh hết sức thích vợ mình.

Về sau nữa Tôn Hồng Mai bị Lý Cường bắt gian tại trận, làm ầm ĩ đến mức ly dị, sau đó chẳng biết tại sao mà cũng không ly hôn được. Cũng bắt đầu từ năm này mà anh ta uất ức, lấy rượu làm dũng khí, uống say thì mắng vợ, mượn rượu phát tiết. Sau đó vì chè chén mà mất việc, biến thành con người nát rượu không làm việc trong miệng mọi người.

Mà Tôn Hồng Mai muốn ly hôn nhưng không được chồng đồng ý, có chết cũng phải dây dưa tới cùng. Hôn nhân bất bình thường cứ tiếp tục duy trì.

Chuyện Tôn Hồng Mai ngoại tình trừ Lý Cường ra thì không có ai biết. Người ta chỉ biết chuyện Lý Cường say rượu về nhà quỷ khóc sói tru, dần dần trở thành hình ảnh xấu trong mắt hàng xóm. Hơn nữa Tôn Hồng Mai trầm mặc ít nói, trong mắt mọi người Lý Cường chính là tội đồ, Tôn Hồng Mai bị anh ta chèn ép.

Sau đó lúc Lý Cường chết, rất nhiều hàng xóm cảm thấy hả hê lòng người.

"Em nói là anh ta bị hại chết? Bị hại như thế nào?" Sơ Ngữ hỏi.

"Gâu cũng không biết nhưng gâu thấy người phụ nữ đó cho thuốc vào đồ ăn của chủ nhân, chủ nhân ăn xong là hôn mê, không có ai ở nhà, chủ nhân chết."

"Hơn nữa gâu nghe thấy bà ấy gọi điện thoại cho người kia, hết sức cao hứng nói, "Anh ta chết rồi, sẽ không có ai phát hiện ra, đến khi tiền bảo hiểm đến tay thì chúng ta kết hôn đi! Nói cho anh biết một tin tốt, em mang thai rồi! Đương nhiên là con của anh, em và anh ta chia phòng ở từ lâu rồi"".

Sơ Ngữ giật mình, người đàn bà này không chỉ giết người mà còn định lừa gạt tài sản, thậm chí mang thai con của người khác! Nếu như chuyện này là thật thì người đàn bà kia quá điên rồ.

Sơ Ngữ nghiêm túc suy nghĩ, dì cạnh giường nói là Lý Cường ngộ độc rượu chết, Lông Vàng lại nói Tôn Hồng Mai bỏ thuốc trong đồ ăn. Nhưng nếu như Lý Cường chết là do trúng độc, cảnh sát sẽ tra ra được.

Không có người nào nghe nói Lý Cường chết có gì kỳ lạ, vậy....

Sơ Ngữ không biết có nên tin lời Lông Vàng hay không.

Lông Vàng chưa chắc sẽ nói láo, chẳng qua năng lực suy nghĩ của động vật có hạn, nó thấy nhưng chưa chắc đã là sự thật, có khi nào Tôn Hồng Mai bỏ gia vị vào thức ăn không? Có lẽ Lông Vàng cho là "độc" nhưng thật ra là gia vị?

Nhưng lời nó miêu tả lúc Tôn Hồng Mai gọi điện thoại giống như người phụ nữ đó đã làm chuyện như vậy....

"Lông Vàng, em đi về trước đi, chuyện này để chị suy nghĩ thử, không có bằng chứng nhân chứng cũng không thể đi báo án được."

Việc lần này cũng không giống như vụ án của Thẩm Tinh có thi thể ở đó, chỉ cần để Nhị Lang Thần dẫn cảnh sát tới là được. Bây giờ có hơi phiền toái, nói không chừng phải tự mình lộ diện. Nhưng mà nếu mình trực tiếp nói với cảnh sát cái chết của Lý Cường có điểm kì lạ, chắc chắn là bị chửi.

Sơ Ngữ tạm biệt Lông Vàng rồi trở lại phòng bệnh, hai người họ vẫn đang thảo luận chuyện Tôn Hồng Mai, đề tài lúc này chuyển qua tiền bảo hiểm là bao nhiêu.

"Nghe nói hơn một trăm vạn, cũng lạ thật, Lý Cường không có công việc mà lại chịu chơi mua bảo hiểm cho mình lớn thế."

Sơ Ngữ nghe một hồi, chờ đúng thời cơ hỏi, "Anh ta bị trúng độc rượu chết thật hả dì? Tình huống như vậy mà bảo hiểm cũng đền sao?"

"Cũng không phải là trúng độc rượu, nghe người khác nói là uống thuốc cảm rồi lại uống rượu, xuất hiện phản ứng gì đó, cũng không khác trúng độc rượu là mấy."

"A, nghiêm trọng dữ vậy? Hèn gì bác sĩ đều nói uống thuốc không được uống rượu, uống rượu không uống thuốc, Hướng Đông, sau này ông đừng uống rượu nữa, tránh làm tôi lo lắng."

...........

Đề tài đã quẹo đi hướng khác, Sơ Ngữ coi như học y đã biết nguyên nhân cái chết của Lý Cường --------- Phản ứng disulfiram. Phản ứng ngộ độc tích lũy acetaldehyd do phản ứng của cephalosporin với rượu.

Lời Lông Vàng có lẽ không sai, Tôn Hồng Mai quả thật đã bỏ thuốc vào đồ ăn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.

Truyện ngôn tình là món ăn không thể thiếu, đặc biệt là những người mê truyện. Theo từng con chữ, cuộc sống của bạn như thể được khắc họa lên rõ nét hơn. Bởi vậy, nếu bạn có thời gian thì đừng nên bỏ phí những thước truyện trong top truyện ngôn tình xuyên không hay nhất mà chúng tôi chia sẻ. Đừng quên ấn nút chia sẻ nếu thấy thông tin hữu ích cả nhà nhé! Chúc bạn tìm được thật nhiều niềm vui khi đọc truyện tại hamtruyen365.webflow.io mỗi ngày. Tuyển chọn hàng chục ngàn bộ truyện hay gồm nhiều thể loại từ trang ham truyện 365 chẳng hạn như top ngôn tình cổ đại hay nhất, Top Truyện Hay kho truyện phong phú đủ mọi thể loại phù hợp cho từng đối tượng và từng độ tuổi. Chắc chắn bạn sẽ tìm được những bộ truyện yêu thích tại hamtruyen365.webflow.io.

loading...
DMCA.com Protection Status