Bà đây đem vai ác dương oai

Chương 57: Nhóm chúng ta bị ngươi ăn


Edit: Clover110

Vu Hoan vẫn bị người cản lại, trong hẻm không lớn không nhỏ, bao vây nàng đến ba tầng người, chật như nêm cối.

Tất cả đều tham lam nhìn chằm chằm vào đao Kinh Tà trong tay Vu Hoan.

“Tiểu cô nương, ngoan ngoãn giao ra thanh đao đó, chúng ta sẽ bỏ qua cho các ngươi.”Có người lớn tiếng nói.

“Các ngươi tính toán như thế nào sau khi ta giao đao? Các ngươi nhiều người như vậy, làm sao mà chia?” Một món Thần Khí mà vỡ thành mấy mảnh thì xem như là bỏ đi rồi.

“Đây là chuyện của chúng ta, ngươi chỉ cần giao nó ra là được.” Hiển nhiên có người rất thành thạo việc chia chác này, không lo lắng một chút nào.

Thấy có người lên tiếng, mấy người khác cũng phụ họa theo.

“Vì một phen binh khí mà mất đi tính mạng, như vậy không đáng. Không suy nghĩ cho bản thân mình thì cũng nên suy nghĩ cho muội muội của mình a!”

Muội muội?

Hô, có một muội muội như vậy, nàng thật xui xẻo tám kiếp!

“Nếu ta nói “Không” thì sao?” Nghĩ nàng là tiểu cô nương nên dễ khi dễ sao?

“Vậy đừng trách chúng ta không thương hương tiếc ngọc!”

“Nha đầu này nhan sắc không tệ, lát nữa giữ nàng lại vui đùa một phen cũng không tồi.” Trong đám người vang lên một trận cười đáng khinh.

Sắc mặt Dung Chiêu âm trầm thêm vài phần, con ngươi bình tĩnh như băng sương ngưng kết, từng trận hàn ý từ người hắn tản ra.

Dung Chiêu thu liễm khí thế của bản thân, liền dễ dàng khiến người khác xem thường hắn. Hiện tại, hắn lại đem khí thế phóng ra, mọi người liền cảm giác bản thân như bị núi đè, ngực không thở nổi.

Lúc này bọn họ mới phát hiện, người nam tử vẫn luôn bảo trì trầm mặc kia, khuôn mặt của hắn đẹp đến kinh diễm.

“Ngươi là ai?”

Có người gan lớn tiến lên hỏi.

Người như vậy, sao trước giờ trên đại lục chưa nghe nói đến?

“Loli, đến lúc đánh nhau rồi.” Vu Hoan nhét đao Kinh Tà vào tay Linh La, trong tiếng nói mềm mại mang theo một tia hàn ý.

“A? Tại sao nha, bọn họ lại không có ý đánh ta…” Linh La cầm lấy đao Kinh Tà, vẻ mặt mê mang hỏi.

Đột nhiên Vu Hoan ngưng tụ một đạo linh lực đánh về phía đám người, đám người bên kia cơ hồ là phản xạ có điều kiện đánh trả lại vài đạo linh lực.

Vu Hoan lui lại phía sau vài bước, vài đạo linh lực kia đánh thẳng về phía Linh La.

“Cái này còn không phải là đánh ngươi sao?” Vu Hoan cười tủm tỉm ở phía sau.

Mọi người ở phía đối diện đen mặt, rõ ràng là ngươi ra tay trước nha.

Linh La lấy đao Kinh Tà ra, ngăn vài đạo linh lực kia, khuôn mặt loli nhanh chóng trầm xuống.

Một cỗ khí thế khiến mọi người sợ hãi phát ra từ trên người nàng, đột nhiên có tiếng sấm nổ vang trên bầu trời. Mọi người còn đang ngơ ngác, vài đạo tia chớp màu tím không hề báo trước bổ từ trên trời xuống.

Người chạy mau còn đỡ, người chạy chậm bị đánh ngay tại chỗ.

Mấy tia chớp này cũng không phải tia chớp bình thường, đây là đao Kinh Tà đưa Cửu Thiên Kiếp lôi đến a.

Ngoại trừ lôi Cửu Trọng tử sắc ra, lôi Cửu Trọng Thiên là lợi hại nhất. Bị đánh trúng, không chết cũng tàn.

Tia chớp đánh liên tục, trúng một đám người, hiện tại những người đó đều nhìn ba người Vu Hoan như quái vật.

Binh khí cấp Tiên Khí có thể gọi đến lôi, thật mạnh, rất muốn có nó!

Nhưng là hiện tại bọn họ mạng còn không giữ nổi, muốn cái rắm a, nhanh chóng chạy trốn đi!

Vu Hoan nhận ra mấy tia lôi này là không có phân biệt ai ra ai, nhiều lần xém nữa đã đánh trúng người nàng.

Né vài lần, Vu Hoan liền nghĩ không muốn né nữa, dùng tay chọc chọc Dung Chiêu “Lập cái kết giới đi, chạy tới chạy lui mệt quá a.”

Khóe miệng Dung Chiêu co rút “Nãy giờ là ta ôm ngươi né tránh đi.” Căn bản nàng không có nhúc nhích một ngón tay, mệt cọng lông a!!

Vu Hoan suy tư một xíu, tìm cái lí do “Chạy nhiều ta hoa mắt.”

“…” Dung Chiêu thật là không muốn nói đạo lí với cái nữ nhân tam quan bất chính này, lập tức lập cái kết giới bao quanh bọn họ.

Trong hẻm nhỏ hẹp, ai có thể chạy đều chạy, ai không thể chạy liền nằm.

Lúc này Vu Hoan mới tiến lên vỗ vỗ Linh La nói “Thu nó về đi!” Nhìn mấy tia chớp này riết, tâm nàng cũng mệt.

Lại không ngờ Linh La vẻ mặt mê mang hỏi “Thu về như thế nào?”

“…” Nàng lại bị hố sao?

Ở trong cái không gian kia, không phải tiểu loli này chơi thật thạo sao?

Kỹ năng tạo ra mà lại quên?!

Ai biết Linh La nói câu tiếp theo càng kinh ngạc hơn “Lôi này không phải ta gọi đến.”

Không phải nàng gọi?

Thế lôi này từ đâu mà đến?

Tự nhiên sinh ra sao?

Vu Hoan ngửa đầu nhìn mấy cái tia chớp đang điên cuồng đánh trong hẻm nhỏ, đáy lòng dâng lên vô số nghi ngờ.

“Ở bên kia mới là trung tâm của đám lôi, chúng ta ở bên này chỉ là ngoài rìa của nó.” Đột nhiên Dung Chiêu chỉ vào một chỗ nói.

Nhìn xuyên thấu qua thật nhiều tia chớp, Vu Hoan thấy được nơi tia chớp dày đặc nhất.

Trong hẻm nhỏ, tầm mắt bị ngăn trở không ít, chỉ có thể nhìn kiến trúc của thành trì nơi đó mà phán đoán, nơi đó chắc là Phong gia.

Thần Khí kia lại trở về tay Phong Khuynh Dao?

“Đao Kinh Tà chẳng lẽ có song bào thai?” Ấn đường Vu Hoan nhảy nhảy, chuyện này sao càng ngày càng quỷ dị…

Nàng tốt nhất nên đi thành Từ An tìm Diệp gia thôi!

“Chúng ta đi

xem xem đi.” Linh La khiêng đao Kinh Tà nhanh chóng bay về phía đám tia chớp kia.

Nhóm chúng ta bị ngươi ăn sao?

“…” Vu Hoan vừa mới quay người đi đã phải vòng trở về, nàng không muốn đi cái mảnh đất trung tâm của sự phiền toái kia a.

“Nàng giữ đao Kinh Tà.” Dung Chiêu giọng điệu bình tĩnh nói.

“Ngươi không biết ngăn lại nàng sao? Đao Kinh Tà là thứ ta muốn sao?” Làm như nàng rất muốn có Thần Khí lắm vậy.

Dung Chiêu im lặng nhìn kết giới, ngay lúc đó một đạo tia chớp bổ thẳng vào đỉnh kết giới.

“Chi” một tiếng, tia chớp biến mất ở bên ngoài kết giới.

Vu Hoan:”…”

Quên mất Dung Chiêu đang chống kết giới cho nàng.

Kết giới là cần một người dùng linh lực để duy trì, linh lực trong cơ thể nàng chỉ đủ lập nên kết giới cho chim, hoa, sâu, bọ mà thôi. Càng đừng nói đến linh hồn chi lực, chúng rời đi thân thể nàng liền tan biến, chẳng có tác dụng gì.

Nàng thở dài thườn thượt, ghét nhất mấy đứa nhóc choai choai!!!

Tốc độ chạy của Linh La thật nhanh, Vu Hoan đuổi tới cổng Phong gia mới thấy nàng. Thân hình nho nhỏ vác theo một thanh đại đao, đứng ở dưới từng màn tia chớp dày đặc, nhìn như thế nào cũng thấy rất quỷ dị.

Nhưng mà… những tia chớp đó lại không đánh nàng…

Có vài đạo vọt về phía Linh La, đao Kinh Tà run run, những tia chớp đó liền tiêu tán trong không khí.

Nga, nhìn lầm, là không dám đánh vào đao Kinh Tà.

“Tiểu Hoan Hoan, ngươi mau mau tới đây.” Linh La hưng phấn vẫy vẫy tay Vu Hoan.

Vu Hoan cau mày đi đến bên cạnh nàng, khó chịu mở miệng hỏi “Xem đủ chưa? Có đi hay không? Không đi thì đưa đao Kinh Tà cho ta.”

“A? Không được, đao Kinh Tà đưa ngươi, ta sẽ bị đánh trúng a.” Linh La nắm chặt đao Kinh Tà không buông.

Nàng còn biết lo bản thân bị đánh trúng a!

Còn tưởng không biết đâu! Chạy so với thỏ còn nhanh hơn, hừ.

“Tiểu Hoan Hoan, ngươi có cảm giác nơi này có cổ tà khí không?” Linh La ngữ khí đột nhiên ngưng trọng lên.

“Ân, đâu có liên quan gì đến ta?” Vu Hoan tùy ý gật gật đầu.

“Này cổ tà khí rất giống…” Đao Kinh Tà trong tay Linh La liền không thấy đâu, nàng sửng sốt, kinh hô lên “Ngươi làm gì a, Tiểu Hoan Hoan!”

Vu Hoan lấy được đao Kinh Tà xong, thuận tay kéo theo Linh La tránh khỏi tia chớp đánh tới “Ngươi mà còn không đi, ta liền đi.”

Hiện tại nàng không lo lắng Thần Khí kia một chút nào, dù sao cũng có Phong Khuynh Dao, Sở Vân Cẩm muốn lấy cũng khó khăn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Quản trị tài chính giúp nhà quản lý doanh nghiệp và sử dụng tốt nguồn vốn của mình, tránh tình huống bị động về tiền mặt và thâm hụt về nguồn tài chính. Từ đó, nhà quản lý vận hành tốt các hoạt động kinh doanh, từ đó, tối đa hóa lợi nhuận và giá trị của doanh nghiệp. Tất cả những kiến thức, kinh nghiệp quản trị này đều có trên trang kỹ năng quản trị chẳng hạn như chức năng tiền tệ, giao tiep chắc chắn những kiến thức này sẽ ít nhiều hỗ trợ cho công việc của bạn, giúp bạn làm việc hiệu quả hơn.

loading...
DMCA.com Protection Status