Bà xã, anh chỉ thương em

Chương 241


"Miệng phỏng rồi, không ăn được." Giọng điệu của Đằng Cận Tư hơi buồn bã, điều này làm cho Lương Chân Chân thiếu chút nữa phun hết thức ăn trong miệng ra, đúng là sấm sét cuồn cuộn, anh vậy mà đang làm nũng với mình, thật là khiến cho cô không thể thích ứng.

"Đáng đời, ai kêu anh ăn nhanh như vậy, cũng đâu có ai hối húc anh." Cô bĩu môi, liếc anh một cái.

"Nai con, anh còn muốn uống nước." Trong giọng nói của Đằng Cận Tư đầy oan ức, hai tròng mắt đen mong chờ nhìn Lương Chân Chân.

Ai nói chỉ có phụ nữ mới là họa thủy ( hồng nhan hoạ thuỷ - kẻ gây tai hoạ ) đây! Đàn ông yêu nghiệt còn hơn cả phụ nữ! Thật sự làm cho tim gan người ta loạn lên rồi, vẫn nhắm mắt làm ngơ, Lương Chân Chân không để ý tới anh, chỉ cúi đầu lo ăn cơm, muốn coi thường sự nhộn nhạo quẩn quanh ở trong lòng mình, nhưng người nào đó vẫn cố tình nhìn chằm chằm cô, không có ý định bỏ qua.

"Trên mặt tôi không có mọc hoa, nhìn cái gì mà nhìn! Ăn cơm nhanh lên." Lương Chân Chân cố ý hung dữ nói, sau đó gắp cho anh rất nhiều thức ăn, chất đống trong chén của anh giống như một tòa núi nhỏ.

Đằng Cận Tư khẽ cau mày, "Ăn không được, miệng đau, nhưng bụng rất đói."

Xem như Lương Chân Chân đã thấy rõ mục đích tối nay của anh, luôn dung thủ đoạn như vậy có ý gì đây? Bây giờ bọn họ không phải là người yêu, làm như vậy sẽ gợi lại chuyện cũ trước kia, làm cho cô thêm thương cảm mà thôi, chẳng lẽ anh cho rằng làm những điều này thì có thể nối lại tình xưa sao?

"Ăn không vô thì đừng ăn." Cô chợt tức giận, giận anh, cũng giận mình, lập tức đứng dậy chuẩn bị đi đến quầy tính tiền, kết quả bị Đằng Cận Tư kéo lại, "Anh đi."

"Không được! Đã nói là do tôi mời khách." Lương Chân Chân cũng rất bướng bỉnh, kiên trì không chịu.

"Em mời khách, anh trả tiền, giống nhau." Suy nghĩ của Đằng Cận Tư xoay chuyển rất nhanh, cũng kiên trì không để cho cô trả tiền.

Trong lúc hai người giằng co chưa xong, phục vụ rất quyết đoán nhận lấy thẻ vàng trên tay của Đằng Cận Tư. Phải biết rằng, gặp phải tình huống nam nữ tranh nhau trả tiền, phục vụ đều thu tiền của nam, đây là định luật không thay đổi, cho nên Lương Chân Chân không thể trả tiền theo tính toán, cô tức giận đến phồng má, nhưng cố tình không có chỗ phát tác, chỉ có thể nắm chặt tay thở phì phò đi ra ngoài.

"Nai con, chờ anh một chút." Đằng Cận Tư la lên ở sau lưng cô, nhưng Lương Chân Chân đang tức giận sẽ không để ý đến anh, chỉ lo đi về phía trước, cũng may người anh cao chân anh dài, chưa bao lâu đã đuổi theo cô, lấy lòng nói, "Nai con, đừng giận, nếu không lần sau đến lượt anh mời khách, em trả tiền?"

"Được! Lần sau anh còn như vậy tôi sẽ lập tức trở mặt với anh!" Lương Chân Chân dùng sức hất bàn tay anh nắm lấy cánh tay mình ra, không chút nào ý thức được mình đã bị anh gài bẫy, đồng nghĩa với việc đồng ý hẹn anh lần sau.

Đằng Cận Tư lại cảm thấy cô đáng yêu khác thường, không để cho cô trả tiền cũng có thể làm cô giận đến như vậy, không biết có phải là do Lương Chân Chân không muốn vì vậy mà thiếu anh cái gì, dù sao trước mắt hai người không có chút quan hệ nào, anh giúp mình lấy được vé khách VIP, lại không thấy anh muốn tiền hay nói lên bất kỳ yêu cầu vô lễ nào, điều này khiến cho cô hơi băn khoăn, nên muốn mời anh đi ăn cơm, ai ngờ anh lại giành trả tiền, chuyện này thuộc về vấn đề nguyên tắc, đương nhiên cô tức giận.

"Ừ, em muốn sao cũng được." Giọng nói cưng chiều của anh giống như một xô nước đá, dập tắt lửa giận trong lòng của Lương Chân Chân, rất nhanh cô bình tĩnh lại, "Khuya lắm rồi, tôi phải về nhà."

"Nai con, chúng ta trò chuyện một chút được không?" Đằng Cận Tư cảm thấy trong lòng nai con vẫn có anh, nhưng vì sao mỗi lần đến thời khắc mấu chốt cô đều trở nên rất lạnh nhạt, giống như cố ý trốn tránh, rốt cuộc là nguyên nhân gì mà khiến cô không muốn tiếp nhận người yêu của mình lần nữa, rốt cuộc khúc mắc của cô là cái gì? Giống như Lê tử từng nói, tâm bệnh cần phải chữa bằng tâm dược, anh phải biết rõ vướng mắt trong này mới được.

"Tôi mệt rồi, muốn về nhà ngủ." Lương Chân Chân cố ý trốn tránh vấn đề này, cô sợ mình sẽ không nhịn được nói ra chuyện đứa nhỏ, nhưng cô không muốn nói, chuyện đó tương đương với một vết sẹo chôn dưới đáy lòng, cô không muốn nhắc lại.

"Được, anh đưa em về." Mặc dù Đằng Cận Tư rất muốn giữ cô lại, nhưng sau khi đã trải qua nhiều việc như vậy, anh cũng hiểu, ép buộc là vô ích, hơn nữa đối với nai con mà nói, anh muốn cô cam tâm tình nguyện.

Thấy anh đồng ý dễ như vậy, ngược lại Lương Chân Chân cảm thấy ngoài ý muốn, giương mắt liếc anh một cái, nửa cắn môi đi theo anh lên xe, dọc theo đường đi, cô vẫn chống cằm ngó ra ngoài cửa sổ, tròng mắt đen không hề có tiêu cự nhìn chằm chằm ngọn đèn đường ở xa, chỉ tiếc dù cho có náo nhiệt sầm uất hơn nữa, ấm áp rực rỡ hơn nữa, cũng không thuộc về cô, nhắm mắt lại khẽ tựa vào trên ghế ngồi, hưởng thụ cảm giác yên bình trong giây phút này.

Lúc xe ngừng lại, cũng không có ai mở miệng nói chuyện trước, cũng không có ai mở cửa xe, bên trong không gian tĩnh mịch chỉ nghe được tiếng hít thở đều đặn của hai người, dường như không có ai muốn phá vỡ sự yên tĩnh tốt đẹp này.

"Tôi đi đây." Lương Chân Chân mở miệng trước, nghiêng người mở cửa chuẩn bị đi, lại bị Đằng Cận Tư nắm lấy cánh tay trái.

"Nai con, anh sẽ không buông tay, cũng sẽ không ép buộc em làm bất kỳ chuyện gì em không thích, anh vẫn sẽ theo đuổi cho đến khi em đồng ý mới thôi." Giọng nói của Đằng Cận Tư khàn khàn, sâu đậm, lộ ra sự kiên định.

Lòng của Lương Chân Chân hơi rung động, cuống quít tránh thoát bàn tay của anh, nghiêng người xuống xe, không thể phủ nhận, những lời này của anh đã khuấy động lên một gợn sóng lớn trong lòng cô, nếu như ba năm trước đây anh luôn mạnh mẽ chiếm đoạt mình, ít nhất mình còn có lý do hận anh, nhưng bây giờ anh lại thay đổi chiến thuật, làm cho cô không thể hận nổi.

Cho tới lúc cô lên lầu, bước chân hơi hỗn độn, cảm giác có một ánh mắt thâm tình đang nhìn mình chăm chú ở sau lưng, làm cho cô hít thở không thông, sau khi vào nhà, cô liền tựa vào trên cửa mở to miệng thở phào nhẹ nhõm.

"Bé Chân, con làm sao vậy?" Vừa đúng lúc Diệp Lan đi ra từ trong phòng để rót nước uống..., nhìn thấy con gái tựa vào trên cửa che ngực, còn tưởng rằng cô bị cái gì dọa sợ.

"Không có sao, có thể là do con lên lầu quá gấp, nên hơi khó thở, mẹ Diệp, mẹ còn chưa ngủ à?" Lương Chân Chân nở nụ cười ngây thơ, cô không muốn làm cho mẹ Diệp lo lắng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 1 lượt.

Đà Lạt được mệnh danh là “Tiểu Paris” ở Việt Nam và đây cũng là một trong những địa điểm thu hút nhiều du khách trong nước lẫn quốc tế. Đà Lạt mang nét đẹp dịu dàng của người thiếu nữ nhưng cũng rất đỏng đảnh và kiêu kì. Một ngày, thành phố này trải qua bốn kiểu thời tiết tương xứng với bốn mùa trong năm. Và dẫu chỉ ở Đà Lạt trong ngày, du khách cũng có thể dễ dàng cảm nhận trọn vẹn sự thay đổi đó. Tất tần tật kinh nghiệm du lịch Đà Lạt từ ăn chơi ngủ nghỉ được chia sẻ từ trang yêu đà lạt chẳng hạn như da lat khong binh yen, chua da lat Đà Lạt có vô vàn lý do để thu hút và níu chân các tín đồ du lịch. Thành phố này sẽ không bao giờ làm bạn thất vọng vì thế việc cần làm ngay bây giờ đây là book ngay một tour du lịch Đà lạt để cùng trải nghiệm và tận hưởng.

loading...
DMCA.com Protection Status