Bà xã, anh chỉ thương em

Chương 253: Thế lửa dữ dội


Mặc dù thời gian đã trôi qua ba năm, nhưng cảm giác mà nai con mang lại cho anh vẫn là rung động, sờ phía sau lưng trần của cô mình đã không chịu nổi, trong cơ thể có một luồng khô nóng đang chạy lung tung, nhất là chỗ nào đó phía dưới, đã bắt đầu kêu gào muốn làm loạn.

Trong ba năm Lương Chân Chân cũng chưa trải qua chuyện tình ái, ở phương diện này đương nhiên không phải là đối thủ của Đằng Cận Tư, bị anh trêu chọc thở hổn hển, đột nhiên, cô cảm thấy đầu ngón tay anh vạch mép váy bộ lễ phục phía trên ngực ra, trực tiếp chui vào trong quần áo cô, đặt tay lên chỗ mềm mại cách miếng dán ngực của cô.

Không khỏi uốn éo người muốn tránh ra, cố sức muốn tay Đằng Cận Tư rời khỏi dưới áo của cô, lại đổi lấy anh càng trêu chọc càn rỡ hơn, đầu ngón tay ma quỷ vân vê đỉnh nhọn trên ngực cô, chọc cho cô không ngừng run nhẹ, mà lưỡi của anh cũng tìm được càng lúc càng sâu, khiến cho đầu óc cô hoàn toàn choáng váng, trên người giống như bị bắt lửa cháy phừng phừng lên.

Lúc này, đột nhiên trong đầu cô nhảy ra một người nhỏ bé, nhắc nhở cô không thể tiếp tục làm như vậy.

“Ưmh,…” Tất cả giãy dụa cùng chống chọi đều có vẻ hơi vô lực, ngược lại càng giống như dụ dỗ cấp độ sâu sắc, phải biết, cự tuyệt của người phụ nữ sẽ chỉ khiến người đàn ông càng thêm hưng phấn.

Lúc này Đằng Cận Tư liền có cảm giác đó, cả người giống như một cây đuốc, càng cháy càng mạnh, càng đốt càng nguy hiểm, chưa thỏa mãn với áp sát cùng ve vuốt chậm rãi, mà tăng thêm sức lực vuốt ve bộ ngực sữa của cô, cảm giác mềm mại khiến cho đáy lòng anh khó chịu hít sâu, ba năm chưa từng chạm vào, dường như nó lớn hơn một chút so với trước, khiến cho anh yêu thích không buông tay, quả hạch nhỏ mê người lặng lẽ đứng thẳng trong lòng bàn tay anh.

“Ừ…” Lương Chân Chân không kìm hãm được khẽ bật ra một tiếng, lưỡi thơm tho bị anh dẫn dụ nhảy múa, bản thân lại mất ý thức thêm một lần nữa, không phân biệt được phương hướng, chỉ có thể vô lực leo lên trên người anh, giống như người chết đuối bắt được cây cỏ cứu mạng duy nhất.

Lúc cô gần như thiếu dưỡng khí môi mỏng của Đằng Cận Tư buông môi cô ra, hôn dày đặc một đường từ khóe môi của cô đến vành tai mượt mà, cổ trơn mịn, lưỡi ẩm ướt liếm láp xương quai xanh xinh đẹp, hôn đến lưu luyến quên về.

Môi đỏ mọng của Lương Chân Chân khẽ nhếch, không ngừng thở khẽ.

“Nai con… Nai con…” Đằng Cận Tư vừa mút cắn da thịt mềm mại của cô, vừa động tình nỉ non gọi tên của cô, một tay khác chuyển qua mông cô, cách lớp vải vóc mỏng manh, tùy ý vuốt ve, ngón tay thô ráp quẩn quanh bên cạnh chỗ xẻ tà ở lưng.

Đột nhiên, anh ôm cô lên, sải bước đi tới phòng thay quần áo cách vài mét bên cạnh, vung chân đá văng cửa, đi vào, thuận tay đóng cửa, khóa lại.

Đè Lương Chân Chân với vẻ mặt mê tình không biết làm sao lên ghế sa lon, nhìn đôi mắt to mông mênh mờ mịt của cô, trong đầu nhộn nhạo một hồi, chỉ hận không thể cưng chiều cô thật tốt, ngón tay kéo mạnh, vì vậy, một bộ dạ phục giá trị xa xỉ nào đó cứ hy sinh như thế, ngón tay thon dài chậm rãi trượt xuống cái mông vểnh cao của cô.

“Ngừng… Ngừng…” Lương Chân Chân thở hổn hển nói cản trở mơ hồ không rõ, trong nháy mắt khi cô nghe được tiếng vải vóc bị xé rách, trong đầu lập tức tỉnh táo, cô lại có thể bị anh hôn đến mức thiếu chút nữa mất đi thần trí, ngay cả tiến vào đây từ lúc nào cũng không biết, một khi phụ nữ động tình, quả nhiên rất đáng sợ, tối mình mình thế nào đây? Một chút cũng không để ý, quá thất sách rồi!

Đến bước này, sao Đằng Cận Tư có thể dừng lại được, ngón tay đã thâm nhập vào không gian bí mật âm u phía dưới, thở hổn hển cắn lỗ tai người phụ nữ trong ngực, “Nai con, em không ở đây ba năm, ngày ngày đêm đêm anh đều nghĩ đến em, rất nhiều đêm, anh nhớ em đến mức ngủ không được, chỉ có thể nhờ vào tắm nước lạnh để giải quyết, đêm nay, cho anh, được không?”

Anh đã động tình kịch liệt, trong tròng mắt đen dấy lên vài ngọn lửa nhỏ, trong giọng nói thô ráp khàn khàn mơ hồ mang theo chút khẩn cầu, anh từng nói sẽ không ép buộc cô nữa, tự nhiên không thể nói chuyện mà không tính toán gì hết.

Lời nói rõ ràng như thế khiến Lương Chân Chân cảm thấy vô cùng ngượng ngùng, đồng thời trong lòng cũng dâng lên chút vui mừng, mặc dù biết anh không có hứng thú với người phụ nữ khác, nhưng nghe chính miệng anh nói cảm giác không giống nhau, trên phương diện này mà nói, coi như cô gặp được một người đàn ông đặc biệt.

Sự trầm mặc không lên tiếng của cô khiến Đằng Cận Tư mừng rỡ khác thường, ngón tay trực tiếp trượt vào, phát hiện bên trong đã thấm ướt một mảnh, xem ra nai con cũng có tình ý với anh, bằng không cô sẽ không như vậy.

“Đừng…” Lương Chân Chân chợt căng cứng người, ba năm chưa từng như vậy, cô thật sự không quen với việc này, chất lỏng chảy ra bắp đùi càng khiến cho mặt cô đỏ tới mang tai, cảm giác khác thường quen thuộc kích thích đầu dây thần kinh của cô thật sâu.

Theo tần số hoạt động ngón tay anh càng lúc càng nhanh, tiếng thở dốc của Lương Chân Chân càng ngày càng kịch liệt, thân thể mảnh khảnh uốn éo rung động đến dữ dội, bởi vì cô phát hiện ra vật cứng chống đỡ ở bắp đùi cô, điều này khiến cho cô nhớ lại một vấn đề rất nghiêm trọng: đứa bé.

Vừa nghĩ tới đứa bé đã biến mất, cô liền không nhịn được mà khinh bỉ bản thân, căm hận ý chí của mình không kiên định, lại có thể bị anh mê hoặc tâm trí, mê muội trong tình cảm dịu dàng của anh đến mức không có cách nào tự kiềm chế, thiếu chút nữa thì…

“Đừng!” Cô mạnh mẽ cắn cánh môi đã sưng, không thể cho mình ngâm nga ra tiếng, đưa tay kéo tay đang làm chuyện xấu của Đằng Cận Tư, cô phải ngăn cản anh, phải dừng lại!

Nhưng cô không nghĩ tới chính là anh lại có thể cởi quần nhỏ của cô, hơn nữa thứ chống đỡ dưới thân mình càng lúc càng lớn, cảm xúc nóng rực khiến cho tinh thần cô nhộn nhạo, nhưng cuối cùng vẫn bởi vì chuyện đứa bé mà khôi phục lý trí, dùng sức túm chặt quần nhỏ của mình, “Không được đụng vào tôi!”

Đằng Cận Tư cho là cô đùa giỡn mình, vừa rồi rõ ràng cô đã đồng ý, cho nên, anh thử giam lại miệng nhỏ của cô lần nữa, bây giờ giống như tên đã lắp vào cung không bắn không được.

“Không! Anh buông tôi ra!” Lương Chân Chân ra sức giãy dụa, cặp mắt sương mù dày đặc, ánh mắt của cô đầy sương mù.

“Nai con.” Đằng Cận Tư kinh ngạc nhìn cô, không hiểu cô như thế nào.

Khóe miệng Lương Chân Chân chậm rãi nhếch lên lộ ra nụ cười đau khổ, khóe mắt chảy xuống một giọt nước mắt trong suốt, “Anh biết không? Giữa chúng ta… từng có một đứa bé.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 1 lượt.

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi đã biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học văn 12 chẳng hạn như so do tu duy bai noi voi con ngan gon, dan chung cho bai van nghi luan xa hoi sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn từ lớp 6 đến lớp 12 của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status