Bác sĩ thiên tài

Chương 1026: Những lời mỉa mai đả kích của Ly


"Thiên hạ đệ nhất phòng thủ?" Tần Lạc kinh ngạc hỏi.

Nói theo cách khác thì trên thế giới này không có ai có thể đã thương mình nữa.

"Không sai." Long Vương gật đầu nói. "Đây cũng là nguyên nhân vì sao mà tin là con và Quân Sư mà bắt tay với nhau thì sẽ đánh bại được Hoàng Đế, chứ chỉ dựa vào một mình con hoặc một mình Quân Sư không thôi thì sẽ không làm được điều đó đâu. Một người thì tấn công không ai sánh bằng, nhưng phòng thủ thì lại quá yếu, còn một người thì lại phòng thủ khá tốt nhưng công lực lại không ra làm sao. Vì thế mà cho dù có đánh cả ba ngày ba đêm thì cũng không thắng nổi hắn ta."

"Nếu con muốn chủ động tấn công thì sao ạ?" Tần Lạc hỏi.

"Nếu có người đến làm thương mình, thì có thể tự bảo vệ mình là một việc tốt, nhưng nếu mình muốn chủ động làm thương người khác, thì phải làm sao đây?"

"Ly, con để nó thử xem sao?" Long Vương nói với Ly.

Ly lại một lần nữa đứng đối diện với Tần Lạc, Tần Lạc thấy khóe miệng nàng lại chảy chút máu thì đau lòng vô cùng. Ông già Long Vương này ra tay tàn nhẫn quá, đối với con gái nuôi của mình mà cũng không nương tay gì cả.

Nghĩ tới đây thì Tần Lạc không khỏi có phần sợ hãi, nếu vừa rồi không có cách nào để né tránh được đòn của ông ta, thì mình không phải sẽ bị ông ấy đâm xuyên qua rồi ư?

"Tần Lạc, con dùng toàn lực để tấn công." Long Vương nói.

Tần Lạc nghe thấy Long Vương nói vậy thì ra đòn hướng thẳng vào ngực Ly. Hắn vốn định đánh vào mặt cơ, nhưng đôi mắt to tuyệt đẹp của nàng cứ nhìn chằm chằm vào hắn khiến hắn không tài nào xuống tay được.

Nếu đánh vào phần bụng thì lại thấp quá, nói gì thì nói mình cũng không thể khom lưng xuống để đánh chứ? Điều đó không phù hợp với kiến thức tấn công thông thường, lại càng không phù hợp với nguyên lý lực học.

Bốp ….

Quả đấm của Tần Lạc bị Ly tóm gọn lấy, nàng trừng mắt nhìn Tần Lạc, như thể đang chất vấn hắn xem rốt cuộc là muốn đánh vào đâu vậy.

"Nhanh, chuẩn, tàn nhẫn. Dùng lực đi chứ. Ba ngày con chưa ăn cơm à?" Long Vương hét lớn.

Ly buông lỏng tay Tần Lạc ra, ý bảo hắn tấn công lại lần nữa.

Lần này thì Tần Lạc nghiến răng nghiến lợi, dốc hết sức mình tung chưởng đánh vào mặt Ly, không cho đánh vào ngực thì đánh vào mặt vậy.

Bốp …

Lần này vẫn không thành công, Ly lại một lần nữa tóm được cổ tay Tần Lạc.

Tần Lạc vẫn còn muốn thử, nhưng bị Long Vương hét ngừng lại.

"Không cần phải thử nữa đâu." Long Vương nói. "Kết quả đều như nhau cả thôi."

"Có chuyện gì xảy ra ở đây vậy." Tần Lạc hồ nghi hỏi. "Sư phụ không phải nói rằng tốc độ của con đã gia tăng, có thể bỏ được những động tác dư thừa rồi đó sao?"

"Đúng là ta đã nói như thế." Long Vương gật đầu nói. "Nhưng hiện giờ con đã tìm được cảm giác ban nãy của mình chưa?"

Tần Lạc nghĩ ngợi một lúc, quả đúng là chưa tìm được cái cảm giác đó thật.

"Thử lại lần nữa." Tần Lạc nhắm mắt lại.

Long Vương cười mắng: "Tên tiểu tử này đúng là nóng vội. Nhắm mắt lại rồi thì tấn công kiểu gì đây?"

"Thế thì phải làm sao ạ?"

"Làm sao chứ? Cứ đợi thôi. Ta chỉ nói con là thiên hạ đệ nhất phòng thủ, chứ có nói con thiên hạ đệ nhất tấn công đâu." Long Vương nói.

"Vì sao vừa rồi ta bảo Ly dốc toàn lực tấn công, nhất định phải dùng những chiêu có độ sát thương lớn để đối phó với con chứ? Đó là vì ta muốn nó dùng sát khí để ép con phải dùng cái tiềm năng của mình. Nếu ta đoán không lầm, thì trạng thái này của con chỉ xuất hiện khi nào tính mạng gặp nguy hiểm thôi, chứ bình thường thì khó mà tìm ra được cái cảm giác đó."

"Như thế thì thật nhạt nhẽo, vô vị quá." Tần Lạc cảm thấy ảo não vô cùng. Chỉ có thể phòng thủ mà không tấn công được thì còn gọi gì là ngộ đạo nữa chứ?

"Nhạt nhẽo, vô vị?" Long Vương cười lạnh nói. "Con có biết là có thêm một mạng sống ở trên chiến trường nó có ý nghĩa gì không? Con như thế là độc nhất vô nhị trên thế giới này rồi, con còn chưa thấy thỏa mãn ư?"

Tần Lạc nghe vậy thì hề hề cười nói: "Sư phụ, vậy sư phụ có cách nào giải quyết được vấn đề này không? Chứ cứ phòng thủ mãi thế này cũng không phải là biện pháp hay."

"Gia tăng khả năng tấn công lên. Có lẽ đến một ngày nào đó con sẽ lĩnh hội ra được và làm chủ được mình, kết hợp tốc độ của phòng thủ và cảm giác vào việc tấn công. Đến lúc đó, thì con sẽ không đơn thuần là một thiên hạ đệ nhất phòng thủ nữa."

"Chỉ có thể từ từ nếm trải thôi." Tần Lạc bất đắc dĩ nói.

"Không nên vội vã. Trẻ tuổi mà có thể làm được như vậy đã là rất tốt rồi. Như thế cũng là đã có thể tự bảo vệ lấy mình được rồi, cho dù Ly có theo kịp được tốc độ của Quỷ Ảnh thì vẫn chịu thiệt, vậy mà con còn có thể sống sót trở về, đã thế còn cho hắn ta vài bạt tai nữa chứ, việc này mà đồn ra ngoài thì con sẽ trở thành người nổi tiếng thế giới đấy."

"Thôi cái danh tiếng này không có thì hơn." Tần Lạc cười nói. "Nếu lại có người tìm đến nữa thì con phải làm sao đây? Phòng thủ dù có lợi hại đến mấy, nhưng khả năng tấn công là không thì cũng chẳng có cách nào để đánh bại đối thủ được cả."

"Từ y sang võ, từ võ sang đạo. Đây là lý hiển nhiên. Có thể người khác không làm được nhưng con thì có thể."

"Từ y sang võ?"

"Y ở đây tức là Trung Y, giả sử con nắm vững như lòng bàn tay, lục phủ ngũ tạng, kinh mạch và huyệt vị lớn nhỏ toàn thân, thì con thử nghĩ xem, một người như vậy mà học võ thì sẽ đạt hiệu quả ra sao? Người khác đánh ra một đòn một cách mù quáng làm sao hiệu quả được bằng được họ đánh có chủ định chứ?"

Tần Lạc gật đầu, chăm chú nghe và hết sức tán thành lời của Long Vương.

Vì bản thân hắn cũng hiểu rất rõ cái đạo lý này, hắn đã quá quen với những chỗ cứng cáp nhất của xương cốt và công hiệu của các huyệt vị trên cơ thể.

Hắn muốn một người nào đó sống, thì người đó sẽ được sống. Hắn muốn một người nào đó phải chết thì đó cũng chỉ là một việc cỏn con mà thôi. Hắn muốn một người nào đó nửa sống nửa chết, thừa sống thiếu chết hay té xỉu tê liệt gì đấy thì đều có thể dễ dàng làm được, hơn nữa còn nắm chắc trong tay nữa.

"Vậy từ võ sang đạo thì sao ạ?" Tần Lạc hỏi.

"Từ võ sang đạo thì có phần hơi khó, hầu hết mọi người đều dừng lại ở cảnh giới này. Đạo là gì? Chẳng có ai biết được cả. Sư phụ Huyền Cơ Tử cả đời đi tìm đạo mà không thành, có vô số cư sĩ hoặc ẩn cư ở rừng rậm núi cao hoặc đi hết nơi này đến nơi khác cũng là vì muốn nhận thức được đạo. Đạo, pháp, tự nhiên. Tìm được một trong số đó thôi, thì hiệu quả của nó vô cùng lắm."

"Có vẻ hư ảo quá." Tần Lạc nói. "Cái gọi là đạo này … thật là mơ hồ."

"Con nói thiên đạo hư ảo, vậy sao vẫn có bao nhiêu người đi tìm nó thế? Con nói phật pháp vô căn, thế mà có bao nhiêu hòa thượng trong thiên hạ vẫn tu nhân quả, chẳng lẽ họ đều ngốc hơn con hết hay sao?"

"…………." Tần Lạc á khẩu không nói được lời nào.

Đúng vậy, những việc mà ta cho nó là rẽ mạt đáng khinh rẻ thì người khác lại coi nó như một việc to lớn cần phải theo đuổi suốt cả đời vậy. Cho dù là những tài tử hòa hoa phong nhã hay những tay cáo già trên chốn quan trường, làm sao có thể tinh tường được như người tu hành được, như vậy sao có thể nói những người tu hành là kẻ ngu được?

Nếu bọn họ không ngốc, thì sao lại dành cả một đời để tìm đạo, dành cả đời để lễ phật?

"Có ai tìm ra chưa ạ?" Tần Lạc hỏi.

"Phật là gì? Đạo là gì? Con không biết thì làm sao có thể tìm ra được?"

"Đối với đại đa số người mà nói thì chẳng qua họ cũng chỉ là muốn khỏe mạnh, sống lâu hơn một chút mà thôi." Tần Lạc nói.

Long Vương cười nói: "Con có biết người tên là Lý Khánh Viễn không?"

"Con biết ạ." Tần Lạc gật đầu nói. Hắn cảm thấy hết sức hứng thú với con người này, không những thế còn đã từng nghiên cứu qua rồi nữa. Chỉ có điều là tư liệu tìm thấy hơi ít, hắn cho rằng do người đời sau thêu dệt nên là nhiều, nên vẫn có thái độ hoài nghi đối với cuộc đời và sự nghiệp của ông ta.

"Một kỳ tài cuối đời nhà Thanh đầu Dân Quốc. Ông ta cũng xuất thân từ Trung Y, rồi từ y sang võ, am hiểu đạo lý dưỡng sinh. Ông nhận được phần thưởng đặc biệt từ chính phủ bởi những thành tựu kiệt xuất trong nghề Trung Y dược của mình vào năm ông 100 tuổi. Khi ông 200 tuổi thì ông vẫn vào trong trường đại học dạy học. Lý Khánh Viễn cả đời lấy tổng cộng 24 người vợ, con cháu đầy nhà. Vậy đạo của ông ta là gì đây?"

"Dưỡng sinh." Tần Lạc nói.

"Không sai. Đạo dưỡng sinh cũng là thiên đạo. Lý Khánh Viễn thọ 256 tuổi, trường hợp về độ trường thọ và phương pháp dưỡng sinh của ông cho đến tận bây giờ vẫn được gìn giữ cẩn thận và phục vụ cho người đời sau học tập. Lẽ nào trường thọ không phải là thiên đạo ư?"

Tần Lạc vừa gật đầu đồng ý, vừa ngầm suy ngẫm. Vị tiền bối này sống tổng cộng là 256 tuổi, lấy đến 24 người vợ, tương đương với 10 năm đổi một người. Tần Lạc tính nhẩm số hồng nhan tri kỷ bên cạnh mình thì không khỏi xấu hổ vô cùng.

Đúng là mọi sự so sánh đều là khập khiễng.

So với lão tiền bối họ Lý cùng hành nghề y này, thì mình thuộc vào hạng "cách mạng chưa thành công, các đồng chí vẫn cần tiếp tục nỗ lực".

Tần Lạc đột nhiên nghĩ ra một câu hỏi, bèn lên tiếng: "Sư phụ, sao bỗng dưng sư phụ lại nói chuyện này với con?"

Hắn nhớ Long Vương là một người rất thực tế, hiếm khi nói những chuyện thần bí như thế này với người khác hôm này đúng là có chút khác thường.

"Vì ta muốn nói với con, nỗ lực từ bây giờ vẫn chưa coi là muộn đâu. Phía trước vẫn còn một tiền đồ rộng lớn đang đứng đợi con." Long Vương nói với giọng răn dạy.

Ông quả thật là rất yêu quý tên đồ đệ này, nếu không hôm nay đã không nói nhiều với hắn như thế.

Nghe nói hắn suýt chút nữa bị người ta giết chết, Long Vương thực sự là đã nổi giận lôi đình, chưa bao giờ thấy ông giận đến thế.

Nhưng ông giờ đây hai chân bị liệt, những việc mà ông có thể làm là hết sức có hạn, không những thế ông đã rời khỏi Long Tức, nên không thể nào trực tiếp điều động thành viên của Long Tức đi bảo vệ cho hắn.

Vì thế nên việc mà ông có thể làm hiện giờ đó là cất nhắc hắn, nhắc nhở hắn, cho hắn một tương lai tốt đẹp.

Thật ra thì những việc này đợi bản thân hắn tự hiểu được ra thì vẫn tốt hơn, nhưng Long Vương quả thật là không thể đợi chờ thêm được nữa.

Tần Lạc cảm nhận được sự quan tâm của Long Vương đối với mình, liền nói: "Sư phụ cứ yên tâm. Con sẽ bảo vệ cho mình thật tốt. Lần này bọn họ không làm thương được đến con, thì lần sau cũng vậy thôi."

"Nói hay lắm." Long Vương cười nói. "Còn sống thì mới là đồ đệ của ta, còn chết đi rồi … thì chỉ còn là một người đã chết mà thôi."

Sau khi bước ra tử tiểu viện của Long Vương, thì Tần Lạc nói với Ly và Jesus: "Từ hôm nay trở đi, tôi sẽ đi theo hai người để học thêm về khả năng áp sát, tấn công ở cự ly gần. Từ y sang võ, sau đó sẽ từ võ sang đạo."

Ly gật gật đầu nói: "Nếu tôi là anh thì tôi cũng sẽ làm như thế."

"Em cũng nghĩ như thế à?" Tần Lạc nhìn Ly với ánh mắt kinh ngạc nói. Ngày trước nếu hắn mà nói vậy thì Ly sẽ lập tức lên tiếng mỉa mai, công kích hắn. Ấy vậy mà hôm nay đột nhiên lại đổi tính đổi nết rồi ư?

Lẽ nào là vì nàng cho rằng hôm nay mình xui xẻo quá rồi nên không đành lòng làm tổn thương mình thêm nữa?

"Tất nhiên rồi. Nhập đạo rồi thì có thể lấy 24 người vợ mà."

"…………………"

Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời. Cổ nhân đã nói như vậy.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.6 /10 từ 7 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân tài chính, kế toán hay văn phòng thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm làm việc trên trang dân tài chính chẳng hạn như hướng dẫn lập báo cáo lưu chuyển tiền tệ, những tính năng hay của excel chắc chắn những kiến thức này sẽ ít nhiều hỗ trợ cho công việc của bạn, giúp bạn làm việc hiệu quả hơn.