Bác sĩ thiên tài

Chương 1180: Đội trưởng và phó đội trưởng mới


Ra tay nhanh nhẹn, sạch sẽ lưu loát.

Khi ông làm xong tất cả mọi việc, đứng yên tại chỗ, người khác mới nhìn thấy bóng dáng cao gầy của ông.

Điên cuồng, kiêu ngạo, cường hãn, vô cùng bá đạo.

Đây mới chính là bản chất thật sự của Phó Phong Tuyết. Đây mới chính là con người Phó Phong Tuyết.

Lạc Sân biết, Hoàng Thiên Trọng không biết.

Trước kia Phó Phong Tuyết giống như một phế vật nằm trước cửa biệt thự Long Vương, chính xác là nằm hơn mười năm. Người Long Tức tôn trọng ông bởi vì ông là một trong ba người sáng lập Long Tức. Người bên ngoài không tôn trọng Phó Phong Tuyết bởi vì Phó Phong Tuyết là một trong ba người sáng lập Long Tức nhưng lại sa sút tinh thần tới tình trạng đó. Thật sự là rất đáng thương, đáng hận.

Càng có nhiều ngươòi nghĩ Phó Phong Tuyết là con cọp bị bẻ mất răng, chỉ còn danh tiếng để hù dọa người mà thôi.

Thế nhưng khi Phó Phong Tuyết đã ra tay là long trời lỡ đất, không chết không thôi, không tàn không ngừng.

Đáng thương nhất là Lạc Sân. Bà vì cứu đứa con thương yêu của mình mà không tiếc từ bỏ thân phận đệ nhất mỹ nữ Yến Kinh quỳ xuống người anh em của chồng mình, dập đầu cầu xin. Đầu rơi máu chảy, nước mắt hòa lẫn máu vương trên mặt, gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp như nở hoa.

"Thiên Trọng, Thiên Trọng." Lạc Sân không cả đứng dậy, bà bò trên mặt đất tới chỗ Hoàng Thiên Trọng đang nằm: "Thiên Trọng, con sao rồi? Hãy nói xem con sao rồi hả? Mẹ đi tìm bác sĩ cho con."

Thể chất Hoàng Thiên Trọng không tồi, ý chí cực kỳ kiên định. Hai chân hai tay y cùng bị bẻ gãy, cảm giác đau đớn dữ dội cùng truyền tới, đánh sâu vào bộ não và dây thần kinh cảm giác của y thế nhưng y vẫn kiên cường nghiến răng chịu đựng.

Hai hàm răng của y đều bị cắn nát, miệng đầy máu tươi.

Y muốn sống, y muốn tỉnh táo. Y muốn trút tất cả sự uất ức của mình ra, y muốn bày tỏ sự kháng cự đối với sự bất công này.

Bây giờ hai tay, hai chân y đều không thể cử động, chỉ còn chiếc cổ là có thể cử động.

Hoàng Thiên Trọng cố gắng nâng đầu mình lên khỏi mặt đất, hai mắt rưng rưng, đôi mắt đầy máu, gương mặt dữ tợn, ác độc nhìn chằm chằm vào Phó Phong Tuyết, gào lên: "Giết tao đi."

"Giết tao đi."

"Giết tao đi."

Từng tiếng, từng tiếng một, bi thương, tuyệt vọng, đau đớn tận xương tủy.

"Thiên Trọng, con không thể chết được. Con cần phải sống." Lạc Sân muốn cầm tay Hoàng Thiên Trọng nhưng nghĩ tới việc tay con mình đã gãy, sợ rằng làm vậy càng khiến con mình đau đớn, bà vội vàng buông tay ra, vuốt ve gương mặt y. "Chỉ có sống sót mới có thể trả được sự sỉ nhục hôm nay."

"Giết tao đi. Giết tao đi." Dường như Hoàng Thiên Trọng không nghe thấy câu nói của Lạc Sân, y không quan tâm, vẫn liên tục gào lên từng tiếng bi thương, bi phẫn.

Tứ chi tàn phế, bây giờ y chính là một phế nhân. Một kẻ có tính cách ngạo mạn như Hoàng Thiên Trọng sao có thể chấp nhận được sự thật này?

Đời người không còn thú vị, chỉ mong cái chết mà thôi.

"Phó Phong Tuyết, lão thất phu. Lão có bản lĩnh thì giết tao đi, không dám sao? Có phải lão không dám không? Ha ha ha, chẳng lẽ lão còn sợ gì sao? Ngay cả một phế vật cũng không dám ra tay sao?"

"Chẳng bõ." Phó Phong Tuyết hờ hững nói.

Ông không đồng cảm với Hoàng Thiên Trọng mà chỉ tiếc hận.

Y có xuất thân tốt đẹp, đầu óc thông minh, vốn y có thể nhẹ nhàng một bước lên mây nhưng vì y có tính cách đố kỵ quá mạnh, từng bước, từng bước đi sai đường.

Không ngờ Hoàng Thiên Trọng không tiếp thu bài học bị đưổi ra khỏi Long Tức lần đầu tiên mà chỉ nghĩ rằng đây chính là sự trả đũa của người khác với mình. Lần thứ hai quay về càng nghiêm trọng thêm.

Long Tức đã tổn thất một viên đại tướng, không thể tiếp tục tổn thất người thứ hai.

Đây không phải chỉ là tổn thất của Long Tức mà chính là tổn thất của đất nước.

Nếu như bọn họ chết trên chiến trường, chết trong tay kẻ thù, mặc dù đau đớn nhưng đó chính là vinh dự.

Thế nhưng chết trong tay người nhà, chết dưới âm mưu quỷ kế tranh quyền đoạt lợi càng khó khiến người ta có thể chấp nhận được.

"Đồ khốn. Đồ khốn nạn. Chính là ông không dám, ông không dám. Ha ha ha. Phó Phong Tuyết, ông không dám." Hoàng Thiên Trọng càng gào càng say, giọng nói càng lúc càng khàn, cuối cùng chỉ còn tiếng bi phẫn của y.

"Bác sĩ, bác sĩ." Lạc Sân gào to.

Không một ai lên tiếng trả lời, cũng không có ai tới.

Là vợ, con của một trong ba người sáng lập Long Tức. Bọn họ là những cá thể bị cô lập trong biệt thự đặc biệt này. Không một ai quan tâm tới bọn họ, không một ai coi trọng bọn họ.

"Quân Sư." Phó Phong Tuyết gọi to.

Quân Sư đi tới trước cửa, cô bình tĩnh nhìn Phó Phong Tuyết.

Quân Sư rất hài lòng với cách thức xử lý của Phó Phong Tuyết nhưng cũng có chỗ không hài lòng.

Ông vẫn niệm tình cũ.

"Nếu như chính mình ra tay, anh ta nhất định phải chết." Quân Sư thầm nghĩ. Vì Phó Phong Tuyết đã đánh gãy chân tay Hoàng Thiên Trọng nên Quân Sư không còn cớ hội ra tay với Hoàng Thiên Trọng.

"Không được để anh ta chết. Tôi muốn anh ta là người canh cửa." Phó Phong Tuyết nói.

"Dạ." Quân Sư khom người trả lời. Cô đứng trước cửa vẫy tay, đội bảo vệ vẫn ở bên ngoài lập tức đi vào trong.

"Lão thất phu, muốn cho tao thành người canh cửa của lão. Đừng mơ. Lão đừng mơ."

Hoàng Thiên Trọng còn muốn tiếp tục quát mắng nhưng lập tức hôn mê. Y bị Kiều Mộc đánh ngất xỉu.

"Dám chửi thần tượng của mình. Đáng chết." Kiều Mộc thầm nghĩ.

Hoàng Thiên Trọng là ngoại tộc ở Long Tức, giống như một công tử nhà giàu đi tới địa bàn của cha mình thể nghiệm cuộc sống, địa vị đặc biệt nhưng không một ai tình nguyện thân cận với y. Hơn nữa khi Hoàng Thiên Trọng nhận chức đội trưởng, rất nhiều người ở Long Tức nghĩ rằng y đoạt mất chức vụ của Quân Sư. Quân Sư có uy tín cực cao trong Long Tức, mọi người đều theo cô.

Cho nên mọi người ít nhiều đều có thái độ thu hằn đối với y.

"Mang đi." Kiều Mộc quát.

Bốn người đàn ông phân chia cầm chân tay Hoàng Thiên Trọng rồi nâng lên, mang y đi ra ngoài.

Lạc Sân cũng lồm cồm bò dậy, bước nhanh theo.

Quân Sư không nhúc nhích.

Quân Sư đứng nhìn Hoàng Thiên Trọng bị mang đi, trong lòng nhiều cảm xúc lẫn lộn.

"Cô hài lòng chưa?" Phó Phong Tuyết hỏi.

"Không hài lòng." Quân Sư thẳng thắn nói. Tất cả thành viên Long Tức đều biết mỗi khi nói chuyện với mấy người Long Vương và Phó Phong Tuyết, tốt nhất là nên giữ thái độ thẳng thắn bởi vì một chút thông minh của bọn họ trong mắt mấy người Long Vương, Phó Phong Tuyết, không đáng tiền, căn bản không thể che giấu.

Thế nhưng Hoàng Thiên Trọng là một ngoại lệ. Y tự cho mình là người hành động cao minh, một mực muốn đóng vai "diễn viên".

Nghĩ đi nghĩ lại thì có lẽ đây chính là bản tính của Hoàng Thiên Trọng.

"Tôi biết." Phó Phong Tuyết nói: "Nó đáng chết."

Một khi Phó Phong Tuyết đã nói "nó đáng chết", Quân Sư không nói gì nữa.

Phó Phong Tuyết không giải thích với Quân Sư vì sao ông không giết Hoàng Thiên Trọng, mà cũng không cần giải thích.

"Cô đã chọn được người cho vị trí đội trưởng chưa?" Phó Phong Tuyết hỏi.

Hoàng Thiên Trọng sắp đặt ván bài này là vì muốn kéo Quân Sư xuống nước, khỏi vị trí đội trưởng, một ván bài muốn tất cả những thành viên Long Tức khác cũng bị đẩy xa ra khỏi vị trí đội trưởng Long Tức. Nếu như khi đó Quân Sư không kịp thời phát hiện quỷ kế của Hoàng Thiên Trọng, nếu khi ấy mấy người Ly và Hỏa Dược cùng ra tay hỗ trợ, tất cả có liên quan đều rơi vào ván bài "đánh cấp trên". Nhân chứng vật chứng đều có, cộng với băng ghi hình ở phòng ăn. Hoàng Thiên Trọng cũng không phải người thân cô thế cô, sau lưng y còn có trợ giúp. Dưới sự tác động của những người đó, chuyện này tuyệt đối không thể chuyện lớn hóa chuyện nhỏ được.

Long Tức lại sắp sửa trải qua một cơn địa chấn. Giòng máu già nua của Long Tức cần được thanh trừ, bổ xung một giòng máu mới, tươi trẻ.

Quân Sư là đội trưởng mới do Phó Phong Tuyết dốc lòng tiến cử. Đội trưởng mới gây ra chuyện này, Phó Phong Tuyết cũng sẽ bị liên lụy. Vào thời khắc bấp bênh này của Long Tức, nói không chừng một ngọn núi lớn nữa có thể bị đẩy ra khỏi Long Tức, giống như khi trước người ta làm với Long Vương.

Đó là chuyện Long Tức nhưng cũng là chuyện quốc gia.

Yêu càng sâu thì hận càng nhiều. Đây chính là mục tiêu của Hoàng Thiên Trọng, cũng chính là tình cảm của Hoàng Thiên Trọng đối với Long Tức.

Quân Sư cau mày, sắc mặt nghiêm tục, suy nghĩ.

Với việc bổ nhiệm này không tới lượt Quân Sư quyết định hơn nữa đội trưởng Long Tức chính là người ra lệnh, cấp bậc còn cao hơn cô một bậc.

Thế nhưng vì Phó Phong Tuyết hỏi nên nhất định Quân Sư phải trả lời.

"Tiểu Lý Thám Hoa." Quân Sư trả lời: "Thân thủ cậu ta được, cái nhìn đại cục rất tốt, chỉ phải sự biến báo hơi kém. Cậu ta làm đội trưởng cũng được."

"Được, cậu ta." Phó Phong Tuyết nói. Hiển nhiên trong suy nghĩ của Phó Phong Tuyết cũng có người này. Quân Sư bị người tiền nhiệm Hoàng Thiên Trọng kéo xuống ngựa, cả đời này có lẽ sẽ không được đề bạt. Thế nhưng dựa vào uy tín và tài năng của mình, có lẽ sau này cô sẽ trở thành người đứng đầu Long Tức. Hòa Thượng láu cá, không nhiều uy tín, Hỏa Dược cay nghiệt, không giỏi giao tiếp. Những người khác ít nhiều đều có vấn đề khác nhau. Long Tức anh tài đông đúc nhưng rơi vào tình trạng không có tướng để dùng, thật sự rất đáng buồn.

"Đại đầu có thể làm phó đội trưởng." Quân Sư bổ sung thêm một câu.

"Đại Đầu?" Phó Phong Tuyết trầm ngâm, không hiểu là ông đang hỏi hay chỉ nói ra cái tên này.

"Bồi dưỡng nhiều hơn nữa, thành tựu sau này của cậu ấy nhất định không dưới tôi." Quân Sư nói. Từ ngày đầu tiên Đại Đầu tới Long Tức, Quân Sư đã chú ý tới hắn. Một người tướng mạo bình thường, hiền như khúc gõ khi nhìn thấy bọn họ không tỏ vẻ kinh ngạc, giống như trước đó đã quen biết bọn họ vậy.

Sau khi trải qua khảo nghiệm xứng đáng, hiện này Đại Đầu có năng lực hạng nhất, chịu khó nhọc, cẩn thận, vững vàng. Điều quan trọng nhất là Đại Đầu có một cái nhìn đại cục cực kỳ tốt. Đây chính là tố chất của người làm tướng.

Khiếm khuyết duy nhất của Đại Đầu chính là thân thủ và sự từng trải chính vì vậy Quân Sư mới tự mình dẫn Đại Đầu đi chấp hành nhiệm vụ, lời nói hành động đều mẫu mực, coi như một nửa sư phụ của Đại Đầu.

Bây giờ Tiểu Lý Thám Hoa tiếp nhận chức đội trưởng, anh ta là người có uy tín, năng lực mạnh nhất trong những người còn lại ở Long Tức. Trong vòng ba năm tới, bồi dưỡng Đại Đầu một cách tỉ mỉ, hắn có thể trở thành đội trưởng tiếp theo của Long Tức.

Phó Phong Tuyết biết Đại Đầu nhưng biết rất ít.

Thế nhưng ông tin tưởng Quân Sư. Từ khi ông biết Quân Sư tới giờ, ông chưa từng thấy Quân Sư tôn sùng một người nào như vậy.

"Đồng ý." Phó Phong Tuyết nói.

Vì vậy hai người Phó Phong Tuyết, Quân Sư đã định đội trưởng và phó đội trưởng mới của Long Tức.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.6 /10 từ 7 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Việc tìm hiểu trước thông tin về doanh nghiệp hay sản phẩm, dịch vụ cần mua sẽ giúp bạn có được lựa chọn tối ưu trong giao dịch. Danh bạ Top 10 công ty uy tín tại Việt Nam 2021. Các công ty chất lượng và uy tín được đánh giá và xếp hạng theo tỉnh thành giúp quý đối tác tìm kiếm công ty mình cần dễ dàng và nhanh chóng. Đánh giá, xếp hạng hàng ngàn công ty và sản phẩm trên trang đánh giá công ty chẳng hạn như review cong ty bigrock, review khoa hoc bi quyet kiem tien tu moi gioi bat dong san tren unica rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng. Tất cả đều có tại danhgiacongty.vn