Bác sĩ thiên tài

Chương 527: Một người không tay, một người không chân!


Tần Lạc quả thật muốn thêm một mồi lửa, bởi vì hắn phát hiện ở trong thân thể tràn đầy dục hỏa. Thế lửa này càng đốt càng vượng,càng đốt càng mãnh liệt, nếu thật sự không phóng thích ra mà nói, cũng sắp muốn đem hắn đốt nướng cháy rồi.

Chính là, hắn không có tay, thậm chí ngay cả trường bào trên thân cũng đều không có biện pháp cởi ra, cả quần cũng không có biện pháp cởi ra ---- hắn giống như là con quạ đen tìm nước, rõ ràng thấy nước tại trong bình thủy tinh, chỉ là, hắn lại không có cách uống được một ngụm.

"Anh không muốn sao?" Lệ Khuynh Thành tách hai đùi ra, nói.

"Ực." Tần Lạc nuốt xuống ngụm nước miếng không biết là thứ bao nhiêu trong buổi tối hôm nay, vô cùng oan ức nói: "Anh không cởi quần áo ra được."

"Nga." Lệ Khuynh Thành gật gật đầu, như là mới nhớ tới chuyện này, nói: "Em nghĩ rằng anh không muốn đó."

"… "

Lệ Khuynh Thành ngọc thể tung hoành nằm ở trên giường lớn, ngọn đèn sáng ngời chiếu xuống làm cho trên mặt của nàng hiện ra một tầng ánh sang linh động dễ thương. Mặt của nàng ửng đỏ, đôi mắt đầy nước, đôi môi đỏ mọng kiều diễm ướt át diu dàng hỏi nói : "Vậy ý của anh là ----- em giúp anh cởi ra sao?"

"Nếu em đồng ý." Tần Lạc cảm kích nói.

Đây cũng là khát vọng thâm sâu cùng chân thật nhất của Tần Lạc lúc này. Thứ bằng vải hơi mỏng kia đối bọn hắn mà nói thật đúng là một kiện đồ rườm rà.

Đôi khi, người thật đúng là không bằng một con động vật. Trên cơ thể động vật vốn có lông dài, có thể chống lạnh cũng khả ái, khi gặp được đồng bạn khác giới thì khi khởi sự cũng tiện hơn.

"Em không muốn." Lệ Khuynh Thành quyết đoán cự tuyệt.

"… "

"Lại đây. Hôn em." Lệ Khuynh Thành đưa tay đem Tần Lạc kéo lại đây, đem đầu của hắn ấn tại trên bộ ngực cao ngạo như một tòa núi trắng của mình, nói: "Em có cảm giác. Để cho anh cởi quần áo."

"Nữ nhân này …." Tần Lạc nghiến răng nghiến lợi nghĩ. Làm sao có thể ích kỷ như vậy?

Tính yêu là tốt đẹp, là công bằng, là qua lại lẫn nhau, là ngươi tới ta đi. Nàng sao có thể làm cho một mình mình trả giá chứ?

"Anh không muốn?" Lệ Khuynh Thành chứng kiến Tần Lạc không hề động ngón tay, lên tiếng hỏi.

Tần Lạc vốn muốn dứt khoát cự tuyệt nàng, rồi rất có tôn nghiêm nói vài lời thể chủ nghĩa đại nam nhân của mình, sau đó nhảy xuống giường lớn mở cửa rời đi.

Nhưng là, hắn càng nghĩ càng hiểu ra, hình như Lệ Khuynh Thành từ trước cho tới nay đều là cường thế như vậy. Hơn nữa, nàng càng không có khả năng bị lời nói độc ác của mình hù dọa. Mở cửa rời đi mà nói ------ cũng đều đã đến loại tình trạng này, hắn không nỡ đi.

Nữ nhân này, luôn có thể bắt hắn ăn phải thiệt thòi. Bất luận là trên giường hay là dưới giường. Bất luận là công việc hay là sinh hoạt.

"Anh…" Tần Lạc một câu còn chưa nói dứt, liền đã ngậm chặt đỉnh của ngọn núi kia. Hắn dùng hành động để đưa ra đáp án của mình.

"Ân." Lệ Khuynh Thành rên rỉ một tiếng."Phải là như thế này."

Bị Tần Lạc thi triển ra tất cả vốn liếng, Lệ Khuynh Thành bị hắn châm ngòi đến cực hạn của sự chịu đựng dục vọng thì nàng mạnh mẽ ngồi dậy, điên cuồng kéo quần dài của Tần Lạc, rồi lại kéo cả quần lót của hắn xuống …

Thanh âm kiều mị thống khổ truyền đến, tiếp theo đó là tiếng rên rỉ vô cùng vô tận tràn chứa cả gian phòng .

….

Gió êm sóng lặng, mưa to tạnh đi.

Tần Lạc toàn thân thoải mái dựa vào trên thân thể của Lệ Khuynh Thành. Hình dáng nàng phong du, dáng người đầy đặn, như là mật đào chín, hoặc như là thiếu phụ vừa trải qua mưa xuân làm dịu. Là một nữ nhân đặt tại mặt trên có thể làm chăn, đè ở phía dưới mặt có thể làm đệm.

"Hóa ra chỗ đó của đàn ông cũng chỉ là như vậy." Lệ Khuynh Thành bĩu môi, nói."Cùng quả dưa chuột cũng không có gì khác nhau."

"…. "

Tần Lạc có tức nhưng không có lực để phản bác, nói: "Vậy sao vừa rồi em còn kêu lớn tiếng như vậy?"

"Ăn quả dưa chuột em cũng kêu rất lớn tiếng."

"… "

Rất nhanh, Lệ Khuynh Thành lại cười lên khanh khách, nói: "Bất quá, sau đó để nó ở lại bên trong vẫn là thoải mái nhất. Co được dãn được, có thể mềm có thể cứng rắn."

Tần Lạc xấu hổ muốn chui xuống đất. Đi vào thế giới này hơn hai mươi năm, cho tới bây giờ cũng đều chưa từng gặp qua nữ nhân nào lưu manh hơn so với nàng.

Bao nhiêu lời tình sắc cũng đều có thể từ miệng nàng mà xuất hiện, không già mồm cãi láo, không chế tạo, cứ tự nhiên mà vậy, đương nhiên ----- hình như là nói tới loại nữ nhân giống như nàng này. Nàng nếu cùng ngươi giảng Đường Thi Tống Từ mà nói, ngươi ngược lại sẽ hoài nghi nữ nhân này có phải bị bệnh hay không.

"Làm sao vậy? Giận em à?" Lệ Khuynh Thành nhìn thấy Tần Lạc trầm mặc không tiếng động, thật lâu cũng không trả lời mình, thanh âm mềm mại hỏi."Nam nhân có phải đều không thích bạn gái của mình nói hắn không tốt hay không?"

"Không có." Tần Lạc nói. Trong lòng hắn quả thật không có loại ý nghĩ này.

Chỉ là, Lệ Khuynh Thành lại đột nhiên gắt gao ôm lấy thân thể hắn, thanh âm ngọt lịm nói: "Lão công. Anh vừa rồi tốt lắm. Làm cho người ta thật thoải mái… "

Tiếng xưng hô lão công này từ miệng của Lệ yêu tinh nhảy ra, thân thể của Tần Lạc tê rần, ngay cả xương cốt đều muốn nhanh chóng rớt ra.

Chỉ là, một câu kế tiếp, lại kéo hắn về đến hiện thực tàn khốc.

Bởi vì, Lệ Khuynh Thành ngượng ngùng ở bên lỗ tai hắn nói: "Nếu không, chúng ta lại làm một lần đi?"

Lại làm một lần?

Này tuyệt đối không được.

Trong mấy ngày này, Tần Lạc cơ hồ không ngủ. Mỗi một tíc tắc mỗi một giây, tinh thần đều bị vây trong trạng thái căng thẳng cực đoan. Rất sợ hành trính mượn gió đông lần này sẽ xuất hiện cái biến cố gì mà mình khó có thể đoán trước cùng sữa chữa.

Sau lại bị cảnh sát chống bạo động đánh bị thương nhập viện, buổi tối lại uống vào nhiều rượu như vậy, vừa rồi chinh chiến một phen cũng hao phí không biết bao nhiêu tinh khí cùng thể lực của hắn ----- hắn không còn khí lực.

"Anh không còn khí lực." Tần Lạc thẳng thắn nói.

Vì thế, Lệ Khuynh Thành lại cười ha hả lần nữa. Cười đến chói tai, cười đến không kiêng nể gì.

Tần Lạc ngẩng đầu lên, nhìn khuôn mặt như hoa như ngọc của nàng, chăm chú hỏi: "Em vẫn là xử nữ?"

Nụ cười biến mất trên mặt Lệ Khuynh Thành, cũng dùng ánh mắt sáng rực nhìn Tần Lạc ở đối diện, hỏi: "Anh cho rằng, em là cái gì loại nữ nhân gì chứ?"

"Anh không biết." Tần Lạc lắc đầu."Anh nhìn mà không hiểu em."

Tần Lạc cảm thấy, lấy thái độ làm người của Lệ Khuynh Thành, nàng nhất định không phải một nữ nhân tùy tiện. Chỉ là, xem tính cách của nàng, lại như là người từng trải thân kinh bách chiến…

Hại loại tính toán này đều có khả năng . Làm cho hắn không xác định được. Làm cho hắn nhìn mà không hiểu.

"Có thực sự cảm kích em hay không?" Lệ Khuynh Thành hỏi."Tầng lá mỏng trân quý giữ gìn nhiều năm kia lại dùng để chiêu đãi tiểu đệ đệ của anh."

"… "

Lệ Khuynh Thành lại xoay chuyển, nói: "Bất quá anh cũng không cần để ý. Em vừa đi vá xong, để cho anh vui vẻ, em đặc biệt đi vá một cái ----- tuy rằng xử nữ chưa chắc có thể làm cho nam nhân thoải mái hơn không phải xử nữ, nhưng là trong lòng được hưởng chút hư vinh phải không?"

"Lệ Khuynh Thành." Tần Lạc phẫn nộ kêu lên. Đây là hắn lần đầu tiên dùng thanh âm như vậy, thái độ như vậy kêu đầy đủ tên của nàng.

Lúc vừa mới quen, hắn kêu nàng là "Lệ tiểu thư", về sau quen thuộc, hắn chỉ kêu tên của nàng.

"Làm sao?" Lệ Khuynh Thành chớp cặp mắt hoa đào xinh đẹp kia."Em nói đó là giả, anh tức giận?"

"Anh không phải là bởi vì cái kia mà tức giận. Anh biết đó là thật." Tần Lạc nói."Anh là tức giận thái độ của em ----- em có thể đứng đắn một chút hay không? "

"Chê em không đứng đắn? Nam nhân không phải là ưa thích nữ nhân ở trên giường không đứng đắn hay sao?"

"Anh là nói .." Tần Lạc buồn bực đến muốn hộc máu. Lời lẽ của nữ nhân này sắc bén hơn xa hắn, mỗi lần tranh cãi hắn cũng đều không phải là đối thủ."Em có thể nói chuyện bình thường một chút."

"Nga." Lệ Khuynh Thành gật gật đầu."Em hiểu được ý tứ của anh. Anh là muốn em lúc nói chuyện bình thường một chút đứng đắn một chút. Nhưng là tại lúc cùng anh làm việc kia không bình thường một chút không đứng đắn một chút. Đúng không?"

"…"

Không thể không thừa nhận. Năng lực lĩnh ngộ của nữ nhân này thật là kinh người.

"Được rồi. Em về sau sẽ chú ý . Tách ra thời gian cùng trường hợp." Lệ Khuynh Thành nói.

Tần Lạc muốn từ trên người nàng lăn xuống, lại bị nàng cảm ứng trước được.

Lệ Khuynh Thành đưa tay ôm sát eo của Tần Lạc, làm cho thân thể hắn gắt gao dán sát tại trên người mình, nói: "Phải như vậy. Không được để nó đi ra ngoài."

Tần Lạc không hề cự tuyệt, nói: "Em có biết ý của ta."

Lệ Khuynh Thành thở dài một tiếng, trầm mặc.

Đúng vậy. Nàng hiểu được vấn đề của Tần Lạc, cũng biết hắn nghĩ phải làm những thứ gì. Nàng làm như vậy là muốn cố ý quấy đục đề tài, làm cho chính mình vẫn bị vây giữa tầng tầng sương mù.

Nàng không muốn thẳng thắn. Hoặc là nói, nàng vẫn đang không có cảm giác an toàn.

"Em hoàn không muốn nói sao?" Tần Lạc hỏi."Em muốn để cho chính mình ấm ức tới khi nào?"

"Đem ấm ức của em nói cho anh, có ích lợi gì?" Lệ Khuynh Thành hỏi lại.

"Anh có thể giúp em. Anh có thể cùng em chia sẽ." Tần Lạc chăm chú nói.

Lệ Khuynh Thành cười to, nói: "Này xem như thù lao? Thù lao của em cùng anh trên giường?"

Tần Lạc nổi giận, từ trên người Lệ Khuynh Thành đứng lên, nói: "Lệ Khuynh Thành, em rốt cuộc nghĩ muốn làm cái gì? Em biết rõ anh không phải có ý tứ như thế… "

Lệ Khuynh Thành thấy Tần Lạc thực sự tức giận, cười cười, đưa tay vuốt ve mặt của Tần Lạc, nói: "Tiểu tử kia, không nên tức giận. Em sợ hãi nhất khi anh tức giận. Trước kia cho tới bây giờ anh cũng không hỏi, vì cái gì hôm nay đột nhiên lại bức hỏi em?"

"Trước kia chúng ta là bạn." Tần Lạc nói."Chuyện riêng của bạn, anh không thể hỏi cùng tham dự quá nhiều."

"Bây giờ thì sao?"

"Bây giờ ---- em là nữ nhân của anh."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.6 /10 từ 7 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân tài chính, kế toán hay văn phòng thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm làm việc trên trang dân tài chính chẳng hạn như Mã bưu điện Zip code mới nhất, những điều cần biết về chế độ thai sản những kiến thức trong các bài viết đó hoàn toàn không mang tính lý thuyết suông và là những trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.