Bác sĩ thiên tài

Chương 766: Đại minh tinh giở thói ngôi sao! (hạ)


Tần Lạc đã từ bỏ lời mời đi diễn bản thân hắn trong bộ phim . bởi vì hắn chỉ là một bác sĩ. hắn có trọng trách cứu vớt trung y. Chính vì vậy mà hắn muốn dốc toàn tâm toàn sức vào trọng trách nặng nề và gian nan này.

Chỉ vì Văn Nhân Mục Nguyệt mà Tần Lạc phải tham gia vào cuộc đấu đá với giới thượng lưu của Yến Kinh, trong cuộc đấu đá này hắn đã tiêu tốn quá nhiều thời gian vàng bạc của hắn rồi.

Lần này rời Yến Kinh đi Thụy Điển là một cơ hội tốt, một là có thể truyền bá trung y ở Thụy Điển, có Hoàng Tử Thụy Điển giúp đỡ nên việc này chắc cũng không đến nỗi khó khăn cho lắm. Còn một điều nữa là Tần Lạc có thể tách xa được với vòng đấu đá luẩn quẩn trong cái đất Yến Kinh, tĩnh tâm lại để tìm ra lối thoát cho trung y.

"Tôi đánh cuộc rằng trung y sẽ không bao giờ biến mất. mà chỉ ba năm sau sẽ tung hoành trên đất Mỹ!"

Tần Lạc nhớ tới lời đánh cuộc với Hammer, khí thế của hắn lúc đó như muốn ăn tươi nuốt sống người ta, nhưng bây giờ hắn lại cảm thấy đỏ mặt vì câu nói này của mình.

Tuy căn bệnh dị ứng với phấn hoa của Hammer được Tần Lạc chữa trị và người ta cũng chủ động đến xin lỗi hắn và rút lại lời đánh cuộc này. Nhưng lời hắn đã nói ra rồi bây giờ rút lại nghe có phần ghê tởm.

Cuối cùng bộ phim cũng được đạo diễn Phùng Tiểu Cang phụ trách, ông ta nói Đường Trạch Vũ là người có hình tượng rất tốt, có khí chất rất giống với Tần Lạc.

Nghĩ tới câu nói này của Phùng Tiểu Cương. Tần Lạc khẽ đưa mắt lên dò xét Đường Trạch Vũ một hồi. Không sai, hắn và mình có vài điểm giống nhau, đều thuộc vào loại thanh tao thoát tục. Nhưng khí chất hắn còn kém xa mình, mình mặc áo trường bào thể hiện là người hàm xúc sâu xa, nho nhã thanh tao là vậy, hắn thì là cái thá gì mà so sánh được với mình cơ chứ?

Văn Nhân Mục Nguyệt còn gọi điện cho Tần Lạc hỏi hắn có cần gặp Đường Trạch Vũ không, nhưng khi đó hắn đang bận do vậy mà hắn không có cơ hội gặp mặt đại minh tinh Đường Trạch Vũ.

Nhưng thật không ngờ trên cái máy bay này hắn lại ngồi cạnh Đường Trạch Vũ.

"Vâng! Là tôi!" Đường Trạch Vũ nghe Tần Lạc hối cũng lịch sự đáp lại. Tuy minh tinh không muốn bản thân mình giống như những con thú trong vườn bách thú bị người ta quay lại nhòm ngó, nhưng khi bọn họ ra ngoài đường mà không có ai vồ vập tới thì họ lại cảm thấy thất vọng vô cùng.

Cái này cũng giống với lối suy nghĩ của chị em phụ nữ, bọn họ muốn ăn mặc thật hở hang bốc lửa đi trên đường, nếu như bạn cứ nhìn chằm chằm vào họ. thì họ sẽ chửi bạn là háo sắc. Nhưng nếu bạn không nhìn họ. coi họ như vô hình thì họ lại chửi bạn là có mắt như mù_ Có một người đã từng nói rằng, con gái đẹp để làm gì? Để cho con trai ngắm chứ còn làm gì nữa?

Nhưng Đường Trạch Vũ lại không ngờ gã đàn ông ngồi cạnh hắn sau khi biết mình là minh tinh rồi lại không có bất kỳ biểu hiện kinh ngạc, hay vồ vập gì cả. chỉ thấy hắn ta lạnh giọng hỏi: "Anh nghĩ gì về trung y?"

"Lại là trung y!" Đường Trạch Vũ thầm nghĩ tên này chắc bị bệnh cha nó rồi.

"Chẳng có ấn tượng gì cả!" Đường Trạch Vũ đáp, sau đó lại cầm sách lên nhìn, tỏ rõ thái độ không muốn nói chuyện với Tần Lạc nữa.

"Tôi muốn nói chuyện với anh về trung y!" Tần Lạc kiên định nói, hắn muốn biết ý nghĩ của anh chàng này về trung y ra sao.

"Anh thật là phiền quá!" Đường Trạch Vũ tức giận quay sang Tần Lạc gắt: "Lẽ nào anh không biết rằng làm phiền người khác trong lúc người ta nghỉ ngơi là bất lịch sự sao hả? Anh có hiểu thế nào là có giáo dục không?"

"Cái này với có giáo dục thì liên quan gì tới nhau?" Tần Lạc cười nói: "Suy nghĩ của anh về trung y đối với tôi vô cùng quan trọng!"

"Tôi ban nãy cũng đã nói rồi! Tôi không thể nào uống được cái bát thuốc đen ngỏm, tanh tưởi hôi thối kia được! Từ nhỏ tới lớn tôi chưa từng uống thuốc trung y, cũng như chữa bệnh bằng trung y, tôi nói thế anh đã hiểu chưa?" Đường Trạch Vũ tỏ rõ sự tức giận nói.

"Vậy tại sao anh lại nhận vai diễn trong hả?" Tần Lạc lấy làm lạ hỏi.

"Vớ vẩn, chỉ vì_" Đường Trạch Vũ cũng may mà kịp dừng lại, không thốt ra câu "vì tiền" ngay trước mặt người khác, như vậy sẽ làm hoen ố thanh danh của bản thân anh ta mất.

"Là một nhân vật đại chúng, bất luận anh nghĩ thế nào đều không quan trọng! Nhưng, nhất thiết đừng đem suy nghĩ của anh nói ra ngoài!" Đây là quy định mà khi Đường Trạch Vũ mới vào làng giải trí ông bầu của anh ta đã dặn anh ta như vậy. Anh ta phải nhớ cho kỹ điều này, nhớ càng kỹ thì mọi chuyện sẽ càng thuận lợi.

"Vì tiền đúng không?" Tần Lạc nheo mắt lại nói.

"Tôi không hề nói vậy!" Đường Trạch Vũ đáp. Anh ta rất muốn thét vào mặt tên ranh đáng ghét này cho hắn ta biết: "Đúng đấy! Tôi nhận vai diễn đó là vì tiền đấy! Thế thì đã làm sao. anh làm gì được tôi chứ? " Nhưng suy đi nghĩ lại Đường Trạch Vũ thấy anh ta chẳng xứng để mình làm thế, vì một tên nhà quê mà hạ thấp phẩm hạnh của mình thì thật không đáng chút nào.

"Ý của anh tôi đã hiểu lồi!" Tần Lạc nói: "Tôi thấy anh không còn thích hợp diễn vai diễn trong bộ phim này nữa đâu!"

"Cái này thì có liên quan gì tới anh? Anh dựa vào cái gì mà mà nói tôi không thích hợp chứ? Thích hợp hay không thì chỉ có đạo diễn mới có quyền nói, một người ngoài nghành như anh thì làm gì có tư cách mà nói tôi? Anh chẳng là cái gì mà có quyền nói tôi cả. hiểu chứ?" Đường Trạch Vũ nổi giận đùng đùng xả hết lên đầu Tần Lạc.

"Tôi không hy vọng một người bài trừ, ghê tởm trung y vào vai diễn một người tận tụy, hết lòng vì trung y_Như vậy thật là bất công, cũng không công bằng với trung y!"

Tần Lạc thản nhiên nói ra suy nghĩ của hắn, xem ra hắn phải gọi cho Văn Nhân Mục Nguyệt một chuyến mới được.

"Thật xin lỗi phải làm anh thất vọng rồi! Tôi đã ký hợp đồng rồi!" Đường Trạch Vũ cười nói: "Hon nữa đoàn làm phim cũng đã trả tiền cát xê cho tôi rồi, tôi thấy muốn thay đổi bây Thực ra. khi Phùng Tiểu Cương tìm đến Đường Trạch Vũ bảo anh ta vào vai diễn trong thì anh ta cũng đã từ chối ngay từ đâu. Chỉ vì Đường Trạch Vũ thấy bộ phim này có vẻ không ăn khách, đến khi chiếu mà khán giả, cùng fans thấy bộ phim không hay lại quay ra nói thì thật là mất chất. Hơn nữa, anh ta lại là một người vô cùng căm ghét trung y, coi trung V như một đống thổ tả. chứ chẳng hề giống người ta coi trung y như một thứ gì đó thần kỳ lắm ấy.

Nhưng sau khi phân tích khoản tiền cát xê cỡ bự xong, anh ta liền ngay lập tức ký hợp đồng luôn.

Người quản lý của anh ta có tên La Tổ Mai. một người có bề ngoài khá kỳ dị, nhưng lại là một người rất biết suy nghĩ. Cô ta đã gây dựng lên danh tiếng của biết bao nhiêu là minh tinh trong làng giải trị là một người rất có tiếng nói.

Dĩ nhiên cô ta đã phân tích tình hình với Đường Trạch Vũ: "Tuy nhận bộ phim này có nhiều mạo hiểm! Nhưng cũng rất có lợi! Đầu tiên đạo diễn là Phùng Tiểu Cương, một người nổi tiếng trong làng điện ảnh Trung Quốc, phim của ông ta lần nào xuất bản cũng đứng trong top! Tuy lần này làm đề tài này có phần ít người để ý, nhưng qua bàn tay nhào nặn của ông ta thì thế nào bộ phim này cũng sẽ ăn khách! Thứ hai. người đầu tư vào bộ phim này trả tiền rất hậu hĩnh, chúng ta chẳng có lý do gì vì có thù với đồng tiền mà đá nó đi cả! Thứ ba, tiền đầu tư vào bộ phim này do một tập đoàn vô cùng hùng hậu đứng sau lưng, cho dù bộ phim không được ăn khách, nhưng lại quen biết được người trong tập đoàn, như thế về sau thế nào cũng có cửa ngon hơn để hợp tác!"

"Dĩ nhiên là còn một điểm nữa_Tôi đã đi điều tra cho anh rồi. vai anh sắp diễn là một nhân vật có tầm ảnh hường rất lớn trong quảng đại dân chúng Trung Quốc. Đến lúc đó thì những người này sẽ lại trở thành một nguồn fans mới của anh!"

Đường Trạch Vũ nhìn Tần Lạc thầm nghĩ, một tên ranh như thế lẽ nào cũng có nhiều fans ủng hộ hay sao? Thật đúng là một đám fans hâm.....!

"Tôi sẽ giúp anh giải quyết một số vấn đề!" Tần Lạc nói.

"Không cần!" Đường Trạch Vũ đáp lại gọn lỏn, anh ta không muốn để ý thêm tới gã đàn ông đáng ghét này thêm chút nào nữa.

Khi anh ta đang nhấp một ngụm rượu vang do cô tiếp viên hàng không mang tói thì bỗng nhiên phát hiện ra một việc gì đó.

Việc anh ta ký hợp đồng với hãng làm phim là một việc rất cơ mật còn chưa thông báo cho người ngoài biết. Ngoại trừ một số nhân vật quan trọng biết chuyện này ra thì làm gì còn ai biết tới nó nữa. Thế thì tại sao tên ranh này lại biết chuyện này?

Đường Trạch Vũ đưa con mắt nghi ngờ về phía Tần Lạc, càng nhìn càng nghi: "Sao anh lại biết chuyện tôi sắp diễn vai chính trong phim vậy?"

"Tôi còn chưa giới thiệu tôi với anh đúng không?" Tần Lạc cười nói: "Tôi là Tần Lạc!"

Đường Trạch Vũ sững người lại. thật không thể ngờ được.

Thật không thể ngờ được cái vai mà mình sắp diễn đây lại đang ngồi sát bên cạnh mình, hơn nữa lại còn xảy ra những chuyện vô cùng khó chịu với nhau nữa.

Chả trách mà anh ta cứ dò hỏi mình về chuyện trung y, thì ra là thằng ngốc đánh cuộc với người Mỹ về chuyện trung y phục hưng đây sao.

Đường Trạch Vũ sau một hồi sững sờ rồi lại nói: "Thế thì sao chứ?"

Là Tần Lạc thì đã làm sao? Lựa chọn diễn viên ra sao là do đạo diễn quyết định, có liên quan gì tới Tần Lạc cơ chứ?

Hắn ta chỉ là một tên bác sĩ! Một tên bác sĩ quèn thì làm gì có quyền quyết định trong việc này?

Nghĩ tới việc ngày trước hẹn gặp với Tẩn Lạc để tìm hiểu tính cách nhân vật mà mình sắp diễn lại bị Tần Lạc từ chối. Đường Trạch Vũ lại càng cảm thấy căm ghét Tần Lạc hơn.

Anh tưởng anh là ai chứ? Tổng thống chắc?

"Bộ phim này anh không diễn nổi, mà cũng không được diễn nữa!" Tẳn Lạc nói với Đường Trạch Vũ suy nghĩ của hắn một cách trắng trợn.

"Sao tôi lại phải tin vào lời nói của anh?" Đường Trạch Vũ chẳng coi lời cảnh cáo của Tần Lạc là gì nói: "Cái vai diễn này tôi sẽ diễn! Cho dù không cần mấy đồng cát xê bù vào thời gian tới tôi cũng sẽ diễn!"

"Không thể được!" Tần Lạc vô cùng tự tin nói. Nhưng hắn cũng không thể nói cho tên diễn viên này biết quan hệ thân mật giữa hắn và Văn Nhân Mục Nguyệt, người đầu tư chính cho bộ phim này được.

"Vậy thì cứ đợi đấy!" Đường Trạch Vũ khinh bỉ nhìn Tần Lạc nói: "Tôi không những diễn vai này, mà còn sẽ phản đối trung y tới cùng! Kịch bản tâng bốc anh lên như là thần, xem ra anh cũng chẳng là cái thá gì cả! Nếu như anh lợi hại như vậy sao anh không chữa khói được đôi chân của cô gái kia đi? Sao anh vẫn đi tìm cô gái què chân làm bạn gái để làm gì?"

Đường Trạch Vũ vừa nói tay vừa chỉ vảo đôi chân của Tô Tử, vẻ mặt câng câng lên vô cùng thách thức.

Khi Tần Lạc bế Tô Tử vào trong này thì có lẽ anh ta đã trông thấy.

Nếu như nói Tần Lạc khó có thể nhẫn nhịn được chuyện gì, thì chuyện này là một trong những thứ đó.

Không hề có dấu hiệu báo trước nào, Tần Lạc vả luôn một cái vào mặt Đường Trạch Vũ.

Tần Lạc không hề có ý định dừng tay. hắn lợi dụng lúc Đường Trạch Vũ còn đang tối mắt tối mũi vì cú đập vừa rồi, lại thuận tay tát liên tiếp hai cái nữa vào mặt anh ta, một cú liên hoàn tát tung ra vô cùng hoàn hảo. Tần Lạc ra tay xong thì nói với giọng độ lượng: "Trên TV tôi thấy anh võ giỏi lắm cơ mà, sao bây giờ lại kém thế? Nếu như anh giỏi võ như vậy sao không tránh đi!"

Tức giận!

Tức giận thật rồi!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.6 /10 từ 7 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí với những bộ phim hài, hài kịch và clip vui từ trang hài hay nhất do các danh hài nổi tiếng như hoài linh, chí tài, trấn thành, trường giang, nhật cường, xuân hinh...chẳng hạn như gala cuoi 2003 nhan chung sut moi huu phuoc phuong dung phi bao, hai tran thanh giang ho di hoc hai tuyen chon tran thanh hoai linh 2018 hai viet hay nhat 2018 rất nhiều video hài hước giúp bạn xả stress và sống vui vẻ mỗi ngày.