Bắc Tống phong lưu

Chương 1051-2: Xin hạt giống (2)


Đằng Cát Tam Mộc ngẩn người ra nói:

- Đương nhiên có thể rồi.

Lý Kỳ cười dâm nói:

- Ta vẫn thích các cô gái nói tiếng Phù Tang. Đặc biệt là khi ở trên giường, như vậy có thể gợi lại ký ức thời trai trẻ của chúng ta.

Trên giường? Vị đại nhân này thật là quá phóng túng rồi. Ba người Đằng Cát Tam Mộc ngơ ngác nhìn nhau. Trong ánh mắt hiện rõ sự hoang mang.

Nhưng dù thế nào, Lý Kỳ dường như đều có biểu hiện rất thú vị. Điều này cũng đã đủ rồi. Đằng Cát Tam Mộc lại hỏi:

- Kinh tế sử có thích không?

- Thích. Đương nhiên là thích rồi.

Lý Kỳ bật cười ha hả, bước lên phía trước, vòng quang 10 thiếu nữ Nhật Bản đó một vòng, ánh mắt không hề kiêng dè nhìn lên người họ, xoa xoa cằm, chậc chậc nói:

- Quả thật rất tốt! Chỗ cần vểnh thì vểnh, cần to thì to.

Kỳ thực 10 thiếu nữ này nói về dáng vẻ và thân hình đều rất tốt. Nhưng đó còn phải xem là so sánh với ai, nếu so với những đại mỹ nữ như Phong Nghi Nô, Tần phu nhân, thì căn bản không thể sánh được! Nhưng, nói đi cũng phải nói lại, dù là ở Đại Tống, có mấy người phụ nữ có thể đánh đồng với Phong Nghi Nô và Tần phu nhân.

10 thiếu nữ đó quả nhiên là biết tiếng Trung, ai nấy mặt mày đều ửng hồng lên, không dám nhúc nhích. Do vì ánh mắt của Lý Kỳ xâm phạm, nhưng trong lòng cũng có chút mừng thầm. Bởi vì họ tới Đại Tống là đã trở thành một món hàng hóa. Không có bất kỳ quyền lựa chọn nào, chẳng sợ đối phương là một con lợn, họ cũng chỉ có thể biết phục tùng. Bây giờ trước mặt vị đại nhân này, mi thanh mày tú, tuần tú khôi ngôn, dù nét mặt có chút ngả ngớn, nhưng cũng không thích không nói lý.

Ba người Đằng Cát Tam Mộc lộ rõ nụ cười đắc ý, đều nghĩ, xem ra dù là đàn ông Nhật Bản chúng ta, hay đàn ông Đại Tống cũng đều như nhau cả thôi.

Lý Kỳ từ sau mông chuyển tới trước ngực, ánh mắt nhìn qua, thầm nghĩ, quả thật không nhỏ đâu, bật cười ha hả nói:

- Các ngươi kêu mấy từ “á mỹ gia” cho đại nhân ta nghe xem.

- Hả?

10 thiếu nữ đó đều sửng sốt, kinh ngạc nhìn Lý Kỳ.

Y Hạ Bách Xuyên cũng hơi giật mình, liền tức giận nói:

- Kinh tế sử bảo các ngươi làm gì, thì làm đó đi.

Lý Kỳ quay lưng về phía Y Hạ Bách Xuyên, khoát tay nói:

- Miễn đi, miễn đi, ta chính là tùy tiện nói, tùy tiện nói mà thôi.




Hắn nói xong liền quay người, cười mà như không cười nói với ba người Đằng Cát Tam Mộc:

- Nói đi, mục đích của các ngươi rốt cuộc là gì? Ta thưởng thức tinh thần võ sỹ của các ngươi, một nguyên nhân trong đó chính là bởi vì các ngươi ngay thẳng.

Bình Võ Lang lộ rõ vẻ kinh ngạc nói:

- Kinh tế sử đại nhân biết được yêu cầu của chúng ta từ đâu thế?

Lý Kỳ cười nói:

- Ngươi thấy người nào tặng quà, còn chia ra làm hai lần sao? Huống hồ còn cách nhau chưa đầy hai canh giờ, rõ ràng đây không đơn giản là một món quà, đằng sau nó chắc chắn còn có duyên do.

Y Hạ Bách Xuyên vuốt cằm nói:

- Kinh tế sử quả đúng là thần cơ diệu toán. Y Hạ Bách Xuyên khâm khục vô cùng.

Dừng lại một chút, y ngẩng đầu lên nói:

- Không sai, kỳ thực chúng tôi muốn mượn giống Kinh tế sử.

- Hả?

Lý Kỳ trợn trừng mắt nói:

- Mượn …. Mượn giống?

- Đúng vậy.

- Ý gì?

Lý Kỳ hoang mang nói.

Đằng Cát Tam Mộc liếc mắt nhìn Y Hạ Bách Xuyên, thầm nghĩ, đây không phải là Nhật Bản, ngươi dựa vào cái gì mà nói trực tiếp như vậy? Liền giải thích:

- Kinh tế sử hùng tài cái thế, văn võ song toàn, đại danh nổi tiếng gần xa, cũng chỉ có trên mảnh đất địa linh nhân kiệt này của quý quốc mới có thể nuôi dưỡng ra nhân tài hiếm thấy như Kinh tế sử này. Chúng ta hy vọng có thể có được vinh hạnh dẫn độ huyết mạch tôn quý và ưu điểm của Kinh tế sử tới Nhật Bản chúng tôi.

Lần này, Lý Kỳ xem như đã hiểu, liền mỉm cười nói:

- Các ngươi dám tới xin giống ư.

Trong lòng lại dở khóc dở cười. Tư tưởng của người Nhật Bản này quả thực là hiếm thấy. Ông mày xem như là phục rồi, chẳng trách sau này các ngươi có thể tiêu thụ trên toàn thế giới. Hóa ra, lúc này tồn tại gen tục tĩu này, dẫn độ huyết mạch, cuộc mua bán này thật là có chút ý tứ.



Đằng Cát Tam Mộc gật đầu nói:

- Chính là ý này.

Sắc mặt Lý Kỳ liền tái đi, tức giận nói:

- Thật là chuyện cười thiên hạ. Các ngươi chớ không phải xem ta là súc sinh, gieo giống khắp nơi. Ta thấy các ngươi không phải là tới tìm ta làm vụ mua bán, mà là thành tâm tới sỉ nhục ta? Thật sự sao lại có lý này chứ?

Trong lòng thầm nghĩ, giống của ông mày có giá trị liên thành, tuyệt đối không để ra ngoài.

Đám người Đằng Cát Tam Mộc thấy Lý Kỳ sắp nổi giận, mới vừa rồi còn lộ rõ vẻ dâm đãng, thoáng cái đã mặt mày hầm hầm tức giận, liền cảm thấy cực kỳ lo sợ. Nếu vì vậy mà đặc tội với Lý Kỳ, nỗ lực trước đây đều biến thành bong bóng xà phòng rồi.

Bình Võ Lang kinh ngạc nói:

- Kinh tế sử đại nhân chớ không phải là chướng mắt với họ sao?

Lý Kỳ trầm giọng nói:

- Ta thấy Võ đại lang huynh thật sự là học tiếng Hán rất tốt. Như vậy có thể tiết kiệm được cho ta rất nhiều công phu.

Đằng Cát Tam Mộc thấy Lý Kỳ thực sự nổi giận, trong lòng không ngừng kêu khổ. Nếu vì vậy mà mất đi sự ủng hộ của Lý Kỳ, như vậy đúng là mất nhiều hơn là được rồi, liền hành lễ nói:

- Xin lỗi, xin lỗi, chúng ta thực sự không phải cố ý làm nhục Kinh tế sử, là chúng ta lấy bụng dạ tiểu nhân để đo lòng quân tử. Chúng ta cảm thấy việc này thực sự có lỗi, mong Kinh tế sử bớt giận, bớt giận.

Y nói xong liền phất tay về phía 10 thiếu nữ đó, nói:

- Còn không mau lui xuống đi.

Lý Kỳ đảo mắt, trong lòng thầm nghĩ không đúng rồi, ta đều đã đồng ý với yêu cầu của các ngươi rồi, món quà này không phải ngu hay sao mà không cần. Có lẽ sau này còn có thể phát huy được không ít tác dụng, liền khoát tay nói:

- Chờ chút.

Hắn liền ho khan vài tiếng, nói:

- Trong phủ ta cũng may mà còn thiếu mấy nữ tì.

Là có ý gì?

Ba người Đằng Cát Tam Mộc nhìn nhau, nhưng rất nhanh đã hiểu ra vấn đề, thầm chửi Lý Kỳ quá là vô sỉ, vừa muốn phụ nữ, lại vừa không muốn tặng giống. Trên thế giới này sao lại có loại người vô sỉ như vậy chứ? Không phải là lừa người ta sao.

Song không còn cách nào khác, so với lợi ích mà Lý Kỳ mang tới cho họ, đây không đáng gì. Đằng Cát Tam Mộc cũng chỉ có thể mỉm cười nói với 10 thiếu nữ đó:

- Khó mà được Kinh tế sử để mắt tới các ngươi, bằng lòng để các ngươi ở lại làm thiếp ….

Người này dám bôi nhọ ta? Thị phi gây tới nhà ta gia biến mới bằng lòng à. Lý Kỳ nghiêm nghị nói:

- Ta nói lại lần nữa, là nữ tì.

- Đúng đúng đúng, thu nhận các ngươi làm nô tì, còn không mau tạ ơn Kinh tế sử đi.

10 thiếu nữ đó nào dám cãi lời, liền hành lễ, nói:

- Tiểu nữ tử tạ ơn đại nhân.

- Ngoan ngoan.

Lý Kỳ mỉm cười, nhìn ra ngoài nói:

- Người đâu!

Lập tức có một quản gia đi vào, vuốt cằm nói:

- Đại nhân, có gì chỉ bảo?

Lý Kỳ phất tay nói:

- Đưa họ xuống, dạy bảo cho tốt, bắt đầu dạy từ quét rác.

- Vâng.

Người quản gia đó cũng đã quen với lời dặn dò không thể tưởng tượng được của Lý Kỳ rồi, liền đưa 10 thiếu nữ đó xuống dưới. Nhưng, Bình Võ Lang lại không hiểu, trong lòng thấy buồn bức. Những người phụ nữ này ở Nhật Bản ta đều là món hàng được lựa chọn ra từ hàng ngàn người, quét rác? Đây quả đúng là tàn phá của trời đấy, sớm biết như vậy, ta để lại làm thị thiếp rồi.

Trong lòng Lý Kỳ cười thầm, ngoài miệng lại nói:

- Thực không dám giấu, nữ tì trong phủ ta ai nấy đều có thể ngâm thơ, đối thơ, cái gì cầm kỳ thư họa đều là yêu cầu cơ bản nhập môn. Quét rác làm cơm, giặt quần áo mới là quan trọng nhất.

Yêu cầu cơ bản nhập môn? Đại Tống các ngươi thật đúng là nạm vàng rồi.

Đằng Cát Tam Mộc đều có xúc động muốn chửi tục.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 9 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status