Bắc Tống phong lưu

Chương 1304-2: Mượn tiền chưa đi đòi nợ tới trước (2)


Phàn Thiếu Bạch vừa nghe Lý Kỳ có chuyện thỉnh cầu, trong lòng liền căng thẳng, thận trọng hỏi:

- Hở? không biết là có chuyện gì?

Thật sự xin lỗi, ta vốn không muốn làm phiền ngươi, nhưng ngươi đã tới nhà, ta sao có thể tha cho ngươi được! Lý Kỳ có chút khó mở miệng, lát sau mới nói:

- Chuyện là thế này, ta muốn hỏi ngươi mượn ít tiền, đến kỳ sẽ trả tiền nợ trước.

Phàn Thiếu Bạch vừa nghe xong, liền dùng ánh mắt cổ quái nhìn Lý Kỳ.

Dù sao Lý Kỳ cũng thấy chột da, bị y nhìn như vậy có chút không thoải mái, trong lòng cũng đã không ôm hy vọng gì. Bởi vì đã tìm tới kẻ coi tiền như rác. Hắn đây cũng chẳng qua là thử thăm dò, liền cười nói:

- Oa! Ngươi đường sợ tới mức như vậy, ta chẳng qua là muốn đùa với ngươi thôi, ngươi đừng tưởng là thật.

Phàn Thiếu Bạch lại nghiêm mặt nói:

- Ngươi có phải đã đoán ra mục địch của ta tới đây lần này rồi không?

Lý Kỳ lại sửng sốt, nói:

- Mục đích? Ngươi tới đây là có mục đích sao? …. Không, ta là nói ngươi không phải tới tìm ta hàn huyên chuyện cũ sao?

Phàn Thiếu Bạch có vẻ áy náy nói:

- Nếu đã nói tới nước này, ta cũng nói thẳng ra, kỳ thực hôm nay ta tới là vì gần đây có chút căng thẳng ….

Lý Kỳ không chờ y nói hết câu, liền hề hề nói:

- Ngươi không thể là tới tìm ta đòi tiền đấy chứ?

Phàn Thiếu Bạch gật đầu, lại lắc đầu nói:

- Kỳ thực cũng không thể nói là đòi, ban đầu khi ngươi mượn tiền, chúng ta đã nói xong kỳ hạn là hai năm rồi. Ta chỉ là vì gần đây đầu óc căng thẳng, tới xem xem chỗ ngươi có đầy đủ không?

Lúng túng!

Lý Kỳ đang chuẩn bị đi mượn tiền, nào biết cửa này vẫn còn có thể xuất, đòi nợ trước, vẻ mặt vui vẻ nói:

- Thiếu Bạch, thực không dám giấu, hiện trại ta ở đây thực sự không lấy ra được bao nhiêu tiền nữa. Nếu ngươi thực sự cần dùng gấp, ta có thể nghĩ cách bán một số đất đai. Nhưng ngươi cũng biết, hiện giờ đất cũng không dễ bán.

Lời này của hắn cũng không phải là qua loa trách tội. Nếu Phàn Thiếu Bạch thực sự cần dùng tiền gấp, hắn đương nhiên sẽ phải nghĩ hết mọi cách để kiếm tiền trả y. Dù sao ban đầu khi mượn tiền, Phàn Thiếu Bạch cũng rất thoải mái.

Trong ánh mắt Phàn Thiếu Bạch hiện lên sự thất vọng, liền nói:

- Không cần, không cần, cũng không có gì cần dùng gấp.

- Thật chứ?

- Thật, ta cũng không có tới thúc ép ngươi, chính là tới hỏi một chút, không có gì cả.

Hóa ra Lý Kỳ còn cho rằng đây là lời khách sáo của Phàn Thiếu Bạch. Nhưng sau đó Phàn Thiếu Bạch là thật sự không nhắc tới vấn đề tiền bạc. Ngược lại còn hỏi thăm chiến sự Yến Vân.

Không bao lâu sau, Phàn Thiếu Bạch đứng lên cáo từ.

Sau khi Lý Kỳ tiễn y đi rồi, trở về văn phòng, thầm nghĩ, xem ra thằng nhãi này thực sự chỉ là tới hỏi thăm thôi, thật sự là sợ bóng sợ gió rồi. Khó trách Ngô đại thúc sợ nợ tiền người ta như vậy. Chuyện bị người ta thúc nợ thật sự không phải là chuyện vui vẻ gì.

Lát sau, tiếng gõ cửa lại vang lên:

- Lý đại ca, Tam Lang Chu gia tới.

Tên mập? Lý Kỳ nhíu mày, nói:

- Một mình hắn ta?

- Vâng.

Kỳ lak, tên mập một mình tới tìm ta làm gì? Lý Kỳ nói:

- Cho hắn ta vào đi.

Lát sau liền thấy một bóng người to lớn xông vào.

- Lý đại ca, ta tới gặp ngươi, ta muốn chết rồi.

Oa! Lời kịch quá quen thuộc nha. Nha đầu ngươi không thể bị Phùng Củng Hồn nhập vào rồi chứ.

Lý Kỳ liền giơ hai tay lên nói:

- Đừng lại đây, tên mập, ngươi đừng quá kích động. Ngươi đầy thịt, ta không thể chịu nổi. Ngươi …. Ngươi ngồi ở đó đi.

Chu Hoa đang chuẩn bị ôm lấy Lý Kỳ một cái, ai ngờ lại bị Lý Kỳ ngăn lại, lúng túng gật đầu, tiếp theo lại ngồi đối diện với Lý Kỳ.

Lý Kỳ liếc nhìn y, nói:

- Mẹ kiếp! Tên mập, ngươi thật sự là rất được đấy!

Chu Hoa hiếu kỳ nói:

- Vì sao đại ca lại nói như vậy?

Lý Kỳ bỗng nói:

- Theo thống kê xác thực, sau khi trải qua lần bảo vệ này, bình quân người dân Đông Kinh chúng ta đã gày đi gần 10 vân. Nhưng ta thấy ngươi sao lại mập lên nhiều đến vậy?

Chu Hoa ấm ức nói:

- Ta cũng không muốn thế, nhưng trong những ngày đó cũng không làm việc gì. Ta …. Ta ngồi trong nhà thật nhàm chán. Không chỉ có ăn uống mua vui mà … mà còn biến thành như vậy.

- Hiểu, hiểu rồi.

Lý Kỳ nói:

- Nhưng ngươi thật sự phải giảm cân đi.

Chu Hoa gãi đầu nói:

- Cha ta cũng nói như vậy. Kỳ thực điều này cũng không thể trách ta được. Ta uống nước cũng có thể béo lên.

Mẹ nó! Lý Kỳ kinh ngạc nhìn Chu Hoa, bật cười vài tiếng, cũng không tiếp tục nhìn lén Chu Hoa nữa, chuyển đề tài nói:

- Ngươi tới tìm ta có chuyện gì?

Chu Hoa đảo đảo mắt, bỗng bắt đầu nheo mắt nhìn hắn, vẻ mặt kích động nói:

- Lý đại ca, ta xin lỗi ca. Nhưng …. Nhưng ta cũng là bị ép. Ca nhất định phải lượng thứ cho ta.

Lý Kỳ bị y làm cho mơ hồ, lát sau mới phản ứng lại, liền nói:

- Xảy ra chuyện gì? Ngươi …. Ngươi nói ra xem nào.

Chu Hoa nghẹn miệng nói:

- Đại ca, ta nói rồi, ca đừng trách ta nhé.

- Ngươi đáng yêu như vậy, ta sao có thể trách ngươi chứ, mau nói đi.

- Chuyện là thế này, kỳ thực cha ta muốn ta tới hỏi đại ca ngươi gần đây có dư dả gì không? Đại ca, ngươi biết ta không phải là người hẹp hòi. Ta đây đều là vì bị ép!

Lý Kỳ sửng sốt một hồi, liền quay sang nói với Chu Hoa:

- Được rồi, tên mập, chúng ta quen nhau như vậy, ngươi còn chơi ta chiêu này. Ngươi tới đòi nợ thì nói thẳng ra là được, sao lại phải giả như người bị hải, ngươi xem ta là Nha Nội à!

Chu Hoa bị phát giác, lại tươi cười nói:

- Lý đại ca, ta thật sự không dám giấu ca. Kỳ thực cha ta là muốn ta tới hỏi Ngô thúc. Nhưng sau đó tiểu nương tử đó nói Ngô thúc không có nhà. Nhưng thật ra Lý đại ca ngươi ở đây, ta cũng không biết nên nói thế nào, có thể ra hạ sách này. Đại ca, trong lòng ta thực sự cảm thấy có lỗi với ngươi. Ngươi đừng trách ta đấy.

- Ta cái mặt ngươi

Lý Kỳ cười chửi một câu, nói:

- Nhưng ta bây giờ thật sự không có tiền, khả năng phải chờ tới sang năm mới trả hết số tiền này.

Chu Hoa liền nói:

- Không sao, không sao, ta chỉ là tới hỏi mà thôi. Đại ca ngươi không có thì thôi. Ôi, đại ca, hôm nay Nghênh Xuân Lầu mở cửa lại, chúng ta cùng tới một chuyến đi.

Mẹ kiếp! Xem ta tên mập này cũng đi lên con đường của Cao Nha Nội rồi. Lúc này còn đang nói chuyện làm ăn, lát sau đã nói tới chuyện Nghênh Xuân Lầu, đùa ta à! Lý Kỳ trừng mắt lườm hắn nói:

- Miễn đi, ta còn kiếm tiền trả nợ. Nếu ngươi nhất định mời ta, ta bây giờ rất thiếu tiền tiêu.

Chu Hoa liền nói:

- Hôm nay là Nghênh Xuân Lầu ta tới cổ động đấy, ta cũng không định trả tiền.

- Thật sao?

Lý Kỳ nói:

- Vậy tiểu tử ngươi kiềm chế chút đi, miễn phí như vậy ngươi đừng tháo thắt lưng xuống.

Chu Hoa nói:

- Chuyện này đại ca yên tâm, ta không phải là Tiểu Cửu, chúng ta thân hình cũng rất khó mà sờ tới thắt lưng, ngươi nói có đúng không?

- Tiểu Cửu tới à?

Lý Kỳ vẻ mặt ngơ ngác.

- Ách …. Đại ca, nhiệm vụ của ta đã hoàn thành rồi. Ta về trước nói cho cha ta biết. Đại ca, Chu gia chúng ta vẫn luôn tin tưởng ngươi. Ngươi nhất định đừng có để bụng chuyện hôm nay, coi như ta chưa tới, cáo từ, cáo từ.

Chu Hoa nói xong liền đi ra ngoài cửa, bước nhanh xuống dưới lầu.

Kỳ lạ! Hôm nay rốt cuộc là thế nào? Đòi nợ cứ tới từng đợt từng đợt, lẽ nào họ biết ta muốn mượn tiền, cố ý tới đòi nợ, để chặn họng ta lại. Mẹ kiếp, chiêu này thật là ác độc, ngộ nhỡ Thái Kinh và Trịnh Dật cũng tới đòi nợ ta, vậy thì ta biết làm thế nào? Không được, ta phải nhanh chóng tới mượn tiền họ, đi tìm họ mượn tiền trước đã.

Lý Kỳ đang định đứng dậy, Ngô Phúc Vinh bỗng bước vào, thở gấp nói:

- Lý Kỳ, đại sự không hay rồi!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 9 lượt.

Kiến thức là vô tận, không bao giờ có thể nói ta đã biết hết, ta đã biết rồi…Hôm nay ta làm được cái này, thì ngày mai ta đã lạc hậu với cái mới hơn. Blog cá nhân của Hằng cập nhật và chia sẻ nhiều kiến thức hay tại địa chỉ Hằng's Blog chẳng hạn như ly thuyet 450 cau buoi 1 thay tam hoc dau 100, amv a silent voice shattered vietsub học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công

loading...
DMCA.com Protection Status