Bắc Tống phong lưu

Chương 281: Triệu Giai lôi kéo


Dựng mấy cái bếp đơn giản ngay tại chỗ. Ba bốn người vây ngồi vây quang đống lửa, nướng gà rừng, nai rừng để ăn.

Phiêu hương mười dặm.

Ở bên cạnh Triệu Giai, đám người Hồng Thiên Cửu khá câu nệ. Cho nên bọn họ rất ăn ý ngồi chỗ khác, lưu lại hai người Lý Kỳ và Triệu Giai.

Triệu Giai uống một ngụm rượn ngon mà Cao nha nội mang theo, lắc đầu nói:

- Lý huynh, ta thấy ta càng ngày càng không nhìn thấu ngươi.

Ngươi ấy à, có bao giờ nhìn thấu ta đâu.

Lý Kỳ cười ha hả:

- Sao Triệu huynh lại nói như vậy? Ta vốn là người rất đơn thuần, tuấn tú lịch sự, phong lưu phóng khoáng, vừa nhìn là biết mà.

Triệu Giai cười ha hả, học theo khẩu khí của Lý Kỳ:

- Hiện tại thì coi như hiểu.

Y vừa nói xong, hai người liền cười to.

Cười một lúc, Triệu Giai bỗng nghiêm mặt nói:

- Lý huynh, tài trí hơn người của Lý huynh, phải làm một đầu bếp nho nhỏ cho Túy Tiên Cư, chẳng phải là nhân tài không được trọng dụng sao? Đương nhiên tài nấu nướng của Lý huynh không cần phải bàn, nhưng ta vẫn thấy có chút đại tài tiểu dụng.

Y đang lung lạc mình?

Lý Kỳ sững sờ, cười ha hả:

- Chẳng lẽ Triệu huynh muốn nâng đỡ tại hạ?

- Không sai, ta chính có ý đó.

Triệu Giai gật đầu:

- Ta đang đảm nhiệm chức Hoàng Thành Tư. Nếu Lý huynh không chê, ta có thể giúp Lý huynh tìm một chức quan. Dù chức vị không cao lắm, nhưng vẫn tốt hơn làm đầu bếp nhiều. Hơn nữa Vương tương cũng không tới tìm huynh làm phiền. Chẳng phải là nhất cử lưỡng tiện.

Lý Kỳ thấy y không giống nói đùa, trong lòng âm thầm cân nhắc. Mặc dù hắn rất có hảo cảm với Triệu Giai, nhưng từ bữa tiệc tròn tuổi, hắn nhìn ra giữa Triệu Giai và Thái Tử có khúc mắc. Hai người bọn họ rốt cuộc xảy ra chuyện gì, Lý Kỳ không rõ ràng lắm. Nhưng hắn biết, cuối cùng vẫn là Thái tử lên ngôi. Nói cách khác, Triệu Giai chỉ là một kẻ thất bại. Hơn nữa quan hệ giữa Triệu Giai và Vương Phủ có vẻ cũng không đơn giản. Mà hắn cũng biết, chẳng bao lâu nữa Vương Phủ sẽ thất thế.

Tất cả nguyên nhân này, đã khiến Lý Kỳ không dám chọn bên nào. Càng không dám gia nhập trận doanh của Triệu Giai. Nhưng về mặt cảm tình, hắn lại không hy vọng Triệu Giai thua, muốn giúp y một tay. Thật đúng là khó xử.

Tuy nhiên cuối cùng lý trí vẫn chiến thắng cảm tính. Lý Kỳ không dám cầm cái mạng của mình làm trò đùa. Cứ xem tình hình thế nào rồi nói sau.

Hắn đang chuẩn bị từ chối nhã nhặn, bỗng cảm giác lời này của Triệu Giai có chút quen quen. Trong đầu bỗng toát ra một người. Hắn lại cẩn thận nhìn Triệu Giai, sắc mặt cả kinh. Thầm nghĩ, tướng mạo của hai người của chút giống nhau. Đúng rồi, sao trước kia mình không chú ý tới nhỉ.

Lý Kỳ nhíu mày, bỗng cười nói:

- Triệu huynh, ta chợt nhớ ra có một vị khách của Túy Tiên Cư có dung mạo khá giống Triệu huynh. Hơn nữa rất trùng hợp, người đó cũng họ Triệu.

Triệu Giai sững sờ, hiếu kỳ hỏi:

- Ai?

- Nàng họ Triệu, tên Tinh Yến, không biết Triệu huynh có quen không?

Lý Kỳ nhìn chằm chằm vào y.

Triệu Giai kinh hô:

- Lý huynh quen biểu muội của ta?

- Biểu muội?

Lý Kỳ ngây ngẩn cả người:

- Ngươi nói Triệu Tinh Yến là biểu muội của ngươi?

Triệu Giai gật đầu:

- Không sai, nàng chính là con gái của Khánh Quốc Công, phong hào Yến Phúc Tông Cơ.

- Khánh Quốc Công? Yến Phúc Tông Cơ?

Lý Kỳ kinh ngạc:

- Triệu huynh, Khánh Quốc Công là vị nào?

Triệu Giai cười đáp:

- À, ông ấy là đường thúc của ta. Chính là hậu duệ của Thái Tổ Thánh Thượng, tộc đệ của phụ hoàng ta.

Thái Tổ? Triệu Khuông Dận? Má ơi, quan hệ thật lằng nhằng.

Lý Kỳ dùng cổ áo quạt, đầu đầy mồ hôi, không biết là do lửa nóng hay là bị dọa.

Triệu Giai nhìn hắn, hiếu kỳ hỏi:

- Sao vậy? Lý huynh rất quen với biểu muội ta à?

- Không quen lắm, không quen lắm.

Lý Kỳ vội đáp.Trước kia hắn từng nghe thầy dạy lịch sử nói qua, cái chết của Triệu Khuông Dận, hình như có liên quan tới đệ đệ của ông ta là Triệu Quang Nghĩa. Cho nên hắn phải rất cẩn thận.

- Kỳ quái, Lý huynh nói biểu muội của ta là khách quen của Túy Tiên Cư, vì sao ta chưa bao giờ nhìn thấy?

- À, nàng ấy hay giả trang thành con trai, nên chắc Triệu huynh không chú ý.

- Vậy sao Lý huynh lại biết?

- Điều này, là do ta nhìn ra được.

- Nàng nói cả tên thật cho Lý huynh biết?

- Ừ, hình như ngày đấy nàng uống hơi nhiều.

- Uống hơi nhiêu?

Khóe miệng Triệu Giai giương lên, cười nói;

- Ta thấy không phải đâu. Biểu muội của ta từ nhỏ tới lớn, đều ru rú trong nhà, bình thường cũng rất ít nói chuyện với người khác. So với các ca ca đệ đệ khác, quan hệ giữa ta và nàng coi như không tồi. Ta chưa bao giờ thấy muội ấy uống rượu, hơn nữa còn nói tên thật cho Lý huynh biết. Chỉ sợ quan hệ của hai người không đơn giản.

- Bình thường thôi, bình thường thôi. Thực ra nàng ấy cũng thích nghe ta kể Tam Quốc, mới bất chợt nói chuyện phiếm với ta vài câu. Còn tên của nàng là trong lúc vô tình nàng nói cho ta biết.

Lý Kỳ lau mồ hôi, giải thích.

- Thì ra là thế.

Triệu Giai gật đầu, thấy Lý Kỳ đầu đầy mồ hôi, hỏi:

- Lý huynh khẩn trương như vậy làm gì?

- Ta khẩn trương à? Ta đương nhiên khẩn trương.

Lý Kỳ cố nặn vẻ tươi cười:

- Triệu huynh, tại hạ chỉ là một đầu bếp mà thôi. Huynh tùy tiện đã nói ra một vị hoàng thân quốc thích, làm sao tại hạ không khẩn trương được.

Suy nghĩ đã sớm bay tới trên người Triệu Tinh Yến. Nếu nàng là hậu duệ của Triệu Khuông Dận, lại tận lực khuyên nhủ ta tiến vào quan trường, rốt cuộc là nàng ta có ý gì? Mịa, sao mình luôn chọc vào những người như vậy nhỉ? Còn để mình sống yên ổn không.

Triệu Giai bất mãn nhìn hắn một cái:

- Lời này của Lý huynh rất không ổn. Cái gì mà tùy tiện liền nói ra một vị hoàng thân quốc thích.

- Thực xin lỗi, trình độ văn hóa có hạn, mong Triệu huynh đừng trách.

Lý Kỳ ngượng ngùng nói.

Triệu Giai thấy Lý Kỳ nói chẳng đâu vào đâu, cười khổ lắc đầu:

- Lý huynh yên tâm, biểu muội chính là một người biết tri thức hiểu lễ nghĩa. Nếu Lý huynh không làm chuyện gì quá phận, nàng sẽ không so đo với Lý huynh.

Chính vì ta làm rất nhiều chuyện quá phận, nên ta mới sợ a.

Lý Kỳ chột dạ:

- Chỉ hy vọng như thế.

Triệu Giai lại lắc đầu, quay về chính đề, hỏi:

- Tốt lắm, tạm thời không nói tới việc đó, chuyện vừa rồi Lý huynh nghĩ thế nào?

- À, à, chuyện đó ấy à.

Hiện tại dòng suy nghĩ của Lý Kỳ rất loạn, càng không dám đáp ứng linh tinh, lâp lờ đáp:

- Triệu huynh, ta cảm thấy ta còn trẻ, làm việc cũng còn lỗ mạng. Rất nhiều quy củ ta đều không hiểu. hơn nữa hiện tại Túy Tiên Cư đang có một cục diện rối rắm cần ta xử lý. Hay thế này vậy, chờ ta giải quyết xong những việc kia, lại cẩn thận suy nghĩ, Triệu huynh thấy thế nào?

Triệu Giai cũng không nóng lòng nhất thời, gật đầu:

- Điều này cũng đúng. Vậy được rồi, chờ Lý huynh qua giai đoạn bận rộn này, chúng ta lại từ từ nói chuyện.

Nói chuyện? Xin nhờ, không cần đâu.

Lý Kỳ buồn bực. Yến Phúc Tông Cơ? Hài, cô định dấu ta tới bao giờ nữa.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 9 lượt.

Cuộc sống hiện đại đầy áp lực thì bên cạnh vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số câu chuyện về nhân quả và lời Phật dạy từ trang luật nhân quả một số bài hay chẳng hạn như luc gian nan moi biet ai la ban khi hoan nan moi biet ban la ai, phuong phap de ra khoi vo minh ta niem sẽ giúp cho bạn hiểu rõ hơn về nhân quả cuộc đời, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status