Bắc Tống phong lưu

Chương 359: Long Phượng Nhu Tình (p1)


Vì sao người cổ đại thường không sống lâu? Hôm nay Lý Kỳ coi như minh bạch. Chủ yếu là không có thiết bị liên lạc. Chỉ cần thân nhân vừa đi xa, suốt ngày phải lo lắng. Nhiều lần như vậy, về mặt tinh thần làm sao chịu nổi.

Thực sự là hành dã tư thuyền, tọa dã tư thuyền.

(Làm bất kỳ việc gì đều lo lắng, nghĩ tới những người trên thuyền)

May mà khoảng thời gian này, nhờ hắn tỉ mỉ chiếu cố, lại phối hợp thêm đơn thuốc do ngự y kê, sức khỏe của Lý Sư Sư dần chuyển biến tốt đẹp, nụ cười trên mặt ngày càng nhiều. Mỗi lần Lý Kỳ mang đồ ăn tới, Lý Sư Sư đều lôi kéo hắn chơi vài ván mạt trượt mới thả hắn đi.

Cuối cùng đã không uổng phí một phen khổ tâm của hắn.

Một ngày này, vào buổi chiều, sau khi chuẩn bị xong món súp cho Lý Sư Sư, hắn liền bắt đầu làm những đồ ăn cần thiết cho việc khai trương quán bar. Ba ngày sau là quán bar khai trương rồi. HIện tại những tin tức về quán bar cũng đã truyền khắp kinh thành, mọi người đều rất chờ mong. Dù sao Túy Tiên Cư thường xuyên mang tới cho bọn họ những kinh hỉ lớn.

- Lý sư phó, có người tìm ngài.

Một nữ tiểu nhị đứng ở cửa nói. Không được Lý Kỳ cho phép, các nàng không thể tiến vào phòng bếp.

Nhưng nữ tiểu nhị này còn chưa dứt lớt, một thân ảnh đã trực tiếp đi vào.

- Lý sư phó.

- Hóa ra là Tả đại ca, sao huynh lại tới đây?

Lý Kỳ vui vẻ, đi lên nghênh đón:

- Tả đại ca, phòng bếp không được sạch sẽ lắm, chúng ta ra ngoài nói chuyện.

Người tới chính là Tả Bá Thanh.

Tả Bá Thanh lườm hắn một cái, nói:

- Lý sư phó, dù tài nấu nướng của cậu cao hơn ta, nhưng thời gian ta ở trong phòng bếp vẫn có thể so sánh với cậu a.

Lý Kỳ sững sờ, cười ha hả:

- Trù nghệ của Tả đại ca, Lý Kỳ làm sao có thể theo kịp.

Tả Bá Thanh cười cười, vươn tay nói:

- Mời Lý sư phó sang bên kia nói chuyện.

Hai người tới bên cạnh một chồng gỗ, Tả Bá Thanh nhỏ giọng nói:

- Lý sư phó, hôm nay đại quan nhân đang ở chỗ Lý nương tử.

Lý Kỳ cả kinh:

- Cái gì? Huynh nói Hoàng…đại quan nhân tới?

Tả Bá Thanh gật đầu:

- Cho nên hôm nay cậu phải chuẩn bị đồ ăn cho hai người rồi.

May mà nhờ phúc của Phong Nghi Nô, lão tử vẫn luôn nấu hai phần. Tuy nhiên hôm nay Hoàng thượng tới, chắc Phong Nghi Nô sẽ không xuất hiện.

Lý Kỳ gật đầu, chỉ vào nồi thịt hầm, nói:

- Tả đại ca yên tâm, tiểu đệ là người cẩn thận, nên đã chuẩn bị từ trước.

Tả Bá Thanh nhìn theo hướng hắn chỉ, nhướn mày nói:

- Một món ăn thôi chỉ sợ chưa đủ.

Nói xong, y lại giảm thấp thanh âm xuống:

- Lý sư phó, đại quan nhân muốn cậu dùng nhiều tâm tư hơn. Tốt nhất có thể khiến cho Lý nương tử ăn vui vẻ.

- Sư Sư cô nương không vui à?

Lý Kỳ kinh ngạc.

Tả Bá Thanh ho nhẹ một tiếng, lắc đầu đáp:

- Ta cũng không nói vậy.

Mịa, chơi trò này với ta?

Lý Kỳ nhíu mày nhìn y, lập tức bừng tỉnh đại ngộ. Nhất định là Hoàng thượng và Lý Sư Sư giận nhau. Tuy nhiên điều này cũng khó trách. Người khác nuôi tình nhân, ngươi cũng nuôi tình nhân, nhưng người khác đều là vứt bỏ thê tử chạy tới chỗ tình nhân để ở. Mà ngươi thì một tháng khó khăn lắm mới tới một lần. Nếu ta là nữ nhân, ta cũng không vui vẻ gì. Mặt mũi tràn đầy bát quái hỏi:

- Đúng rồi, đại quan nhân có qua đêm ở đó không?

Tả Bá Thanh e ngại đáp:

- Ta cũng không biết, cậu hỏi cái này làm gì?

Lý Kỳ cười hắc hắc:

- Tiểu đệ chỉ muốn nói cho đại quan nhân, sức khỏe của Sư Sư cô nương không được tốt lắm, không nên sinh hoạt vợ chồng.

Người này đúng thật là tài cao lớn mật, dám quản cả việc sinh hoạt cá nhân của Hoàng thượng. Tả Bá Thanh không dám bàn luận cái đề tài này, vội nói:

- Việc này cậu đừng quan tâm. Đại quan nhân có tính toán của ngài ấy. Cậu nên tranh thủ thời gian suy nghĩ xem tí nữa làm món gì còn hơn.

Có cần phải sốt ruột như vậy không?

Trong lòng Lý Kỳ hơi thất vọng, nhíu mày suy tư.

Tả Bá Thanh đứng một bên, không dám quấy rầy hắn.

Nghĩ một lát, hai mắt Lý Kỳ sáng ngời, nói:

- Có rồi.

Nhanh như vậy?

Tả Bá Thanh hỏi:

- Cậu tính toán làm món gì?

Lý Kỳ cười thần bí:

- Đợi tí nữa Tả đại ca sẽ biết.

Tả Bá Thanh cười ngượng ngùng, hỏi:

- Có cần ta tránh ra ngoài không?

Dối trá! Nếu ngươi muốn tránh ra ngoài, thì còn hỏi ta làm gì?

Lý Kỳ âm thầm khinh bỉ cách làm người của Tả Bá Thanh, nhưng ngoài miệng lại cười nói:

- Chỉ là một món ăn thôi mà, có gì phải dấu. Hơn nữa nếu có thể được Tả đại ca chỉ điểm, vậy thì không thể tốt hơn.

- Lý sư phó đừng đề cao ta, ta làm có bản lĩnh chỉ điểm cậu.

Tả Bá Thanh cười ha hả, xem bộ dáng có vẻ không có ý định đi.

Lý Kỳ đi tới bếp, phân phó:

- Lục Tử, các ngươi lập tức chuẩn bị cho ta một con cá hoa quế và một con gà mái…

Ngô Tiểu Lục vừa nghe, liền biết Lý Kỳ sắp trổ tài làm món ăn mới, vội vàng đi ra ngoài lấy nguyên liệu.

Tả Bá Thanh mỉm cười nói:

- Vài người đồ đệ này của cậu thật chịu khó.

Lý Kỳ lắc đầu thở dài:

- Bọn họ chịu khó lúc này thôi. Bình thường như đại gia vậy, sai gì cũng lù đù.

Chỉ sau chốc lát, mấy người Ngô Tiểu Lục đã mang đủ nguyên liệu tới.

Nguyên liệu đã đủ, Lý Kỳ bắt đầu dùng dao. Trù si Tả Bá Thanh thì đứng một bên quan sát.

Đầu tiên Lý Kỳ mổ bụng gà, lấy nội tạng bên trong rồi bỏ vào nước sôi. Dùng nước sôi để khử đi mùi hôi.

Tả Bá Thanh thấy vậy, còn tưởng rằng Lý Kỳ còn nhiều trò khác, trong lòng hết sức tò mò.

Nhưng ai ngờ Lý Kỳ chỉ đun để lấy mỡ gà. Tuy nhiên đừng xem thường việc lấy mỡ gà này. Nếu không có kinh nghiệm nấu nướng hai, ba năm, cho dù ngươi nói cho hắn biết phương pháp, hắn cũng không thể nấu được mỡ gà thượng đẳng. Việc nấu mỡ gà yêu cầu kỹ thuật khống chế hỏa hầu rất cao. Chỉ cần lửa quá to hay nhỏ, sẽ ảnh hưởng rất lớn tới hương vị.

Nấu xong mỡ gà, Lý Kỳ lại điều chế gia vị cùng nước tương. Tiếp theo là bỏ gia vị và tinh bột vào nước luộc thịt. Còn cá và gà, hắn cơ hồ không đụng vào.

Đợi chuẩn bị xong hết phối liệu, Lý Kỳ cạo vẩy, lọc xương cá. Lấy ức gà, bỏ phần da, rửa sạch. Cắt hai loại thịt thành những miếng mỏng, rồi chia ra để vào hai cái bát. Bỏ thêm vào rượu và gia vị. Lại phân biệt bỏ vào trứng gà, bột đậu.

Tiếp theo là xử lý giá đỗ rồi cắt thành từng đoạn.

Tiếp theo là dùng hơi nước đun chín hai loại thịt. Khi thịt chín thì dùng cái nhíp bắt đầu tạo hình.

Tả Bá Thanh và mấy người Ngô Tiểu Lục nhìn mà không hiểu hắn định làm cái gì.

Qua hồi lâu, một con Phượng Hoàng đã đứng thẳng trong mâm.

Tả Bá Thanh nhìn mà sợ hãi than liên tục. Không khỏi mở miệng khen;

- Tài năng của Lý sư phó quả thật là xảo đoạt thiên công. Tả mỗ mặc cảm.

- Tả đại ca quá khiêm nhượng, ta đây chỉ là múa rìu qua mắt thợ thôi.

Lý Kỳ mỉm cười. Những điều này chỉ là những kiến thức cơ bản. Vừa nãy là dùng thịt gà tạo hình Phượng. Hiện tại dùng thịt cá để tạo hình Long.

Lại qua một lúc lâu, một con Du Long dần đần hiện hình, quay quanh con Phượng Hoàng kia.

Điều này vẫn chưa xong. Lý Kỳ còn đun một lớp dầu thực vật cùng với gia vị, rồi dội trực tiếp xuống đầu con Phượng Hoàng. Chỉ thấy dầu chảy từ Phượng Hoàng rồi xuống con Du Long, tạo nên một lớp dầu váng óng ả ở bên ngoài, trông rất là đẹp.

Xong phần chính, Lý Kỳ dùng rau củ, hoa quả trang trí xung quanh.

Tả Bá Thanh choáng váng, thẫn thờ nhìn cái mâm, thật không biết nên hình dung như thế nào.

Mà Ngô Tiểu Lục thì nước miếng đã chảy đầy đất.

Làm xong món này, Lý Kỳ lại chuẩn bị thêm vài món. Sau đó cùng Tả Bá Thanh tranh thủ thời gian mang theo thức ăn và rượu tới tòa nhà của Lý Sư Sư.

Giờ đây, Tống Huy Tông đang cùng Lý Sư Sư đánh mạt trượt. Nhưng trên mặt Lý Sư Sư không lộ ra nụ cười thường thấy. Ngược lại Tống Huy Tông đánh rất hào hứng.

- Tiểu dân Lý Kỳ tham kiến Hoàng thượng.

- Tả Bá Thanh tham kiến Hoàng thượng.

- Đứng lên đi.

Tống Huy Tông ngửi ngửi, nói:

- Ủa, thơm quá, Lý Kỳ hôm nay ngươi chuẩn bị món gì vậy.

Lý Kỳ hành lễ đáp:

- Hồi bẩm Hoàng thượng, lần này tiểu dân chuẩn bị món ăn có tên là ‘Long Phượng Nhu Tình’.

- ‘Long Phượng Nhu Tình’?

Tống Huy Tông sững sờ, lập tức phản ứng, liếc nhìn Lý Sư Sư, cười ha hả nói:

- Cái tên hay lắm, mau mau mang tới cho trẫm nhìn xem.

Nói xong, y và Lý Sư Sư không thể chờ đợi được rời khỏi bàn mạt trượt, đi tới một bàn tròn bên cạnh ngồi xuống.

Đám nha hoàn vội vàng bưng món ăn lên.

Món ăn thứ nhất vẫn là súp dê. Tống Huy Tông ngửi ngửi, hơi gật đầu, ánh mắt lại đặt ở mâm khác.

Khi nha hoàn mở cái lồng đậy ra, nhất thời kim quang bắn ra bốn phía, Tống Huy Tông và Lý Sư Sư đều hít một hơi, trợn mắt há mồm. Đây đâu phải là món ăn, rõ ràng là một tác phẩm nghệ thuật a.

- Lý sư phó, đây…đây là ‘Long Phượng Nhu Tình’?

Lý Sư Sư run giọng hỏi.

Lý Kỳ gật đầu:

- Đúng vậy.

- Không thể tưởng được, đúng là không thể tưởng được.

Tống Huy Tông lắc đầu khen:

- Lý Kỳ, tài nấu nướng của ngươi đã đến mức đăng phong tạo cực rồi.

Lý Kỳ không kiêu ngạo không siểm nịnh nói:

- Hoàng thượng quá khen.

Lý Sư Sư bỗng nhướn mày:

- Lý sư phó, ngươi cũng thật quá bất công.

Tống Huy Tông nhướn mày, quăng ánh mắt hỏi thăm về phía Lý Sư Sư.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 9 lượt.

Mặt trái của xã hội phát triển ngày nay là cuộc sống hiện đại luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như an quang dai su, tu mau keo tre Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và ý nghĩa để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập mỗi ngày của quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status