Bắc Tống phong lưu

Chương 641-2: Dã thú đối đầu ngụy quân tử (2)


: Dã thú đối đầu ngụy quân tử (2)

Những người còn lại đều chạy tới chúc mừng.

Còn phía bên Thái Uý phủ sau khi bị dẫn hai bàn thì lập tức bị giảm sĩ khí.

Bây giờ đến lượt Cao Cầu đứng ngồi không yên, đứng dậy, đi lên phía trước. Ông ta làm ra vẻ mặt chỉ tiếc là không thể tự mình xuống sân đá. Cũng phải biết rằng nhờ vào môn đá cầu này thì ông ta mới leo lên được vị trí này.Hơn nữa đội Thái Uý Phủ đá cầu đều được người trong kinh thành khen đá hay. Thế mà hôm nay mới đá trận đầu tiên đã thành ra như vậy. Nên bảo ông ta làm sao có thể không nóng nảy cho được.

Hồng Thiên Cửu chạy tới, buồn bực nói: - Ca Ca, ngươi sao vậy? Sao lại để Tống Ngọc Thần cướp bóng được chứ, hay là tối qua lại hành sự quá sức?

Chu Hoa gãi đầu nói: - Không đúng, cứ cho là Nha Nội hành sự quá sức thì cũng không thể nào bị tên điểu nhân Tống Ngọc Thần cướp bóng được. Hay là do Phong Nương Tử đến khiến Nha Nội căng thẳng?

Hồng Thiên Cửu gật gật đầu nói: - Đúng đúng đúng, Tam Lang, ngươi nói cũng có lý đấy.

Cao Nha Nội bị hai người bọn họ nói sắp khóc đến nơi rồi, các người an ủi như vậy sao? Y hung hăng nói: - Hai người các ngươi đừng cái nhau nữa, ta buồn sắp chết rồi đây, mẹ nó chứ, cái tên Tống Ngọc Thần khốn kiếp nhà ngươi, Nha Nội ta sẽ không để người yên đâu.

Tiếp theo vẫn là phía Thái Uý Phủ giao bóng. Hồng Thiên Cửu sợ Cao Nha Nội làm chuyện sằng bậy thế là y khống chế bóng ra phía sau sân rồi chuyền cho Chu Hoa. Còn mình thì lại chạy lên phía trước sân.

Hiện giờ Chu Hoa cũng đang nén ấm ức lại, cắn chặt răng, mặt đỏ phừng phừng, chắm đầu chạy đến đầu sân. Nhưng khi y vừa chạy đến giữa sân, thì lại ngây người ra. Thì ra là bên Tống Ngọc Thần đã lui toàn bộ về nửa sân sau, bày Thiết Dũng Trận.

Hồng Thiên Cử và Cao Nha Nội lập tức bị kèm chặt. Rõ ràng, bọn Tống Ngọc Thần biết thực lực của mình không bằng đối phương. Dẫn trước hai bàn chẳng qua đều là do sai lầm của đối phương.Vì thế nên hiện giờ đang áp dụng chiến thuật phòng thủ chặt chẽ.Đây cũng là chiến thuật tốt nhất mà bọn họ sớm đề ra.

Hồng Thiên Cửu trong lòng sốt sắng, ra sức chạy bỏ cầu thủ phòng ngự đối phương, reo lên: - Tam Lang, bên này.

Chu Hoa vội vàng chuyền bóng sang cho y.

Hồng Thiên Cửu vừa mới khống chế được bóng thì lập tức đã có hai cầu thủ bên kia vây lấy tranh bóng. Cho dù kỹ thuật cầm bóng của Hồng Thiên Cửu rất tốt nhưng cũng khó có thể đột phá loại bỏ hai cầu thủ phòng ngự của đối phương. Nhưng hắn lại khá sùng bái chủ nghĩa anh hùng, sống chết cũng phải xông vào. Và rất mau sau đó, bóng cũng bị người khác cướp mất.Vậy là hai bên bắt đầu đá theo kiểu, ngươi tranh ta đoạt trên sân.

Tuy rằng các cầu thủ của Thái úy Phủ kỹ thuật cao hơn một bậc. Nhưng bọn họ đều rất nóng vội, nên thực lực đã bị giảm đi rất nhiều. Hơn nữa đối phương lại áp dụng chiến thuật Thiết Dũng Trận, khiến cho bọn họ mãi vẫn chưa ghi được bàn nào.

Vậy là, thời gian cứ thế từng phút từng giây trôi qua.

Bịch bịch bịch.

Hồi chiêng trống báo hiệu hiệp một kết thúc vang lên.

Tỷ số là 2 - 0Hiệp một vừa diễn ra thực sự là một sự xỉ nhục với Cao Cầu.Nếu không phải vì còn đang ngồi cùng vài vị đồng sự, thì có lẽ ông ta đã sớm xông đến phòng nghỉ, nơi mà Cao Nha Nội còn đang nằm bẹp dí ở đó vì đau nhức.

Lý Kỳ lắc đầu thở dài, lẩm bẩm: - Xem ra bất kể làm việc gì thì cũng phải dùng đến đầu óc, dã thú thì cuối cùng cũng chẳng thế nào đấu lại với ngụy quân tử.

Phong Nghi Nô cười nói: - Ý ngươi là Cao Nha Nội không có đầu óc? Hay là đang nói Tống Ngọc Thần là ngụy quân tử.

Chết tiệt! sắp không chịu nổi nữa rồi. Lý Kỳ thốt lên phủ nhận: - Đó là côcô nói nhé, không phải ta nói. Ý ta muốn nói là bóng đá cũng là một môn thể thao rất cần phải biết vận dụng đầu óc. Còn cái ngụy quân tử ta đâu có chỉ mặt điểm danh, sao ta vừa mới nói đến ngụy quân tử, côcô đã nghĩ ngay ra Tống Ngọc Thần được?

Phong Nghi Nô hừ một tiếng, nói: - Ngụy quân tử cũng tốt hơn ngươi, ngươi chính là đoàn thiên đức.

Con Mẹ! dám lấy Đoàn Thiên Đức ra so với ta. Lý Kỳ giận dữ nói: - Còn côCô chính là Thiết Thi Mai Siêu Phong.

Phong Nghi Nô lạnh lùng nói: - Ý ta muốn nói là, ngươi sẽ là người đầu tiên để ta luyện Cửu Âm Bạch Cốt Trảo.Lý Kỳ theo bản năng che đầu lại, nói: - Oa! Cô thâm độc quá đi.

- Độc hơn cũng có.

- Cô cô cô chính là Bao Tích Nhược

Phong Nghi Nô theo bản năng nói: - Ngươi chính là vương gia nước kim. Nhưng vừa nói xong thì nànglập tức ý thức được mình nói hớ, khuôn mặt đỏ ửng, khẽ gắt một hơi, nói: - Vô lại!

Từ Bà Tích vừa nghe loáng thoáng được điều gì mới tò mò hỏi:- Hai người nói chuyện gì vậy? Cái gì mà Đoàn Thiên Đức? Cái gì mà Mai Siêu Phong

Lý Kỳ ha hả nói: - À, ta khen ánh mắt của cô ấy đẹp như Mai Siêu Phong.

Phong Nghi Nô cũng không chịu kém, cười lạnh nói: - Ta khen lòng dạ hắn cũng thiện lương nhân từ giống như Đoàn Thiên Đức.

- A!

Từ Bà Tích chả hiểu gì, nhìn hai người.

Lúc này,Mã Kiều đột nhiên đi đến, nói nhỏ vào tai Lý Kỳ nói:- Phó soái, Lục Thiên tới tìm ngài.

Grừ..Tìm ta làm gì? Ta chả phải cha y. Lý Kỳ thầm mắng một câu, rồi quay sang cười nói với Từ Bà Tích: - Từ Hành thủ, ta vào nhà vệ sinh chút nhé.

Ra đến phòng thượng khác, Lý Kỳ thấy Lục Thiên vẻ mặt lo lắng chạy đến, vội nói: - Không cần nói nữa, ta biết rồi, chúng ta đi thôi.

Ba người tới phòng nghỉ của Thái Uý Phủ.

Vừa mới vào cửa, Hồng Thiên Cử liền chạy ra chào, sốt sắng nói: - Lý đại ca, lần này ngươi phải giúp bọn ta thôi.Chu Hoa dụi mắt nói: - Đúng đó, Lý đại ca, việc này đều tại ngươi mà ra đấy, ngươi phải chịu trách nhiệm.

Lý Kỳ buồn bực nói: - Xin hỏi chuyện này thì có liên quan gì tới ta?

Chu Hoa nói: - Đương nhiên là có liên quan rồi.Bọn Tống Ngọc Thần đã dùng chiêu Thị Vệ Mã để đối phó với bọn ta, ngươi đương nhiên phải chịu trách nhiệm rồi.

Thực ra, lời hắn nói cũng không sai. Bọn Tống Ngọc Thần thực sự đã vận dụng chiến thuật thị vệ mã mới có thể thắng được tiên cơ.Lý Kỳ chỉ vào Chu Hoa giáo huấn: - Này béo, ngươi nói chuyện nên chú ý chút, chiến thuật Thị Vệ Mã của chúng ta luôn quang minh lỗi lạc, người đừng đem cái thứ chiến thuật của Tống NgọcThần ra để sỉ nhục Thị Vệ Mã.

Cao Nha Nội không nhịn được nói: - Nói nhiều như vậy làm chi, bọn ta cũng đầu cầu xin quá nhiều. Lý Kỳ ngươi mau dạy bọn ta vài chiêu để đá gãy cẳng chúng nó là được rồi.

Chết tiệt! Thế này mà gọi là không cầu xin quá nhiều sau? Lý Kỳ sợ hãi, lắc đầu nói: - Ta là người chính trực không biết cái thứ này.

Hông Thiên Cửu không vui nói:- Đại ca, ngươi giúp bọn ta một chút đi, chúng ta dù sao cũng đã từng nhau đi Tê Phượng lầu mà..hô hô hô.

Gừ...tên tiểu tử này thật sự ngày càng thông minh.Lý Kỳ sắc mặt căng thẳng, vội vàng che miệng hắn lại, ngoài việc ha hả nói: - Xử lý công việc, xử lý công việc

Cao Nha Nội khó chịu nói: - Làm việc cái quái gì.Bây giờ chúng ta đang nói đá cầu, chỉ cần hôm nay có thể thắng, tối nay ta sẽ mời người đến đó là được chứ gì.

- Ai muốn đi thì đi, chứ ngươi đừng tính ta vào đó. Lý Kỳ trừng mắt liếc nhìn Cao Nha Nội một cái, lại thở dài: - Không phải ta nói với các ngươi, các ngươi lăn lộn với ta bao lâu vậy mà tại sao đến bốn chữ quang minh lỗi lạc các ngươi cũng không học được vậy, ta thật sự rất thất vọng đấy.

- Quang minh lỗi lạc?

Hồng Thiên Cửu mắt tròn mặt dẹt nhìn Lý Kỳ.

Cao Nha Nội còn mờ mịt hơn mới hỏi: - Thế cái này thì có liên quan gì đến ngươi

- Coi như ta chưa tới.

Lý Kỳ nói xong quay đầu bước đi.Hồng Thiên Cửu khẩn trương giữ chặt hắn. Cười nịnh nói: - Ai ai ai, Lý đại ca, ngươi đừng nóng giận nha. Chúng ta không hiểu, ngươi hãy nói cho chúng ta biết về cái quang minh lỗi lạc thế nào đi.

Lý Kỳ làm kiêu một hồi, mới ra vẻ miễn cưỡng nói: - Các người đã có lòng muốn học thì ta tay cũng sẽ nó cho các ngươi biết. Bọn họ chơi tiểu xảo với các ngươi, các ngươi cũng chơi tiểu xảo với bọn chúng. Muốn đá bọn chúng thì cứ đá, muốn đánh thì cũng vậy. Chẳng phải các ngươi lúc nào cũng làm vậy sao? Sao giờ đầu óc lại ngu dốt vậy.

Cao Nha Nội kinh ngạc nói: - Ý ngươi là cứ trực tiếp mà dùng chân đá bọn chúng?

- Đương nhiên không phải thế. Tác phong tay không tấc sắt nào có giống Cao Nha Nội ngươi, các ngươi có thể sử dụng vũ khí mà.

- Vũ khí? chẳng lẽ mang vũ khí vào sao?

- Ta cũng muốn, nhưng các ngươi dám không?

- Không dám

Cái này thì không nhất định Lý Kỳ xoa xoa cằm nói: - Kỳ thực vũ khí vẫn luôn ở dưới chân.

- Dưới chânMọi người đều cúi đầu xuống nhìn.

Hồng Thiên Cửu bỗng nhảy lên, nói: - Ta biết rồi, ta biết rồi, Lý Đại ca, cái ngươi nói chẳng lẽ là bóng?

- Ta không có gì để nói. Lý Kỳ dang tay ra, nói: - Nhưng ta cho rằng trong thi đấu và đá bóng thì một vài cái tiếp xúc thân mật cũng là bình thường. Nhưng sự khác biệt giữa vô tình và cố ý thì lại rất lớn đấy.

Hồng Thiên Cửu đảo mắt, ha hả nói: - Hiểu rồi, hiểu rồi

Lý Kỳ cười, lại nói:- Các ngươi đã từng nghe qua "Va chạm hợp lý" chưa?

- Chưa

Mọi người đều lắc đầu.

Lý Kỳ nói: - Nói cách khác, khi bóng đang ở trên không không ai khống chế. Thì cầu thủ hai bên nếu như vì quyết liệt tranh bóng mà xảy ra va chạm kịch liệt, đây chính là thuộc loại va chạm hợp lý. Bởi vậy có thể dẫn đến rất nhiều thứ, ví dụ như khi Tiểu Cửu bị người khác giáp công, khi ấy khó tránh khỏi va chạm thân thể, chẳng mai trong lúc va chạm không cẩn thận, đầu gối hoặc khuỷu tay thúc vào một chỗ nào đó của đối phương. Trong tình huống này cũng tính là phạm quy, nhưng tuyệt đối không phải là phạm quy thông thường. Chỉ cần các ngươi luôn luôn tự nói với bản thân mình, là các ngươi chỉ cướp bóng thôi, chứ không phải là chơi tiểu xảo với người, thế thì, tất cả đều thuộc vào phạm vi cho phép. Còn người trong tình huống này, nếu chẳng may làm đối thương bị thương thì cũng chỉ là vô ý. Điều này khác xa hoàn toàn so với cố ý làm người khác bị thương, trọng tài cũng có thể sẽ tin các ngươi.

- Chạm bóng không chạm người.

Mọi người đều trầm ngâm không nói,ai cũng làm ra điều bộ đang suy nghĩ.Nhưng trong mắt thì đều lóe lên thứ ánh mắt tà ác.

Hồng Thiên Cửu đột nhiên nói: - Lý đại ca, nhưng bọn họ chỉ thủ chứ không tấn công, thế thì vô liêm sỉ quá.

Lý Kỳ lại nói:- Đây là chiến thuật, chẳng có gì là vô liêm sỉ để phải xấu hổ cả.Có câu là "gặp nhau trong ngõ hẹp, kẻ nào dũng cảm kẻ đấy thắng". Các ngươi muốn phá Thiết Dũng Trận của đối phương, trước tiên các ngươi phải dọa cho chúng sợ đã, làm bọn chúng cảm thấy lo sợ trong lòng.Chỉ có như vậy mới có được thắng lợi.Các ngươi đừng có sợ phạm quy, đặc biệt là Nha Nội ngươi, đừng có vì một lần bị phạm quy nghiêm trọng là sợ thụt cả đuôi lại. Các ngươi phải lấy quyết tâm coi nhẹ cái chết ra, đánh chết chúng cho ta, à không phải là chết trong vinh quang. Đối phương nói cho cùng cũng chỉ là đám thư sinh trói gà không chặt mà thôi, đầu óc thì khôn hơn một chút chứ thủ đoạn thì sao bì với các ngươi được.

Hồng Thiên Cửu và Lý Kỳ đã "vào sinh ra tử" với nhau lâu nhất, nên lãnh ngộ rất nhanh.Hắn gật đầu nói: - Hê Hê, đại ca, ngươi lại dạy bọn ta một vài chiêu va chạm hợp lý đi.Chu Hoa cười ha hả nói: - Đúng đúng đúng...làm thế nào mà xé quần xé áo,dẫn lên giày, thúc cùi trỏ hợp lý ý.

Lý Kỳ phẫn nội quát: - Tên mập, Tiểu Cửu kia, các ngươi vừa nói là có ý gì? mấy cái động tác bẩn thỉu đấy ta không dạy, các ngươi thích học thì đi tìm Mã Kiều đi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 9 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status