Bắc Tống phong lưu

Chương 786-1: Chuyện bí mật (1)


Quân hôn này cười quỷ dị như vậy chứ, không, hẳn là mờ ám như vậy.

Trong lòng Lý Kỳ căng chẳng ngơ ngác nhìn Phong Nghi Nô, sau đó hai người cùng hừ lên một tiếng, lại cùng hỏi:

- Chuyện gì thế?

- Hai người các ngươi quả là ăn ý, như vậy là tốt rồi, như vậy là tốt rồi.

Tống Huy Tông cười ha hả, vuốt râu nói:

- Là như vậy, lần này đại quân trở về, trong tiệc ăn mừng ngoài các món ngon ra, không thể thiếu vũ khúc được. Hai người các ngươi lần trước đã cắt bớt bài nhảy đó ở phủ Thái sư, ta vẫn còn nhớ rất rõ. Cho nên, muốn để các ngươi nhảy thêm lần nữa, đúng lúc Đồng Thái úy và Lương Tuyên phủ sứ đều chưa được mở mang tầm mắt, vũ đạo này cũng có thể khiến họ mở mang tầm mắt rồi.

Kỳ thực Lý Kỳ không biết, lần trước trong lúc vô ý vũ đạo Hoa Nhĩ Tư đó của hắn và Phong Nghi Nô đã khiến trong lòng Tống Huy Tông càng thêm thú vị. Tống Huy Tông chọn thần tử tài năng là thứ yếu, quan trọng là dung mạo, khí chất và khả năng nghệ thuật. Ba yếu tố này là quan trọng nhất. Cũng như Vương Phủ, Lý Bang Ngạn, Thái Kinh, thời trẻ ai chẳng phải là trai đẹp hàng đầu? Ngay cả tên thái giám Đồng Quán đó cũng chẳng kém cỏi gì. Nếu Lý Kỳ giống như Thái Mẫn Đức, thì dù đồ ăn của hắn có ngon thế nào đi nữa, e là Tống Huy Tông cũng không thể xem trọng hắn như vậy.

Hoàng đế kiểu gì, bên cạnh chính là thần tử thế nào chứ? Thái Kinh, Vương Phủ, Đồng Quán ai chẳng có bản lĩnh. Nhưng họ đều hiểu, ngươi dùng bản lĩnh thực sự không có tác dụng, phải được Hoàng thượng yêu quý, nếu không ngươi chắc chắn sẽ bị kẻ khác dẫm dưới chân. Cho nên, tất cả đám người Thái Kinh đều về hùa với Tống Huy Tông. Đương nhiên, Lý Kỳ cũng như vậy.

- A!

- Không được!

Ba giọng nói cùng vang lên.

Lý Kỳ nhất quyết không đồng ý. Hắn còn đang hậm hực với Phong Nghi Nô là một nguyên nhân. Nguyên nhân khác nữa chính là hắn cũng thực sự chẳng muốn nhảy nhót gì, quá mệt mỏi.

Phong Nghi Nô chỉ kêu lên một tiếng theo phản xạ, kỳ thực nếu cho nàng cơ hội lựa chọn, nàng cũng không thể đi. Bởi vì nàng không dễ dàng gì mới thoát ra khỏi vòng tròn này. Nhưng lại thấy Lý Kỳ kiên quyết phản đối như vậy, không khỏi nhíu mày, cúi đầu không nói.

Hai người này đều có phản ứng, đó là điều đương nhiên. Nhưng, Cao Nha Nội cũng vội reo lên, điều này khiến người ta có cảm giác có chút khó tin. Tống Huy Tông vừa bực mình vừa buồn cười nói:

- Khang Nhi, sao ngươi lại nói không được?

Cao Nha Nội a lên một tiếng, gãi đầu nói:

- Cháu cảm thấy bước nhảy của Lý Kỳ như vậy không bằng cháu. Để Lý Kỳ nhảy, chi bằng để cháu nhảy đi.

Điều này tuyệt đối là cử chỉ tự đề cử mình vô sỉ nhất.

Bước nhảy của ta không hay lắm ư? Ngươi tốt hơn ta chỗ nào? Lý Kỳ tức giận ngay nói chuyện cũng không thèm nói gì.

Tống Huy Tông buồn bực nói:

- Ngươi đi?

Cao Nha Nội cười ha hả nói:

- Nếu Triệu thúc thúc đồng ý, cháu bằng lòng nhảy chung với Phong Nương Tử một khúc, tăng thêm hưng phấn cho Triệu thúc thúc.

Nếu Cầu ca ở đây, sớm đã bị một cái bạt tai rồi.

Lý Sư Sư không khỏi liếc nhìn Phong Nghi Nô. Trong lòng nàng nghĩ nếu Phong Nghi Nô không đồng ý thì mình sẽ giúp nàng nói với Tống Huy Tông vài câu. Nhưng Phong Nghi Nô căn bản đã nhìn nàng rồi, cúi đầu tỏ vẻ không có. Nàng không chỉ có chút buồn bực, trước tiên chỉ có thể giải quyết cái bao cỏ Cao Nha Nội này, mỉm cười nói:

- Nha Nội, ta thấy ngươi không thích hợp nhảy với Phong muội muội. Bởi vì như vậy sẽ làm tổn hại tới uy danh của Nha Nội.

Cao Nha Nội kinh ngạc nói:

- Lời này là có ý gì? Điệu nhảy của ta hay hơn Lý Kỳ rất nhiều mà. Dù Phong Nghi Nô có nhảy sai, ta cũng có thể bù lại được mà.

Lý Kỳ nghiến chặt răng lại cười nói:

- Nha Nội, ngươi có phải vẫn còn đang chìm trong khoác lác, không thể tự kiềm chế được.

Cao Nha Nội hừ lên một tiếng:

- Ngươi đừng ấm ức, nếu không chúng ta thi thử xem thế nào?

Thi cái đầu ngươi. Lý Kỳ lắc đầu không nói.

Đây đúng là một kẻ dở hơi. Lý Sư Sư phì cười lắc đầu, nói:

- Kỳ thực ta nói không phải là kỹ thuật nhảy, mà là dáng người. Ta cũng có nhảy qua điệu nhảy này, thấy cần phải có chiều cao mới phối hợp tốt được. Nha Nội ngươi tương đương với Phong muội muội, nhìn dáng người ngươi hơi thấp, khí chất cũng không tương xứng. Như vậy, khi kết hợp với nhau sẽ tạo thành lợn lành chữa thành lợn què.

Lý Sư Sư này quả nhiên là có nghề, biết lừa chuyên nghiệp. Lý Kỳ thầm gật đầu, nếu để Cao Nha Nội và Phong Nghi Nô đi nhảy, quả đúng là chị dắt em đi, chẳng có chút mỹ cảm nào.

Cao Nha Nội cũng không phải loại mặt dày. Y căn bản chẳng để ý gì tới thể diện, vô sỉ nói:

- Đó không phải rất tốt sao? Cũng là một cao một thấp mà.

Lý Sư Sư đau đầu nói:

- Nhưng bản thân điệu nhảy này có phân chia nam nữ.

Hồng Thiên Cửu phụ họa theo:

- Nhưng Phong Nghi Nô cao như vậy, muốn tìm một người đàn ông phối hợp cũng rất khó.

Cao Nha Nội gật đầu nói:

- Đúng đấy, đúng đấy.

Lời này không sai chút nào, dáng người Phong Nghi Nô cao 1,7m, vào thời xưa phụ nữ như vậy được xem là nổi tiếng đấy. Những người phụ nữ mà Lý Kỳ đã từng gặp, e là chỉ có Triệu Tinh Yến, Da Luật Cốt Dục có thể sánh được.

Nói tới đây, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về Lý Kỳ. Quả thực, dù là xét về tuổi tác, hay khí chất, chiều cao thì Lý Kỳ phối hợp với Phong Nghi Nô là hợp lý nhất.

Tống Huy Tông cũng chưa từng nghĩ tới chuyện để Cao Nha Nội đi, liền nói:

- Khang Nhi, ngươi đừng gây chuyện ở đây nữa. Lý Kỳ hay là ngươi đi.

Mẹ kiếp! Quay đi quay lại, sao lại quay về mình? Mình còn chưa nói câu nào mà! Lý Kỳ khó xử nói:

- Đại quan nhân, thần còn phải nấu ăn. Người quên là trước đó không lâu người đã giao cho thần nhiệm vụ này sao?

Tống Huy Tông cười nói:

- Chuyện này ngươi yên tâm, đương nhiên là sau khi ăn xong sẽ thưởng thức điệu nhảy của các ngươi rồi.

Thưởng thức cái con em ngươi ấy. Lý Kỳ buồn bực nói:

- Nhưng làm món vô tướng hôm đó tốn rất nhiều công sức. Thần sợ tới khi đó lực bất tòng tâm. Hay là thế này đi, tìm một người phụ nữ khác nhảy cùng với Phong Nghi Nô.

Tống Huy Tông bắt đầu có chút không vui, nói:

- Điệu nhảy này nữ kết hợp với nữ ta cũng chưa từng thấy bao giờ, cảm giác không có nam nữ kết hợp thì nhảy không hay. Dù bây giờ trong cung cũng có vũ sư chuyên nhảy rồi, dù là nam nữ kết hợp nhưng so với ngươi và Phong Nương Tử vẫn còn kém xa.

Lý Kỳ khó xử nói:

- Nhưng tốt xấu gì bây giờ thần cũng là quan tam phẩm rồi, có lẽ không hay cho lắm.

Vương Phủ cười ha hả nói:

- Ngại gì chứ? Điệu nhảy này thi từ nổi tiếng, ta và đại công tử của Công Tướng thời trẻ cũng đã từng nhảy rồi.

Lời này của lão rất đúng, Tống Huy Tông có lẽ là Hoàng đế nghệ thuật đấy. Ngươi làm thần tử bên cạnh ông ta, nếu không có chút nghệ thuật nào thì sao có thể làm được? Về chuyện này, trong sử sách cũng đã có ghi chép lại, nói Tống Huy Tông thiết yến trong cung, Vương Phủ và Thái Du hóa trang làm thằng hề trà trộn vào bên rtong và nhảy với nhau, liền được ân sủng. Sau đó bị Tống Huy Tông phát hiện, không những không trách bọn họ mà ngược lại còn biểu dương họ. Chỉ có thể nói Tống Huy Tông là một vị Hoàng đế hiếm thấy vô cùng.

Hơn nữa, đàn ông nhảy múa, ở triều Tống cũng không phải là chuyện gì ly kỳ, giống như những người văn đàn Tô Thức đều nhảy, dù sao ở triều Tống ca hát nhảy múa cũng rất thịnh hành.

Không phải đâu. Con mẹ ngươi không phải đang lừa ta đấy chứ? Ngươi và Thái Du cũng có thể nhảy múa, quá là ác tâm. Lý Kỳ không khỏi run người, còn muốn nói điều gì đó, nhưng lại bị Tống Huy Tông trừng mắt nhìn lại, sau đó nhìn về phía Phong Nghi Nô. Dường như đang nói, được rồi, lý do của ta bây giờ đã hoàn toàn bị bác bỏ rồi, nên ngươi phát huy đi.Nhân dịp Lý Sư Sư ở đây, ngươi cũng nói vài lời dễ nghe đi chứ.

Nhưng Phong Nghi Nô thấy Lý Kỳ đùn đẩy, hơn nữa sắc mặt còn có chút ghê tởm, cũng bị nàng bắt được, còn cho rằng Lý Kỳ là vì muốn nhảy cùng nàng mà cảm thấy bực bội. Một cảm giác bực bội xông lên, nhưng trong đầu lại trống rỗng, đấm tay xuống bàn, không nói gì.

Lý Kỳ thấy Phong Nghi Nô không lên tiếng, càng không biết tình hình thế nào, thầm nhủ, người phụ nữ này quả là kỳ lạ, còn dùng cái lý do này để đuổi mình đi, đến lúc quan trọng thì lại không nói gì. Lại thấy Tống Huy Tông tức giận nhìn hắn, biết là Tống Huy Tông đã tức giận sắp lên tới cực điểm rồi, liền gật đầu nói:

- Được đại quan nhân hậu ái, vậy ta sẽ cống hiến.

Sau khi bàn xong chuyện này, mọi người lại tiếp tục nói khoác uống rượu, tần suất càng ngày càng nhanh, ai nấy đều uống tới choáng váng đầu óc. Mặc dù Lý Kỳ không uống rượu, nhưng loại trà đắng này cũng đã khiến hắn bị say, thậm chí còn ói ra, hầu như lưỡi đã bị mất đi cảm giác, trong lòng rất căm hận.

………

Ban đầu Lý Kỳ treo Vô tướng trên xà của Túy Tiên Cư, đó tuyệt đối không phải là một mánh lới gì. Dù sao hắn cũng đã nói rồi, làm kinh doanh lòng tin cơ bản vẫn là quan trọng. Hắn lại không phải là loại mua bán một lần.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 9 lượt.

Quản trị tài chính giúp nhà quản lý doanh nghiệp và sử dụng tốt nguồn vốn của mình, tránh tình huống bị động về tiền mặt và thâm hụt về nguồn tài chính. Từ đó, nhà quản lý vận hành tốt các hoạt động kinh doanh, từ đó, tối đa hóa lợi nhuận và giá trị của doanh nghiệp. Tất cả những kiến thức, kinh nghiệp quản trị doanh nghiệp, tài chính, kế toán này đều có trên trang dan tai chinh ví dụ như Lãi suất ngân hàng, nhung luat thue co hieu luc tu 1 1 2015 chắc chắn bạn sẽ nhận được những kiến thức rất thực tiễn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status