Bắc Tống phong lưu

Chương 867-2: Bị ngăn cản


Đêm đó, đội ngũ tình báo do 10 người tổ thành xuất phát ngay trong đếm tới huyện Lân Du. Mà đúng buổi trưa hôm sau, Chủng Sư Đạo đã gửi tin tới, nói đã chuẩn bị ổn thỏa rồi. Có Chủng gia quân làm hậu thuẫn, điều này khiến Lý Kỳ yên tâm không ít.

Nhưng, tình hình vẫn đã xảy ra.

Mãi cho tới buổi trưa ngày thứ ba, 10 tên lính trạm giác đó vẫn chưa thấy quay về. Điều này khiến cho Lý Kỳ không biết phải làm sao, đi tới đi lui trong trướng. Tối hôm trước, hắn đã dặn dò, cho những tên thám báo này biết, dù tình hình thế nào, trưa ngày thứ ba nhất định phải quayvề.

- Bộ soái.

Lúc này, Nhạc Phi bỗng chạy vào.

Lý Kỳ liền hỏi:

- Thế nào rồi? Họ quay về chưa?

Nhạc Phi lắc đầu.

Lý Kỳ nghe xong không khỏi nhíu mày.Nhạc Phi do dự nói:

- Mạt tướng mạt tướng .

Lý Kỳ nói:

- Ngươi có chuyện gì cứ nói thẳng đi.

Nhạc Phi cúi đầu nói:

- Mạt tướng sợ là họ đã gặp bất trắc rồi.

Trong giọng nói đầy vẻ bi thương, nên nhớ những người đó đều là lính của y.

Lý Kỳ kỳ thực sớm đã nghĩ tới điểm này, bởi vì mười tên lính thămdò đó đều là hắn huấn luyện ra. Họ biết quân lệnh đại diện cho điều gì, nếu xảy ra chuyện ngoài ý muốn, tuyệt đối không thể xuất hiện thì không được tới. Nhắm mắt lại thở dài, nói:

- Đi gọi đám người Ngưu Cao lại đây.

- Vâng.

Trong trướng, không khí nặng khác thường. Nhạc Phi chờ các tướng lĩnh đều im lặng không nói. Phượng Tường phủ bây giờ giống như Quỷ Môn Quan, bất kỳ ai đi vào cũng giống như viên đá ném xuống biển, có đi không có về, khiến cho người ta cảm thấy sởn tóc gáy.Lý Kỳ bình thản nói:

- Bây giờ không phải là lúc đau buồn. Chức trách của chúng ta là bảo vệ đất nước, không rảnh mà ở đây chậm trễ, nhanh chóng đưa ra đối sách đi.

Nhạc Phi và Ngưu Cao nhìn nhau. Nhạc Phi nói:

- Bộ soái, hiện giờ rất có thể chúng ta đã nằm trong tầm ngắm của quân địch rồi, quyết không thể phân tán được nữa, tránh bị kẻ địch đánh từng người.

- Ừ, ngươi nói cũng có lý.

Lý Kỳ gật đầu, lại nói:- Nhưng như vậy, chúng ta giống như tên mù, không biết được chút tình hình phía trước nào.

Những người còn lại nghe xong đều nghĩ không ra cách nào.

Nhạc Phi liền nói:

- Bộ soái, ta phụng mệnh tiến lên trước điều tra chuyện này. Nếu chỉ vì mười tên thám báo mà lui binh, điều này không thể báo lên Hoàng thượng được. Nhưng, nếu tiếp tục chờ đợi, đó cũng không thể cứu vãn được, ngược lại sẽ giúp có kẻ địch càng bệ vệ hơn. Thậm chí còn khiến cho lòng quân bất ổn, cực kỳ bất lợi cho quân ta. Cho nên, mạt tướng thấy nên lập tức tiến quân, thể hiện rõ khí thế của cấm quân, kết hợp vớitrang bị kiểu mới nhất, thực sự phải đánh, không biết hươu chết về tay ai, còn chưa biết được.

Ngưu Cao đĩnh đạc nói:

- Nhạc tiểu ca nói rất đúng, chúng ta đến đây nhất định phải hiểu được, sao có thể không đánh mà lui, tay không mà quay về?

Lý Kỳ trầm ngâm một hồi, cũng cảm thấy hôm nay chỉ có đường này có thể đi được, đập bàn nói:

- Được, giờ Thìn ngày mai, nếu 10 tên thám báo đó vẫn không có tin tức gì, chúng ta lập tức tiến về phía huyện Lân Du.Ngày hôm sau, giờ thìn vừa tới, nhưng 10 tên thám báo đó vẫn không có bất kỳ tin tức gì. Lý Kỳ liền truyền lệnh, tiến quân vào huyện Lân Du. Trên đường đi, cũng gặp một số người đi đường, nhưng đều hỏi gì cũng không biết. Điều này khiến cho Lý Kỳ buồn rầu. Đi được nửa ngày, đại quân cuối cùng đã tới được gần huyện Lân Du, xung quanh là một màn tĩnh lặng, trên đường hầu như không nhìn thấy bóng người.

Ánh mắt Lý Kỳ nhìn sang bên trái, nói:

- Hôm nay chính là thời tiết xuân canh. Nhưng ngoài ruộng không có người trồng trọt, điều này quả thực quá kỳ lạ. Nhạc Phi, ngươi lập tức truyền lệnh, giảm tốc độ xuống, để các tướng sỹ đề phòng tốt hơn.- Tuân lệnh.

Mã Kiều bỗng thúc ngựa lên trước, đầu hướng về phía trước, nói nhỏ:

- Bộ soái, rừng cây trước mặt hình như có người.

Lý Kỳ kinh hãi, đưa mắt nhìn xung quanh, chỉ thấy cách đó không xa có một rừng cây rậm rạp, nói:

- Ngươi nhìn kỹ chưa?

Tửu Quỷ ngáp nói:

- Tiểu Kiều người ta từ nhỏ đã lớn lên trong núi sâu, chút thị lực nàycũng có, hơn nữa ta vừa rồi cũng đã nhìn thấy bóng người lay động.




Lý Kỳ thấy thông tin này không đáng nghi ngờ, liền nói:

- Ngưu Cao, ngươi lập tức sai người tới phía trước thăm dò.

- Không cần phiền toái như vậy!

Tửu Quỷ khoát tay, hưng phấn nói:

- Trước đây ở trong núi luôn chơi cùng với súc vật, quá quen rồi, để ta đi hỏi chúng xem.

Nói xong xung không chờ Lý Kỳ cho phép, liền quất ngựa chạy đi.Không xong rồi! Lý Kỳ liền giơ tay ra nói:

- Chậm đã.

Vừa dứt lời, Tửu Quỷ đó đã chạy đi xa rồi, mắng:

- Tên nhãi này đúng là làm hỏng đại sự của ta rồi.

Bỗng nghe thấy Mã Kiều bên cạnh buồn bực nói:

- Đáng ghét, lại bị tên Tửu Quỷ thối này giành trước rồi, đúng là buồn cười.

- Hử?

Lý Kỳ kinh ngạc nhìn theo Mã Kiều.Chỉ thấy tên Tửu Quỷ đó xông tới phía trước rừng cây, bỗng từ trên ngựa nhảy xuống, tốc độ vẫn không giảm. Như ma quỷ chui vào cánh rừng đó, chỉ có thể nói không cho Tửu Quỷ uống rượu, đầu óc cũng có tỉnh táo hơn chút, còn có thể nghĩ ra, một khi vào rừng rậm đó rồi, ngựa cũng chẳng khác nào trói buộc.

Ngưu Cao tiến lên trước nói:

- Bộ soái, mạt tướng nguyện lĩnh quân đi cứu viện.

Nhạc Phi liền nói:

- Không được, đây rất có thể là trúng quỷ kế của quân địch. Hơn nữa rừng cây đó quá rậm, kẻ địch rất có thể mai phục bên trong.Y nói không sai, ngộ nhỡ bên trong có mai phục, quân mình tùy tiện đi vào, rất có thể sẽ bị tiêu diệt toàn bộ. Sớm biết như vậy, ban đầu không nên để Tửu Quỷ này tới. Sắc mặt Lý Kỳ âu sầu khác thường, bỗng nhìn thấy Mã Kiều gãi đầu, trong miệng còn lải nhải không thôi, tức giận nói:

- Mã Kiều, ngươi giống như là không hề lo lắng gì? Dù sao lão cũng là sư phụ của ngươi mà.

Mã Kiều bực bội nói:

- Ta sao phải lo lắng thay cho ông ta chứ? Còn nhớ lúc đầu khi ta bị con cọp đuổi theo cắn, ông ta ở ngay bên cạnh vui sướng khi người gặp họa, cười ha hả.- Bị cọp đuổi theo cắn?

Nhạc Phi, Ngưu Cao không khỏi ngơ ngác nhìn nhau. Ngưu Cao hiếu kỳ nói:

- Mã tiểu ca, sau đó thì thế nào?

Mã Kiều nói:

- Khi đó ta còn nhỏ, đánh không lại con cọp kia, chỉ có thể trèo lên cây, nhưng sau đó ta vẫn báo thù.

Lý Kỳ sớm đã hiểu chuyện này, nhưng y biết con người Lý Kỳ này là một ngoài miệng nói năng chua ngoa, nhưng khi Tửu Quỷ gặp nguyhiểm, hắn không thể không động lòng được, dò hỏi:

- Vậy, ngươi để Tửu Quỷ đi chết sao?

Mã Kiều lắc đầu nói:

- Ông ta không dễ chết như vậy, rừng cây đó tuy rậm rạp, chỉ cần Tửu Quỷ không uống rượu, thì không ai có thể làm tổn thương ông ta được. Nhiều lắm cũng chỉ chật vật chạy thoát trở về thôi.

Khi nói chuyện này, đó chính là lòng tin!

Lý Kỳ thấy Mã Kiều nói như vậy, gánh nặng trong lòng cũng đã hạ xuống, liền dặn dò toàn quân nhanh chóng tiến lên phía trước, tới phía ngoài rừng cây, bố trí trận hình, sẵn sàng nghênh chiến.Nửa giờ trôi qua. Một màn tĩnh lặng trong rừng cây, tĩnh lặng khiến người ta sợ hãi.

Vẻ mặt Mã Kiều từ đầy tự tin biến sang hoang mang, lại có chút lo lắng, thầm nói:

- Tửu Quỷ đó chơi trò gì thế?

Lý Kỳ nhíu mày, hai bên chân mày sắp thành hình xoắn quẩy rồi, thời gian càng lâu, tình hình càng không ổn.

Đang lúc mọi người cảm thấy lo lắng, trong rừng cây bỗng vang lên tiếng quát khàn khàn:- Oa oa oa, nhóc con vô sỉ, có gan các ngươi đuổi theo đi, xem Tửu gia gia ngươi không tiêu diệt các ngươi.

Nhạc Phi liền giơ tay lên, truyền lệnh:

- Cung tiễn thủ chuẩn bị.

Ba ba ba!

Một nghìn cung tiễn thủ lập tức cầm cung kiểu mới lên tay, rơi vào trạng thái căng thẳng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 9 lượt.

Cuộc sống hiện đại đầy áp lực thì bên cạnh vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số câu chuyện về nhân quả và lời Phật dạy từ trang luật nhân quả một số bài hay chẳng hạn như 10 dieu me day con trai de lon len tro thanh nguoi dan ong tot giau tinh yeu thuong va trach nhiem voi moi nguoi, cung sao thai am van khan dang sao giai han dau nam sẽ giúp cho bạn hiểu rõ hơn về nhân quả cuộc đời, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status