Bắc Tống phong lưu

Chương 898-1: Đồng quan bất đồng mệnh (1)


Ngày hôm sau, Chủng Sư Đạo, Chiết Khả Tồn chia nhau lĩnh quân quay về Diên An phủ và Châu phủ. Tuy nhiên việc vừa rồi cũng đã cảnh tỉnh bọn họ, nên bọn họ vẫn giữ một ít nhân mã ở lại trấn giữ, còn Chiết Ngạn Chất mặc dù lập công không nhỏ, nhưng công không bù được tội, Chiết Khả Tồn cũng không để y quay về Vị Châu, mà sai Chiết Mỹ Nguyệt tới Vị Châu chống đỡ trước, đợi lệnh trừng phạt của triều đình ban bố ra rồi định đoạt sau.

Còn Lý Kỳ thì đã dẫn cấm quân quay về Phượng Tường.

Đi được 3 ngày, rốt cuộc cũng đã tới vùng ven Phượng Tường phủ. Nhìn từ xa, không còn là một vùng đất hoang mọc đầy cỏ dại nữa, mà thay vào đó là một cánh đồng mạ non, xanh mướt. Những cây mạ non đang đón gió lắc lư, khiến lòng người khoáng đạt. Trên cánh đồng còn thấy mấy người nông dân đang khom lưng chăm chỉ cấy lúa.

Lý Kỳ thấy cảnh tượng đó, chợt nở một nụ cười như gặp lại người quen.

- Bộ soái, ngài nhìn chỗ kia!

Ngưu Cao bỗng chỉ tay về phía một nóc nhà.

Lý Kỳ nhìn theo tay y, chỉ thấy trên nóc nhà cắm một lá cờ, trên đó viết 3 chữ lớn: Cao Thanh Thiên.

- Xem ra cái thằng đần dộn này cuối cùng cũng tự gột sạch tội cho mình rồi. Ha ha, tuy nhiên hắn làm cũng không tồi, người khác đã dùng cả tên hắn để tránh tà, thật là hoành tráng quá.

Lý Kỳ cười ha hả, nhưng vẻ mệt mỏi vẫn hiện rõ nơi hai đầu lông mày.

Thì ra cùng lúc phục kích Kỉ Mẫn Nhân, Lý Kỳ cũng sai người đi cứu bọn Điền Thất, và đã đem được toàn bộ lương thực về. Còn đêm đó hắn không hề dẫn theo Cao Nha Nội và Hồng Thiên Cửu tới Lan Châu, cưỡng chế sai người đưa hai thằng đần này về Phượng Tường Phủ, dù sao thì lúc đó đại chiến hết sức cẳng thẳng, nếu mà dẫn theo hai thằng đần đó, thì có giời mới biết là chúng sẽ gây ra điều gì.

Bây giờ đếch cần nghĩ cũng biết, Cao Nha Nội chắc chắn đã dùng lương thực để tự nâng uy tín cho y.

- Bộ soái, chúng ta mau lên đường thôi.

Tửu Quỷ sốt ruột thôi thúc, gã bây giờ chỉ muốn đi nhanh về Phượng Tường, uống thả cửa một trận, tốt nhất là say đủ 3 ngày 3 đêm.

Lý Kỳ cười gượng một tiếng rồi nói:

- Đi thôi.

---

- Đại nhân tới, đại nhân tới.

Khi Lý Kỳ bước vào địa giới Phượng Tường chưa được nửa tiếng, bỗng nghe từng tiếng từng tiếng reo hò, giọng nói tràn đầy phấn khích.

Chỉ trong chốc lát, đã thấy một đám nông dân chạy về phía đám người Lý Kỳ. Người cởi trần, kẻ chân đất, còn có người cắp cả sọt theo, một cảnh tượng thật là bi hài.

Đám người cấm quân kia thì như chim sợ cành cong, sắc mặt căng thẳng, lập tức cảnh giác cao độ, hòng ứng phó với mọi tình huống bất ngờ có thể xảy ra.

Khi đám dân thường kia tới trước mặt Lý Kỳ, bỗng tất cả quỳ xuống.

Một ông lão nước mắt lưng tròng nói:

- Đại nhân, chúng thảo dân ngu muội vô tri, trách nhầm đại nhân, mong đại nhân giáng tội.

- Chúng thảo dân không ngờ Kỉ---hắn dám--- làm chúng tôi hiểu nhầm đại nhân, thật là tội đáng muôn chết.

---

Đám dân chúng vẻ mặt đầy hối lỗi, nước mắt giàn giụa, thỉnh cầu Lý Kỳ tha thứ.

Lý Kỳ vội xuống ngựa, cùng với Ngưu Cao tới đỡ bà con dậy. Lý Kỳ có chút mệt mỏi nói:

- Thưa bà con, các vị hoàn toàn không phải xin lỗi, bởi vì các vị không hề có lỗi với tôi, cũng không hề có lỗi với bất kì ai cả, là do chúng tôi có lỗi với các vị. Chính là vì một phút ích kỉ của chúng tôi mà khiến các vị vô ý gây ra tội lớn, vì thế, chúng tôi cảm thấy vô cùng có lỗi, là tôi phụ lòng các vị, là cái gọi là quan phụ mẫu chúng tôi phụ lòng các vị. Cho dù thế nào, các vị cũng đều là người bị hại, nếu như phải quỳ, thì chúng tôi mới là những người phải quỳ xuống xin lỗi các vị.

Nói xong, Lý Kỳ làm bộ chuẩn bị quỳ một gối xuống, hắn biết, nếu mình không làm vậy, thì đám dân chúng kia sẽ nói mãi không dứt. Quả nhiên, đám dân chúng vội tiến lên đỡ lấy Lý Kỳ, rồi không đề cập thêm tới việc xin lỗi nữa.




Lý Kỳ thấy trong lòng nhẹ nhõm đi nhiều, đoạn cất bước đi bộ tiến về phía trước cùng với đám dân chúng. Lý Kỳ vừa đi vừa cười hỏi:

- Lương thực vận chuyển từ kinh thành tới đều đã đến tay các vị rồi chứ?

Một vị đại nương gật đầu nói:

- Chúng tôi đều lĩnh lương thực rồi, việc này là đều nhờ vào Cao Thanh Thiên, ông ấy quả là một người tốt, thế mà trước kia chúng tôi đã trách nhầm ông ta, nghĩ ông ta là một kẻ lừa đảo, giờ nghĩ lại thấy thật là áy náy.

Lý Kỳ cười ha ha nói:

- Không có gì, ông ta rất đần độn---à không, rất đại lượng, các vị cứ tích cực gọi ông ta là Cao Thanh Thiên, là ông ta hài lòng rồi. Đúng rồi, chuyến lương thực thứ 3 đã tới chưa?

Mọi người nhất tề lắc đầu. Vị đại nương kia lại hỏi:

- Lẽ nào vẫn còn lương thực nữa?

- Đương nhiên, đến nay số lương thực này vốn là không đủ, tin rằng không quá vài ngày nữa, chuyến lương thực thứ 3 sẽ tới thôi.

Lý Kỳ mỉm cười, lại nói tiếp:

- Tuy nhiên, hai chuyến lương thực lần này đều do bách tính Đại Tống tự phát gửi tới. Mặc dù là nghĩa cử của cá nhân, nhưng người đông lực lượng mạnh, tin rằng quy mô không hề nhỏ hơn triều đình. À, thưa bà con, thực ra triều đình cũng có cái khó của triều đình, ban đầu triều đình cũng không ngờ là lại có người dám tham ô ăn chặn lượng thực, khiến hai bên hiểu nhầm, thiếu chút là gây ra đại họa, nhưng đến nay triều đình đang chuẩn bị chấn hưng Giang Nam, quốc khố cũng khá thiếu thốn, nhưng điều này không hề thể hiện là triều đình không quan tâm tới các vị, triều đình vẫn đang tập hợp những nhà hảo tâm để trợ giúp các vị, chúng ta là một dân tộc, nên đoàn kết lại, cùng giúp đỡ lẫn nhau. Một phương có nạn, tám phương chi viện, hi vọng các vị ghi nhớ điều này, biết đâu mai này lại có người cần tới sự giúp đỡ của các vị.

Lý Kỳ vẻ thấm thía thành khẩn nói.

- Vâng vâng vâng, lời của đại nhân, chúng tôi xin ghi nhớ.

Mọi người nhao nhao gật đầu.

Lý Kỳ đột nhiên như nhớ ra điều gì, nói:

- À, thưa bà con, ngày kia các vị cử cho vài người biết nấu ăn tới Phượng Tường phủ, ta dạy cho các vị một món ăn. Món ăn này khi có họa hoạn, thì có thể phát huy được tác dụng rất lớn, các vị nhớ nhé!

Mọi người nghe xong mặc dù không hiểu lắm, nhưng đều ra sức gật đầu.

---

Lý Kỳ đi bộ với mọi người một quãng, nói rất nhiều chuyện, nhưng đều là những chuyện liên quan đến việc khai phá vùng Tây Bắc. Hai bên dường như đều tránh nói đến Kỉ Mẫn Nhân. Như vậy có thể thấy, dân chúng địa phương vẫn rất tôn trọng Kỉ Mẫn Nhân. Cho dù Kỉ Mẫn Nhân đã từ bỏ bọn họ, nhưng trong lòng bọn họ chưa từng oán hận y. Đi thêm một lúc, Lý Kỳ tạm biệt bọn họ, bởi hắn bắt buộc phải tới Phượng Tường Phủ trước khi trời tối.

Khi trời nha nhem tối, Lý Kỳ và thầy trò Tửu Quỷ mới tới phủ nha Phượng Tường Phủ. Bọn họ tới Phượng Tường Phủ lâu như vậy, nhưng đây mới là lần đầu tới phủ nha. Còn bọn Nhạc Phi thì dựng trại ở ngoại thành.

- Hạ quan tham kiến đại nhân.

Một người đàn ông trung niên gầy gò, để chòm dâu dê đứng trước cửa nha môn, thấy bọn Lý Kỳ tới liền cung kính hành lễ.

- Ngươi là?

- À, hạ quan là Chủ bạc Phượng Tường phủ, Tôn Huy.

Lý Kỳ cười nói:

- Thì ra là Tôn Chủ Bạc!

Nói đến đây, hắn bỗng thấy Tôn Huy vẻ mặt sợ hãi, có chút thẫn thờ, đoạn hiểu ngay, vỗ vai y nói:

- Yên tâm, bản Soái không phải hạng người quá đáng thế, ta biết việc này không liên quan gì tới người, cho nên không trách cứ ngươi, ngươi cứ yên tâm mà làm tốt chức trách là được.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 9 lượt.

Xe đạp điện xứng đáng là lựa chọn hàng đầu cho người tiêu dùng nhờ ưu điểm sử dụng năng lượng sạch, giảm thiểu khí thải và không gây ô nhiễm môi trường, kết hợp với thiết kế nhỏ gọn, dễ dàng di chuyển trong giờ cao điểm tại các thành phố lớn. Những kinh nghiệm về lựa chọn xe đạp điện và cách sử dụng được chia sẻ trên trang Xe Đạp Điện Yến Oanh chẳng hạn như xe đạp điện để lâu không sạc, tai khoan xe dap dien rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về xe đạp điện, xe máy điện giúp bạn có được lựa chọn đúng trong kinh doanh và tiêu dùng xe điện.

loading...
DMCA.com Protection Status