Bắc Tống phong lưu

Chương 923-2: Trời sinh mạng bảo mẫu (2)


Lý Kỳ khẽ cười nói:

- Đây là do ta quản giáo không tốt, ta thay Mã Kiều bồi tội với Tiện huynh là được.

- Cứ như vậy?

Tống Ngọc Thần được dịp không buông tha nói.

Lý Kỳ híp mắt, không trả lời, trên mặt còn treo nụ cười tươi, nhưng không ai đoán được hắn đang suy nghĩ gì.

Cao Nha Nội thấy Lý Kỳ hôm nay thái độ khác thường, không ngờ lại xin lỗi tên mập xấu xa này, trong lòng nghẹn khuất vô cùng, hai tay chống nạnh, không vui nói:

- Vậy ngươi muốn như thế nào?Nhưng vào lúc này, chợt nghe thấy sau lưng không xa dường như có người gọi:

- Lý Kỳ, Lý Kỳ.

Bên này còn chưa dứt lời, lại nghe thấy phía trước có người kêu lên:

- Lý sư phó

Mọi người quay đầu lại, chỉ thấy trước sau đều có không ít người đang bước nhanh về phía này.

- Ồ? Là nhóm người cha ta nha.

- Còn có Thiếu Bạch và Sài Thông.

- Oa ha ha, viện quân của chúng ta tới rồi.Cao Nha Nội huyết dịch sôi trào, vội ngoắc nói:

- Thiếu Bạch, Sài Thông, chúng ta ở đây này.

Nhưng những người đó căn bản không để ý đến y, vẫn còn kêu tên của Lý Kỳ.

Hoá ra người tới chính là bọn Hồng Bát Kim, trong đó còn có một đám con em quan lại Dương Phàm. Phải biết trong giai tầng sĩ đại phu, cũng có không ít người đứng về phe Lý Kỳ, dù sao thì bọn họ còn muốn dựa vào Lý Kỳ đạt được của cải liên miên không dứt. Bọn họ tìm Lý Kỳ một tháng rồi, nhưng Lý Kỳ luôn trốn tránh không gặp, sốt ruột sắp phát điên rồi. Hôm nay nghe nói Lý Kỳ cuối cùng cũng xuất môn, lập tức chạy tới, sợ Lý Kỳ lại chạy trốn.

Lý Kỳ thấy bọn họ đến, cười khổ một tiếng, mẹ kiếp, thời điểm lão tử tại nhiệm, làm trâu làm ngựa, không ngờ quy ẩn rồi, vẫn không thoát khỏi số mệnh này, xem rata trời sinh đã là mạng bảo mẫu rồi nha.

Hai nhóm nhân mã này vừa tới, đám người Tống Ngọc Thần lập tức có vẻ thế đơn lực bạc rồi, những tài tử này mặt người nào cũng tỏ vẻ sợ hãi, làm sao còn vẻ kiêu ngạo như mới rồi chứ.

Dương Phàm nhẹ nhàng đẩy hai tài tử trước mặt ra, đi thẳng đến trước người Lý Kỳ, oán khí nhất thời bạo phát, nói:

- Lý Kỳ, cuối cùng ngài cũng chịu lộ diện rồi. Ngài mà còn không lộ diện nữa, ta sẽ chuẩn bị đến nhà ngài ở đó.

Vẻ mặt Hồng Bát Kim cũng giận dữ nói:

- Hảo tiểu tử, con làm ta sốt ruột đến sắp treo ngược lên rồi đây.Chu Thanh cũng nói:

- Đúng vậy, Lý sư phó, ngài làm bọn ta lo lắng quá.

Mọi người ngươi một lời, ta một câu, líu ríu nói không dứt.

Lý Kỳ cười khổ một tiếng, nâng hai tay lên ra hiệu, nói:

- Các vị an tâm chớ vội, nơi này không phải chỗ nói chuyện, chúng ta đi vào rồi nói sau.

Dương Phàm đang muốn đi vào, chợt thấy đám người Tống Ngọc Thần, cau mày nói:

- Ngọc Thần, các ngươi ở đây làm gì?Các công tử cùng phe với y, đều lần lượt liếc nhìn những tài tử này, vẻ mặt khinh thường, bọn họ cũng đều là con cháu quan lại, thế lực gia tộc cũng không nhỏ, căn bản không sợ bọn Tống Ngọc Thần, nếu đánh nhau, vậy đành tùy theo ý trời, nhưng rất rõ ràng, nhân số bên này của bọn họ chiếm ưu thế tuyệt đối.

Cao Nha Nội và Dương Phàm cũng không phải cùng đường, nhệch miệng, cảm thấy không có tí sức lực nào, âm thầm oán giận, hôm nay ta vốn không mang theo nhiều người ra ngoài, để y đoạt đi vị trí đầu rồi.

Tống Ngọc Thần thấy những người này đến đây, biết hôm nay chỉ e phải chấm dứt ở đây, nhưng còn nhiều thời gian, chỉ cần Lý Kỳ còn ở kinh thành, vậy liền có cơ hội báo thù, làm gì phải nóng lòng trong nhất thời, bình tĩnh cười nói:

- Dương công tử nói vậy là sao chứ, tới đây dĩ nhiên là ăn cơm rồi, chẳng lẽ còn làm chuyện khác sao.Nói xong y lại cười nói với các tài tử:

- Các vị, chúng ta vào đi thôi, hôm nay tại hạ làm ông chủ.

Nói xong, y lại chắp tay với Dương Phàm, dẫn một đám tài tử đi vào.

Hiện giờ Lý Kỳ rơi đài, các bậc cha chú của bọn họ đang nổi bật, cũng không sợ ai, dù sao đây là thiên hạ của văn nhân, cho tới cuối cùng, kẻ thắng vĩnh viễn là sĩ đại phu, đây là quan điểm chính từ khi Tống triều khai quốc tới nay định ra.

Tôn Quang Vinh đứng bên cạnh Dương Phàm bỗng nhiên đưa mắt ra ý với Dương Phàm, dường như có xung động muốn ra tay, gã cảm thấy đám người Tống Ngọc Thần quá kiêu ngạo rồi, không nhịn được cục tức này mà.

Dương Phàm nhẹ nhàng lắc đầu. Nếu là trước kia, y cũng sẽ không kìm nổi, nhưng hiện giờ y đã qua giai đoạn kia từ sớm, hơn nữa y đã được nếm được vị ngọtcủa việc buôn bán, theo Lý Kỳ không học được gì cả, ích lợi nhất chính là khắc sâu trong tâm khảm, chính sự còn chưa giải quyết xong, y không có hứng thú quan tâm những chuyện vụn vặt này. Hơn nữa hiện giờ đám người Tống Ngọc Thần cũng không phải dễ chọc.

- Sớm biết thì đến chậm một chút, có lẽ còn có thể xem trò hay.

Sài Thông lắc đầu một cách tẻ nhạt vô vị.

Cái tên ra vẻ tinh tướng này, thật sự là e sợ thiên hạ không loạn mà, có cơ hội phải kéo y vào trong động tay chân chút mà. Lý Kỳ lắc đầu, đưa tay nói:

- Các vị, hiện giờ đang là lúc ăn cơm, hay là chúng ta tới hậu viện nói đi.

- Mời mời mời.

Người xung quanh vội nói.Bây giờ cho dù Lý Kỳ có kêu bọn họ tới nhà xí nói chuyện, bọn họ cũng sẽ không hai lời, chỉ cần Lý Kỳ cho bọn họ một câu trả lời thỏa đáng là được rồi, đoàn người bước nhanh về phía hậu viện.

Phàn Thiếu Bạch đang đi, bỗng nhiên nói với Cao Nha Nội nói:

- Nha Nội, ta nghe Sài Thông nói, mới vừa rồi huynh cầm gậy đuổi theo đánh Tiểu Cửu, chuyện này là sao vậy?

Cao Nha Nội vừa nghe, lúc này mới nhớ tới mục đích xuất hành hôm nay, giận không kềm được nói:

- Thiếu Bạch, huynh không biết chứ, tiểu tử này đáng giận đến thế nào đâu. Chúng ta mới từ Phượng Tường trở về, tiểu tử này liền chạy đến nhà ta tố cáo với cha ta, nói là Nha Nội ta dẫn theo y đi Phượng Tường, còn nói cả chuyện bọn ta giả mạo làm binh sĩ, cha ta lúc ấy giận đến mức thiếu chút nữa treo ngược ta lên, sau đó bảo taquỳ ba ngày ba đêm ở từ đường, hôm nay mới chịu thả ta ra, thù này không báo, Cao Nha Nội ta còn có thể diện gì mà tìmách, xuất môn chứ!

Hồng Thiên Cửu tức giận nói:

- Ca ca, sao huynh không nói lúc chúng ta ở Phượng Tường, huynh cáo trạng trước mặt cha đệ thế nào chứ, có qua mà không có lại là vô lễ, đệ cũng học được từ ca ca thôi.

Lý Kỳ đi phía trước vểnh tai lên, nghe thấy rõ ràng, cười thầm, xem ra Tiểu Cửu này cũng không phải là một người chịu thiệt thòi nha.

Phàn Thiếu Bạch không kìm nổi bật cười, lắc đầu nói:

- Ta không có nghe thấy gì cả, Lý Kỳ, vừa lúc ta có chuyện muốn thỉnh giáo huynh.Y nói xong cũng cất bước đuổi theo Lý Kỳ, y cũng không muốn tham gia vào ân oán của hai tên dở hơi này, giáo huấn nhiều lần nói cho y biết, vừa dính vào, xác định chắc chắn không thể toàn thây trở ra.

- Đó là phụ thân ngươi động thủ trước đúng không.

Cao Nha Nội chột dạ đảo mắt vòng vo vài vòng, bỗng nhiên bước lên tìm được Hồng Bát Kim, lau khóe mắt, khóc lóc kể lể nói:

- Bát Kim thúc, thúc xem Tiểu Cửu đi, nó sao có thể đối xử với con như vậy chứ, rất không nghĩa khí mà.

Hồng Bát Kim nghe thấy thì dở khóc dở cười, ngươi cầm gậy đuổi đánh con ta, ngươi còn mặt mũi nào mà cáo trạng với ta chứ, thật sự là buồn cười mà, nhưng ngoài miệng lại cười nói:

- Được được được, ta biết rồi, lát nữa ta sẽ nói với Thái úy.Lý Kỳ vừa nghe, suýt nữa bật cười.

Cao Nha Nội nhất thời choáng váng, phải biết y vừa mới được thả ra. Nếu để Cầu ca biết, ngày đầu tiên y xuất môn đã cầm gậy đuổi theo Hồng Thiên Cửu, vậy không được rồi, phỏng chừng lại phải đi từ đường quỳ rồi, vội vàng nói:

- Bát Kim thúc đừng xem là thật, con đang nói đùa với Tiểu Cửu thôi, quan hệ chúng con tốt như vậy, sao lại đánh nhau chứ. Hơn nữa, không phải Lý Kỳ vừa mới bị mất chức sao, để lại mấy ngàn đại lão gia ở đó xử lý, đã làm cha con bận chết rồi, chút chuyện nhỏ đó đừng nên thương lượng với phụ thân.

Hồng Bát Kim gật đầu cười.

Lý Kỳ không vui nói:

- Ta nói này Nha Nội, ngươi có thể để ý đến cảm nhận của ta không, đừng cứmãi đặt chuyện ta nghỉ hưu ở bên mép được không.

Cao Nha Nội quyệt miệng nói:

- Việc này tất cả mọi người đều biết, liên quan gì chứ.

Hồng Thiên Cửu nói:

- Đúng vậy, đại ca, huynh làm quan làm chi, rất nhàm chán nha, còn không bằng chuyên tâm kể chuyện, Xạ Điêu Anh Hùng Truyện kia của huynh đã mấy tháng không ra rồi đó.

Cao Nha Nội gật đầu liên tục không ngừng nói:

- Đúng thế, đúng thế, ta nghe nói chuyện tốt của ngươi và Phong nương tử sắp tới rồi, sau này có thể nằm trên giường mà kể, nếu là các ngươi ngại phiền, bản Nha Nội có thể giúp các ngươi.Giúp chúng ta? Chúng ta đều nằm ở trên giường, ngươi có thể hỗ trợ cái gì chứ? Quá vô sỉ mà, có điều nằm trên giường kể chuyện, một chủ ý vô cùng tốt như vậy, tuyệt đối có thể thử một lần a. Lý Kỳ mở trừng hai mắt, vẻ mặt như thoáng chút suy nghĩ.

Dương Phàm nghe thấy trong mắt sáng ngời, hơi chút hâm mộ nhỏ giọng cười nói:

- Lý Kỳ, vậy thật đúng là phải chúc mừng ngài nha.

Tổ sư bà bà nhà các ngươi! Đây đều là một đám dâm đãng! Đáng hận nhất chính là, chúng ta còn chưa phát triển đến bước kia a, thật sự rất oan uổng. Lý Kỳ lắc đầu, rưng rưng đi tìm Chu Thanh rồi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 9 lượt.

Quản trị tài chính giúp tối đa hóa lợi nhuận của doanh nghiệp từ việc quản trị nguồn vốn có hiệu quả, là một trong những chức năng cơ bản nhưng rất quan trọng với sự phát triển của doanh nghiệp trong tương lai. Nếu bạn đang quản trị doanh nghiệp hay đơn thuần là nhân viên kế toán, tài chính trong công ty thì cũng không thể bỏ qua những kinh nghiệm quản trị trên trang dan tai chinh ví dụ như Hàm insa, dich vu thue những kiến thức trong các bài viết đó hoàn toàn không mang tính lý thuyết suông và là những trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status