Bắc Tống phong lưu

Chương 949-2: Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc (2)


Tần Cối bỗng nhiên nói tiếp:

- À, suýt thì quên, Huống Tri huyện huyện Giang Đô ở lại.

Chỉ thấy một người đàn ông trung niên mập mạp ngẩng đầu lên, ngơ ngác nhìn Tần Cối, trên khuôn mặt toàn một vẻ hoang mang.

Tần Cối cười nói:

- Ngươi thật may mắn đó, bên trên có người nêu đích danh muốn áp giải ngươi về kinh thành.

Nói rồi y quay sang nhìn Hàn Thế Trung hỏi:

- Hàn tướng quân, cái tên Hoàng Tam Nguyên đã bắt được chưa?

Hàn Thế Trung gật đầu nói:- Người đó quả là có bản lĩnh, nuôi không ít người, những cũng chỉ là một đám ô hợp, bây giờ đang nhốt trong đại lao rồi.

- Tốt lắm, lập tức sai người áp giải 2 tên bọn chúng về kinh thành, cử nhiều người đi theo một chút.

Hàn Thế Trung đáp lời một tiếng, rồi lập tức sai người dẫn giải Huống Tri huyện còn đang ngẩn tò te đi ra, Tần Cối lại nói thêm vài câu với đám quan lại đang ngồi ở đó, rồi bảo bọn họ lui ra trước.

- Mảnh đất Giang Nam nay, quả nhiên là tàng long ngọa hổ.

Tần Cối cầm những tờ khai lên, liếc mắt một lượt những lời khai khiến người ta phát ghê rợn, không nén nổi cảm xúc cảm khái thốt lên một tiếng.Hàn Thế Trung cười nói:

- Tuần Sát Sứ thật là túc trí đa mưu, chỉ dùng có một tờ tội trạng mà lấy được nhiều tội trạng đến vậy.

Thì ra là những tờ tội trạng kia, duy chỉ có của Đinh Tiến là thật, còn lại đều là ngụy tạo cả, và 3 tờ khai đó chính là do bọn Chu Miễn cung cấp.

Tần Cối mỉm cười nói:

- Hàn tướng quân quá khen rồi, bọn họ chỉ là có tật giật mình mà thôi. Tham quan thực ra đều rất sợ chết, đây cũng chính là nhược điểm chí mạng của bọn chúng. Nếu như có người như Hàn tướng quân ngồi đây, thì dù ta có dùng hết mọi thủ đoạn, thì e cũng không thể thành công.

Hàn Thế Trung cười ha hả nói:- Tuần Sát Sứ quá lời rồi, nếu như có nhân vật lợi hại như Tuần Sát Sứ ở đây, thì dù có người mang tiền đến cho Hàn mỗ, Hàn mỗ cũng không dám nhận.

Nếu như để Lý Kỳ thấy Hàn Thế Trung và Tần Cối tâng bốc nhau như vậy, thì phỏng chừng làm con ngươi hắn lồi lên trán mất, cần phải biết là hai người này là một cặp thù cũ.

Trần Đông đột nhiên nói:

- Tuần Sát Sứ, vậy---vậy Diệp Thiên Nam---?

Tần Cối thản nhiên nói:

- Ngươi nghĩ không sai, gã chắc chắn phải chết.

Ba người đều ngẩn người ra. Thực ra bọn họ đều sớm đã nghĩ tới, nhưng chỉkhông thể ngờ là Tần Cối lại nói trắng ra như vậy.

Tần Cối liếc mắt nhìn bọn họ một cái, rồi cười nói:




- Trần Đông ngươi cũng nói rồi, Trương Tiểu Tú kia mất tích đến nay cũng đã 3 năm, không thể tra xét thêm được nữa, nhưng chắc chắn có liên quan mật thiết với Diệp Thiên Nam.

Trần Đông nói:

- Mặc dù là vậy, nhưng chúng ta đích xác là không có chứng cứ, nếu như làm thế, có lẽ cũng giống như Diệp Thiên Nam nói, chúng ta đang mượn dao giết người, đó là hiểu luật còn phạm luật đó.

Tần Cối cười nói:

- Trần Đông, quân tử trọng nghĩa, câu tiếp theo là gì?Trần Đông sững sờ đáp:

- Tiểu nhân trọng lợi.

Tần Cối gật đầu nói:

- Quân tử trọng nghĩa, cái nghĩa này là nghĩa lớn, tiểu nhân trọng lợi, cái lợi này là lợi nhỏ. Thế nào là lợi nhỏ, đó là lợi ích của bản thân, tiểu nhân luôn đặt lợi ích của bản thân lên trên hết, đồng thời lòng dạ cực kì hẹp hòi, cũng giống như cái loại người như Diệp Thiên Nam, hắn sẽ không nhớ ngươi tốt với hắn bao nhiêu, mà hắn chỉ nhớ ngươi hại hắn thế nào. Còn như ngươi, ngươi luôn đặt nghĩa lớn lên trên, công tư phân minh, biết dùng lí lẽ, là bậc quân tử, nhưng quân tử mà gặp tiểu nhân, cuối cùng kẻ chịu thiệt chung quy là người quân tử thôi.

Hàn Thế Trung cau mày nói:

- Tuần Sát Sứ không phải là sợ Diệp Thiên Nam sau này sẽ báo thù chúng ta đóchứ.

Y vốn căm ghét điều ác như thù, vong hồn dưới lưỡi đao không sao kể xiết, giết một kẻ như Diệp Thiên Nam thì cũng chẳng có gì phải lăn tăn cả.

Tần Cối gật đầu nói:

- Loại người bất tài như Diệp Thiên Nam có thể ngồi được vào cái vị trí này, thì rõ ràng bên trên nhất định có người trợ giúp, nếu như hôm nay tha cho gã một mạng, ngày sau ai dám đảm bảo gã không thể trở mặt. Nếu như có một ngày nào đó chúng ta rơi vào tay gã, thì ta dám khẳng định gã chắc chắn sẽ không tha cho chúng ta đâu. Chẳng ai có thể dự liệu thế cục sau này sẽ thế nào, nếu đã như vậy, chỉ còn cách nhổ cỏ tận gốc, phòng ngừa hậu hoạn, chúng ta hà cớ phải dùng một tấm lòng khoan thứ để đổi lấy cái nguy hiểm tiềm ẩn. Đối với những kẻ khác cũng như vậy, ta đã tới đây, thì sẽ cố gắng hết khả năng, trừ bỏ tất cả sự uy hiếp tiềm tàng.Y nói xong, lại thở dài một tiếng, rồi nói tiếp:

- Quan trường là vậy đó! Thực ra kể từ giây phút chúng ta tiếp nhận cái công việc này, trước mặt ta chỉ còn một con đường để đi, không phải ngươi chết thì ta bỏ mạng. Trần Đông, Âu Dương, ta biết hai ngươi rất có ý kiến về phong cách làm việc của ta, nhưng không sao, mỗi người có chí hướng riêng của mình, ta không thể cưỡng ép các ngươi tiếp thu ý kiến của ta. Ngược lại cũng vậy, ta cũng sẽ không vì các ngươi mà nảy sinh một chút dao động nào. Nhưng ta vẫn muốn nhắc nhở các ngươi một câu, nếu như các ngươi thực sự muốn đi theo con đường làm quan, thì đầu tiên các ngươi bắt buộc phải hiểu rõ thế nào là quan trường, làm sao có thể tồn tại được giữa chốn quan trường. Nhưng mà, muốn tồn tại, chỉ có cách tiêu diệt kẻ thù, bao gồm kẻ thù tiềm ẩn. Giữa chốn quan trường, không có phân biệt giữa quân tử và tiểu nhân, chỉ có thắng và bại, những người như Vương An Thạch, Tư Mã Quang đều như vậy cả.Âu Dương Triệt cự cãi:

- Nếu là như thế, thì chúng ta và bọn họ có khác gì nhau?

Tần Cối cau mày nói:

- Các ngươi vẫn chưa hiểu sao? Khác nhau ở chỗ chúng ta đã thắng, còn bọn họ thì thua.

Âu Dương Triệt khẽ há mồm, chần chờ một hồi rồi nói:

- Nếu như là Kinh Tế Sử, thì ông ấy cũng sẽ như vậy sao?

Tần Cối ngẩn người ta, trầm ngâm một hồi rồi lắc đầu nói:

- Có thể có mà cũng có thể không, ta cũng không rõ. Nhưng chúng ta không thể đứng trên độ cao của đại nhân mà nhìn nhận sự việc được, bởi chúng ta vẫn chưa có đủ tư cách. Diệp Thiên Nam sống chết thế nào, với đại nhân mà nói thì chẳng có chútnguy hiểm nào cả, nhưng đối với chúng ta mà nói, đại lao Sở Châu đã chứng minh hết thảy rồi đó. Giả như Diệp Thiên Nam không nhát gan như chuột, hoặc không có mấy nghìn binh lính của Hàn tướng quân ở bên uy hiếp, thì các ngươi cho rằng chúng ta có may mắn thoát chết không?

Hàn Thế Trung thấy 3 người này trên cả quãng đường tới đây thường xuyên cãi nhau không dứt, cũng thấy buồn bực lắm, y cũng không thể hiểu là tại sao cái vị Kinh Tế Sử kia lại sắp xếp Trần Đông, Âu Dương Triệt làm việc cùng Tần Cối. Có ai biết là Lý Kỳ thực ra cũng không muốn, nhưng hắn cũng chẳng còn cách nào khác. Bởi vì đây là một thử thách mà Thái Kinh đưa ra cho Trần Đông và Âu Dương Triệt. Đoạn giảng hòa nói:

- Chúng ta không cần phải vì cái tên tiểu nhân vô liêm sỉ Diệp Thiên Nam mà tranh cãi, hay là nói xem bước tiếp theo nên làm gì đi?Tần Cối cười ha hả, rồi nói ra cái việc mà kẻ nào trong thiên hạ cũng thích làm, “tiêu tiền“.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 9 lượt.

Có thể nhắc hoa lan là nữ vương của các loài hoa. Hoa lan với 1 vẻ đẹp thuần khiết trong trẻo ko tì vết. Loài hoa này sở hữu đa dạng màu sắc đẹp khác nhau, phổ biến chủng cái khác nhau nhưng đều mang một điểm chung là dung nhan đẹp và sự quyến rũ. Các bí quyết trồng và chăm sóc hoa lan được chia sẻ từ trang Vườn Lan Huyền Vinh chẳng hạn như 5ct ha tinh, lan phi diep rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích giúp bạn có một vườn lan tuyệt đẹp.

loading...
DMCA.com Protection Status