Bách luyện thành thần

Chương 1091: Thử kiếm đường

Lúc đầu, khi nhìn thấy mây kiếm, bọn họ không tin rằng kỳ tích sẽ thật sự xảy ra.

Không phải bọn họ không tin vào kỳ tích. Trên thực tế, bọn họ còn tin vào kỳ tích hơn bất cứ kẻ nào, thế nên mới có thể ở đây đến mấy chục nghìn năm, đồng thời cũng có thể nói là bọn họ ngu ngốc hơn so với rất nhiều người. Chỉ là thời gian đã mài mòn quyết tâm của bọn họ, khiến cho bọn họ không tin được vào kỳ tích đang xảy ra trước mặt.

Cho dù đã lĩnh ngộ được ba thành Dịch Thần Nhất Kiếm, tương lai của võ giả họ Trần và họ Từ cũng khó mà có được thành tựu quá lớn.

Dù sao bọn họ cũng đã ở lại đây quá nhiều năm, lãng phí quá nhiều thời gian. Bọn họ đã quên mất việc bồi dưỡng thế giới bên trong cơ thể, bỏ quên việc củng cố tu vi và bỏ quên quá nhiều thứ.

Nhưng chỉ dựa vào lĩnh ngộ của mình, hai người này cũng có thể trở thành nhân vật có quyền có thế trong thánh địa thập phẩm.

Trên thực tế, mấy năm sau, võ giả họ Từ trẻ tuổi hơn một chút đã chính thức trở thành trưởng lão của một tông môn lớn, còn võ giả họ Trần thì trở thành tông sư kiếm thuật. Lão đã tiến hành giảng đạo, dạy dỗ võ giả thế hệ trẻ trong nhiều thánh địa lớn, giúp họ cảm ngộ được Dịch Thần Nhất Kiếm.

Ngải An Tâm bĩu môi. Nàng quay sang nhìn La Chinh: “Ngươi cảm ngộ được bao nhiêu?”

Nghe nàng hỏi vậy, La Chinh chỉ lắc đầu: “Cũng không lĩnh ngộ được mấy.”

Ngải An Tâm liền nói: “Ta chỉ lĩnh ngộ được có một thành rưỡi. Dịch Thần Nhất Kiếm này trái với tâm cảnh của ta nên lĩnh ngộ tương đối khó.”

Những lời nàng nói nghe thì có vẻ khiêm tốn, nhưng trên thực tế vẫn có chút kiêu ngạo. Dù sao, ngoài một số ít Cung chủ ra thì đa số mọi người đều chỉ lĩnh ngộ được một thành, thậm chí nửa thành. Ngải An Tâm có thể lĩnh ngộ được một thành rưỡi, sợ rằng đã là một trong những người lĩnh ngộ được nhiều nhất trong số các võ giả thế hệ trẻ.

Đương nhiên, điểm quan trọng chính là muốn đè bẹp La Chinh.

Nhưng La Chinh gần như đã lĩnh ngộ hoàn toàn chiêu kiếm này.

Trước đây, hắn đã chiếm đoạt được các bóng kiếm màu trắng để rèn luyện kiếm ý của mình, thế nên Dịch Thần Nhất Kiếm chẳng khác nào đo ni đóng giày cho hắn.

Nhưng nếu chỉ như thế thì có khi La Chinh cũng không thể lĩnh ngộ được hoàn toàn Dịch Thần Nhất Kiếm. Quan trọng là ở chỗ mấy năm trước, khi hắn chỉ là Tiên Thiên Cảnh, hắn đã lĩnh ngộ được đại đạo chí giản. Dịch Thần Nhất Kiếm trước mắt, có thể nói là cực kỳ ăn khớp với kiếm ý mà hắn đã lĩnh ngộ được.

Chính nhờ các nguyên nhân như vậy, La Chinh mới có thể lĩnh ngộ hoàn toàn một kiếm này. Cũng chỉ có phối hợp với kiếm ý không cách nào khống chế được kia, mới có thể thực sự thi triển ra một kiếm này.

Nhưng bây giờ, bảo lĩnh ngộ thì đúng là La Chinh đã lĩnh ngộ được rồi, chỉ là uy lực thi triển ra thì chắc chắn không cao.

Dù sao, nhân vật như Dịch Kiếm Thiên Tôn chắc chắn đã phải dùng cả triệu năm để tính toán khi tu luyện Dịch Thần Nhất Kiếm. Huống chi sự chênh lệch tu vi và thực lực của La Chinh với Dịch Kiếm Thiên Tôn hoàn toàn không thể hình dung. Hắn có thể thi triển một kiếm này thì cũng không có nghĩa là hắn có thể thi triển nó một cách hoàn mỹ.

Cho dù là vậy, La Chinh cũng đã thỏa mãn lắm rồi. Khi ở Thượng Giới, hắn có thể giữ lại càng nhiều đòn sát thủ càng tốt...

Một tháng sau...

La Chinh đi theo võ giả của thiên cung Vân Miểu trở về thiên cung.

Võ giả thông qua truyền thừa Tân Hỏa bắt đầu lựa chọn ra ngoài trải nghiệm, hoặc trở về gia tộc của mình để xử lý một số chuyện quan trọng.

Ngải An Tâm vẫn ở dối diện La Chinh, nàng đang chờ ca ca của mình đến.

Ca ca của nàng đã đánh bại La Chinh, nhận được sự tự do nhưng lại không thể cùng nàng trở về thiên cung Vân Miểu. Ngải Hổ muốn vượt qua Đại Giới, đến thiên cung Vân Miểu tìm nàng thì chắc cũng phải mất một khoảng thời gian.

Trong khoảng thời gian này, tất nhiên nàng đắm chìm trong trạng thái sung sướng, bởi không bao lâu nữa, nàng đã có thể gặp lại ca ca của mình.

Về phần La Chinh...

Sau truyền thừa Tân Hỏa, hắn đã hoàn toàn mang đến cho Ngải An Tâm một cảm giác thất bại to lớn.

Nhưng tên nhóc này vẫn thua trong tay ca ca nàng. Đây là điều khiến cho Ngải An Tâm cảm thấy được an ủi nhất.

Trong những ngày ở thiên cung Vân Miểu, La Chinh vẫn luôn quan sát động tĩnh của thế giới bên trong cơ thể hắn. Tốc độ di chuyển của khí hỗn độn vốn đã rất chậm, bây giờ lại càng chậm hơn, nhưng vẫn không có dấu hiệu hóa lỏng. Mỗi ngày hắn đều quan sát mấy lần, lần nào cũng không thấy khí hỗn độn thay đổi gì, thế nên khó tránh có chút buồn bực.

Ngoại trừ điều này, La Chinh vẫn luôn nghĩ đến mây kiếm trong Dịch Thần Nhất Kiếm.

Nói thật, La Chinh rất muốn được thi triển một lần. Nghe nói, những võ giả trở về từ truyền thừa Tân Hỏa, nhờ cảm ngộ được ý cảnh của Dịch Thần Nhất Kiếm nên thực lực đều đã tăng lên.

Tin tức về điều bí ẩn mà Dịch Kiếm Thiên Tôn để lại được lan truyền với tốc độ tên lửa trong từng Đại Giới của liên minh.



Lúc trước, các võ giả đã kiên trì đứng trước tảng đá đó rất lâu, sau đó rốt cuộc cũng từ bỏ, rời khỏi Tranh Hải giới. Những võ giả này, có người chủ động rời đi, cũng có người là bị đuổi.

Bây giờ nghe nói đến chuyện này, người nào cũng khoanh tay giậm chân, khóc rống lên. Không ít võ giả đã kiên trì đứng trước tảng đá, nhưng thực sự kiên trì đến cùng cũng chỉ có hai người mà thôi.

Học xong một kiếm mà lại không có chỗ sử dụng, trong lòng La Chinh khó tránh khỏi ngứa ngáy.

Hôm nay, sau khi hỏi thăm được nơi cần đến trong thiên cung Vân Miểu, hắn liền đi đến một đại điện nằm sâu bên trong thiên cung.

Nơi này cũng có một không gian mộng ảo, chỉ là không gian mộng ảo này không phải để võ giả giao đấu, mà là nơi dùng để thử luyện.

Bởi vì bây giờ đang là đêm khuya nên không có võ giả nào đến dùng không gian mộng ảo.

La Chinh lặng lẽ bước vào, nhìn thấy bên cạnh đại điện có treo một tấm bảng, trên tấm bảng có viết ba chữ Thử Kiếm Đường.

Mặc dù gọi là Thử Kiếm Đường, nhưng nơi đây không chỉ để thử kiếm, mà thử đao, thử thương, thử quyền... đều được.

Vì đã có kinh nghiệm trước đó, nên La Chinh nhanh chóng mở không gian mộng ảo ra. Chỉ trong nháy mắt, cảnh sắc xung quanh hắn đột nhiên thay đổi. Hắn đang đứng trong một không gian mênh mông, còn trước mặt là một dãy núi cực lớn.

Dãy núi này không nhìn thấy đỉnh, cũng không thấy chân núi.

Cả dãy núi lóe ra ánh sáng vàng và bạc, vô cùng khổng lồ.

Từ trước đến nay, La Chinh chưa từng nhìn thấy dãy núi nào to lớn như vậy, rất khó mà tưởng tượng ra nó. Nếu có, nó cũng chỉ tồn tại trong không gian mộng ảo mà thôi. Dù sao thì đồ bên trong không gian này đều dựa vào thần văn mà ra, cũng không có thật.

Bên trên dãy núi to lớn ấy hiện lên đủ loại vết tích.

Vết kiếm, vết đao, vết mũi tên, vết thương, quyền ấn...

Rất nhiều, không thể đếm hết.

Võ giả thiên cung Vân Miểu đều thử kiếm ở đây, những vết tích này đã được tích tụ qua vô số năm tháng.

“Xem ra mình đến đúng nơi rồi.”

La Chinh mỉm cười. Trong lòng hắn vốn đang ngứa ngáy, khó chịu, chẳng qua hắn không thể tùy tiện tìm một đối tượng ở thiên cung Vân Miểu để thử kiếm được.

Nghĩ đến đây, La Chinh rút thanh Lôi Phong U Thần Kiếm ra, nhẹ nhàng vung lên, mũi kiếm liền chỉ vào dãy núi to lớn đối diện.

Chính vào lúc này, khí tức tỏa ra từ người La Chinh bỗng dưng thay đổi. Trong con ngươi của hắn phát ra một tia sáng, giống như dựa vào ánh mắt là có thể phá núi đục đá.

“Dịch Thần Nhất Kiếm, không thể súc thế...”

“Đưa tay một cái là xuất kiếm, đã xuất kiếm thì không được chùn bước...”

“Không súc thế, không do dự, giống như thái thượng vong tình. Tâm tính như vậy đã nhiễm một chút thần tính...”

Theo truyền thuyết, chỉ có vong tình mới có thể trở thành thần. Khi đâm ra một kiếm của Dịch Kiếm Thiên Tôn thì cũng phải vong tình, nhưng nó chỉ là trong một cái chớp mắt mà thôi.

La Chinh có cảm giác mình đã nắm bắt được thứ gì đó rất kỳ diệu. Tuy nhiên, suy nghĩ này lại trơn trượt như một con cá, lặng lẽ bơi ra khỏi dòng suy nghĩ của hắn.

Trước mắt, La Chinh chỉ thử kiếm mà thôi, hắn không để ý gì nhiều. Rất nhiều khi, cảm ngộ của võ giả đều là được hình thành trong nháy mắt, nhưng cũng có một số cảm ngộ còn chưa kịp nở hoa đã kết quả rồi. Mỗi vị võ giả đều phải trải qua rất nhiều tình huống như vậy trong cuộc đời. Cho dù suy ngẫm rất quan trọng đối với bản thân đột nhiên biến mất, sau cũng chưa chắc nó đã không có cơ hội xuất hiện lần nữa.

Không có bất cứ thứ gì làm nền, cũng chẳng hề do dự, kiếm ý vừa mới sáng lên đã thuận theo trường kiếm của La Chinh mà phóng ra.

Kiếm ý không ngừng phun ra rồi lại thu vào, nhưng vẫn không chịu sự khống chế của La Chinh, mà La Chinh cũng không cần khống chế kiếm ý. Hắn chỉ dựa theo cảm ngộ của mình, đâm một kiếm về phía dãy núi vô biên vô tận kia.

Trong khoảnh khắc đâm ra chiêu kiếm này, La Chinh đã cảm nhận được sự biến hóa nghiêng trời lệch đất của kiếm ý. Kiếm ý bỗng nhiên bùng nổ, giống như tự mình tìm được phương hướng, phóng ra khỏi trường kiếm trong tay hắn chỉ trong nháy mắt...
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.3 /10 từ 2768 lượt.

Ngày nay người ta quan tâm nhiều đến nông nghiệp hơn vì những vấn đề bất ổn toàn cầu trong thực phẩm và môi trường. Chúng tôi sẽ hướng dẫn bạn kỹ thuật là nông nghiệp hiện đại cho năng suất cao, nhiều bài hay trên trang Hạt giống gia đình chẳng hạn như cay hoa su quan tu, cay bach trinh bien chắc chắn những kiến thức và kỹ thuật trên sẽ giúp bạn rất nhiều trong việc làm vườn và chăm sóc cây cảnh.

loading...
DMCA.com Protection Status