Bạch nguyệt quang đột nhiên muốn cùng tôi kết hôn

Chương 11



Edit: Phong Nguyệt

Sáu giờ tối là giờ ăn cơm.

Lục Ý và Đinh Vân Mộng vừa định đi tới nhà ăn, nhân viên công tác chợt tiến đến, thầm thì bên tai Lục Ý.

Lục Ý kinh ngạc, nhưng vẫn gật đầu.

Nhân viên công tác thấy cậu đã đồng ý, quay người rời khỏi.

Đinh Vân Mộng nhìn Lục Ý: “Anh có việc à?”

Nhân viên ban nãy nói, các cố vấn đang có tiệc bên kia, Lục Ý là bạn đời của Cố Diễn, bọn họ muốn Lục Ý cũng sang một chút.

Đây là chuyện xã giao không thể tránh khỏi.

Lục Ý xoa xoa mi tâm: “Ừm, xin lỗi, anh phải về sớm một chút.”

Đinh Vân Mộng cũng không hỏi nhiều, gật đầu.

Bọn họ tập luyện nguyên buổi chiều, bảy giờ bắt đầu quy trình luyện tập, chín giờ chính thức quay hiện trường.

Lục Ý theo địa chỉ nhân viên nói, nơi cố vấn và học viên ăn cơm tách ra, giống như nhà ăn riêng, ở lầu hai, không khó tìm lắm.

Lúc lên lầu, Lục Ý nhìn thấy một thân ảnh thon dài đứng ở mép ban công hành lang, hơi cúi đầu, đang đốt thuốc, tà dương chiếu xuống, hắt sáng nửa khuôn mặt, nửa khuôn mặt còn lại chìm trong bóng tối.

Lục Ý đứng lại vài giây, không tự chủ được nhớ tới màn diễn ban nãy.

… Nhịp tim Cố Diễn tăng vọt tới 100.

Vậy có phải chứng tỏ… Cố Diễn vẫn còn tình cảm với cậu không?

Suy đoán này làm Lục Ý cảm thấy hoảng hốt như một giấc chiêm bao.

Lục Ý hồi thần, chậm rãi đi tới bên cạnh Cố Diễn, há miệng, gọi: “Cố Diễn.”

Cố Diễn liếc mắt nhìn cậu, lấy thuốc từ trong miệng ra: “Lát nữa ăn cơm, cậu biết cái gì nên nói cái gì không chứ?”

Lục Ý cúi đầu: “Ừm.”

Cố Diễn dụi tắt thuốc, lạnh lẽo cười: “Là tôi lo lắng thái quá. Kỹ năng diễn xuất tốt như cậu thì ăn một bữa cơm có vấn đề gì đâu.”

Đây là một câu châm chọc.

Cố Diễn cảm thấy buổi chiều… Lục Ý đang đùa với anh.

Lục Ý cúi đầu không lên tiếng, cằm dưới cứng đờ, tâm tư kiều diễm kia cũng bị câu nói này quét sạch.

Hai người một trước một sau đi vào bao sương,  ba vị cố vấn đang ngồi tán gẫu vui vẻ, nhìn thấy Cố Diễn và Lục Ý đi tới, Cừu Ngọc tươi cười bắt chuyện: “Lục Ý đến rồi!”

Lục Ý trả lời: “Chào cô Cừu.”

Nói xong, tựa như cảm thấy phải đối xử bình đẳng, thế là cũng lên tiếng chào hỏi hai người kia: “Chào thầy Quảng, chào thầy Bách.”

Có lẽ vì căng thẳng, cậu hơi mất tự nhiên, giọng nói cứng ngắc không giống lúc thường.

Quảng Thiệu và Bách Thương nghe vậy cười rộ lên: “Cậu nhóc này dễ thương ghê.”

Cừu Ngọc cũng cười, kêu Lục Ý ngồi xuống.

Sau khi Cố Diễn ngồi xuống, Lục Ý ngồi cạnh anh.

“Hai người kết hôn kết nhanh quá, thân là trưởng bối, bọn tôi chưa kịp chuẩn bị quà cáp gì hết.” Cừu Ngọc cười lấy ra một phong bì đưa cho Lục Ý, “Đây là chút tâm ý của bọn tôi chuẩn bị cho hai người.”

“Cái này…” Lục Ý theo bản năng mà nhìn Cố Diễn.

Cố Diễn khẽ nói: “Cho cậu thì cầm đi.”

Lục Ý lúc này mới dám nhận lấy, nói cảm ơn.

Cừu Ngọc cười đến lợi hại hơn: “Sao vậy? Tiểu Cố quản nghiêm vậy sao? Nhận lì xì cũng phải hỏi ý kiến?”

“Cũng thật là” Quảng Thiệu tràn đầy không đồng ý mà nhìn Cố Diễn, “Lấy vợ về là để yêu thương, cậu xem Tiểu Lục đi, sợ cậu thành cái dạng gì rồi?”

“Nhìn anh và thầy Bách của các cậu xem” Quảng Thiệu tiện tay gắp cá cho Bách Thương, “Ở nhà, thầy Bách nói đông, tôi không dám đi tây.”

Bách Thương liếc mắt nhìn y, vẻ mặt bất đắc dĩ pha lẫn nhu hòa.

Hai người cũng đã lĩnh chứng, xem như là cặp chồng chồng kiểu mẫu trong giới giải trí, tình cảm vẫn luôn rất tốt.

“Em và Lục Ý làm sao so với hai người được” Cố Diễn uống một hớp nước, “Tình huống không giống nhau.”

“Cố Diễn…” Lục Ý cúi đầu, nhỏ giọng, “Cố Diễn ở nhà đối với tôi rất tốt.”

Ở đây không ai là kẻ ngốc, nhìn Lục Ý cẩn thận dè dặt còn  nỗ lực nói giúp Cố Diễn như thế, y như tiểu đáng thương, ai cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Lục Ý lớn lên trắng trẻo, tướng mạo thanh tú, ngũ quan tinh xảo, theo lý thuyết phải rất có ưu thế, tự tin hơn người khác mới đúng, không biết tại sao, Lục Ý lại là loại người nhìn một cái khiến người khác nhìn một cái quay đầu liền quên.

Hơn nữa cậu cũng tận lực hạ thấp sự tồn tại của mình.

Cái này rất kỳ quái.

Cừu Ngọc nhất thời bị kích thích đến bộc phát tình mẹ: “Tiểu Lục…”

Cô nhịn không được, hỏi: “Cậu không phải là bị Cố Diễn cưỡng ép chứ?”

“Dạ?” Lục Ý mở to mắt, cậu vốn đang ăn, nghe thấy thế đột nhiên bị sặc, vội che mang quay sang một bên ho khan.

Thật vất vả mới bình phục lại, cậu lắp bắp nói: “Không không phải…”

“Tôi và anh ấy” Lục Ý khó khăn nghĩ, không biết Cố Diễn đã nói chuyện kết hôn của bọn họ thế nào, Lục Ý trầm mặc một lát, cuối cùng nói, “Chúng tôi thích nhau từ thuở niên thiếu.”

Đúng là sự thật nhưng chỉ thật phân nửa.

“Xem cô kìa, nhiều năm rồi cái chứng ham bát quái vẫn không bỏ” Quảng Thiệu chậc chậc, nhanh chóng giảng hòa, “Tiểu Lục cậu đừng nghe cô ấy nói hươu nói vượn, cô ấy nói chuyện hay không suy nghĩ, tôi thấy hai người rất hạnh phúc.”

“Không đâu” Lục Ý miễn cưỡng nở nụ cười, “Tôi biết cô Cừu nói đùa mà.”

Cố Diễn ngồi ở trên bàn không lên tiếng, cúi đầu ăn cơm.

“A…” Cừu Ngọc không biết nghĩ tới điều gì, biểu tình suy tư.

Nhà Cừu Ngọc và nhà Cố Diễn có quan hệ bạn bè lâu năm, Cố Diễn là Cừu Ngọc nhìn lớn lên, bàn về bối phận, anh còn phải gọi một tiếng dì, cô để bụng hôn nhân của Cố Diễn cũng khó trách.

Lát sau, trong đầu cô chợt lóe vài hình ảnh mơ hồ…

“Tôi nhớ ra rồi!” Cừu Ngọc ánh mắt sáng lên, bật thốt, “Cậu có phải thằng nhóc Tiểu Cố mang về nhà hôm trời mưa đúng không?”

Sáu năm trước, cô nhớ tới có một hôm mưa rất lớn, mây đen giăng kín bầu trời, ngột ngạt khó chịu.

Cừu Ngọc ở nhà nghỉ ngơi một lát, thuận tiện trông con, hôm đó Cố Diễn nhận cú điện thoại liền chạy ra ngoài, cô không kịp cản.

Qua nửa giờ, anh mang một người về nhà, đó là một thiếu niên xấp xỉ anh, cả người tản ra khí chất dương quang hoạt bát, chỉ là bị lôi kéo nên nhìn qua có vẻ không được vui.

Mưa lớn như vậy, có mang theo ô cũng không khỏi tránh bị ướt.

Có lẽ Cố Diễn cầm ô, nên quần áo thiếu niên kia chỉ ướt một chút, còn Cố Diễn… cơ hồ bị mưa xối ướt phân nửa người.

Dù thế, Cố Diễn vẫn dịu dàng tỉ mỉ cầm khăn tắm phủ lên người thiếu niên có dung mạo dễ nhìn, thấp giọng nói gì đó, sau đó từ từ giúp cậu ta lau người.

Cừu Ngọc lúc đó còn đang nghĩ, không ngờ Cố Diễn có lòng tốt giúp người như vậy, cô cảm thấy rất vui mừng.

Thế nhưng hiện tại nhớ lại, hóa ra hai người từ lâu đã…

Cừu Ngọc thần sắc phức tạp.

Lục Ý sững sờ.

Trời mưa, mang về nhà…

Hai mấu chốt này chợt lóe, hệt như cái công tắc, mở ra ký ức phủ bụi đã lâu.

Ký ức như thủy triều xông tới.

“Đổ mưa rồi còn chạy loạn như thế, hả?”

“Còn dám để người khác gọi cho anh? Lục Ý, em thật có bản lĩnh ha!”

Thiếu niên phản bác hai câu, lắp ba lắp bắp.

Chợt, trán cậu bị búng một cái.

Cố Diễn bị tức tới bật cười.

“Còn không nhận sai? Còn dám cãi? Lúc trước anh nói với em thế nào? Hả? Lúc gặp chuyện người thứ nhất phải nghĩ đến ai?”

Thấy Cố Diễn có vẻ giận thật, Lục Ý nhanh chóng đầu hàng, ôm lấy eo anh: “Em sai rồi, em biết lỗi rồi…”

Thấy Cố Diễn vẫn không hề bị lay động, muốn nói gì đó, Lục Ý chôn đầu vào ngực anh, rên rỉ: “Ai nha đầu em đầu quá… Cổ họng cũng đau…”

Cố Diễn: “…”



“Có phải vậy không?” Giọng nói của Cừu lôi Lục Ý trở về hiện thực, cười tủm tỉm, “Khó trách lần đầu tiên tôi thấy cậu đã thấy thân thiết, bây giờ nhìn gần như vậy mới nhớ ra lúc trước đã từng gặp cậu rồi.”

Quảng Thiệu cũng cảm thấy khó tin: “Hình như lâu lắm rồi đó?”

“Chắc vậy” Lục Ý cúi đầu, lông mi đen nhánh rũ xuống, không muốn tiếp tục đắm chìm trong chất độc này nữa. Hồi ức giống như thuốc phiện, nhẹ nói, “Xin lỗi, tôi không nhớ rõ lắm.”

Bầu không khí dừng lại nháy mắt.

Quảng Thiệu híp mắt nhìn Lục Ý, rồi lại nhìn Cố Diễn.

“Đúng thật đã lâu” Cố Diễn mặt vô biểu cảm, “Chị không nói em cũng không nhớ.”

Nụ cười Cừu Ngọc cương cứng.

Khó khăn lắm mới có thể làm dịu bầu không khí, giờ phút này lại căng thẳng cực điểm, ép đến người ta không thở nổi.

Lục Ý dường như càng cúi đầu thấp hơn, bàn tay cầm đũa siết càng chặt hơn.

Thức ăn trong miệng bỗng dưng trở nên khó nhai vô cùng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.2 /10 từ 6 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Starting to plan a holiday to Vietnam? We know there is a lot of information out there about where to go and when. If you're not sure where to begin, read our blog vietnam visits such as best places to visit in hanoi, the coolest places to visit in sapa vietnam all there informations will help you to have a good trip in Vietanm