Bạch nguyệt quang đột nhiên muốn cùng tôi kết hôn

Chương 29



Edit: Phong Nguyệt

Cuối cùng Lục Ý vẫn phải mặc cái áo bảo vệ rộng thùng thình kia vào.

Không vì cái gì khác, cậu không thể mình trần mà ra ngoài.

Một đường quay về phòng luyện tập, Lục Ý vinh hạnh nhận vô số cái ngoái đầu.

Nếu chân cậu lành lặn, phỏng chừng cậu trực tiếp đón xe về nhà rồi.

Lúc Nhan Bân nhìn thấy cậu, khóc huhu hai tiếng, ngó xung quanh xem có ai không, mới nhanh chóng thăm dò, nhỏ giọng hỏi:  “Lục Ý, không phải anh chỉ đi tắm thôi sao, trong khoảng thời gian ngắn như vậy đã xảy ra chuyện gì để anh phải thay đồ à? Do nam thần của tôi không được hay anh quá nhanh vậy?”

Lục Ý một bụng lửa giận không dám phát tác với Cố Diễn, nhưng đối mặt với Nhan Bân thì không cần phải kiêng kị, cậu bình tĩnh đẩy cậu ta ra, ngồi trên ghế, bực bội nói:  “Không có.”

“Tại sao không có chứ!” Ánh mắt xanh biếc của Nhan Bân trợn to,  “Trời ơi, tôi muốn ăn kẹo mà.”

Lục Ý có khung xương rất tinh tế, bây giờ mặc vào một cái áo thế này, trông có vẻ gầy hơn, tay áo phải gấp lại hai lần mới tới cổ tay, lộ ra cổ tay trắng noãn, như điêu khắc bằng ngọc, vừa mới tắm xong, sắc mặt không được tốt lắm, có điều khuôn mặt như trắng như tuyết, hệt như một đóa hoa mới chớm nở trên đỉnh núi, cả người tỏa ra cảm giác thơm ngát lại mềm mại.

Bởi vì trên người viết hai chữ  “Cố Diễn “ to đùng, người có đầu óc đều biết cậu là người của ai.

“Không được” Nhan Bân không biết bổ não cái gì đó, bắt đầu cười quái dị,  “Ha ha ha ha tự nhiên muốn viết đồng nhân về hai người.”

Lục Ý liếc cậu ta:  “Nhóc con hư hỏng cậu dám!”

Nhan Bân tự sướng mà ngồi cười hihi haha một hồi lầu mới nhớ đến chuyện chính: “Nhanh, tới dạy tôi kỹ xảo đi, tôi đã chuẩn bị xong!”

Lục Ý nhận lấy kịch bản của cậu ta, xoa xoa mi tâm, ra vẻ:  “Tôi chỉ có thể đối diễn với cậu, không thể dạy cậu cái gì đâu.”

Chính cậu còn không ra hồn, không thể lừa gạt người khác được.

Nhan Bân nhíu mày:  “Vậy cũng được, tôi diễn hồ yêu, anh diễn thư sinh, anh xem có cảm giác hay không nha.”

Cậu ta bắt được kịch bản cố sự của hồ yêu và thư sinh.

Trong tác phẩm kinh điển Liêu Trai, thư sinh thường sánh đôi với hồ yêu.

Lục Ý bất động, cậu biết cái này, gật đầu:  “Được.”

Nhan Bân bắt đầu biểu diễn, cậu ta từ từ tiến nhập trạng thái, sau khi mở mắt ra, cậu ta hướng Lục Ý nở nụ cười mê hoặc.

Lục Ý chẳng những không hề bị dao động, thậm chí còn muốn ăn một viên đậu phộng.

Nhan Bân chủ động khoác lên bả vai cậu, cả người dựa vào cậu, thổ khí như lan*:  “Tiểu thư sinh, chàng một mình lên kinh thi cử à?”

*Thổ khí như lan: Câu đầy đủ là Thổ khí như lan phụng thân như ngọc, miên tả hơi thở say đắm lòng người của mỹ nhân.

Lục Ý sửng sốt, hô hấp dừng lại một chút.

Có điều không phải vì Nhan Bân, mà lvì cậu nghĩ tới màn đối diễn cùng với Cố Diễn kia.

Cậu đang ngồi là một cái ghế dài, cách tay vịn chỉ có một cánh tay.

Nhan Bân lại ngồi ở bên trái của cậu.

Tư thế này giống hệt như lúc đó.

Lục Ý đầy đầu là hình ảnh Cố Diễn đóng phim, ngay cả Nhan Bân nói cái gì cũng không nghe rõ, mãi cho đến Nhan Bân ôm lấy bờ vai của cậu khuynh thân tới, Lục Ý mới nhúc nhích.

Cậu thử “Trượt chân”.

Nhưng không thành công.

Lục Ý lại thử ưỡn ẹo thân thể, Nhan Bân dừng diễn nhìn cậu:  “Lục Ý, anh sao vậy?”

Lục Ý cố gắng trấn định, chậm rãi quay đầu:  “Tôi đang suy nghĩ một chuyện, đợi một lát.”

“Hừm” Nhan Bân nghĩ chắc là vấn đề gì cao thâm, hoặc bị kỹ xảo của mình kích thích, tràn đầy phấn khởi mà hỏi,  “Chuyện gì vậy?”

“Cậu thấy… Tư thế ngồi hiện giờ của tôi.”  Lục Ý bình thản nói, không nhìn ra chút nổi giận nào,  “Với cái tư thế khuynh người của cậu, tôi không cẩn thận trượt chân, khả năng ngã xuống là bao nhiêu?”

Nhan Bân nhìn tư thế ngồi của Lục Ý, không chút suy nghĩ:  “Anh đùa gì thế? Mông anh bôi dầu hay sao mà có thể trượt chân!? Còn ngã xuống… Phim thần tượng còn chưa thấy cảnh này, cơ thể hư nhuyễn cỡ nào mới có thể làm tôi khuynh người một cái đã khiến anh trượt chân, anh làm từ kẹo dẻo à?  “

Lục Ý:  “…”

Cậu cũng hiểu được không thể.

Chỉ có tự mình trải nghiệm, mới biết được có một số việc không giống như bề ngoài.

Bây giờ, đầu óc cậu mơ hồ có một cuồng phong quét qua — Cố Diễn là cố ý! Ngày đó anh cố ý! Cậu nhớ anh…

Lục Ý thật sự không nghĩ tiếp được nữa, nghĩ nữa sẽ không khống chế được mà đỏ mặt.

“Ừm”  Lục Ý hắng giọng một cái,  “Cậu tiếp tục đi!”

Nhan Bân là một thằng nhóc tiểu bạch, chả có chút tâm nhãn nào, dù Lục Ý bỗng nhiên đổi chủ đề mà trò chuyện một số vấn đề không hiểu nổi cậu ta cũng không thắc mắc, giờ Lục Ý kêu cậu ta tiếp tục, cậu ta cũng liền hớn hở mà tiếp tục.

Tìm trạng thái một chút, Nhan Bân vừa định nhập diễn,tính chạm vai Lục Ý, thình lình có một giọng nói từ cửa truyền đến:  “Nhan Bân.”

Là giọng của Cố Diễn!

Nhan Bân ánh mắt sáng lên, nhìn sang, sung sướng kêu: “ Thầy Cố!”

Cố Diễn ngồi ở vị trí cố vấn, vẫy vẫy tay với Nhan Bân.

Nhan Bân không nói hai lời, đùng một cái đứng lên, không thèm hỏi câu thừa thải nào, hí ha hí hửng chạy tới.

Lục Ý ngồi trên ghế, bực bội, không muốn nhìn thấy Cố Diễn.

Không muốn thấy anh, cũng không nói chuyện với anh.

Cố Diễn hồi cấp ba luôn thích trêu ghẹo cậu, không nghĩ tới sáu năm trôi qua, giang sơn dễ đổi bản tính khó chừa, Cố Diễn càng lúc càng tệ hơn.

Lục Ý kéo kéo hai sợi dây rủ xuống trên áo, không nói một lời.

Cậu đang chờ Nhan Bân qua đây tiếp tục đối diễn với cậu, nhưng không nghĩ đến Nhan Bân một đi không trở lại.

Lục Ý đợi một chút, cứng rắn không chịu nhìn sang chỗ Cố Diễn.

Chuyện đã hạ quyết định, sao có thể nói đổi ý là đổi ý?

Lại đợi một chút, Nhan Bân rốt cục quay lại, Lục Ý nghiêm mặt:  “Cậu còn biết quay lại? Cậu…”

Cậu còn chưa nói hết, Nhan Bân bỗng nhiên thần thần bí bí khom người xuống, như có lời muốn nói với cậu.

Sau đó, cậu ta hắng giọng một cái:  “Thầy Cố nhờ tôi chuyển cho anh một câu.”

Lục Ý không muốn nghe Cố Diễn nói chuyện, lại không nghĩ tới Cố Diễn còn  nghĩ ra cách này, nhất thời sửng sốt.

“Anh ấy nói, bạn nhỏ phải ra dáng của bạn nhỏ” Nhan Bân thuật lại, chìa tay ra, thả  vào tay Lục Ý,  “Chân đau rồi thì ngoan ngoãn dưỡng thương, đừng có bồi luyện nữa.”

Trong lòng bàn tay của cậu có một viên kẹo bạc hà màu xanh lẳng lặng nằm.

Đó là thứ cậu thích nhất, cũng là thứ Cố Diễn thường cho cậu ăn.

Nhưng mà lời như vậy… Lời như vậy, anh ấy dám… Dám kêu Nhan Bân thuật lại?!

Bùm một cái, Lục Ý đỏ mặt, cậu cũng không dám nhìn Nhan Bân:  “Không, tôi không cần.”

Nhan Bân nhìn cậu một chút, oh một cái tiếng, không nói gì, cũng không chịu đi.

Lục Ý thấy cậu ta cứ đứng mãi, nhịn không được hơi hoảng:  “Cậu, cậu còn muốn gì?”

“Thầy Cố nói, cậu không nhận kẹo cũng được” Tựa như đã sớm biết cậu sẽ có phản ứng như vậy, Nhan Bân làm hết phận sự mà nói,  “Nếu như tôi cầm kẹo về, anh ấy sẽ tự cầm cả gói kẹo sang đây, ngay trước mặt tất cả các học viên mà cho anh, còn lớn giọng nói đừng giận anh ấy nữa”

Lục Ý:  “…”

Đây quả thực là khinh người quá đáng, khinh người quá đáng mà!

Nhưng Cố Diễn nói được làm được, anh chính là người như vậy, ngay cả chuyện ép cậu mặc đồ còn làm được, đưa gói kẹo có là cái thá gì?

Lục Ý cắn răng nhận lấy, ngay cả câu cảm ơn cũng không muốn nói.

Nhan Bân đạt được mục đích thì dừng, không tiếp tục truyền lời nữa, Lục Ý nhận kẹo rồi, thì xoay người đi, tung tăng chạy về phía Cố Diễn, vui vẻ nói cho anh biết mình đã hoàn thành nhiệm vụ rồi.

Lục Ý tưởng tượng kẹo là Cố Diễn, hung hăng nhai trong miệng.

***

Sau khi hết thời gian luyện tập, thì tới thời gian diễn tập lên sân khấu.

Lục Ý bị thương, có thể không cần tham gia, đợt sau quay lại.

Thật ra cậu có thể đi, có điều tổ đạo diễn cũng không nhắc tới, với lại tiền cũng được trả bình thường, tổ đạo diễn vội vàng thu hình, Lục Ý cũng không thể nhân cơ hội mà nói muốn đi vào lúc này.

Vì vậy cậu ở lại.

Diễn tập kết thúc.

Tiết mục chính thức bắt đầu.

Kỳ này có khán giả, cũng có MC dẫn chương trình.

Lục Ý nhàn rỗi không có việc gì làm, bất tri bất giác đi tới phía sau sân khấu, theo mấy nhân viên nhìn trên sân khấu.

Tiết mục đã bắt đầu, một tràn diễn vũ đạo qua đi, MC bước lên sân khấu.

Đứng ở góc độ Lục Ý, vừa vặn đối mặt với ghế cố vấn bên kia, cũng có thể màn ảnh lớn phía sau sân khấu.

Các học viên lục tục lên biểu diễn, cho thấy kiến thức bọn họ học được trong hai ngày nay.

Lúc Trác Tinh lên sân khấu, biểu hiện trung củ, không hề phạm sai lầm, cũng không hề làm người khác bất ngờ.

Lục Ý nhíu mày, cậu cảm thấy Trác Tinh đang gặp kỳ bình cảnh, cần phải đột phá.

Các nhân viên ở Lục Ý phía sau nhỏ giọng thảo luận biểu hiện của các học viên.

Lại qua mấy người, đến Nhan Bân.

Biểu hiện của Nhan Bân lại ngoài dự liệu của Lục Ý, cậu ta diễn rất ra dáng hồ ly tinh, còn mang theo phong cách cá nhân đặc sắc, không mang theo yêu khí, rất thanh thần tự nhiên.

Cùng với màn diễn với thư sinh, phá lệ lâm li bi đát, khiến người ta xúc động.

Ngay cả thảo luận sau lưng cũng bắt đầu xoay quanh Nhan Bân.

“Tôi thấy Nhan Bân lần này biểu hiện rất tốt”

“Đúng hơn là do thầy Cố dạy quá giỏi, trước khi lên sân khấu, tôi thấy hai người họ cùng nhau luyện tập trong phòng một hồi lâu đó.”

“Chậc chậc, nói vậy vẫn là thầy Cố lợi hại, quả làdanh sư xuất cao đồ.”

“Ha ha ha ha, chắn chắn rồi, tôi thấy thầy Cố đẹp trai nhất trong nhóm vố vấn.”

Lỗ tai Lục Ý lỗ khẽ động, không tự chủ được dời mắt đến vị trí các cố vấn ngồi.

Cố Diễn mặc áo sơ mi giản dị, khoanh tay, chăm chú nhìn lên sân khấu, ánh đèn rơi xuống, phác họa đường cong trên gương mặt cương nghị của anh, đẹp đến cực điểm, dường như sinh ra để đứng trên sân khấu vậy, cả người chói lóa.

Trên màn ảnh lớn màn ảnh vừa vặn quay đến Cố Diễn, có lẽ nhận ra điều này, hơi hơi ngước mắt, cười cười.

Đôi mắt cong cong, khóe môi giương lên, đẹp đến kinh tâm động phách.

Dưới khán đài nhất thời vang lên tiếng thét chói tai.

Ngay cả Lục Ý cũng nhìn đến xuất thần, duy trì một tư thế mà kinh ngạc nhìn.

Các nhân viên lại bắt đầu chuyển sang bàn tán Cố Diễn.

“Trời ạ, thầy Cố đẹp trai quá, ai chịu nổi chứ!!!!!!!!”

“Một thẳng nam như tôi nhìn mà tim còn đập bình bịch, quá đẹp, thật sự quá đẹp.”

“Đúng là nhan trị không thể khiến người ta hold nổi mà! Ai cũng không thể chống cự nổi nhan sắc của thầy Cố!” 

Lục Ý nghiêng đầu nghe, kìm lòng không đặng thầm gật đầu.

Bỗng nhiên, một thanh âm từ bên cạnh xuyên qua, dò hỏi:  “Cậu đang nhìn cái gì?”

Lục Ý tập trung nghe tiếng nói chuyện phía sau, cũng không để ý lắm, trả lời:  “Nhìn thầy Cố”

“Ah” Âm thanh kia ngừng lại, thong thả hỏi,  “Thầy Cố đẹp trai không?”

Lục Ý chăm chú gật đầu:  “Đẹp trai.”

Sau khi nói xong  liền quay đầu về phía sân khấu.

Có điều trên ghế đã sớm không còn ai, trên sân khấu vừa vặn tiến vào thời gian nghỉ giải lao.

Lục Ý sửng sốt, chậm rãi quay đầu lại, lập tức nhìn thấy người mới vừa ngồi trên ghế sân khấu, lúc này đang đứng ở bên cạnh cậu, tư thế nhàn nhã, nhìn cậu cười sáng lạn.

“Lúc cậu ở chỗ này tôi đã chú ý đến rồi” Cố Diễn tiến lên một bước, cúi người ghé vào lỗ tai cậu nói,  “Cậu bạn nhỏ, muốn nhìn phải trả phí nha.”

“Có điều nhóc khen anh đẹp trai”  Cố Diễn cười nhẹ,  “Anh đây sẽ khoan dung một chút, không so đo với nhóc.”

Nhìn lén bị bắt gặp thì thôi đi, còn…bị lừa khen đối phương…

Mặt của Lục Ý thoáng chốc như ráng chiều, nhuộm đỏ một mảng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.2 /10 từ 6 lượt.

Kiến thức là vô tận, không bao giờ có thể nói ta đã biết hết, ta đã biết rồi...Hôm nay ta làm được cái này, thì ngày mai ta đã lạc hậu với cái mới. Vì vậy mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang wiki giải đáp chẳng hạn như am la gi pm la gi, iring la gi rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích trong cuộc sống và đa dạng nhất. giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ.

loading...
DMCA.com Protection Status