Bạch nguyệt quang đột nhiên muốn cùng tôi kết hôn

Chương 32



Edit: Phong Nguyệt

Trong nháy mắt nhìn thấy Cố Diễn, cảm xúc vừa được chỉnh đốn như nước lũ tràn đê, phá tan mọi rào cản mà ập tới.

Viền mắt Lục thoắt chốc đỏ bừng.

Cố Diễn vội vàng đi tới, xoa tóc cậu, ổn định hô hấp.

Để truy bắt kẻ điên kia, đường bị chắn không cho đi lại, sau khi Cố Diễn biết được tin tức nhanh chóng đuổi theo, đến bệnh viện rồi mà trái tim vẫn treo lơ lửng.

Lục Ý không tự chủ được dựa gần anh, giống như ánh lửa ngày đông giá rét, nhỏ giọng kêu: “Cố Diễn…”

“Ừm” Cố Diễn ôm chặt cậu, “Anh ở đây.”

Anh cúi đầu tìm kiếm vết thương của Lục Ý: “Bị thương chỗ nào? Có đau không?”

Vừa nhìn đã thấy băng gạc ở xương quai xanh của Lục Ý.

Lục Ý co người, nhưng không trốn, cậu rủ mắt, bỗng nhiên nói: “Xin lỗi.”

“Xin lỗi cái gì?” Cố Diễn nhẹ nhàng động vào một góc băng gạc, “Bây giờ còn đau không?”

Cố Diễn biết chuyện hình xăm, nhưng không nói gì.

Anh chỉ quan tâm cậu có đau không.

Nước mắt dâng lên, lại bị Lục Ý cố dằn lại: “Không đau…”

Câu níu lấy áo Cố Diễn, vùi đầu vào ngực Cố Diễn, âm thanh mang theo chút run rẩy: “Không đau chút nào.”

Cố Diễn vuốt lưng cậu: “Anh ở đây, đừng sợ.”

Dường như câu nói này là công tắc mở ra cái gì đó, vô số lần Cố Diễn an ủi cậu trùng điệp lên nhau, trong lúc hoảng hốt, Lục Ý thật sự nghĩ đang ở trong quá khứ.

Nước mắt không nhịn được nữa mà tràn ra, cậu siết chặc góc áo Cố Diễn, nức nở: “Hình xăm bị hủy rồi, em… Vẫn luôn bảo vệ nó…Lúc bị những người kia đánh đều… Bây giờ không còn nữa…Bác sĩ nói, nó không thể hồi phục lại…”

Sáu năm, nó đều không thay đổi, nó là bảo bối mà Lục Ý cẩn thận che chở.

Cậu luôn cảm thấy, nhìn nó giống như nhìn thấy Cố Diễn, Cố Diễn mãi mãi ở cạnh cậu, đây là tưởng niệm duy nhất trong sáu năm qua của cậu.

Khi nghe thấy câu nói “Lúc bị những người kia đánh đều…”, đồng tử Cố Diễn rụt lại, định hỏi chuyện gì nhưng kiềm chế lại.

“Lục Ý” Cố Diễn nhẹ nhàng chế trụ ót Lục Ý, muốn cậu ngẩng đầu lên, “Em nhìn anh.”

Lục Ý ngẩng đầu lên, con ngươi đen láy, tràn đầy nước mắt, giọt nước mắt còn vươn trên mi, tựa như giọt sương đọng lại trên cánh hoa.

“Chuyện quá khứ không có cách nào thay đổi, đều đã trở thành quá khứ, nó sẽ không vì một hình xăm mà thay đổi” Cố Diễn áp sát trán cậu, nhìn thẳng vào mắt cậu “Hình xăm không thể hồi phục nguyên trạng, cũng không cần hồi phục, đây là nói…”

Cố Diễn hôn lên giọt nước mắt, Lục Ý theo bản năng nhắm hai mắt lại.

Sau đó nghe thấy thanh âm ôn nhu của Cố Diễn vang lên: “Câu chuyện của chúng ta sẽ có chương mới.”

Đáy lòng Lục Ý tựa như có gió xuân thổi qua, gió đi đến đâu, hoa nở đến đó.

Cậu ngơ ngác tự hỏi —— Cậu và Cố Diễn còn có thể có chương mới sao?

Cậu dám không?

Cậu…

***

Sau khi xử lý vết thương xong xuôi, cảnh sát tiến vào phòng bệnh của Lục Ý tiến hành ghi chép.

Lúc đó Lục Ý giữ chặt kẻ điên, cảnh sát đuổi đến mới đem người trói lại.

Ngoài phòng bệnh, Cố Diễn và Hồng Ảnh đứng trong hành lang.

Trác Tinh và David cũng chạy tới, nhưng đều bị Cố Diễn dùng lý do thân thể Lục Ý không khỏe đuổi về.

“Trước kia từng nghe Lục Ý nhắc qua chị.” Cố Diễn phá vỡ im lặng trước, “Cảm ơn chị đã chăm sóc cậu ấy.”

—— Đây là lời khách sáo của anh.

Lục Ý căn bản chưa bao giờ nhắc đến những chuyện liên quan đến cô gái này, anh cũng chỉ biết người này tên Hồng Ảnh mà thôi, cũng do ban nãy cô giới thiệu bản thân với cảnh sát mới biết.

Song không nghĩ cũng biết, Lục Ý xảy ra chuyện, người đầu tiên chạy tới, còn dùng tư cách người nhà, chắc chắn không phải quan hệ bình thường với Lục Ý.

Hồng Ảnh đối với Cố Diễn hoàn toàn không có hảo cảm, nghiêm mặt, nói: “Không cần cảm ơn.”

“Cũng đúng” Cố Diễn gật gật đầu, “Đều là người nhà, không cần phải khách khí.”

Hồng Ảnh: “???”

Ai là người một nhà với cậu ta? Lẽ nào Lục Ý đã nói hết với cậu ta??

“Cậu nói câu này không thấy ngượng sao?” Hồng Ảnh nổi giận, “Cậu không nhìn xem mình đã làm được gì! Cậu còn có mặt mũi nói câu này!”

Cố Diễn lập tức phân tích: Hồng Ảnh ngữ khí không tốt, mang theo xem thường lẫn phẫn nộ, đều nhằm vào mình, chứng minh cô có ấn tượng xấu với mình.

Vấn đề ở chỗ Cố Diễn và Hồng Ảnh chưa gặp nhau bao giờ, sao lại có ác cảm với anh?

Phân tích tỉ mỉ nội dung——

Cậu nói câu này không thấy ngượng sao? Cậu còn có mặt mũi nói câu này?

Lẽ nào trước đây anh làm gì có lỗi với Lục Ý? Hoặc là có một số hành vi, trong mắt Hồng Ảnh là có lỗi với Lục Ý?

“Tôi đã làm gì?” Cố Diễn giả vờ ngây ngốc, thuận theo tính cách của cô mà diễn trò, “Chẳng lẽ tôi chưa đủ tư cách? Thân là chồng của A Ý, không phải tôi là người chạy đến đầu tiên sao? Còn làm trễ không ít chuyện của tôi đây, sao lại không có mặt mũi nói? Chị ra ngoài nhìn xem có ông chồng nào được như tôi không?”

Mẹ?

Mẹ nó???

Khoảng khắc này, Hồng Ảnh quả thật muốn bùng nổ.

Mẹ nó đây là giọng điệu của tra nam à?!

Cô biết ngay mà! Cô biết ngay Cố Diễn không phải thứ tốt lành gì!

Lục Ý thiếu chút nữa mất mạng, cậu ta chỉ vào đây điểm danh vài phút còn chưa nói, lại dám nói những lời không liêm sỉ này?

Làm trễ không ít chuyện? Còn kêu cô ra ngoài nhìn xem có ông chồng nào được như cậu ta?

Vậy phải cảm ơn cậu ta rồi!

“Cậu——” Hồng Ảnh ngẩng đầu lên, căm giận nhìn anh, “Lục Ý sao lại thích loại người như cậu chứ! Cậu cho nó uống bùa chú gì!”

“Tôi thì sao?” Cố Diễn trừng mắt nhìn, vô tội nói, “Tôi không tốt? Cậu ấy thích tôi không phải là phúc của cậu ấy sao.”

Giờ phút này, Cố Diễn không biết mình tự rót thêm dầu vào lửa, nó nhanh chóng hóa thành ngọn núi lửa.

Phàm là trong tay có gì có thể đập, Hồng Ảnh chắc chắn sẽ đập tới.

Đã nhiều năm như vậy, cô vẫn luôn kiềm chế tính tình của mình, đây là lần đầu tiên bị người ta chọc đến phát run.

“Con mẹ nó cậu còn là người à!” Hồng Ảnh thoắt cái tiến tới, bắt cổ áo của anh, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên, “Cậu thấy cậu đang nói tiếng người à? Cậu biết sáu năm nay Lục Ý sống thế nào không? Cậu biết nó đã trải qua cái gì không? Cậu có biết bao nhiêu đêm nó gọi tên cậu không? Hôm nay hình xăm bị hủy, cậu có biết nó quan trọng với Lục Ý thế nào không!”

“Lời này của chị thật kì quái” Cố Diễn điếc không sợ súng mà cười, “Tôi và Lục Ý đã kết hơn, sao trông chị còn quen thuộc quá khứ của Lục Ý hơn tôi vậy? Dựa vào cái gì? Từ cấp ba chúng tôi đã bên nhau —— “

Anh chưa nói xong, lửa giận đã bao vây lấy, “chát” một tiếng, Hồng Ảnh đột nhiên tát Cố Diễn một cái.

Cô gào lên: “Cậu biết cái đéo gì!”

“Năm ấy nó mới mười chín tuổi, lúc nó bị nhiều người như vậy đuổi theo đòi tiền, muốn nó trả món nợ trăm vạn khổng lồ, cậu ở đâu?” Hồng Ảnh đỏ mắt chất vấn, “Lúc nó vì kiến mấy đồng bạc lẻ, diễn vai quần chúng trong một đoàn phim, gặp mưa phát sốt, cậu ở đâu? Lúc nó vì tiết kiệm tiền, quanh năm không dám mua quần áo, cậu ở đâu? Lúc nó dành dụm tiền phí hàng tháng, chỉ vì muốn đứng trong góc nhìn cậu biểu diễn, cậu ở đâu?!”

“Nó gọi tên cậu nhiều đêm như vậy, cậu đã từng xuất hiện chưa?!”

“Nó chịu nhiều khổ cực như vậy, cậu có biết dù chỉ một chút?!”

“Cậu căn bản không biết nó yêu cậu thế nào! Tôi tưởng cậu là báu vật thế gian, không ngờ chỉ cặn bã!”

“Lúc kết hôn với nó, cậu rất vui vẻ đi? Cậu biết hôm đó nó khổ sở thế nào không? Nó gọi điện cho tôi, nói nó kết hôn rồi, cùng người trong lòng.” Hồng Ảnh càng nói, càng không khống chế được, âm thanh dần thấp xuống, “Tôi hỏi nó, có vui hay không, nó nói không biết, nhưng vui nhiều hơn.”

Cô siết chặt cổ áo Cố Diễn, một giọt nước mắt lăn xuống, cô cũng không biết: “Cậu cứ thế mà khiến một thằng nhóc đau đớn, cậu nhẫn tâm vô liêm sỉ như thế! Cậu còn là người sao?

Âm thanh chất vấn dữ dội của Hồng Ảnh vang vọng trong hành lang.

Cố Diễn bị cô tát cho nghiêng sang một bên, nửa ngày không lên tiếng.

“Họ Cố, tôi cho cậu biết” Hồng Ảnh lau khóe mắt, gắt gao nhìn chằm chằm anh, “Tôi là chị gái của Lục Ý, tốt nhất là sau nay cậu yêu nó cho đàng hoàng, đối xử tốt với nó, làm cho nó vui vẻ, nếu cậu còn dám làm nó khóc, nó chảy một giọt nước mắt, tôi đánh cậu một trận.”

Cố Diễn chậm rãi quay đầu lại, ngón tay chạm vào môi dưới, lau vệt máu.

Anh nhìn cô, nhẹ nhàng nói: “Cảm ơn.”

Hồng Ảnh sững sờ.

“Cảm ơn chị đã nói với tôi nhiều như vậy” Rõ ràng đã dự đoán được tình huống xấu nhất, cũng sớm chuẩn bị tâm lý xong xuôi, không ngờ lúc nghe thấy, Cố Diễn vẫn cảm thấy đau đến quặn thắt, như bị đâm một nhát, từng giọt từng giọt máu chảy ra, khiến người ta phát điên, Cố Diễn nói, “Lục Ý chắc chắn sẽ không chủ động nói những chuyện này với tôi.”

“Cậu có ý gì?” Hồng Ảnh ngẩn ra, cho đến giờ phút này, cô mới phản ứng được, không dám tin nói, “Cậu… Nãy giờ đang khích tôi?”

Cậu ta buộc mình nói ra cuộc sống sáu năm qua của Lục Ý?

Thế mà cô cũng bị mắc mưu?

“Sao có thể tính là khích được” Cố Diễn cười, ánh mắt sầm xuống, “Không phải là những chuyện tôi phải biết ư.”

Hồng Ảnh quả thực ngũ vị tạp trần, cô không biết phải nói gì nữa.

“Lần nữa cảm ơn chị” Cố Diễn nói, “Lần này là vì sáu năm qua của Lục Ý, cảm ơn chị đã ở bên cạnh cậu ấy, cậu ấy gọi chị một tiếng chị, thì cũng chính là chị của tôi, sau này có chuyện gì, mong chỉ bảo.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.2 /10 từ 6 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Are you looking for some help with planning a trip to Vietnam? Look no further! The following travel guide will help you to plan your perfect trip to Vietnam. All are available in the website vietnam visits such as independence palace, hanoi old quarter and many many information about destination, food, culture...you can find out in www.vietnamvisits.com.