Bách quỷ tập

Chương 1

“Kỳ Thiên” là thứ duy nhất phụ mẫu sớm qua đời để lại cho hắn. Nhưng mà người bên ngoài đều gọi hắn là Quỷ Vu, hắn cũng dần dần quên mất tên mình. Dù gì cũng là một cái tên không ai gọi, tự nhiên sẽ mất đi ý nghĩa.

Hắn nuôi cổ từ nhỏ. Người thế tục luôn có nhiều phiền não và có những dục vọng mãi mãi không thể nào thỏa mãn, cổ hắn nuôi vừa hay có thể thỏa mãn nhu cầu của một số người nào đó. Bởi vậy cho dù hắn sống một mình trong Mê Vụ lâm, nhưng vẫn có nhiều người không sợ chết vượt qua rừng sâu đầm lầy đến chỉ vì xin hắn một con cổ trùng.

Kỳ Thiên có quy tắc của mình, một con trùng 10 Kim nguyên bảo, không thể trả giá, không có ngoại lệ.

Nhưng mà thế gian rộng lớn này luôn có người có thể trở thành một điều ngoài ý muốn của ai đó.

Sáng sớm hôm đó, hắn thấy Lý Nguyên Bảo trong đầm lầy, nàng đã giãy dụa trong bùn đất cả một đêm, nửa người dưới bị ngập trong đầm lầy, đầu tóc rũ rượi, mặt mũi bơ phờ, nàng ôm nửa cành cây khô miễn cưỡng giữ nửa người trên lại, trong mắt toàn là nước mắt hối hận và tuyệt vọng.

Kỳ Thiên đại khái có thể hiểu được sự tuyệt vọng của nàng, nhưng lại không biết nàng đang hối hận điều gì.

Nghe thấy có tiếng bước chân từ từ mà trầm ổn tiến lại gần, Lý Nguyên Bảo dùng sức ngóc đầu lên, giọng khàn khàn kêu: “Cứu với…”

Cứu ta với. Sau khi nàng nhìn thấy mặt Kỳ Thiên thì lập tức nuốt ba chữ này vào bụng.

Nên vậy. Kỳ Thiên hiểu, trong cơ thể hắn bẩm sinh đã có cổ trùng, cổ đã trở thành một phần của thân thể hắn, cùng sống cùng thở với hắn, chạy nhảy trong máu của hắn, bây giờ da của hắn lồi lõm không đều, vân xanh nổi đầy, trông rất dữ tợn hung bạo.

Không ai cảm thấy gương mặt như vậy là dễ nhìn. Từ nhỏ hắn đã bị gọi là yêu ma, bị tộc nhân xua đuổi, còn phụ mẫu suốt ngày bôn ba lao lực mà bỏ mạng, cũng là vì gương mặt ghê tởm này.

Kỳ Thiên nhìn nàng một hồi rồi quay người bỏ đi.

Lúc này một cánh tay run run giật tà áo màu đen của hắn: “Cứu ta với…”

Cầu sinh là bản năng, cho dù khúc gỗ nắm được có thể là yêu ma quỷ quái trong mắt nàng.

Kỳ Thiên hơi khựng lại, sau đó ngồi xổm xuống vô cùng bình tĩnh đẩy từng ngón tay của Nguyên Bảo ra. Động tác của hắn bình thản, giống như là phủi bùn đất dính trên y phục vậy. Nguyên Bảo kinh sợ nhìn vân xanh ghê tởm đầy trên cánh tay hắn, nhìn động tác của hắn, tuyệt vọng không nói nên lời.

“Cứu ta với.” Lúc Kỳ Thiên bỏ đi lại nghe thấy tiếng khóc lóc tuyệt vọng của nàng trong đầm lầy, giống như một con chó con, bất lực cầu xin để được sống tiếp, “Xin ngươi, cứu ta với…”

Hắn dừng bước quay đầu nhìn nàng lệ ướt đầy mặt, trong mắt tràn ngập tuyệt vọng. Hắn lãnh đạm gật đầu: “Ừ.”

Phụ mẫu Kỳ Thiên mất sớm, tuổi thơ cô khổ đã khiến tính cách hắn trở nên cô độc cổ quái, hắn không phân thiện ác, bao nhiêu năm nay bất kể là người thế nào đến xin cổ, chỉ cần đối phương có thể trả tiền thì hắn sẽ bán. Hắn không cứu người cũng không giết người, hắn chỉ bán cổ.

Nhưng thế gian luôn có chuyện ngoài ý muốn.

Khi Kỳ Thiên cầm dây thừng đi tìm Nguyên Bảo thì nàng đã ngất xỉu. Hắn nghĩ một hồi, rồi đi lên phía trước lay Nguyên Bảo tỉnh.

Lúc này xương cốt toàn thân Nguyên Bảo đau đớn như bị gãy vụn, nàng hôn mê là vì thật sự chịu không nổi nữa, bây giờ bị lay tỉnh, đối với nàng đúng là một sự dày vò cùng cực.

Nàng cố gắng mở mắt nhìn Kỳ Thiên đã đi rồi lại trở lại, tuy lúc này mặt hắn vẫn xấu xí khiến người ta sợ hãi như cũ, nhưng ánh mắt Nguyên Bảo lại sáng lên: “Ngươi trở lại… cứu ta sao?”

Kỳ Thiên không đáp, khi ánh mắt Nguyên Bảo dần dần lụi tắt, cánh tay đầy vân xanh của hắn đột nhiên nhéo má nàng.

Nguyên Bảo bị nhéo đến thất kinh hồn vía, trợn tròn mắt nhìn hắn.

Kỳ Thiên nhéo một hồi rồi hỏi: “Mặt mập thế này phải ăn bao nhiêu thịt mới ra được đây.” Hắn đã lâu không nói chuyện, giọng nói thô kệt khó nghe, giống như tiếng dao cắt vào dĩa sứ. Hắn tự nói một câu xong bèn tự giác ngậm miệng lại.

Nguyên Bảo ngẩn người ra, nhưng thấy đối phương hỏi nghiêm túc, mạng nhỏ của mình lại đang nằm trong tay hắn, nàng bèn thành thật trả lời: “Trời sinh đó, phu tử gọi là mặt trẻ em.”

“Cảm giác… cũng được lắm.”

Nguyên Bảo nhịn nhục, nụ cười cứng ngắc: “Ngươi có thể tiếp tục nhéo.”

Kỳ Thiên thật thà nhéo thêm mấy cái, nhéo đến khi má nàng dường như sưng lên, thấy Nguyên Bảo nước mắt uất ức đầy mặt, hắn mới trở lại thần thái như bình thường mà buông tay ra. Hắn lấy dây thừng ra chuẩn bị tư thế tròng lên người Nguyên Bảo, Nguyên Bảo cảm động lệ lưng tròng, nhưng một lúc sau, khi Kỳ Thiên đem dây thừng tròng lên cổ nàng thì Nguyên Bảo bị dọa đến trắng bệch mặt, hoảng hốt vừa kéo tay Kỳ Thiên, vừa gỡ dây thừng đang tròng trên cổ mình, sợ hãi hỏi: “Ngươi… ngươi làm gì vậy?”

Kỳ Thiên nghĩ một hồi: “Nhổ lên.”

Nhổ lên? Ai? Tròng vào cổ nàng mà nhổ lên sao?

Nguyên Bảo sợ hãi cười, “Không không, chờ đã, tráng sĩ… tráng sĩ!”

Sợi dây thừng siết chặt, mạnh mẽ tròng vào cái cổ trắng nhỏ của Nguyên Bảo, khuôn mặt trắng bệch của nàng chuyển sang tím xanh, mười ngón tay cương cứng quặp lại, ngón trỏ không cam lòng chỉ chỉ Kỳ Thiên, đôi mắt như muốn nổ tung, ánh mắt như lệ quỷ đào sâu trên người Kỳ Thiên. Kỳ Thiên nắm một đầu sợi dây, dùng sức kéo, hết lòng hết sức muốn cứu Nguyên Bảo ra.

Trên thực tế Nguyên Bảo đích thực là đã được cứu ra, nhưng cũng vì vậy mà bị dày vò mất hết nửa cái mạng.

Chọc chọc vào gương mặt tròn của nữ nhân hôn mê bất tỉnh, Kỳ Thiên cõng Nguyên Bảo lên, từng bước từng bước đi về ngôi nhà gỗ của mình trong rừng sâu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 1 lượt.

Kiến thức là vô tận, không bao giờ có thể nói ta đã biết hết, ta đã biết rồi...Hôm nay ta làm được cái này, thì ngày mai ta đã lạc hậu với cái mới. Blog cá nhân của Trâm cập nhật và chia sẻ nhiều kinh nghiệm và kiến thức hay tại địa chỉ Trâm's Blog chẳng hạn như di ban mu cao su cach tinh tien mu cao su, tan bang phong than 1 tap 2 full phim kiem hiep trung quoc long tieng hay rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại trâm.vn.

loading...
DMCA.com Protection Status