Bách quỷ tập

Chương 53

Sau khi Thiên Thiên theo Tiêu Thành Mộ về Trấn viễn Tướng quân phủ thì được sắp xếp ở trong một tiểu viện yên tĩnh, sống một cuộc sống nhàn nhã mà đời này nàng chưa từng có, nhưng nàng lại không gặp được Tiêu Thành Mộ.

Mãi đến tháng Năm, trong cung truyền đến chỉ ý, Hoàng hậu về nhà mẹ ngang qua Trấn viễn Tướng quân phủ, sẽ đến phủ nghỉ một lúc. Để nghênh tiếp Hoàng hậu đến “Tạm nghỉ”, Tướng quân phủ bận rộn tối tăm mặt mũi. Chuyện này vốn không liên quan đến Thiên Thiên, nhưng đêm trước khi Hoàng hậu đến, Thiên Thiên gặp được Tiêu Thành Mộ trong vườn hoa của Tướng quân phủ.

Hắn lại đang ngồi trong đình uống rượu. Thiên Thiên đứng bên gốc hoa dâm bụt yên lặng nhìn hắn một hồi, vừa muốn quay người rời đi thì nghe Tiêu Thành Mộ nói: “Đứng lại.” Thiên Thiên thật thà đứng lại, hắn lại nói: “Đàn một khúc nhạc nghe xem.”

Thiên Thiên không mang tỳ bà bên mình, đang không biết làm sao thì Tiêu Thành Mộ không biết từ đâu lấy ra một cây tỳ bà đặt trên bàn: “Dùng cái này đàn đi.”

Thiên Thiên bước lên phía trước, trên bàn là một cây tỳ bà cực tốt, mắt nàng sáng lên, thích thú sờ thử, nàng sờ thấy trên đầu cây đàn có một chữ “Tiếu”, Thiên Thiên khựng lại, bàng hoàng nghĩ đến “Tiếu Tiếu” hôm đó Tiêu Thành Mộ gọi bên tai nàng.

Thì ra… vật này là của cô nương tên Tiếu Tiếu kia. Thiên Thiên cụp mắt, nhưng cũng không hỏi nhiều, nàng ôm tỳ bà bắt đầu đàn, vẫn là khúc nhạc bi thương đó, dường như muốn cắt đứt ruột gan người khác.

Tiêu Thành Mộ nhìn ánh trăng bên ngoài đình nhàn nhạt hỏi: “Sao không chịu về nhà?”

Khúc nhạc chợt dừng, Thiên Thiên chấm chút rượu viết lên bàn: “Không có nhà để về.”

Tiêu Thành Mộ lại điềm đạm nhấp rượu: “Nếu đã vậy thì ở đây làm thị thiếp cho ta được không?”

Thiên Thiên ngẩn ra, nàng viết: “Tại sao?”

Thiên Thành Mộ say khướt nhìn Thiên Thiên cười: “Vì đôi mắt của nàng.” Lời hắn còn chưa dứt thì đã lảo đảo rời khỏi mái đình, “Nếu nàng bằng lòng thì ba ngày sau ta sẽ rước nàng vào phủ.”

Thiên Thiên ngồi trong mái đình không người một hồi, sau đó trịnh trọng gật đầu.

Hôm sau, Hoàng hậu đến tạm nghỉ ở Tướng quân phủ như đã định. Thiên Thiên không có tư cách gặp được Hoàng hậu, nàng đang tưới hoa trong tiểu viện của mình, trên mặt lấm lem bùn đất trông rất buồn cười. Bỗng nhiên một giọng nói nữ nhân vang đến tai nàng, Thiên Thiên hiếu kỳ ra khỏi cửa viện, thấy Tiêu Thành Mộ và một nữ nhân mặc hoa phục đang đứng đối diện nhau bên bờ hồ.

Nữ nhân kia khoát áo thêu hình phụng màu vàng, Thiên Thiên lập tức hiểu ngay thân phận của người đó.

“Thành Mộ…” Giọng nữ nhân có chút nghẹn ngào, “Là ta và Thánh thượng có lỗi với chàng.” Nàng nói xong liền quỳ xuống, muốn dập đầu với Tiêu Thành Mộ.

“Nương nương hành đại lễ như vậy Thành Mộ không dám nhận.” Tiêu Thành Mộ không nhìn nàng, ánh mắt hướng về chân trời xa xa, “Người đứng lên đi.”

Hoàng hậu nước mắt như mưa, sau khi bái ba cái mới đứng dậy, Tiêu Thành Mộ nhàn nhạt nói: “Cái hẹn tháng Mười Tiêu mỗ nhất định đến.” Hoàng hậu thấp giọng cảm tạ, trước khi quay người rời đi bỗng nghe Tiêu Thành Mộ gọi, “Tiếu Tiếu, Tiêu Thành Mộ làm vậy là vì quốc gia xã tắc, nàng… nàng và Hoàng thượng không cần áy náy.”

Hoàng hậu đi thế nào thì Thiên Thiên không nhớ được, âm thanh bên tai nàng ong lên, nàng chỉ nhớ đôi mắt như đã từng quen thuộc của Hoàng hậu và tiếng gọi “Tiếu Tiếu” khàn khàn của Tiêu Thành Mộ.

Thì ra là vậy, thì ra là vậy.

Người hắn thích là Hoàng hậu đương triều, đôi mắt hắn cần là đôi mắt giống như Hoàng hậu.

Thiên Thiên không nhịn được mà sờ mắt mình, nhất thời tâm trạng kì quái khó nói. Nàng ngẩng đầu nhìn Tiêu Thành Mộ, dường như phát giác được ánh mắt của Thiên Thiên, Tiêu Thành Mộ cũng nhìn lại, thần tình hắn mang sự lạnh lùng khó giấu.

Bị người ta nhìn thấy những chuyện này chắc sẽ giết người diệt khẩu, Thiên Thiên nghĩ vậy.

Sự trầm mặc chuyển động giữa ánh mắt hai người, cuối cùng Tiêu Thành Mộ dời mắt trước, vừa đi xa vừa dặn dò: “Trở về rửa mặt đi.”

Hai ngày sau, Tiêu Thành Mộ rước Thiên Thiên vào phủ, trở thành thị thiếp đầu tiên của hắn.”

Sau khi Tiêu Thành Mộ giở khăn đỏ che đầu của Thiên Thiên, nàng viết một hàng chữ trong tay bàn tay hắn: “Tướng quân, ngài có thể gọi tên thiếp không?”

Tiêu Thành Mộ hơi khựng lại: “Nàng tên gì?”

“Thiên Thiên.” Nàng yên lặng viết xuống hai chữ, không có chút oán hận bất mãn.

Tiêu Thành Mộ gọi cái tên này như nàng muốn, giọng nói quyến rũ phát ra điệp âm mềm mại này khiến Thiên Thiên nhíu mắt. Đối với nàng thì vậy là đủ lắm rồi.

Dưới ánh nến đỏ, nụ cười của Thiên Thiên ngọt ngào ấm áp như cánh bèo mềm mại dưới nước, người cũng mảnh khảnh như tên. Lần đầu tiên Tiêu Thành Mộ vì nữ nhân này mà khóe môi cong đến thất thần.

Nến đỏ tan chảy, màn sa phủ xuống, cả gian phòng tràn ngập sự dịu dàng và quyến rũ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 1 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Những năm gần đây phong trào ăn chay được nhiều người quan tâm. Các nhà nghiên cứu khoa học và giới y học chứng minh được ăn chay có nhiều kết quả tích cực mang lại sức khỏe. Để hỗ trợ việc ăn chay, chúng tôi đã tập hợp hằng ngàn món chay từ trang nấu món chay chọn lọc một số bài hay chẳng hạn như mot so mon an chay tu mit ma ban khong the bo qua, mon chay 234 mi can kho tieu rất hữu ích cho việc ăn chay dinh dưỡng và sức khỏe của bạn và gia đình bạn.