Bách quỷ tập

Chương 67

“Tại sao lại cứu ta?”

Trong sơn động, nam nhân mất máu quá nhiều ngồi dựa vào tường, im lặng xem xét nữ nhân áo đỏ đang giận dữ.

“Chỉ muốn cứu thôi không được sao?”

Dận Liên cười lạnh: “Vừa rồi ai nói tìm ta lâu lắm rồi? Giả dối.”

Nữ nhân cũng không giận, chỉ nhàn nhạt đáp: “Tin hay không tùy ngươi. Ta đi tìm đồ ăn đây.” Nói xong liền đứng dậy rời khỏi sơn động. Dận Liên thấy nàng quả thật đi xa bèn nghỉ một lát, cảm thấy không còn chóng mặt nữa, hắn cũng dựa tường đứng dậy, từng bước đi ra phía ngoài.

Hắn không chết được, vì vậy chỉ đành sống cho thật tốt. Nỗi thống khổ của việc làm người thuốc đúng là sống không bằng chết. Hắn không muốn sống như vậy nữa, không muốn sống cuộc sống chỉ có chạy trốn không ngừng.

Màn đêm từ từ bao phủ, trong khu rừng thỉnh thoảng nghe thấy tiếng dã thú kêu gào, Dận Liên chỉ dựa vào cảm giác của mình mà không ngừng tiến về phía trước, bên tai dường như chỉ có tiếng thở nặng nề của mình, bỗng nhiên trong màn đêm đen tối phía trước có hai đốm sáng xanh lục hãi hùng vụt qua.

Dận Liên dừng bước nín thở. Lúc này bốn phía im lặng đến đáng sợ, tiếng côn trùng cũng biến mất. Trong lòng hắn thầm nói không hay rồi, trong lùm cây có tiếng sột soạt, một con hổ mắt xanh to tướng bỗng nhảy ra, bốn chân chồm lên bổ nhào về phía hắn.

Dận Liên vô thức muốn trốn, nhưng vẫn còn chưa cất bước thì đã bị con hổ vồ lấy, cái miệng rộng khát máu cắn xuống cổ hắn.

Trong lúc sinh tử hắn bỗng cảm thấy như được giải thoát.

Lúc này đầu hổ không biết đột nhiên bị vật gì đập mạnh. Hàm răng ấm nóng miết qua cổ hắn, cái chết lướt qua người hắn.

Tiếp đó một thân hình tuyệt mỹ màu đỏ như liều mạng từ một bên xông tới, nhảy lên lưng con hổ khiến con hổ nặng mấy trăm cân bị văng ra xa. Con hổ phát ra tiếng gầm động trời, Dận Liên sờ cổ mình rồi chống tay đứng dậy kinh hãi nhìn nữ nhân đang cưỡi trên lưng hổ, tay bấu chặt lấy da nó.

Nàng nói… nàng tên Lăng Tinh.

“Mau trốn đi!”

Giữa lúc khẩn cấp nàng chỉ hét lên câu này với Dận Liên, sau đó một quyền đấm xuống đầu con hổ. Một nữ nhân đơn thân đấu với mãnh hổ…

Dận Liên nghĩ đến thất thần, chắc là máu của hắn rất có ích với nàng, để cứu mạng nàng hay cứu mạng người khác? Nàng có thể đấu với mãnh hổ, cơ thể chắc là khỏe mạnh, vậy người nàng cứu là ai mà đáng để nàng đem tính mạng đổi lấy…

Bất kể là ai đều thật là may mắn. Có thể có được người liều mình bảo vệ như vậy.

Sức của Lăng Tinh mạnh đến bất ngờ, sau mười mấy cú đấm, con hổ mắt xanh vỡ đầu chảy máu chết ngay tại chỗ. Nàng cũng kiệt sức té từ trên lưng hổ xuống đất. Đầu đầy mồ hôi, tay dính đầy máu, nàng thở hồng hộc nhìn Dận Liên, giọng nói vẫn khàn khàn như trước: “Ngươi muốn chết phải không, hả?”

Dận Liên im lặng không nói, ngây ngốc nhìn nàng.

Nghỉ một lúc lâu Lăng Tinh mới đứng dậy, nàng rút roi cột tứ chi con hổ lại: “Về thôi, hôm nay nướng thịt hổ ăn.” Nhẹ nhàng như bắt được một con thỏ vậy. Dận Liên vẫn im lặng, trong ánh trăng xua tan sương mù, hắn nhìn Lăng Tinh lạnh giọng nói: “Ta không nợ nhân tình của ai, cô đã cứu ta thì ta sẽ báo ơn này của cô. Nói đi, cô muốn cứu ai?”

Lăng Tinh chớp mắt nhìn Dận Liên một hồi, sau khi phản ứng lại được nàng lập tức cười lớn: “Ta đã nói là ta đến cứu ngươi mà, chỉ cứu ngươi thôi!”

Trong đôi mắt như trăng non cong cong phản chiếu ánh trăng, lấp lánh động lòng người như sao sáng. Sáng đến mức khiến Dận Liên thất thần.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 1 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Starting to plan a holiday to Vietnam? We know there is a lot of information out there about where to go and when. If you're not sure where to begin, read our blog vietnam visits such as vietnam national day, best places to visit in vietnam for sure you will have the best trip with above information.