Bách quỷ tập

Chương 87

A Lâm lại nằm mơ.

Nhưng lần này nàng biết rõ ràng là mình đang nằm mơ. Nàng như một kẻ bàng quan phiêu linh ngoài thế giới, yên lặng nhìn người khác thể hiện nhân sinh như đang diễn kịch. Nhưng rõ ràng nhất vẫn là câu chuyện của một nam nhân.

Hắn là con trai Thừa tướng, cũng là Môn chủ của một tổ chức phản lại triều đình, sau khi phạm tội bị Hoàng đế đánh gãy hai chân lưu đày biên cương. Trên đường về phương Bắc hắn một mình bị giam trong xe tù, quan binh đều sợ hắn, rất chiếu cố cho hắn. Đường lên phương Bắc gian khổ, hắn mềm lòng cứu một cô bé suýt bị quan binh đánh chết, cô bé chung xe tù với hắn, cười nói vui vẻ. Sau đó thuộc hạ của hắn cứu hắn đi, vì không để lộ tin tức, phạm nhân và quan binh đều bị giết hết…

Chỉ trừ cô bé con đó.

Hắn mềm lòng hay còn chuyện gì khác thì A Lâm không biết, nhưng sau khi người đó đi rồi, một thuộc hạ của hắn ở lại cho cô bé đó uống thuốc, từ đó cô bé quên đi quá khứ, rồi bái thuộc hạ này làm sư phụ, luyện được một thân võ nghệ giúp hắn đi giết người.

Nam nhân đó lại giải tán tổ chức, một mình ẩn cư trong huyệt động âm u, nhờ một con đại điêu mang thức ăn đến cho hắn sống qua ngày, sau đó… hắn chết đi, yên tĩnh rời khỏi nhân thế. Nhưng câu chuyện vẫn chưa kết thúc.

Hắn chết rồi nhưng không có quỷ sai câu hồn đến đưa hắn đi, nam nhân đó trở thành một cô hồn, phiêu bạt giữa trời đất, cuối cùng có một ngày, hắn gặp lại được cô bé năm xưa.

Có lẽ nhất thời hứng thú, có lẽ là hoài niệm chuyện xưa, hắn ở lại bên cạnh cô bé đó. Chào nàng lúc bình minh, cùng nàng về nhà lúc hoàng hôn, lúc cô bé bệnh hay bị thương hắn đều ở bên cạnh chăm sóc không rời một khắc.

Chỉ là không ai nhìn thấy hắn.

Giữa trời đất chỉ có hắn tự nói tự nghe, tất cả những quan tâm, dịu dàng và bảo vệ đều bị sinh tử ngăn cách, ở một nơi cô bé đó mãi không thể nào chạm tới được, hắn cô độc tan biến.

Sau đó… chuyện sau đó A Lâm đều hiểu hết, sư phụ muốn cứu ý trung nhân cần Lục Nhận đao, nàng đi tìm, tuyết lở, nàng bị đẩy vào trong động huyệt, đồng thời cũng là chỗ chôn thân của người đó.

Lúc nàng mở mắt đã là buổi trưa, ánh nắng chói chang, A Lâm nhíu mắt để thích ứng, lúc này nàng đã nhìn rõ thế giới.

“Tỉnh rồi à?” Giọng nói của Dung Dữ vang lên bên tai nàng, A Lâm quay đầu, lại thấy bóng dáng hắn trong suốt như sương khói. A Lâm đưa tay sờ mặt hắn nhưng tay nàng lại xuyên qua mặt hắn, chỉ bắt được một khoảng không.

“Hồn ma.” A Lâm thất thần lẩm bẩm, nàng ôm mặt không nhìn vào thần sắc kinh ngạc của Dung Dữ, “Đó lại là sự thật… là sự thật.”

A Lâm thất thần: “Đều là mộng, tất cả đều là mộng thôi!” Nàng ôm đầu tâm tư hỗn loạn, sư phụ mà nàng thích là một trong những kẻ giết cha mẹ nàng, sư phụ còn cho nàng uống thuốc để nàng quên đi chuyện trước kia, thậm chí nàng không nhìn rõ được là bao nhiêu năm nay rốt cuộc mình mê luyến sư phụ hay là đang mê luyến ảo ảnh kia. Người bên cạnh nàng lúc nàng bị bệnh bị thương, người cho nàng chỗ dựa khiến nàng mê luyến lại chỉ là một hồn ma thôi sao?

“A Lâm…”

“Tại sao?” A Lâm ngắt lời Dung Dữ, “Chuyện đến nước này tại sao lại đột nhiên xuất hiện, tại sao lại khiến ta mơ thấy những chuyện này! Nếu đã sai rồi thì tại sao không để ta tiếp tục sai?”

Có lúc chân tướng còn khiến người ta đau khổ vô vọng hơn là những lờinói dối.

“Hoa Kết hương còn có tên là cây mộng, chắc là nó khiến muội mơ thấy.” Dung Dữ bất lực cong môi cười khổ, “Tuy không phải là ý của ta, nhưng muội biết thì cũng đã biết rồi. Thật ra ta rất sợ sau này sẽ không ai biết trên thế gian còn có một người muốn đối xử tốt với muội.” Giọng hắn dịu nhẹ, tựa như gió thổi bên tai, “Lúc xưa chỉ là nhất thời hứng thú ở lại bên cạnh muội, mang sự hứng thú đó cười cợt vận mệnh trêu người, nhưng ngày này qua ngày nọ, năm này qua năm nọ, thấy muội quật cường sống tiếp như vậy ta lại không cười nổi. Người ma cách biệt nhưng lại nảy sinh tình cảm không nên có, lúc bắt đầu chỉ muốn ở bên muội bảo vệ muội, sau đó lại muốn nói chuyện với muội, muốn nắm tay muội, chỉ là ta không thể nào làm được…”

“Ta không muốn biết.” A Lâm đứng dậy muốn rời khỏi thạch động.

Dung Dữ không giận cũng không ngăn cản, chỉ yên lặng nhìn nàng cười ôn hòa: “Xin lỗi, lúc xưa tình thế bắt buộc đã hại cha mẹ muội, nay lại khiến muội đau lòng thất vọng.”

Tim A Lâm run lên, không nhịn được nghiêng đầu, vừa nhìn lòng nàng lập tức hoảng hốt, chỉ thấy toàn thân Dung Dữ từ từ phát sáng như có đóm đóm bay quanh, nụ cười của hắn dần mơ hồ.

“Vốn muốn ở bên muội nhiều hơn nữa, nhìn muội nhiều hơn nữa. Nhưng mấy ngày ngưng thần tụ hồn đã tiêu hao hết sức lực của hồn phách ta.” Dung Dữ cười nhẹ, “Nhưng có thể bầu bạn mấy ngày này cũng đáng rồi.”

Hồn phi phách tán, không nhập luân hồi, không thể đầu thai.

A Lâm dường như ý thức được gì đó, nàng vô thức muốn kéo hắn lại, nhưng tay không chạm tới hắn, Dung Dữ như pháo hoa ở chân trời, tan thành ánh sáng, chỉ để lại bi ai. Trong không khí lạnh lẽo dường như vang vọng lại câu nói cuối cùng của hắn: “A Lâm, ta rất ích kỉ, không muốn muội quên ta…”

Hắn xuyên qua sinh tử mới đổi được cơ hội cùng nàng gặp gỡ, chỉ vì để nàng nhớ được dáng vẻ cuối cùng của hắn.

A Lâm lạc lõng nhìn vào hư không, trong mắt chỉ còn bàng hoàng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 1 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Ngoại ngữ nói chung và tiếng Anh nói riêng ngày nay đã trở thành hành trang bắt buộc của bạn trẻ. Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động từ trang findzon chẳng hạn như builder la gi nghia cua tu builder la nguoi xay dung chu thau, adjoin la gi nghia cua tu adjoin la noi lien tiep vao to adjoin one thin chắc chắn sẽ giúp bạn rất nhiều trong việc học tốt tiếng Anh, đặc biệt là phần từ vựng và ngữ pháp.