Bạn cùng bàn cậu tỉnh táo lại đi

Chương 10


Bầu không khí trong hành lang hơi yên tĩnh.

Chu Du chớp mắt ba năm lần mới kịp phản ứng mình bị mắng, quả thực dở khóc dở cười: “Không phải, cả ngày cậu cứ nghĩ cái giề đấy?”

“Giề?” Giọng Đồng Đồng bị lái theo hắn.

“Tôi nói, có phải cậu —— đợi xíu.” Chu Du xoay người nhặt hai ba xấp tiền ở dưới lên, lúc này mới nhìn thẳng Đồng Đồng, “Không phải, tôi đến nhà cậu tắm sao lại là dâm dê? Tôi lại không đến nhà cậu tắm giúp cậu.”

“Cậu còn muốn tắm giúp tôi?” Đồng Đồng hoảng.

“…”

Chu Du hít sâu một hơi, thò tay vào bao bố lấy ra hai xấp tiền mặt nhân dân tệ, bỏ vào tay Đồng Đồng: “Vòi nước trong nhà tôi không chảy, tôi có thể đến nhà cậu tắm không.”

“Có thể.” Đồng Đồng gật đầu.

Trước khi tiếng nước phát ra từ phòng tắm, Đồng Đồng vẫn đang đau khổ suy đoán Chu Du rốt cuộc có ý gì với cậu.

Nhưng lúc này.

Đồng Đồng nghiêng đầu nhìn thoáng qua bao tải to bên chân mình.

Đây thật sự là lần đầu tiên cậu thấy nhiều tiền mặt thế này, không phải một chuỗi số 0 trong thẻ kia.

Chu Du có thể ở trong loại nhà ở chỗ này, cũng có thể nhìn được một số tình huống. Với lại bình thường Đồng Đồng cũng không nhìn ra Chu Du có nhiều tiền, trên người ngay cả cái đồng hồ đeo tay cũng không có.

Thế nhưng bỗng nhiên vác về nhiều tiền như vậy, còn một lần duy nhất đều là tiền mặt.

Đồng Đồng cảm thấy quá khả nghi.

Đây không phải đi cướp ngân hàng, thì là cướp lon tiết kiệm tiền của trẻ con dưới lầu.

Tiếng nước trong phòng tắm ngừng, Chu Du dùng khăn mặt xoa đầu đi ra.

Đồng Đồng quay đầu nhìn hắn, đặc biệt uyển chuyển hỏi: “Sao cậu không đến lớp tự học buổi tối?”

“Tôi đi kiếm tiền nè.” Chu Du đi tới xoay người, cười vỗ vỗ bao tải.

Đồng Đồng đầu óc giật mình: “Cướp tiền phạm pháp.”

“Cậu nghĩ gì đó, tôi đi ——” Chu Du nói đến một nửa chợt ngừng.

Hắn khó mà nói mình đi đòi nợ.

Mặc dù chỉ ở chung được mấy hôm nay, hắn cũng nhìn ra Đồng Đồng tâm tư mẫn cảm, biết được tình hình trong nhà Đồng Đồng, hắn không có khả năng nói lời này ra.

Ánh mắt Đồng Đồng càng ngày càng hoài nghi, tay cũng cho vào túi tìm điện thoại.

Chu Du hoàn toàn không phát giác nguy hiểm tới gần, cố gắng nói mơ hồ, mượn chút mùi rượu còn sót lại trên người mình giả say: “Đồ chó má kia, tôi uống hơn hai mươi chén mới mang tiền về được.”

Đồng Đồng nghe xong vẻ mặt trở nên phức tạp, tay cũng rút ra khỏi túi quần.

Cậu nghĩ nếu Chu Du cướp bóc, cậu sẽ báo cảnh sát.

Thế nhưng cậu cũng không thể báo Chu Du trẻ vị thành niên uống rượu nhỉ.

Hay là tố cáo đồng đảng…

Uống hai mươi chén rượu đã có thể mang về nhiều tiền như thế, chân mày Đồng Đồng nhảy lên, chỉ có một khả năng.

Cậu nghe nói có một số ít phụ nữ chỉ thích kiểu học sinh trung học như Chu Du.

Mặc dù Đồng Đồng không tiện hỏi nhiều, cũng không nên nhiều lời, nhưng cậu vẫn suy nghĩ nhỏ giọng khuyên: “Lần sau cậu đừng đi, chuyện này, không… không tốt lắm.”

“Hả?” Chu Du sửng sốt một chút, còn tưởng rằng cậu nói uống rượu cơ, “Không sao, tôi cũng quen rồi.”

Đồng Đồng: “…”

Lúc Chu Du đứng ở ngoài cửa, vẫn không biết bản thân ra khi nào, cửa đã “rầm” một tiếng đóng lại.

Chu Du sờ gáy vừa chuẩn bị đi về phía trước.

Cửa lại mở, Chu Du quay đầu nhìn, một cái bao tải bị ném ra ngoài.

“Này ——” Chu Du vừa định hỏi sao vậy, cửa nhanh chóng bị đóng lại.

Chu Du sững sờ chốc lát, nhìn chằm chằm cánh cửa đóng chặt sờ gáy.

Hôm sau vừa sớm mai, Đồng Đồng rửa mặt xong ra ngoài, nhìn thoáng qua cửa phòng đối diện đóng chặt.

Muốn đi gõ cửa, suy nghĩ một chút thôi quên đi.

Cũng không phải chị em, đi học đi vệ sinh còn đi cùng.

Nhưng Đồng Đồng nghĩ đến chuyện tối qua, lúc mua đồ ăn sáng mua hơn một phần.

Chu Du cũng không dễ dàng.

Lúc đến lớp học người đến gần như đủ, chân trước Đồng Đồng vừa bước vào lớp, sau lưng đã vang lên tiếng chạy bộ.

“Sao sáng sớm cậu không gọi tôi đi cùng.” Chu Du khoác tay lên trên vai cậu, thở phì phò dán bên tai cậu vừa thở vừa phàn nàn, “Tôi còn đợi cậu đến.”

Đồng Đồng không quen tư thế thân mật như vậy, hất tay hắn ra.

Chu Du không để ý, đưa tay trực tiếp ôm cả người, lần này dùng sức hơn.

Đồng Đồng hoàn toàn giãy không ra.

Đồng Đồng: “…”

Chu Du cứ vậy vui vẻ ôm người vào lớp.

Hai người vừa vào, Trang Khiêm liền bu lại, rất khó chịu gạt tay Chu Du ra, “Ôm ai đó? Để cho cậu ôm thì ông ôm à.”

Chu Du nhướng một bên mày, lại kéo người lại, “Ôm đấy.”

Trang Khiêm cướp người lại, “Ông nội mày.”

Đồng Đồng: “…”

“Mẹ kiếp ——” Đồng Đồng vừa mở miệng chuẩn bị chửi người.

Chu Du đột nhiên khom lưng, trực tiếp ôm Đồng Đồng chạy về chỗ ngồi.

Đồng Đồng: “…”

Trang Khiêm đứng tại chỗ tức chết.

Vội vàng chạy tới ngồi chen chung một chỗ với Đồng Đồng.

Chu Du hoàn toàn không để ý, còn cười vui vẻ với Trang Khiêm.

Sau khi chen chung một chỗ ngồi ai cũng không đến nói chuyện cùng, giờ tự học phải vào sớm, bữa sáng phải ăn xong trước khi chủ nhiệm Lý đến.

Đồng Đồng ăn gì cũng chậm, thế là lúc Đồng Đồng mới cắn hai miếng vỏ bánh bao, Chu Du đã ăn xong bánh bao rồi.

Hắn chưa ăn no, chuẩn bị uống nước bổ sung, vừa duỗi tay vặn bình nước, cánh tay chợt đau âm ỉ.

Chu Du nhíu mày cúi đầu nhìn thoáng qua tay, đã nhìn không ra từng bị thương, đêm qua hắn đã tháo băng vải xuống.

Chắc là không sao, nhưng sáng hôm qua đánh một trận quyền, bây giờ vừa dùng sức thì hơi đau.

Đồng Đồng dùng khóe mắt liếc Chu Du nhìn chòng chọc bình nước nửa phút, nghĩ thầm người này không phải ngay cả bình nước khoáng cũng không mở được chứ?

Chu Du cảm thấy cánh tay mình không sao, lấy lại tinh thần nhìn ánh mắt ghét bỏ của Đồng Đồng, trong lòng thấy buồn cười.

Nới lỏng nắp bình dưới tay, hắn lại lặng lẽ vặn chặt lại, đưa tới, “Không mở được.”

Đồng Đồng kinh ngạc, trên mặt lại không tỏ vẻ gì, rất bình tĩnh hai ba lần đã mở nắp bình. Lại đưa qua.

Trang Khiêm ngồi một bên nhanh chóng bắn ánh mắt khinh bỉ sang, y nói người này cao đến vậy cũng phí, cơ bắp đoán chừng uống lòng trắng trứng mà ra.

“Tiểu huynh đệ cậu có chuyện gì thế?” Cảm giác uy hiếp trong lòng Trang Khiêm tiêu trừ sạch, vẻ mặt tươi cười hướng về phía Chu Du, “Lực tay cậu hình như không được tốt lắm, bình thường tần suất luyện tập thế nào?”

“Tạm được.” Chu Du khiêm tốn.

“Không sao đừng tự ti, loại cơ bắp như cậu này mặc dù không có lực, nhưng cũng rất đẹp. Có thể dọa người.” Trang Khiêm vỗ vỗ cánh tay rắn chắc của hắn, “Sau này có chuyện gì thì lên tiếng.”

“Chu Du.” Chu Du cười đưa tay ra.

“Trang Khiêm.” Trang Khiêm cũng cười.

Hai người bắt tay.

Cách giờ tự học buổi sáng còn mười phút, các anh em phân tán khắp nơi trong phòng học nhao nhao lại đây, nói tên.

Lớp văn bọn họ, hơn bốn mươi người, nam sinh kể cả Chu Du tổng cộng mười một người. Không bao lâu đã thân quen.

Trang Khiêm vì củng cố địa vị long đầu của bản thân, cũng vì bộc lộc tài năng trước nhóm anh em.

Lập tức tuyên bố cuộc thi vật tay lần thứ năm mươi ba.

“Chu Du huynh đệ tay nào lực lớn thì dùng tay đó.” Trang Khiêm khiêm tốn cười một tiếng, “Tôi cố gắng nhường cậu một chút, cố lên.”

Chu Du muốn duy trì tình anh em không dễ kiếm, sau khi bắt đầu vật tay, chỉ dùng sức bằng một ngón út.

Nhưng hắn đánh giá thấp bản thân, cũng đánh giá Trang Khiêm quá cao.

Một phút sau, nhóm anh em hoan hôn đều không nói một lời.

Trên trán Trang Khiêm toàn là mồ hôi, gân xanh trên cổ cũng nổi lên.

Vẻ mặt Chu Du thoải mái, còn tranh thủ cướp bánh bao còn lại của Đồng Đồng, vừa ăn bánh bao vừa giúp Đồng Đồng đẩy cái bàn bỗng chốc bị đám anh em xung quanh chen lệch ra.

Hai phút sau, Chu Du lần nữa buông lỏng một chút lực.

Nhưng tiếc rằng, Trang Khiêm tỏ vẻ mệt mỏi hơn.

Chu Du hết cách, nhìn sắc mặt Trang Khiêm càng ngày càng xanh, muốn cứu vãn một chút tình anh em cuối cùng, sau khi lúng túng ho một tiếng.

“Ui chao.” Chu Du để tay mình ngã xuống.

“Mẹ kiếp!” Trang Khiêm tức sùi bọt mép, phất tay áo rời đi.

Tình anh em tuyên bố vỡ tan.

Chu Du rất oan ức, ôm chặt người chị em duy nhất của mình.

“Xéo đi! Đừng siết tôi!” Đồng Đồng hô.

Giờ tự học tối của hôm nay Chu Du đến, Trang Khiêm không đến, ngại bị mất mặt.

Sau giờ tự học buổi tối, hai chị em kết bạn về nhà.

Lúc tách ra ai về nhà nấy, Chu Du rất nghiêm túc: “Ngày mai chúng ta cùng đi, cậu phải gọi tôi.”

“Tôi không.” Đồng Đồng hừ lạnh một tiếng, vào nhà.

Sau khi Đồng Đồng vào nhà trên mặt liền nở nụ cười.

Cất cặp sách cẩn thận, dạo một vòng trong nhà, lúc này Đồng Đồng mới phát hiện mẹ cậu chưa về.

Đồng Đồng lấy di động ra nhìn thoáng qua, cũng không thấy mẹ cậu gửi tin nhắn cho cậu.

Mẹ cậu có lớp buổi tối, thỉnh thoảng mệt mỏi không muốn muốn chạy thì trực tiếp ngủ ở cửa hàng, nhưng mỗi lần ngủ ở cửa hàng đều nói cho cậu biết.

Như tình huống hôm nay không gọi điện cũng không gửi tin nhắn chưa từng có.

Đoán giờ chắc đã tan lớp, Đồng Đồng nhíu mày gọi một cuộc cho mẹ cậu sau đó phát hiện tắt máy, vẻ mặt bắt đầu kém đi.

Nhà cậu chuyển đến đây ngoại trừ tiện nghi, còn vì tránh những người đòi nợ kia.

Nhà cậu vốn dĩ bị một đám người đập sau đó mới chuyển đi.

Những người kia không chỉ đập đồ, còn đánh người.

Đồng Đồng càng nghĩ càng sợ, sợ những người kia tìm tới mẹ cậu, trực tiếp cầm điện thoại ra ngoài.

Vừa đi ra ngõ, đến đường, di động Đồng Đồng đột nhiên vang lên.

Mẹ cậu gọi tới, Đồng Đồng nhanh chóng nghe.

Chắc sợ cậu lo lắng, tốc độ nói của mẹ cậu rất nhanh: “Hôm nay có lớp buổi tối, phụ huynh một học sinh hôm nay không có thời gian đón, mẹ vừa đưa con bé về nhà, lại về cửa hàng bên này, chuẩn bị gọi điện cho con, mới phát hiện điện thoại hết pin, con không đến tìm mẹ chứ?”

“Không ạ, con vừa tắm xong, chuẩn bị ngủ rồi. Mẹ cũng nghỉ sớm chút đi.” Đồng Đồng thở phào một cái, quay đầu chuẩn bị về.

“Ừ, sáng mai mẹ về, làm bữa sáng cho con.” Bùi Vân cười nói.

“Vâng, bye bye.” Đồng Đồng cũng cười, xoay người, chuẩn bị đi về.

Đột nhiên, một chiếc xe bật đèn pha đi sát vào lối đi bộ.

Đồng Đồng giật nảy mình, mắt bị ánh đèn sáng làm chói, nghĩ phải tránh, bước chân hốt hoảng lùi rồi lùi.

Chiếc xe hình như cũng bị dọa, bóp còi một tiếng. Ngay sau đó chân Đồng Đồng không biết vấp phải cái gì, cậu chỉ kịp kêu một tiếng, rồi ngã xuống.

Ngã xuống nửa phút người vẫn đơ ra, một lúc lâu mới phản ứng được.

Đồng Đồng vừa chống người ngồi dậy, đã nghe xe lái đi rồi.

Cậu nhíu mày chửi một tiếng, duỗi tay sờ soạng trên người một lần, chắc là không đâm vào, chỉ ngã một cái.

Cậu vừa thử tự đứng dậy, cổ chân chợt đau nhói, cậu đau lại ngồi về chỗ cũ.

Lúc này trời đã tối mù, quanh đây cũng không phải trung tâm phồn vinh gì. Đèn đường không được ba cái còn tắt mất hai.

Đồng Đồng quen với bóng tối liếc nhìn xung quanh một chút, phán đoán chắc cậu ngã xuống hồ.

Sát cạnh ngõ hẻm có cái hồ nhỏ, hàng rào quanh hồ không cáo bằng bắp chân cậu, vừa nãy chắc vấp phải hàng rào.

May chỉ có nước ở giữa hồ, xung quanh đều lộ bùn và ít rác.

“Phía dưới có người à! Sao vậy!” Phía trên đột nhiên phát ra giọng nam.

Đồng Đồng sửng sốt chốc lát, cúi đầu nhìn thoáng qua người mình đầy bùn, cảm thấy quá chật vật, định nghỉ ngơi một lát rồi tự leo lên là được, thế là ngửa đầu hôn lên: “Tôi bắt cá!”

“Không được bắt! Của người ta nuôi đó!” Giọng nam phía trên hô to.

Giọng nam này nghe quen quen, mí mắt Đồng Đồng nhảy một cái.

“Sao rồi, sao không lên tiếng.” Giọng phương bắc vừa thốt lên.

Chu Du!??

Đệt!

Đồng Đồng không muốn đoán đêm hôm khuya khoắt Chu Du ra ngoài làm gì, nhưng bị Chu Du thấy càng mất mặt.

Sau khi hạ quyết tâm, Đồng Đồng sợ bị lộ giọng, thế là bóp họng hô to: “Tôi nuôi đó!”

“Đồng Đồng!” Giọng Chu Du nghe rất ngạc nhiên lẫn vui mừng.

“Không phải!” Đồng Đồng hoảng sợ.

“Cậu làm gì dưới đó!” Chu Du hô.

“Nói rồi mà! Bắt cá!” Đồng Đồng sắp bị phiền chết.

“Cậu ngã ở chỗ nào rồi hả! Tôi sẽ xuống dưới!” Chu Du rống.

“Tôi bắt cá!” Đồng Đồng vẫn đang mạnh miệng.

“Chân trái hay là đùi phải!” Chu Du nói xong bước xuống bước lớn.

“… Chân trái.” Đồng Đồng bất đắc dĩ.

Cậu suy nghĩ lại hô, “Ngã bên này, cậu xuống chậm thôi!”

Đồng Đồng vừa dứt lời.

“Ối! Ối! Ối! Ối!” Chu Du liên tiếp như hát hip hop rồi ngã xuống.

Lăn hai vòng ngã cách Đồng Đồng không xa không không nhúc nhích, không nói không rằng.

Đồng Đồng: “…”

“Sao rồi!” Đồng Đồng hô.

Qua một lúc lâu, giọng Chu Du rất ấp úng phát ra: “… Hình như trẹo chân.”

“Chờ đó, đừng cử động!” Đồng Đồng cắn răng đứng lên.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 5 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nằm tại độ cao trung bình 1500m so với mực nước biển, Đà Lạt thật sự là một thiên đường nghĩ dưỡng cho bất kỳ du khách nào có dịp đặt chân đến đây. Khí hậu Đà Lạt không quá lạnh giá như mùa Đông miền bắc, mà chỉ se se lạnh đủ để lữ khách co ro thích thú trong chiếc áo ấm giữa rừng thông bạc ngàn nắng. Tất tần tật kinh nghiệm du lịch Đà Lạt từ ăn chơi ngủ nghỉ được chia sẻ từ trang yêu đà lạt chẳng hạn như ly hon, blog đà lạt Đà Lạt có vô vàn lý do để thu hút và níu chân các tín đồ du lịch. Thành phố này sẽ không bao giờ làm bạn thất vọng vì thế việc cần làm ngay bây giờ đây là book ngay một tour du lịch Đà lạt để cùng trải nghiệm và tận hưởng.