Bạn cùng bàn cậu tỉnh táo lại đi

Chương 12


Chu Du gào rất lớn tiếng, Đồng Đồng nhìn hắn ngẩn người.

Cũng không bao lâu, Chu Du rất giả dối gào hai tiếng sau đó cũng im bặt, sờ lung tung sau gáy, bước lên hai bước đẩy Đồng Đồng ra. Dứt khoát ngồi trên sofa, ngửa đầu thở dài một hơi: “Hôm nay cậu nhất định phải nói rõ ràng cho tôi.”

Đồng Đồng bị đẩy dán vào mép sofa, nhíu mày: “Nói gì.”

“Cậu vừa nói cái gì.” Chu Du híp mắt nhìn cậu.

“Ban nãy tôi đánh chỗ nào rồi?” Đồng Đồng hỏi.

“Trên cánh tay.” Chu Du duỗi cánh tay, “Không có cảm giác gì, tôi cũng không nói chuyện cậu đánh tôi. Tôi hỏi cậu sao lại mắng tôi.”

“…”

Đồng Đồng nhìn kỹ càng cánh tay hắn, xác thực nhìn không ra bị đánh.

“Chút sức mọn này của cậu cũng đừng nghĩ để lại vết gì trên cơ thể cường tráng của tôi.” Chu Du nghiêng người qua, đẩy Đồng Đồng ra.

Đồng Đồng bị đẩy khó chịu, bấu chặt mép sofa, đẩy hắn hai cái, chẳng đẩy được.

Cho tới bây giờ cậu chưa từng tiếp xúc với kiểu người như Chu Du. Đặc biết như quen thuộc, nhiệt tình đến phỏng tay.

Bạn bè quanh cậu trước đây tuyệt đối không thể nào quen được mấy hôm lại dựa vào người cậu.

Cũng tuyệt đối sẽ không hơn nửa đêm nghe bước chân cậu vội thì theo ra ngoài.

“Nói đi.” Chu Du lại đẩy hai cái, “Sao mắng tôi.”

Đồng Đồng đang nghĩ ngợi, không chống cự, bị đẩy ngã xuống thảm.

Chu Du: “…”

Đồng Đồng mở to hai mắt ngẩng đầu nhìn hắn.

Chu Du rụt ra sau, bỏ trống hơn nửa sofa, chột da duỗi tay vỗ vỗ phía trước: “Sao cậu lại rơi xuống.”

“Cậu đánh lại được không.” Đồng Đồng thở dài, tìm tư thế thoải mái trên thảm dựa vào sofa.

“Cũng được á.” Chu Du nhìn cậu một cái, “Nhưng mà tôi phải nói trước với cậu, tôi thích một thứ.”

“Cái gì?” Đồng Đồng nhìn hắn.

“Boxing.” Chu Du nói, “Từng đạt mấy cái huy chương, năm trước mẹ tôi còn đưa tôi sang Mỹ—— ”

“Ngậm miệng.” Đồng Đồng trừng hắn, duỗi tay mình ra, “Đánh đi.”

Chu Du nhảy xuống từ sofa, ngồi bên cạnh cậu. Nghiêm túc căng mặt, vung tay lên.

Đồng Đồng dọa đến nỗi lùi ra sau.

“Tôi dọa cậu thôi.” Chu Du cười hì hì bu lại, “Tôi sẽ không đánh cậu.”

Đồng Đồng cảm động: “Tôi cũng sẽ không đột nhiên đánh cậu nữa.”

Nói xong nghiêng đầu nhìn ngoài cửa sổ trời hơi sáng, hỏi: “Mấy giờ rồi.”

“Năm giờ rưỡi.” Chu Du nhìn thoáng qua điện thoại, kinh ngạc nhảy dựng lên, “Má ơi! Trời sáng rồi!”

Đồng Đồng cúi đầu liếc nhìn cái quần nhăn nhúm của mình, và áo sơ mi trắng toàn là chấm bùn.

Lúc này bùn trên người khô hết rồi.

“Tôi đi tắm.” Đồng Đồng chống đỡ đứng được một nửa, đau quá ngã ngồi xuống sofa, “Sshi…”

Qua một đêm, sưng mắt cá chân đã tan, nhưng màu xanh tím tụ máu trên da nhìn rợn người.

“Tôi ôm cậu qua đó.” Chu Du nói.

Đến phòng tắm, Đồng Đồng dựa vào tường gắng gượng đứng, khi chuẩn bị cởi quần áo..

Nghĩ thầm người này sao còn chưa đi ra.

Một phút đồng hồ trôi qua, chẳng ai mở miệng nói chuyện trước.

“…”

“…”

Hai người mắt to trừng mắt nhỏ.

“À!” Chu Du đột nhiên nhận ra, “Muốn tôi tắm giúp cậu đúng không?”

Chu Du nói rồi đi cởi quần cậu.

Đồng Đồng vả một cái.

“Không phải nói không đánh tôi sao!” Chu Du một bên rống một bên vẫn cẩn thận cởi quần cậu ra.

Sau đó lấy cái ghế nhỏ bên cạnh qua, “Ngồi đi! Tra nam!”

Đồng Đồng một tay cầm quần mình, một tay cầm vòi phun được hắn đưa tới: “…”

Đồng Đồng tắm rửa xong, bản thân mặc quần áo tử tế, lúc nghiến răng ra khỏi phòng tắm mắt cũng đỏ lên.

“Dòm cậu đi.” Chu Du liếc mắt nhìn cậu, “Gọi tôi một tiếng có thể tức chết cậu đúng không?”

Đồng Đồng bị hắn chọc giận đến nỗi bật cười, ngồi luôn xuống đất.

Chu Du nhìn dáng vẻ đó của cậu đột nhiên nhớ đến con của chị mình, lúc tức giận cũng ngồi dưới đất như thế đợi người đến ôm.

Chu Du nhìn chằm chằm hai mắt Đồng Đồng, rốt cuộc tìm được lý do vì sao bản thân rất có hảo cảm với Đồng Đồng.

Đôi mắt của Đồng Đồng rất giống đôi mắt cháu trai của hắn.

Vừa to vừa tròn, lúc nhìn người luôn có cảm giác chỉ nhìn bạn chằm chằm.

Nhìn sẽ…

Chu Du rất không chịu được kiểu này, rất muốn duỗi tay ra nắn bóp.

Tâm động không bằng hành động, Chu Du lập tức đứng dậy bế người dưới đất lên, lúc đặt xuống sofa bóp mấy cái.

Vừa sờ một cái.

“Oái! Đừng đánh! Ối! Đợi đợi! Đừng đánh vào mặt!” Chu Du ôm đầu chạy xa.

Chờ hai người đều thu dọn xong, đã sáu giờ rồi. Trường bọn họ bắt đầu giờ tự học buổi sáng muộn, bảy giờ mới vào lớp.

Nhưng mà thời gian ăn sáng lâu, giờ phải đi.

Đến cùng Đồng Đồng muốn hưởng lạc, không chịu được khổ, bước xuống cầu thang cậu thật sự không bước xuống được.

Chu Du đen mặt khoanh tay nhìn cậu, không nói một lời.

Đồng Đồng suy đi nghĩ lại, mở cánh tay ra: “Làm phiền rồi chị em.”

“Đến đây em gái.” Chu Du vui vẻ ra mặt bế người lên, một đường ôm xuống cầu thang, ôm đến quầy bán đồ ăn sáng cũng không thở bằng miệng.

Mua bữa sáng, hai người gọi một chiếc xe.

Chu Du đặt người cẩn thận lên ghế ngồi, mới lên xe từ một bên khác.

Tiếp đó lại chọn ít đồ ăn sáng đưa cho cậu trước, sữa đậu nành cũng cắm ống hút rồi đưa qua.

Đồng Đồng nhìn động tác của Chu Du, vẻ mặt phức tạp.

Thật ra cậu luôn nghĩ, có phải Chu Du đối xử với cậu hơi quá.

Nếu bình thường có lẽ cậu không nhìn ra, nhưng sau khi mơ giấc mơ đó, thấy thế nào cũng cảm thấy không đúng.

Trước kia cậu không tin giấc mơ, nhưng Chu Du đối tốt với cậu như vậy, đây cũng quá kì lạ.

Hai người mới quen biết mấy ngày, cứ cho là Chu Du không hề quen ai ở thành phố này, chỉ biết mình cậu, đối với cậu cũng vô cùng quen thuộc.

Hẳn cũng không làm được đến mức này.

Chỉ có một khả năng.

Đồng Đồng hoài nghi Chu Du hẳn là có ý đó với cậu.

Thầm mến cậu gì đó.

Thế nhưng không nói trước Đồng Đồng có nghĩ tới yêu đương với con trai hay không, chính là Chu du không phải người cậu thích.

Hơn nữa mấu chốt nhất là, tình huống này y hệt tình huống trong mơ cậu thấy.

Nếu những chuyện xảy ra sau đó trong mơ cũng xảy ra trong hiện thực. Đồng Đồng nghĩ đến đây giật cả.

Tuyệt đối không được.

Đồng Đồng xoắn xuýt nửa giờ, do dự mở miệng: “Cậu tin giấc mơ không?”

Chu Du cắn bánh bao suy nghĩ: “Vậy phải xem là mơ gì.”

“Nói thử xem.” Đồng Đồng tò mò.

“Nếu như mơ thấy thế chiến, Zombie ăn người, tôi đây cũng không tin.” Chu Du uống một ngụm sữa đậu nành, đoạt bánh bao trên tay Đồng Đồng, “Nếu như mơ thấy dãy số xổ số, trước khi ra cửa giẫm lên cứt chó, hôm sau ba tôi sẽ đánh tôi, những điều này tôi tin ngay.”

“Ý cậu là móc nối với hiện thực cậu sẽ tin?” Đồng Đồng suy nghĩ, “Gần đây tôi mơ một giấc mơ, không chỉ móc nối với hiện thực, hơn nữa đã thực hiện một phần.”

“Thật sao? Vậy cái này cậu phải tin đó.” Chu Du thuận miệng bịa chuyện, “Giấc mơ này nhất định phải tin, trước kia ba tôi mơ thấy có người muốn hại ổng, hơn nữa đều mơ liên tục mấy ngày, dọa chết khiếp. Sau đó mời một đại sư mới hóa giải được, cũng điều tra ra đúng thật có người muốn hại.”

“Còn có thể hóa giải?” Trong mắt Đồng Đồng lộ ra tia sáng, “Hóa giải kiểu gì?”

“Mơ là tránh không được cậu biết chứ.” Chu Du nói, “Thế nhưng, cậu có thể đánh vỡ nó trước, trong mơ làm gì thì cậu làm ngược lại, cái này chẳng phải phá vỡ sao?”

“Đúng nhỉ.” Đồng Đồng như có điều suy nghĩ gật nhẹ đầu.

“Cậu mơ thấy gì rồi?” Chu Du thuận miệng hỏi.

“… Không có gì.” Đồng Đồng nhét sủi cảo cầm trên tay vào miệng hắn.

Lúc xe đến cổng trường mới hơn sáu giờ hai mươi, bọn họ tới sớm thật, nhưng cổng trường đã có vài học sinh.

“Hay là cõng đi.” Đồng Đồng trù trừ không muốn xuống xe bị hắn ôm.

“Không cõng.” Chu Du bác bỏ ngay.

“Vậy… Vậy tôi tự đi.” Đồng Đồng cắn răng, đau cũng đau rồi, không thể ném mặt mũi.

Nếu để nhiều người như vậy thấy cậu bị ôm, mặt mũi hotboy của cậu biết đặt chỗ nào?

“Già mồm.” Chu Du không hai lời, trực tiếp ôm người từ ghế sau đi vào trường.

Đồng Đồng vừa vùng vẫy hai lần, nhìn thấy bạn cùng lớp đi qua bên cạnh, lập tức không nhúc nhích.

Nhưng lúc này tay dài chân dài cũng không có chỗ trốn.

Đồng Đồng vừa mắng Chu Du, vừa lấy cặp sách che mặt mình.

Trong lòng bắt đầu liều mạng cầu nguyện.

Nhất định không ai chú ý bọn cậu!!

Không nhìn thấy tôi!

Các cậu mù hết rồi!

“Hai cậu! Dừng lại!” Giọng nam mười phần trung khí vang lên.

Chu Du dừng bước, Đồng Đồng biết ngay xui xẻo rồi.

Chu Du nhìn giáo viên trực ban trước mặt, lại nhìn xung quanh một lượt, hai người ở cạnh nhau hình như chỉ có mình hắn, thế là là nghe lời đi tới trước mặt giáo viên trực ban.

“Sao không mặc đồng phục?” Giáo viên trực ban nghi ngờ đánh giá hai người này.

“Thầy em vừa chuyển trường đến, lúc đến chỗ hậu cần nhận đồng phục, giáo viên hậu cần nói với em không có số của em, quần cũng ngắn.” Chu Du nghe lời nói rõ.

“À.” Giáo viên trực ban gật nhẹ đầu, rồi lại nhìn người trong ngực Chu Du, “Quan hệ hai cậu thế nào?”

“Chị em tốt!” Chu Du tự hào tuyên bố.

“Chị em tốt?” Giáo viên trực ban sửng sốt, “Vậy tại sao lại ôm ôm ấp.”

Đồng Đồng lộ mắt ra, “Thầy, chân em —— ”

“Chị em tình thâm ạ!” Chu Du nói.

“Đồng Đồng?” Giáo viên trực ban nhận ra người Chu Du ôm, vẻ mặt lập tức đổi ngay.

Nét mặt Đồng Đồng cũng thay đổi, lập tức lấy cặp che trước mắt.

Học kỳ trước cậu đánh nhau với một người trên đài chủ tịch là học sinh của giáo viên này.

“Trường học không cho phép ôm ấp không biết sao! Thả xuống cho tôi!” Giáo viên trực ban nhìn họ chằm chằm.

“Xin lỗi thầy, hai chân bạn em trẹo rồi.” Chu Du không nói đùa, lễ phép nói, “Chân sưng rồi, nếu như cưỡng ép đứng xuống sẽ tổn thương thêm lần nữa.”

“Trẹo rồi thì làm sao?” Giáo viên trực ban nói.

“Trẹo rồi thì phải ôm.” Chu Du nói.

Giáo viên trực ban không nói lại được: “…”

Lập tức giận dữ: “Cậu có giỏi hôm nay trong giờ của tôi ôm cậu ta nguyên một tiết.”

“Được thôi. Hoàn toàn không có vấn đề.” Chu Du cười.

“Gì đây?” Đồng Đồng hoảng sợ.

“Đừng khách sáo, hai ta ai cùng ai.” Chu Du nói.

“Không phải —— ”

“Thật đó, không sao, tôi không sao đâu.” Chu Du già miệng khuyên nhủ: “Ôm một ngày cũng không có vấn đề gì.”

“Này! Ôm một ngày đúng không!” Giáo viên trực ban vốn có thành kiến với Đồng Đồng, càng tức hơn, “Có giỏi thì hai cậu ôm một ngày đi! Hôm nay tôi sẽ lên lớp hai cậu trực một ngày!”

“Ai không ôm cháu trai mình!” Chu Du tiếp lời ngay.

“Mẹ kiếp!” Đồng Đồng nhỏ giọng mắng Chu Du.

“Còn chửi người?” Giáo viên trực ban trừng mắt.

“Đi đi đi!” Đồng Đồng mở miệng giục Chu Du.

Chu Du nghe lệnh, ôm người nhanh chân bỏ chạy, chạy được một đoạn còn quay đầu cười với giáo viên trực ban.

Vừa chạy vào dãy nhà dạy học.

“Đợi đã, tôi vào nhà vệ sinh trước.” Đồng Đồng đột nhiên nói, “Đến nhà vệ sinh bên trái, bên đó không có ai.”

Chu Du ôm người đi qua, trong nhà vệ sinh quả nhiên không ai.

Sau khi hai người vào nhà vệ sinh, Chu Du ôm người đứng trước bồn vệ sinh.

“Cậu buông tay ra?” Đồng Đồng nhìn hắn.

“Buông tay cái gì, thầy bảo ôm đó, cậu tè đi.” Chu Du nghi hoặc.

“Ôm vậy tôi tè kiểu gì hả!” Đồng Đồng rống.

“Thì…” Chu Du nghi hoặc nhìn cậu, “Dùng chim tè.”

“…”

Chu Du suy nghĩ cây ngay không sợ chết đứng, còn trừng cậu: “Sao nào, cậu còn có thể vận khí ép nước tiểu lên đầu biến thành hơi nước bốc khói từ đỉnh đầu mà bay đi?”

Đồng Đồng: “…”

Mẹ kiếp.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 5 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống hiện đại đầy áp lực thì bên cạnh vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số câu chuyện về nhân quả và lời Phật dạy từ trang luật nhân quả một số bài hay chẳng hạn như phu nu biet diu dang cham soc dan ong biet nang niu cho che khi ay gia dinh moi goi la to am, cung sao thai am van khan dang sao giai han dau nam sẽ giúp cho bạn hiểu rõ hơn về nhân quả cuộc đời, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.