Bạn cùng bàn cậu tỉnh táo lại đi

Chương 41


Chu Du chạy bạt mạng, cách một khoảng thời gian ba hắn sẽ phải động kinh một lần như thế. Hắn tưởng mẹ hắn về rồi, ba hắn không dám chơi những thủ đoạn cưỡng chế này.

Hắn không muốn về, hắn cũng không thể về. Thi giữa kỳ mới được một nửa, buổi chiều hắn còn phải thi văn.

Đồng Đồng nói, nếu như lần này hắn thi ngữ văn trên tám mươi điểm, hắn có thể ôm Đồng Đồng làm đề văn.

Đề ngữ văn khó như vậy, hắn chỉ muốn ôm Đồng Đồng.

Lúc Chu Du chạy về phía con đường nhỏ bên cạnh đường chính, hai chiếc xe dừng ở đằng trước từ lúc đầu nhanh chóng mở cửa, có năm sáu tên mặc vest đen nhảy xuống, nhanh như cắt đuổi tới.

Trong nháy mắt Trang Khiêm nhìn thấy tình hình trên con đường, cực nhanh đã nhận ra có gì đó không ổn, giật vợt cầu lông trên tay cô gái bên cạnh đuổi theo bóng lưng Chu Du.

Có rất nhiều người trên đường vào thời điểm này, ba nhóm người anh đuổi tôi chạy, kéo theo gió làm tung váy của một cô bé và tiếng chửi mịa.

Đồng Đồng đảo quả trứng gà nằm dưới đáy bát, cắn một miếng.

Rất ngon.

Cậu nghĩ ngợi, dùng đũa tách trứng gà thành hai nửa, gắp một nửa bỏ vào bát của Chu Du.

Nhìn một chút, lại dùng mì che trứng gà. Lúc này mới hài lòng.

Cậu ăn mấy miếng mì nữa, ngẩng đầu ngờ vực nhìn về phía cửa quán.

Mua chai đồ uống không đến mức mua những năm phút.

Sau một lúc nữa, Đồng Đồng cau mày trực tiếp gọi điện cho Chu Du.

Một lúc lâu mới có người bắt máy, đầu kia điện thoại thở hổn hển, có tiếng gió thổi qua.

“Alo?” Đồng Đồng lập tức đã nhận ra bất thường, “Chu Du? Có chuyện gì thế?”

“Không sao, em đợi một lát nữa, cứ ăn trước đi.” Giọng Chu Du hơi khàn, bị gió thổi.

“Anh chạy cái —— ”

Đồng Đồng vẫn chưa nói xong, đột nhiên nghe thấy giọng đàn ông xa lạ bên kia.

“Đứng lại! Đừng chạy!”

Tiếp đó cậu nghe thấy Chu Du chửi một tiếng, hình như điện thoại bị đập xuống đất.

Một loạt tiếng động cạch keng, sau đó không có tiếng động nữa.

Đồng Đồng nhíu mày, nghĩ đến gì đó, cấp tốc đứng dậy, kéo cặp sách chạy ra khỏi quán.

Đám đông ồn ào bên ngoài vẫn chưa yên tĩnh lại, tất cả đều nhìn về phía con hẻm nơi mọi người chạy qua.

Đồng Đồng đi theo trực giác lao tới.

Con phố nhỏ này rất sâu, Đồng Đồng chạy vào trong hai trăm mét mới nhìn rõ người.

Người đã đánh nhau rồi, cảnh tượng phân biệt rõ ràng.

Số người mặc đồ đen đè bẹp hai người mặc đồng phục.

Có ít nhất năm sáu người vây quanh Chu Du, bên cạnh còn bốn người đứng nhìn chằm chằm, không gia nhập cuộc chiến.

Có người chặn trước Trang Khiêm phòng ngừa cậu ta đi đến phía trước quấy rối.

Trang Khiêm cầm vợt cầu lông đâm một nhát lên eo tên mặc vest đen, vừa đâm vừa rống: “Mụ nội nó! Chu Du cậu chọc kẻ nào! Đám này mẹ kiếp là xã hội đen chứ gì!”

“Mẹ nói tôi là người đứng đắn! Ai bảo cậu đến đây!” Chu Du vừa đánh còn vừa tranh thủ đáp lời cậu ta.

“Chu Du! Đằng sau!” Đồng Đồng hô một câu.

Chu Du nghe thấy giọng Đồng Đồng, đầu lông mày giật một cái, phán đoán tiếng gió nắm đấm đánh tới, nghiêng đầu sang trái.

Tiếp đó bắt lại cổ tay tên đánh tới, đè xuống dưới.

Người đánh lén bị một chiêu của hắn đè quỳ trên mặt đất.

Chu Du nhấc chân đá ra bên ngoài, nghiêng đầu nhìn Đồng Đồng đứng phía trước, hỏi “Em —— ”

“Sao mày lại đến đây!” Trang Khiêm vung vẩy vợt cầu lông ngờ vực rống to.

Chu Du nghiêng người qua, tránh thoát một đạp, túm lấy cái chân kia kéo về phía trước, kéo người kia lảo đảo một cái. Hoàn thành động tác này, hắn muốn nhắc Đồng Đồng đứng cách xa bên này một chút.

“Đứng bên cạnh đi!” Trang Khiêm lại la lên.

Chu Du hít sâu một hơi, không cam lòng tụt lại phía sau: “Cẩn —— ”

“Cẩn thận một chút!” Trang Khiêm lại rống.

“Đậu má!” Chu Du phát cáu, thúc cùi chỏ lên người một tên, kéo cánh tay tên đó ném qua vai, “Cmn cậu không thể để lại cho tôi hai câu à! Lời đều bị cậu nói hết rồi!”

“Có chút đẹp trai á.” Trang Khiêm nói.

“Đâu chỉ.” Chu Du đắc ý, “Là vô cùng đẹp trai.”

“Ngậm miệng! Nhìn đằng sau!” Đồng Đồng quẳng cặp sách của mình cũng đi lên.

Mặc vest đen thấy lại thêm một người, bốn người đứng bên cạnh nhìn cũng gia nhập cuộc chiến.

“Cái quái gì đang diễn ra vậy!” Trang Khiêm cầm vợt cầu lông, nhanh như gió quét sạch đám vest đen tới gần, lấy một địch hai, “Xã hội đen phách lối thế à!”

“Đúng rồi!” Chu Du phụ họa, đá chéo một cái, “Quá phách lối!”

“Tôi nói cho mấy người biết! Chú tôi làm ở cục công án đó!” Trang Khiêm rống to.

Đồng Đồng không nhiều lời như hai người bọn họ, trầm mặc ít nói xách cặp sách của mình đánh lại mạnh mẽ oai phong.

Đám người này chỉ nhằm vào Chu Du, chỉ có tầm hai ba người vây quanh cậu và Trang Khiêm.

Đồng Đồng và Trang Khiêm đều là học sinh trung học bình thường đánh không có bài bản gì, toàn dùng hết sức.

Không phải đối thủ của những nhân viên chuyên nghiệp này.

Mắt thấy Trang Khiêm sắp bị trúng một đạp sau lưng, Đồng Đồng không hề nghĩ ngợi xông lên, duỗi tay túm lấy cổ áo người kia.

Kéo thì kéo được rồi, nhưng người kia xoay tay lại chỉ một cánh tay.

Đồng Đồng bị hất ra ngoài, va vào cửa thủy tinh. Cậu vương tay chống một cái, tay đập lên nền xi măng, đau tới mức cậu chửi một tiếng.

Chu Du đứng ở một bên ngay lập tức thay đổi vẻ mặt, có bốn người vây quanh, tức thì có một người bị hắn đá văng ra, ba người khác nhanh chóng lên ngăn cản.

Nắm đấm của Chu Du quá nhanh, xương ngón tay cứng như sắt thép.

Mấy người đối diện trúng mấy cú đấm, khóe mắt xanh đen, xịt máu mũi.

Chưa đến nửa phút, Chu Du đánh ngã tất cả những người vây quanh hắn.

Trang Khiêm “Wow” một tiếng reo hò, ném vợt cầu lông, vỗ tay bốp bốp.

Chu Du vội vã chạy về phía Đồng Đồng.

Trang Khiêm thấy chết không sờn, dang hai tay ra, dùng tư thế muốn ôm tất cả mọi người, kiên định ngăn cản trước mặt tất cả mọi người.

“Không sao chứ.” Chu Du đỡ Đồng Đồng đứng lên.

“Không sao.” Đồng Đồng giấu bàn tay bị trầy da ra sau, nhíu mày nhìn đám người mặc vest đen đã vây đến đây, “Rốt cuộc bọn họ là ai.”

“Bố anh tìm tới đây.” Chu Du nói xong, ngẩng đầu nhìn người đàn ông đứng gần nhất.

Đó là người duy nhất hắn biết mặt trong đám người này, cũng là người đàn ông cho đến giờ vẫn không hề động tay.

“Chu Du, chúng tôi không muốn động thủ.” Trương Gia Vọng nghiêm túc nhìn lại, “Cậu chỉ cần lên xe theo chúng tôi đi, bạn học của cậu sẽ không bị thương.”

“Anh Trương.” Chu Du đè ép cáu kỉnh, “Tự em sẽ nói với bố, anh dẫn họ đi trước đi.”

“Không được.” Trương Gia Vọng từ chối.

Sắc mặt Chu Du thay đổi liên tục, cuối cùng dừng lại ở gương mặt lạnh lẽo.

Hắn nhíu chặt mày, mím môi, ánh mắt nhìn sang ngay thẳng lại hung ác.

Phần lưng căng cứng, giống như cây cung săn bắn thủ thế chờ đợi.

Sự sự tàn bạo cứng rắn lạnh lẽo mà Chu Du đè ép dưới vẻ ngoài hài hước hiền lành, cuối cùng chui đầu ra.

Tất cả mọi người không dám làm xằng, người bị Chu Du đá bay lúc đầu, bây giờ vẫn đang nằm trên mặt đất không đứng dậy được.

Chu Du không biết trạng thái hiện tại của mình, nhưng Đồng Đồng đứng bên cạnh thì biết rõ ràng.

Chu Du giống như biến thành người khác, cậu không nói được thay đổi chỗ nào, nhưng Đồng Đồng theo bản năng cảm thấy Chu Du thế này rất không ổn.

Cậu bất giác kéo tay Chu Du lại.

Lòng bàn tay Chu Du dinh dính một mảng.

Hắn nhíu mày, cúi đầu nhìn thoáng qua, thấy trên cổ tay Đồng Đồng dính máu.

Chỉ trong nháy mắt, sự bén nhọn Chu Du dựng thẳng khắp người, tan thành mây khói.

Mặt mày của hắn một lần nữa trở nên dịu dàng lại.

Chu Du cúi đầu, kéo tay Đồng Đồng, nhíu mày nhìn lòng bàn tay cậu bị rạch ra một vết thương.

Chắc là bị hòn đá rạch, miếng vết thương be bét máu thịt, không sâu, nhưng chảy nhiều máu.

“Tôi đi.” Chu Du cúi đầu nhận ra được đám người đã từ từ vây đến đây, mở miệng, “Nhưng đợi lát nữa, bây giờ các anh không ai được cử động.”

“Anh đi cùng bọn họ?” Đồng Đồng cau mày, thậm chí cậu hơi nôn nóng, “Sao anh có thể đi cùng họ.”

“Không sao, anh biết họ, bố anh bảo họ đến.” Chu Du kéo áo thun đã rách từ lâu, xé một mảnh vải nhỏ, cẩn thận quấn lên lòng bàn tay mềm mại của Đồng Đồng, “Bố anh nhớ anh, bọn họ đến đón anh về nhìn xem.”

Đồng Đồng nhìn hắn chằm chằm trong chốc lát, chỉ cảm thấy lòng bàn tay nhói nhói, cậu giận dỗi rút tay về: “Ông ấy nhớ cái rắm.”

“Được rồi, đừng lo lắng.” Chu Du không giải thích, lại kéo tay cậu, cẩn thận buộc nơ con bướm trên lòng bàn tay cậu: “Đi, đến bệnh viện khám xem, tuyệt đối đừng dính nước, nếu không sẽ không làm bài thi được.”

Bàn tay hai người dán vào nhau, chậm chạp buông ra. Đầu tiên là bàn tay, rồi đến ngón tay.

Sắp tách ra.

Đồng Đồng đột nhiên trở tay nắm lấy tay hắn, cau mày nhìn Chu Du.

“Ơ, vừa buộc cho em xong.” Chu Du ra vẻ nhẹ nhõm dùng một tay khác vỗ vỗ vai cậu, “Được rồi, lúc này mới biết luyến tiếc anh hở, lúc sáng còn cực kỳ ghét bỏ.”

Chu Du nói rồi hơi không khống chế được biểu cảm trên mặt, nhẹ nhàng chậm chạp rút tay lại, quay đầu đi về chiếc xe phía trước.

“… Chu Du.” Đồng Đồng không kìm lòng được gọi một tiếng.

Chu Du quay đầu, đầu lông mày dính máu, đồng phục trên người rách nát, cười lộ tám cái răng, nụ cười y hệt sáng nay: “Hai ngày, nhiều nhất là hai ngày.”

Đồng Đồng chần chờ gật đầu.

“Đi thôi.” Trương Gia Vọng thúc giục.

Chu Du khom lưng ngồi vào xe, cửa xe đóng lại.

Mí mắt Đồng Đồng giật lên, cậu không tự chủ chạy lên trước một bước.

Chiếc xe đi rồi.

Bánh xe nặng trịch cuốn lên lá cây ngô đồng ướt nhẹp đầy đất.

Trời bắt đầu đổ mưa, hạt mưa lạnh lẽo nhỏ bé rơi trên làn da ấm áp, khiến người ta không kìm được rùng mình một cái.

Từ trước đến nay xa nhau luôn khiến người ta khổ sở, nhất là tạm biệt đột nhiên xuất hiện.

Đồng Đồng nhíu mày, ngắm nhìn bốn phía, khắp nơi bừa bộn. Cậu cảm thấy không thở nổi.

Trang Khiêm đứng một bên xem xong toàn bộ quá trình cũng chép miệng ra một chút mùi vị, sau khi suy nghĩ cẩn thận mặt cũng bị dọa đến nỗi trắng bệch.

“Hai đứa bây xảy ra chuyện gì hả!” Cậu ta thử dùng tức giận để che giấu suy đoán điên cuồng trong lòng cậu ta.

Đồng Đồng hít sâu vài hơi, sắc mặt cực kỳ xấu xí. Cậu duỗi tay nhặt một quyển ngữ văn bị ném rơi ra trên mặt đất, vỗ vỗ.

Trang Khiêm đầy mặt thù hận vô cùng nhìn cậu, mở to miệng không nói được gì.

Cuối cùng thật sự không nhìn nổi dáng vẻ thất hồn lạc phách của Đồng Đồng, hục hặc nhỏ giọng hỏi: “Rốt cuộc mày có chuyện gì hả?”

Đồng Đồng căn bản không nghe cậu ta nói gì, xoay người lại nhặt cặp sách của Chu Du lên.

“Nói đi! Mày với cậu ta rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Trang Khiêm đuổi theo, “Nói đi!”

Trang Khiêm nắm bả vai cậu, nhìn thẳng Đồng Đồng: “Mày đừng không nói lời nào.”

“Nói gì?” Đồng Đồng nhìn cậu ta chằm chằm, bây giờ trong đầu cậu một bên là bức thiết tức giận, một bên là mờ mịt luống cuống. Cậu sắp bị loại cảm xúc phân liệt này chém thành hai người.

“Mày nói nói gì!” Trang Khiêm rống lên, “Nói quan hệ hai đứa bây là thế nào!”

“Quan hệ bọn tao thế nào?” Đồng Đồng ném cặp sách trên tay, tựa như bị đâm trúng điểm nào đó, cực kỳ tức giận, “Anh ấy tặng tao một hồ sao, tao tặng anh ấy một quyển đề Hoàng Cương, buổi sáng anh ấy đặt cái sủi cảo cuối cùng vào túi giữ ấm đợi tao đói sẽ cho tao, một quả trứng gà tao sẽ chia cho anh ấy một nửa, buổi tối ngủ chung, buổi sáng còn ôm nhau, không có việc gì còn hôn nhau! Mày nói xem là quan hệ thế nào!”

“Hấc.” Trang Khiêm nấc cụt một cái.

Tác giả có lời muốn nói:

Cẩu lương: Ngại quá, không nói những cái khác, người đến là khách, bao ăn no.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 5 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Starting to plan a holiday to Vietnam? We know there is a lot of information out there about where to go and when, what is the best foods... If you're not sure where to begin, read our website vietnam visits such as experience in vietnam, da nang attractions and much more useful information on the site www.vietnamvisits.com will make your trip wonderful.