Bạn gái tai tiếng

Chương 82: Được bà Tịch yêu thích


Không khí trong phòng tựa hồ có chút lúng túng.


Tô Phùng Tần mỉm cười tự nhiên hào phóng ngồi trên ghế sa lon ở phòng khách.

Người nhà họ Tịch hiển nhiên đối với sự xuất hiện đột ngột của Tô Phùng Tần có chút trở tay không kịp.

Ngoại trừ ông Tịch vừa mới gặp Tô Phùng Tần , lạnh nhạt trầm ổn bưng đậu hũ, ăn say sưa ngon lành.

"Tô tiểu thư thật xinh đẹp, so với trên ảnh còn xinh đẹp hơn." Bà Tịch ôn hòa nhìn Tô Phùng Tần, đôi mắt mang theo vài phần thưởng thức, bất động thanh sắc đánh giá Tô Phùng Tần.

Tuy ánh mắt đầy hiếu kỳ nhưng cũng không có vẻ gì là khác thường.

''Cô mới thật xinh đẹp, cô bảo dưỡng làn da tốt như vậy, nếu như không phải Sư Tử gọi cô là mẹ, con còn tưởng cô là biểu tỷ của Sư Tử.'' sắc mặt Tô Phùng Tần ôn nhu điềm tĩnh, tư thế ngồi đoan trang, lễ phép ôn hòa.

Gương mặt xinh đẹp quá phận kia, vừa gặp đã cảm thấy ưa thích.

"Tiểu Tô miệng lưỡi thật là ngọt, không giống Sư Tử nhà cô, một đứa con gái mà suốt ngày chỉ có một biểu cảm, cười cũng không cười, nói cũng không nói.'' Bà Tịch rất nhanh liền quen miệng gọi Tô Phùng Tần là Tiểu Tô, nụ cười trên mặt cùng sắc xuân xán lạn đến đáng yêu.

Nghe Tịch Sư Tử nói lễ vật đều do Tô Phùng Tần mua, bà Tịch cười càng thêm xán lạn , vụng trộm liếc qua liếc lại xung quanh những túi quà.

Sau đó trực tiếp đẩy Tịch Sư Tử sang một bên, ngồi bên người Tô Phùng Tần, bắt đầu cùng Tô Phùng Tần nói đến phương pháp bảo dưỡng của mình.

Trong phòng những người khác đều trầm mặc, hai người bọn họ lại càng trò chuyện càng vui vẻ, bà Tịch thậm chí lôi Tô Phùng Tần vào phòng mình, muốn cho Tô Phùng Tần xem những mỹ phẩm dưỡng da đồ trang điểm bà đang dùng.

Tịch Sư Tử nhắm mắt theo đuôi đi theo, ai ngờ vừa tới cửa, bà Tịch liền đẩy cô ra, nhướng mày nói: "Đây là chuyện chị em phụ nữ, con không trang điểm đi qua đó chơi với cha con đi.''

Nói xong lập tức đóng cửa lại.

Tịch Sư Tử mặt mày mờ mịt đứng ở ngoài cửa.

Tính cách bà Tịch nóng nảy mà nghiêm túc, nhìn người đều dựa vào trực giác.

Vô luận người đó đáng ghét cỡ nào, chỉ cần lọt vào mắt xanh của bà, nói mấy câu, cảm thấy ưa thích, thì bà sẽ không chú ý tới cái nhìn của người khác, quan tâm cảm giác của mình hơn.

Bởi vì Tịch Sư Tử hiểu rõ điểm này, mới có thể mang Tô Phùng Tần về nhà, vì cô biết bà Tịch là tuyệt đối sẽ không chán ghét Tô Phùng Tần .

Nếu như hỏi cô vì sao lại cảm thấy như vậy, có lẽ chính cô cũng không nói rõ được, nhưng quả quyết chắc chắn như vậy.

Chỉ là Tịch Sư Tử không ngờ, bà Tịch sẽ đối với Tô Phùng Tần nhiệt tình ưa thích như vậy, lời còn chưa nói hai câu, đã trực tiếp kéo người về phòng mình.

"Đừng đứng ngốc ra ở đó, tới đây ngồi đi, ăn đậu hủ nè.'' Ông Tịch kêu Tịch Sư Tử.

Tịch Sư Tử khẽ gật đầu một cái, đi đến ngồi xuống bên người Tịch Tố Công, nâng chén đậu hũ nghi ngút khói trên bàn trà lên, mở nắp bắt đầu ăn.

Lý Tiên Ny ngồi bên trái Tịch Sư Tử thì chỉ yên tĩnh không nói một lời, bụng của nàng lớn hơn rất nhiều, mặc dù hoài thai mấy tháng bụng cũng lộ ra ngoài, nhưng nàng tựa hồ cũng không phì lên bao nhiêu, tay chân vẫn thon dài, dáng người vừa vặn.

Nhìn thấy nàng căng thẳng, Tịch Sư Lam ngồi bên cạnh quan tâm đặt đệm gối đầu sau thắt lưng để nàng ngồi dễ chịu hơn.

Nhưng Lý Tiên Ny không thèm để ý động tác của Tịch Sư Lam, đôi mắt cứ nhìn chằm chằm vào Tịch Sư Tử.

Vừa mới rồi khi Tịch Sư Tử còn chưa tới, nàng vẫn một mực cười vui vẻ, thậm chí tâm tình tốt, dậy sớm thay áo mới, tuy nói hôm nay là sinh nhật bà Tịch, nhưng nàng vẫn muốn xinh đẹp một chút.

Chỉ có điều, sau khi Tịch Sư Tử xuất hiện cùng Tô Phùng Tần, thì tiếu dung trên mặt nàng, bỗng chốc vụt tắt, yên lặng không nói một lời ngồi ở trong góc, Tịch Sư Lam thấp giọng nói chuyện với nàng, nàng cũng không đáp, chỉ ngẫu nhiên gật đầu.

Qua ước chừng nửa giờ, cửa phòng mở ra , Tô Phùng Tần cùng bà Tịch đi ra.

Bà Tịch thay một bộ áo mới, tóc cũng đổi kiểu, trông càng trẻ trung năng động hơn.

"Tiểu Tô chọn quần áo cho mẹ, chải tóc, còn giúp mẹ trang điểm lại.'' Bà Tịch khoe khoang xoay một vòng, tay còn thân mật kéo cánh tay Tô Phùng Tần.

Tịch Sư Tử hơi ngạc nhiên, không chú ý mẹ của mình, mà chỉ nhìn về phía Tô Phùng Tần.

Tô Phùng Tần hơi cúi đầu, trên mặt vẫn treo nụ cười ban nãy, nhưng tiếu dung tựa hồ kéo dài đến đáy mắt, nhiều hơn mấy phần dịu dàng và thoải mái.

Phát giác được ánh mắt của Tịch Sư Tử, nàng ngẩng đầu, đôi mắt hiện ra thủy quang ôn nhu nhẹ nhàng đối mặt với ánh mắt của Tịch Sư Tử.

Tịch Sư Tử tựa hồ hiểu được, Tô Phùng Tần đang muốn nói, nàng rất vui.

Tịch Sư Tử không biết bà Tịch cùng Tô Phùng Tần nói những chuyện gì, nhưng thấy Tô Phùng Tần thoải mái vui vẻ như vậy, cô cũng yên lòng.

Thời gian trôi qua rất nhanh, người một nhà hàn huyên vài câu xong, đã tới mười giờ.

Bà Tịch lôi Tịch Sư Tử muốn đi mua thức ăn.

''Tại sao con phải đi mua thức ăn với mẹ?! Mẹ không phải rất thích cha đi với mẹ à?'' Tịch Sư Tử một tay nắm lấy cạnh cửa, nhướng mày nhìn bà Tịch sống chết bám lấy mình.

"Ai nha, con nha, muốn con đi với mẹ thì sao nào?! Hôm nay là sinh nhật mẹ, sinh nhật là lớn nhất, mẹ là mẹ của con, bảo gì con phải làm nấy, tranh thủ thời gian đi lẹ đi.'' Bà Tịch tức giận trừng mắt nhìn Tịch Sư Tử.

"Mẹ hôm nay là sinh nhật mẹ, cũng không có thể để mẹ ra ngoài mua thức ăn. Hay là để con và học tỷ cùng đi mua đồ ăn, mẹ ở nhà chờ là được rồi, dù sao mẹ thích ăn món nào con đều nhớ rõ mà.'' Tịch Sư Tử nói hời hợt.

Bà Tịch còn chưa kịp tiêu hóa nói lời của Tịch Sư Tử, liền bị một câu siêu ngọt ấy làm rung động.

"Ha ha, con bé này, còn nhớ rõ mẹ thích ăn gì à?" Bà Tịch nhăn nhó đỏ mặt, nũng nịu nện một cái vào bả vai Tịch Sư Tử.

"Ai ai, cao tuổi rồi , còn giả bộ con nít cái gì. Không phải nói đi mua đồ ăn à!? Tôi đi với bà, để tụi nhỏ ở nhà trò chuyện." Uống xong miếng đậu hũ nước gừng cuối cùng, ông Tịch, đột nhiên trôi dạt đến bên người Tịch Sư Tử.

Gương mặt soái ca không vươn một sợi râu, đôi mắt sắc bén như chim ưng bất mãn nhíu lại. Ông Tịch một tay đẩy Tịch Sư Tử ra, ôm Đàm Vịnh Vịnh vào lòng.

Giống như đang bảo vệ bà.

Tịch Sư Tử cùng Tịch Sư Lam quá quen thuộc với cảnh tượng này, nhưng Tô Phùng Tần lại có vẻ hơi kinh ngạc, giống như cười mà không phải cười cong cong lông mày, nhìn đôi lão phu thê táy máy tay chân đứng trước cửa ra vào.

Bọn họ thật ân ái, ánh mắt thoáng chốc quay về bên Tịch Sư Tử đang đứng ở một bên ôm cánh tay mặt không biểu tình đầy lãnh đạm, lúc này Tô Phùng Tần mới âm thầm cảm thán từ tận đáy lòng.

Trông họ như vậy, mà Tịch Sư Tử lại tuyệt không giống cha mẹ của cô.

Ngoại trừ khuôn mặt bề ngoài có chút giống họ, thì khí chất tính cách bao gồm cả tính tình đều hoàn toàn ngược lại.

''Ai nói tôi muốn đi với ông, tôi chỉ muốn đi cùng Sư Tử thôi, ông nhanh đi chào hỏi khách khứa, quấy rối mò mẫm ở đây.'' Bà Tịch liền tỏ thái độ với ông Tịch, ra hiệu bà muốn dẫn Tịch Sư Tử ra ngoài đàm luận nhân sinh.

Rõ ràng đây là ám hiệu quen thuộc giữa hai vợ chồng, ông Tịch lần này lại giả vờ không hiểu, nhướng mày ngang ngược ôm bà Tịch, không để ý bà giãy dụa, mạnh bạo lôi bà ra khỏi cửa: '' Mua thức ăn mua thức ăn, dài dòng gì chứ, ai đi theo bà mua đều giống nhau cả.''

Ông bà Tịch vừa đi, bầu không khí trong phòng khách bỗng chốc ngưng động.

Tịch Sư Tử đi đến ngồi xuống bên người Tô Phùng Tần, khiêu mi nhìn anh trai và chị dâu đối diện vẫn cúi đầu trầm mặc không nói gì.

Lý Tiên Ny không nói lời nào cô có thể hiểu được, thế nhưng người từng cùng Tô Phùng Tần hợp tác, từng cùng nàng đi xa nhà công tác, xem như một nửa bằng hữu của nàng, Tịch Sư Lam, cũng không nói một lời, khiến cô cảm thấy có chút khó hiểu.

''Anh hai, lần trước học tỷ không truy cứu chuyện của công ty, anh đã đáp lễ với chị ấy chưa?'' Tịch Sư Tử nhìn Tịch Sư Lam, giọng điệu lãnh đạm.

Tịch Sư Lam chậm rãi giương mắt, ánh mắt phức tạp nhìn Tịch Sư Tử, rồi lại nhìn Tô Phùng Tần, sau đó rất nhanh cúi đầu, đôi bàn tay đan vào nhau thật chặt.

Tịch Sư Lam hiển nhiên có chút không ổn, bình thường anh luôn luôn tư văn hữu lễ, hôm nay lại vô cùng khác lạ, tựa hồ sắc mặt tái nhợt còn hơi ngẩn người, ánh mắt nhìn Tịch Sư Tử cùng Tô Phùng Tần cũng rất kỳ quái.

"Sư Tử, hôm nay là sinh nhật mẹ em.'' Tô Phùng Tần nhẹ nhàng nắm lấy tay Tịch Sư Tử đặt ở trên gối, cười nhẹ. Nhắc nhở Tịch Sư Tử, đừng nhắc tới những chuyện này.

"Ừm." Tịch Sư Tử không phản đối, hơi nhún vai.

Chỉ mình Lý Tiên Ny để ý, tay hai người đặt trên gối đang đan vào nhau, mà mấp máy môi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.6 /10 từ 8 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp chẳng hạn như chuyen luan hoi o cam ranh con gai la nguoi em ruot tai sinh tam linh that 100 thich giac hanh, xuat gia la huan tap chung tu thien lanh su co thich nu huong nhu những bài giảng pháp này rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.