Ban mã tuyến

Chương 63: Xót xa

Khi Kiều Hiểu Kiều tỉnh dậy, trong đầu hơi hỗn độn, ngập ngừng 1 lúc mới nhớ ra mình đang ở đâu. 

Rèm cửa sổ hơi mở, ánh nắng mặt trời chói rọi vào, có lẽ nắng rất gắt. Trên chiếc giường lớn mềm mại, nồng nặc hương khí của cơ thể Cận Ngữ Ca, Hiểu Kiều vùi mặt vào gối hít thật sâu, ngửi đủ mới lưu luyến rời giường.

Mang dép lê đi ra, không ngờ Cận Ngữ Ca vẫn còn ở nhà. Nghiêng người đứng trước cửa sổ, nhìn bên ngoài gọi điện thoại. Hiểu Kiều đứng trong phòng khách, vô thanh vô tức nhìn cô. 

Nghe thấy tiếng động, Ngữ Ca quay đầu lại, thấy Hiểu Kiều. Đầu tiên tươi cười ngụ ý cuộc trò chuyện rất nhanh kết thúc, đồng thời đi đến bên cạnh. Thật tự nhiên vòng tay ôm cổ và hôn ở môi cô. Hiểu Kiều nháy mắt mấy cái, cũng nhợt nhạt cười rộ lên. Ngữ Ca đưa tay vuốt tóc cô, nói từng chữ một, 

"Ngủ ~ ~ ngon ~ không?" 

Khẩu hình tuy hơi khoa trương 1 chút nhưng lại không có chút nào không tự nhiên, Cận Ngữ Ca nhoẻn mỉm cười ấm áp, nhẹ nhàng, sóng mắt trong suốt, tràn đầy dịu dàng. Mà hình như Kiều Hiểu Kiều học tập cũng có thành quả, câu đơn giản như vậy, cô có thể hiểu được. Trước gật đầu hai cái, sau đó, đưa tay chỉ cánh cửa nhà vệ sinh, ngụ ý muốn đi rửa mặt. 

Ngữ Ca trố mắt, từ từ buông tay. Hiểu Kiều xoay người rời đi, cô nhìn bóng dáng như vậy, khẽ cau mày, như có điều suy nghĩ. 

Đợi cho đến khi mái tóc Hiểu Kiều ương ướt, sảng khoái mát mẻ đi ra, Cận Ngữ Ca đã điều chỉnh xong vẻ mặt nghi hoặc vừa rồi. Kéo cô cùng vào nhà ăn, nhìn Hiểu Kiều ăn điểm tâm. 

Động tác Kiều Hiểu Kiều có chút chậm chạp, từ từ lấy bánh mì, trét bơ. Mỗi một động tác, đều giương mắt nhìn Ngữ Ca. Sau khi chuẩn bị xong, cô thật cẩn thận cắn 1 miếng, do dự dùng ngón trỏ và ngón giữa khẽ gõ 1 đường xuống bàn, sau đó biểu hiện nghi ngờ nhìn Ngữ Ca. 

Ngữ Ca hiểu được ý của cô, đây là hỏi tại sao cô không đến công ty. Cách biểu đạt kiểu này của Kiều Hiểu Kiều thực sự làm lòng cô không thoải mái. Nhưng mà, niềm vui sướng thỏa mãn vừa hồi phục vẫn chưa phai nhạt, động tác của Hiểu Kiều tạm thời ngừng lại, Ngữ Ca vẫn cười cười, giơ tay chỉ chỉ Hiểu Kiều, ngụ ý muốn ở cạnh cô. 

Kiều Hiểu Kiều không phản ứng gì, vẻ mặt sững sờ, cũng không biết nhìn có hiểu không, cúi đầu chuyên tâm ăn. Ngữ Ca bưng ly sữa qua cho cô, nhìn cô rất im lặng ăn xong bữa sáng. 

Trong 1 buổi sáng làm việc như những ngày trong tuần, dưới ánh mặt trời tươi đẹp, Kiều Hiểu Kiều đang đứng giữa phòng khách, biểu hiện có chút mờ mịt. Trên bàn làm việc của Cận Ngữ Ca bày rất nhiều hồ sơ, tư liệu, máy tính cũng đang mở, hiển nhiên là đang trong trạng thái làm việc. Khi đang làm việc thì không thể quấy rầy, đây là nguyên tắc Kiều Hiểu Kiều đã biết từ vài năm trước. Nhưng mà, cô nên làm gì bây giờ? 

Cận Ngữ Ca mở tủ sách, lấy ra 1 quyển bìa trắng trong, bên trong là 1 tập kí họa, kéo Hiểu Kiều đến ngồi trên ghế sofa, mở bút, bắt đầu thoăn thoắt viết. 

Bàn tay Ngữ Ca tinh tế, thon gọn mềm mại, không phải là loại thon dài lộ ra những khớp xương gồ ghề, cũng không phải loại đầy đặn thịt, mà là 1 bàn tay xinh đẹp thẳng thớm, cây bút da trong tay uyển chuyển thanh thoát, chữ viết cũng rất đẹp. 

Kiều hoàn toàn nghe không được sao? 

Kiều Hiểu Kiều nhìn những từ này, lại nhìn Ngữ Ca, nhẹ nhàng gật đầu. Ngữ Ca biết rằng hỏi trắng trợn như vậy sẽ khiến cô không vui, nhưng vấn đề này sớm hay muộn cũng phải giải quyết. Nhất là lỗ tai của cô, phải biết rõ ràng, mới có thể có kế hoạch làm gì tiếp theo. Nhưng mà nhìn thấy 1 tia đau thương thoáng lên trong mắt Hiểu Kiều vẫn khiến cô nhói đau, Ngữ Ca vươn cánh tay vòng qua ôm cổ Hiểu Kiều, nhẹ nhàng hôn gò má của cô. 

Hiểu Kiều miễn cưỡng mỉm cười, tỏ vẻ bản thân không có việc gì, chỉ chỉ vào quyển tập để Ngữ Ca tiếp tục. Ngữ Ca cúi đầu lại viết một câu, 

Có muốn dùng máy trợ thính? 

Hiểu Kiều trong nháy mắt, nhìn Ngữ Ca, lắc lắc đầu. 

Ngữ Ca vốn tưởng rằng cô sẽ nói toàn bộ tình huống, nhưng sau khi lắc đầu, Kiều Hiểu Kiều không có động tĩnh gì, chỉ cúi đầu nhìn chằm chằm vào quyển tập trong tay của Ngữ Ca, không nói câu gì tiếp theo. Ngữ Ca suy nghĩ một chút, tiếp tục viết, 

Bác sĩ nói như thế nào? 

Với câu hỏi mở như vậy, Kiều Hiểu Kiều không thể dùng gật đầu hoặc là lắc đầu để trả lời, lần đầu tiên cô có chút co quắp, ánh mắt lúc ẩn lúc hiện bi quan, sau đó, vươn tay muốn lấy quyển vở trong tay Ngữ Ca. 

Cận Ngữ Ca rất nhanh tay giấu sang bên cạnh, mở to hai mắt nhìn Hiểu Kiều, ý này không nói cũng hiểu: Kiều muốn làm gì? 

Kiều Hiểu Kiều càng co quắp hơn, ngượng ngùng rút tay về, hơi mở mắt cũng không dám nhìn trực diện Ngữ Ca. Nuốt 1 hơi, mới do dự từ từ mở miệng, 

"Bác sĩ... Bác sĩ nói, có thể là tạm thời... Cũng, cũng có thể là mãi mãi... Phải đợi... Từ từ xem..." 

Đây là cái kiểu chẩn đoán bệnh gì vậy? Cận Ngữ Ca dường như xúc động muốn mắng chửi. Giọng Kiều Hiểu Kiều nói chuyện không cố ý áp rất thấp, trước mỗi một câu biểu đạt, cô đều phải suy nghĩ thật kỹ. Sáng nay, Ngữ Ca đã tìm hiểu 1 số tư liệu liên quan đến việc mất thính giác, cô phát hiện Kiều Hiểu Kiều tuy rằng biểu đạt chưa có vấn đề gì, nhưng rõ ràng đã bắt đầu xuất hiện chướng ngại ngôn ngữ. 

Ngữ Ca không muốn truy cứu vấn đề này, mà là theo lời mới nói tiếp tục hỏi, 

Người khác biết không? 

"Tôi nói với mẹ... Nói bác sĩ nói, là tạm thời..., người khác... Cũng không biết..." 

Cận Ngữ Ca gật đầu, đóng quyển tập lại, không hề hỏi tiếp. Nhiều năm sống chung, không ai so với cô hiểu rõ hơn, mặc kệ Kiều Hiểu Kiều đêm đó tức giận, rồi thêm mấy ngày nay trốn tránh, đều là bởi vì sợ hãi mất thính giác. Như vậy một người vốn rất mạnh mẽ, từ sợ hãi dần dần chuyển thành tuyệt vọng, rồi bắt đầu thừa nhận sự thật, cảm giác này người khác không thể tưởng tượng được. 

Ngữ Ca ở nhà với Hiểu Kiều vài ngày, chuyện của công ty có thể hủy bỏ thì hủy bỏ, không thể hủy bỏ thì dùng điện thoại và internet xử lý. Trải qua phong ba lần trước, ban giám đốc mượn cơ hội tiến hành điều chỉnh, bây giờ rất khó để áp chế Cận Ngữ Ca, cơ bản là lúc này vâng lời hơn trước. 

Lợi dụng trong khoảng thời gian này, mang Hiểu Kiều đi bệnh viện, Ngữ Ca vẫn muốn nghe tiếng nói của các bác sĩ chuyên môn. Cho đến khi nghe bác sĩ kiểm tra cho Hiểu Kiều, Ngữ Ca mới hiểu được, người ta nói với Kiều Hiểu Kiều: cách 3 ngày phải lại đây kiểm tra tổn thương, kiểm tra vài lần mới có thể phán đoán mức độ tổn thương. Vì cô vẫn chưa nghe được, lại không muốn nghe bác sĩ tuyên bố tin dữ, cho nên rõ ràng không muốn quay lại bệnh viện. Cận Ngữ Ca tức giận muốn mắng cô nhưng không nỡ, đành phải nhẫn nại, để Hiểu Kiều làm kiểm tra một lần nữa. 

Việc kiểm tra hoàn tất, bác sĩ tỏ vẻ không có nhiều lạc quan, nhưng cũng không có nói là hoàn toàn không thể khôi phục, Cận Ngữ Ca rất nghiêm túc nghe ông chẩn đoán bệnh, trong lòng tự đưa ra kết luận: bác sĩ này không đáng tin cậy. 

Đổi một bệnh viện khác, lại tiến hành kiểm tra một lần nữa, Cận Ngữ Ca đem hai kết quả kiểm tra cho bạn bè trong giới y học, nhờ họ cho 1 kết luận chính xác. 

Thời gian còn lại, hai người liền rảnh rỗi, nhàn nhạ ở trong nhà. Hiểu Kiều ngoại trừ ngủ chính là đọc sách, Cận Ngữ Ca nghe vài cuộc điện thoại, nhận rồi gửi 1 vài email, sau đó hai người ra ngoài cùng đi ăn, cũng không có chuyện gì khác để làm. Qua vài ngày, Ngữ Ca phải vào công ty, Hiểu Kiều thật ra không có gì, buổi sáng khi Cận Ngữ Ca đi cô còn đang ngủ, khi cô hơi hơi tỉnh, liền hôn cô tạm biệt, sau khi Ngữ Ca ra khỏi cửa, cô lại tiếp tục ngủ. 

Công việc tồn trữ không ít, Cận Ngữ Ca họp, ký tên, thị sát công trường, bận rộn suốt cả buổi sáng. Từ sớm đã dặn thư ký không cần đặt cơm, khi tới giờ nghỉ trưa, cô lập tức vào thang máy xuống thẳng bãi đổ xe, đi đến Vạn Giang. 

Gọi hai chén soup, một tô cháo, mấy món ăn tinh xảo, Đầu bếp Vạn Giang nghe bà chủ đến liền tự mình chuẩn bị, trổ hết tài năng làm ra những món ăn đặc trưng. Cầm lấy hộp ăn trưa sơn mài tinh xảo, lòng Ngữ Ca tràn đầy vui sướng, chạy về nhà để cho người ăn. 

Cửa mở, Cận Ngữ Ca bị kích động đến sửng sốt. 

Kiều Hiểu Kiều trên ghế sofa trong phòng khách, bàng hoàng nhìn thẳng TV đã tắt, sách cũng ném ở một bên, Hiểu Kiều cong lưng, ánh mắt hư không nhìn về phía trước, trên mặt là một mảnh mờ mịt. Mấy ngày nay, vẻ mặt cô luôn lộ vẻ mất mát, hoang mang. Mặc kệ đang làm cái gì, cô luôn trong khoảng không vô định thất thần. Không có việc gì, không biết làm gì, không phải vạn phần bất đắc dĩ cũng không mở miệng nói chuyện, cùng với Kiều Hiểu Kiều trước kia, như hai người hoàn toàn khác nhau. 

Cận Ngữ Ca nhìn khắp xung quanh mà đau lòng xót xa, buông thức ăn trong tay, tiến đến gần. Ngồi trên tay vịn ghế sofa, kéo Hiểu Kiều vào lòng, cằm Ngữ Ca đặt trên đầu Hiểu Kiều. Cử chỉ vô cùng thân thiết này trước kia rất ít, nhưng bây giờ lại có thể thay thế ngôn ngữ biểu đạt tình cảm trong lòng. Cận Ngữ Ca không hề từ bỏ, cơ hội gì cũng không buông tha, bây giờ Kiều Hiểu Kiều rất cần cô dùng cách này để an ủi. 

Thần sắc Kiều Hiểu Kiều trở về, giữ chặt vòng tay trước cổ và cánh tay, vẫn không lên tiếng. Cận Ngữ Ca vươn tay lấy quyển kí họa trên bàn, mở ra, vài nét bút ít ỏi, 

Buổi chiều theo em vào công ty. 

Hiểu Kiều hơi ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn cô, vẻ mặt đầy nghi vấn. Ngữ Ca liếc cô, tiếp tục viết, 

Sau này, em đi đến đâu Kiều theo em đến đó. 

Kiều Hiểu Kiều nhíu nhíu mày, suy nghĩ một chút, do dự gật gật đầu.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 2.3 /10 từ 2 lượt.

Truyện ngôn tình là món ăn không thể thiếu, đặc biệt là những người mê truyện. Theo từng con chữ, cuộc sống của bạn như thể được khắc họa lên rõ nét hơn. Bởi vậy, nếu bạn có thời gian thì đừng nên bỏ phí những thước truyện trong top truyện ngôn tình xuyên không hay nhất mà chúng tôi chia sẻ. Đừng quên ấn nút chia sẻ nếu thấy thông tin hữu ích cả nhà nhé! Chúc bạn tìm được thật nhiều niềm vui khi đọc truyện tại truyenhay.com mỗi ngày. Tuyển chọn hàng chục ngàn bộ truyện hay gồm nhiều thể loại từ trang truyen.co chẳng hạn như tuyen xe cuoi ngay mang so 13, nguyen uoc tron doi với hàng ngàn bộ truyện được chọn lọc kỹ càng đủ mọi thể loại phù hợp cho từng đối tượng và từng độ tuổi. Chắc chắn bạn sẽ tìm được những bộ truyện vô cũng hấp dẫn tại truyen.co.

loading...
DMCA.com Protection Status