Ban mã tuyến

Chương 65: Chèo thuyền

Quả thật, Kiều Hiểu Kiều là người mạnh mẽ, tính nhẫn nại của cô chỉ có thể duy trì sự chú ý đến 1 sự kiện nào đó. Lặp đi lặp lại cuộc sống vô bổ, không cần vài lần cũng sẽ chán ghét. 

Nhà Cận Ngữ Ca trang bị đầy đủ cho cuộc sống thoải mái. Mặc kệ cô có ở nhà hay không, Hiểu Kiều cũng có thể tùy ý hoạt động. Nhưng mà cuối cùng ở nhà cũng không có gì để làm, Hiểu Kiều lại càng không phải là người không có chừng mực, cho nên, nơi đó bắt đầu làm cho cô cảm thấy sợ hãi, khó khăn. 

Buổi sáng khi rời giường, Ngữ Ca đã cảm thấy Hiểu Kiều hơi khác thường. Động tác chậm chạp, giống như có lời gì muốn nói, ánh mắt né tránh. Cô không hỏi, nhưng để tâm chú ý. Quả nhiên, khi thay quần áo ra ngoài, Kiều Hiểu Kiều dường như lấy hết can đảm, nói với cô,

"Tôi... Hôm nay không đi... Với em..." 

Cận Ngữ Ca cũng thấy cô đi theo mình không được tự nhiên, cho nên nghe vậy, cũng không ngạc nhiên. Bây giờ, Hiểu Kiều càng thích ở một chỗ, khi ở nhà một mình, cô mới có thể chân chính trầm tĩnh lại. Nhưng Cận Ngữ Ca lại không muốn để cô một mình ở nhà ngẩn ngơ. Quay mắt về phía Hiểu Kiều đang đứng, biểu hiện thoải mái hỏi cô, 

"Sao ~ vậy ~?" 

Hiểu Kiều hé miệng làm động tác nuốt, nhìn Ngữ Ca, 

"Tôi muốn về nhà." 

Ngữ Ca nghe xong, suy nghĩ một chút, cười gật gật đầu, 

"Được, em ~ đưa ~ Kiều về." 

"Không cần, tự mình trở về!" Kiều Hiểu Kiều gặp rào cản ngôn ngữ phần lớn là vì cô sợ không khống chế tốt âm lượng, luôn thử thăm dò, khi sốt ruột, ngược lại nói chuyện rất có thứ tự. 

Cận Ngữ Ca không nói, sắc mặt không đổi nhìn cô. Hiểu Kiều bị nhìn như vậy hơi chột dạ, ánh mắt nhấp nháy, giọng uể oải, 

"Được rồi." 

Khi cùng Hiểu Kiều ra khỏi cửa, Ngữ Ca không tự mình lái xe. Khi muốn trao đổi, cô muốn Hiểu Kiều nhìn mình, lúc lái xe, không được phân tâm. Mỗi ngày lái xe làm hết phận sự đón đưa, cũng rất thuận lợi. 

Trên đường đến nhà Hiểu Kiều, Ngữ Ca mở quyển tập của cô ra, cúi đầu viết chữ. 

Tan sở em lại đón Kiều. 

Hiểu Kiều chớp chớp mắt, gật gật đầu. Ngữ Ca từ bên cạnh lấy ra một cái hộp đưa cho cô, Hiểu Kiều nhận lấy, mở ra xem, một cái máy tính bảng 32K, mỏng nhỏ. Cận Ngữ Ca cầm vở tiếp tục viết: 

Tạm dùng cái này, em đã đặt 1 cái mỏng hơn, mấy ngày nữa mới giao. Lúc ở cạnh người khác để họ dùng cái này viết, khả năng nhận dạng rất cao. 

Hiểu Kiều tiếp tục gật đầu, cẩn thận nhìn món đồ trong tay, tò mò nhấn vài phím. Ngữ Ca chỉ quyển tập trong tay, lại viết một câu: 

Cái này chỉ cho phép mình em viết, biết không? 

Hiểu Kiều hơi sững sốt, hiểu được ý tứ, mím môi cười cười. Ngữ Ca tiến tới hôn hôn lên mặt cô, vuốt ve tóc, có chút luyến tiếc, ôm Hiểu Kiều không muốn buông tay. Hiểu Kiều cầm máy tính bảng trong tay, xoay đầu lại cùng cô chạm trán, cọ cọ chóp mũi, 1 lúc sau, xe tiến vào trong sân Ký túc xá quản lý nhà giam. 

Bây giờ là thời gian bắt đầu đi làm, rất nhiều người mặc cảnh phục bước đi vội vã. Tinh thần Kiều Hiểu Kiều rõ ràng sa sút rất nhiều, ánh mắt dại đi, vừa tiếc nuối vừa đau thương. Cận Ngữ Ca nhìn đến đau lòng, nhưng bây giờ bác sĩ vẫn chưa đưa ra kết luận, cũng không giúp gì được cho cô. 

Chưa kịp đến dưới lầu nhà cô, liền thấy Kiều mẹ đi chợ mua thức ăn về. Ngữ Ca nhanh chóng cho dừng xe, Hiểu Kiều bước xuống, cầm lấy đồ mẹ đang mang. Kiều mẹ thấy cô, ngạc nhiên nhưng rõ ràng rất vui. Chỉ lỗ tai của mình, hỏi Hiểu Kiều, 

"Thế nào?" 

Hiểu Kiều lắc đầu, cảm thấy thật có lỗi. Kiều mẹ khoan dung cười cười, gật gật đầu lại vỗ về cô, không thấy có sự biến đổi tâm trạng. Lúc này Ngữ Ca cũng xuống xe đi đến, Kiều mẹ ngẩng đầu nhìn thấy, sửng sốt. 

"Đây là —— " 

"Chào dì, con là Cận Ngữ Ca, đã từng gặp qua." 

"Ồ —— tôi biết, cô đây là —— " 

"Hiểu Kiều mấy ngày nay ở chỗ con, hôm nay nói muốn về nhà, con đưa cô ấy đến đây." 

Kiều mẹ nghe đến đó, có chút nghi ngờ, chỉ trố mắt một lúc cũng không hỏi gì, vẫn khách sáo mỉm cười. "Vậy đi lên ngồi một chút, đứa trẻ Hiểu Kiều này không làm người ta bớt lo lắng, mỗi lần đều làm phiền Cận tổng." 

"Dạ, không sao. Con còn phải đi làm, không thể lên được." Cận Ngữ Ca cũng không nói nhiều, quay đầu lại nhìn Hiểu Kiều, 

"Tan sở em ~ đến đây đón Kiều ~ " 

Hiểu Kiều im lặng gật đầu, tỏ vẻ hiểu. Kiều mẹ nghe thấy, nghi vấn càng nhiều, nhưng vẫn khách sáo tiễn Cận Ngữ Ca, rồi mới cùng con mình lên lầu. 

Về đến nhà, Kiều Hiểu Kiều thả lỏng một ít, Kiều ba đã đi làm, trong nhà chỉ còn hai mẹ con, còn có tiểu Yorkshire —— Lau. Lau đã lâu không gặp Hiểu Kiều, vui vẻ ngoắc đuôi như cánh quạt, hai con mắt quay tròn quay tròn. Hiểu Kiều khó cưỡng lại mà không cười, bắt Lau lại, gãi gãi nó. 

Kiều mẹ nhìn thấy Hiểu Kiều giỡn hớt với Lau, hỏi một câu, 

"Tại sao con lại ở nhà của người ta?" 

Hiểu Kiều ý thức được mẹ nói chuyện, nhưng cô không để ý, cũng không thấy rõ nói cái gì. Thả con chó ra, lấy cái máy tính bảng Cận Ngữ Ca mới cho mình, đưa cho mẹ, ý bảo bà viết. 

Kiều mẹ nhìn con gái, đắn đo, lời nói viết ra thành một câu khác, 

Giữa trưa muốn ăn cái gì? 

Hiểu Kiều nheo lại ánh mắt cười, nghiêng đấu suy nghĩ. Trong mắt Kiều mẹ ẩn hiện 1 nỗi lo lắng. 

Khi Cận Ngữ Ca tới công ty, thư ký ra chào đón, 

"Cận tổng, Tùy phóng viên của tạp chí《 đoạt kim 》, chờ cô đã lâu." 

Cận Ngữ Ca trầm ngâm một chút, hỏi, 

"Ở đâu?" 

"Đang ở phòng nghỉ." 

"Mời cô ta đến phòng khách, một lát nữa tôi qua." 

"Dạ." 

Một mình một người chờ đợi trong phòng khách, Tùy Hân thoạt nhìn có vài phần không yên. 

Trong khoảng thời gian này, trong lòng cô 1 phần tò mò, 3 phần danh lợi, dựa vào lòng kiêu ngạo không biết trời cao đất rộng, tưởng rằng quấy rầy được bước chân của Cận Ngữ Ca. Lúc đó, Tùy Hân không biết tình cảm giữa họ như thế nào, trong lối suy nghĩ của cô, đó chẳng qua chỉ là 1 trò chơi hấp dẫn, nếu Kiều Hiểu Kiều có thể chơi, cô cũng có thể, cô cũng tự cho rằng bản thân so vơi nữ cảnh sát kia cũng chẳng thua kém gì. Hơn nữa, mặc kệ con người Cận Ngữ Ca, Cận thị phía sau lưng cô ấy có 1 sức hấp dẫn vô tận, cho nên, cô tự cho là thông minh, nóng lòng muốn thử. 

Nhưng càng tiếp xúc nhiều, cô phát hiện Cận Ngữ Ca cũng không hề ôn hòa, thiện ý như vẻ bề ngoài. Một người phụ nữ nắm trong tay quyền lực và tài phú, chắc chắn có đủ loại thủ đoạn, một phóng viên tầm thường như cô không thể ứng phó được. Nhất là bài học về cách xử lý cẩn thận Khương Quỳ của Cận Ngữ Ca, Tùy Hân từ một chút hiếu kỳ mà từ từ biến thành đâm lao thì phải theo lao. Nhưng mà, đối với Hiểu Kiều cô vẫn tháy khó chịu, dưới ánh mắt xem thường đối với Hiểu Kiều, một Tùy phóng viên luôn luôn cao ngạo, quả thật nuốt không trôi thất bại này. 

Nếu không nhờ Âu Dương Thông cảnh cáo, không chừng cô còn chưa ý thức được nguy hiểm. Chờ cô kịp phản ứng, sự việc dường như không thể vãn hồi. Rõ ràng, Cận Ngữ Ca rất để bụng chuyện Kiều Hiểu Kiều, cái này rõ ràng là đánh trúng chỗ đau, sẽ phản kích như thế nào, không ai có thể đoán trước. 

Cận Ngữ Ca đẩy cửa đi vào, thư ký đi theo sau, mang cà phê tới. Sau khi ngồi trên ghế sofa, Ngữ Ca mới nâng ánh mắt nhìn thẳng Tùy Hân, nhưng không nói gì. 

Tùy Hân lại càng không yên, từ ánh mắt Cận Ngữ Ca nhìn không ra thái độ, như vậy ngược lại làm cho cô càng thêm lo sợ không yên, suy nghĩ một chút, vẫn cảm thấy được thẳng thắn để được tha thứ. 

"Ngữ Ca, hôm nay tôi tới đây là có chút việc muốn nói với cô." 

Cận Ngữ Ca nghe xong, bưng ly cà phê lên nhấp một ngụm, vẻ mặt vẫn bất động như trước. 

"Chuyện Kiều cảnh quan, tôi rất xin lỗi. Tôi đã tới Cục công an, giải thích toàn bộ sự việc với họ, việc xử phạt Kiều cảnh quan sẽ rất nhanh được hủy bỏ." 

Ngữ Ca nhìn xuống, không trả lời cô, Tùy Hân giọng nói bắt đầu lo lắng, 

"Tôi đã liên hệ với biên tập viên báo chiều, sẽ đăng tin công khai giải thích chuyện Kiều cảnh quan." 

Những lời này, cô vốn không dự định nói, làm như vậy coi như tiêu hủy thành tựu gầy dựng nhiều năm của cô. Nhưng Cận Ngữ Ca một khi tức giận, hủy diệt không chỉ có thành tựu nghề nghiệp. Cho nên, ứng với thái độ không đáp lại của Cận Ngữ Ca, cô đành phải kiên trì tiếp tục tỏ thái độ ăn năn biết lỗi. 

Cận Ngữ Ca lúc này mới giương mắt, giọng nói lạnh như băng, 

"Chỗ Cục công an, mặc kệ cô giải thích thế nào, tôi sẽ bắt họ trả lại công bằng cho Hiểu Kiều. Cô ấy thích làm cảnh sát, chỉ cần cô ấy muốn, tôi có thể cho cô ấy tiếp tục, huống chi, cô ấy xứng đáng được. Về phần cô —— " 

Nói tới đây Ngữ Ca tạm dừng một chút, tim Tùy Hân đập muốn nhảy tới cổ họng, 

"Giải thích, Hiểu Kiều không cần." 

Tùy Hân nghe thấy, thở phào nhẹ nhõm, Cận Ngữ Ca tiếp tục nói, 

"Nhưng mà, tôi không hy vọng thấy cô lại xuất hiện trên bất kỳ phương tiện truyền thông nào, nhất là, nói có bất kỳ quan hệ gì với tôi. Hiểu Kiều sẽ không vui." 

Sắc mặt Tùy Hân trắng bệch. Đối với một phóng viên mà nói, biến mất khỏi truyền thông, coi như là cắt đứt động mạch sự nghiệp của mình, sau này khỏi mong nổi danh. 

Ngẩng đầu nhìn Ngữ Ca, vẻ mặt nghiêm túc không có chút xíu dấu hiệu nào để có thể thương lượng một con đường sống. Hơn nữa, lại lập tức đứng dậy, 

"Tôi còn có việc, không rảnh đón tiếp, cô cứ tự nhiên." 

Nói xong, mở cửa đi ra ngoài, không quay đầu lại hay liếc nhìn một cái. Tùy Hân ngã người trên ghế sofa, tay chân mềm nhũn, một chút sức lực cũng không có. 

Ăn trưa xong, Cận Ngữ Ca họp với vài người đứng đầu các bộ phận tới hơn 2 giờ, mới quay trở về văn phòng. Vừa ngồi xuống, lấy di động ra, gửi đi một tin nhắn, với tay lấy ly nước uống liền vài ngụm. 

Chỉ trong chốc lác, di động rung lên, có tin nhắn, Cận Ngữ Ca nhoẻn miệng cười, mở ra xem. 

Chỉ liếc mắt một cái, trong nháy mắt, mặt liền biến sắc, đẩy mạnh ghế đứng lên, ánh mắt kinh hoàng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 2.3 /10 từ 2 lượt.

Kiến thức là vô tận, không bao giờ có thể nói ta đã biết hết, ta đã biết rồi...Hôm nay ta làm được cái này, thì ngày mai ta đã lạc hậu với cái mới. Blog cá nhân của Hằng cập nhật và chia sẻ nhiều kinh nghiệm và kiến thức hay tại địa chỉ Hằng's Blog chẳng hạn như vo lam 1 efun cach tang diem duong mon bao vu, extensive reading food student book doc va dich family and friends 4 special edition Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.

loading...
DMCA.com Protection Status