Ban mã tuyến

Chương 83: Phiên ngoại 13

Cận Trung và Lộ Vi đứng ra mua cho Cận Khởi Ngao 1 vùng đất trống trải, 1 khu mộ duyên dáng đẹp đẽ, xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, có cỏ cây bao bọc xung quanh. Quần áo cùng những món đồ chơi ưa thích của cô bé đều đem đi an táng chung, hi vọng ở thiên đàng, cô bé có thể sống hạnh phúc vui vẻ. Bởi vì đứa bé còn quá nhỏ, tang lễ cũng chỉ có người Cận gia tham dự, miễn làm cho linh hồn nhỏ bé không được siêu thoát. Tuy rằng mất đi cục cưng yêu quý khiến người thân vô cùng đau lòng, nhưng sự việc xảy ra, mọi người cũng đều bất lực. 

Cận Ngữ Ca không có phản ứng gì, phần lớn thời gian cô giam mình trong vùng ngoại ô hẻo lánh, suốt ngày ngồi chết lặng ở đó, 1 câu cũng không nói, thậm chí không nhúc nhích, không ai biết cô đang nghĩ gì. Những gì có thể khuyên giải, an ủi, Lộ Vi, Hoan Nhan cũng đều nói qua, cô nghe tai này rồi lọt qua tai kia.. 

Hiểu Kiều cự tuyệt chấp nhận, trong ý thức của cô, đứa bé chưa thật sự chết, cô chấp nhận đi tìm không mục tiêu. Việc chọn khu mộ và lễ tang làm cô vô cùng phẫn nộ đối mặt với mấy vị trưởng bối, lại sợ kích động đến Cận Ngữ Ca, không dám phát tiết, đành phải nhịn, nuốt hết bực tức vào trong lòng và càng thêm im lặng. 

Cận Ân Thái đã 85 tuổi,, lại lần nữa đi vào tập đoàn Cận thị với tư cách chủ công ty. Bên cạnh ông là cô ba Cận Hoan Nhan. Dưới biến cố lớn của gia đình, Hoan Nhan chỉ trong 1 đêm trở nên trưởng thành hơn, dù không có cách nào thay đổi được gì, ít nhất cũng phải làm chút gì để trợ giúp chị hai vượt qua cửa ải khó khăn này. Ông nội Cận cũng không còn làm khó Âu Dương, ngầm đồng ý cho cô ấy đi theo bên cạnh Hoan Nhan, đối với Cận gia mà nói, điều cần nhất lúc bây giờ là trấn an lòng người.

Hai tháng sau, đúng vào sinh nhật ba tuổi của Cận Khởi Ngao, khu vui chơi được Cận thị đầu tư đã khánh thành theo đúng kế hoạch. 

Khu vui chơi hiện đại với nhiều trò chơi hấp dẫn rất nhiều trẻ em và ba mẹ chen chúc đến chơi, bong bóng cùng ruy băng tung bay trong gió, những màn múa rối đáng yêu, pháo mừng khánh thành, tiếng cười nói không dứt bên tai, khu vui chơi vô cùng tấp nập, náo nhiệt. 

Cận Ngữ Ca đã bỏ không ít tâm huyết vào khu vui chơi này, nhiều năm trước cô đã bắt đầu lập kế hoạch, dự định làm quà sinh nhật cho con gái cưng. Cô vô số lần tưởng tượng ngày hôm nay, Khởi Ngao được Hiểu Kiều ôm trong lòng có bao nhiêu vui vẻ, hạnh phúc. Mà ngay lúc này đây, cô chỉ có thể ngồi im lặng trong xe, xa xa nhìn Hoan Nhan thực hiện nghi thức cắt băng khánh thành, nhìn cánh cửa mở ra, vô số trẻ em lôi kéo ba mẹ dũng mãnh tiến vào. 

Nhưng ở nơi đó lại không có bóng dáng Khởi Ngao của cô. 

Buổi tối khi về nhà, trên bàn đã dọn xong cơm tối. Mọi người trong Cận gia vẻ mặt đều lo sợ, sợ Ngữ Ca sẽ chịu không nổi. Hiểu Kiều vẫn im lặng, ngồi lặng lẽ. Ba năm trước đây, cô mừng như điên, cảm động, tự tay đón con mình chào đời. Cảnh tượng hạnh phúc đó giống như chuyện xảy ra ngày hôm qua, tất cả như đang tái hiện rõ ràng trước mặt. Nhưng hôm nay, chỉ có thể đau khổ hồi tưởng. 

Cận Ngữ Ca không nói lời nào, ngồi trước bàn ăn, ăn 1 vài muỗng, buông đũa đi lên phòng sách. Mọi người liếc mắt nhìn nhau, đều chỉ có thể lắc đầu thở dài. 

Lộ Vi nhìn Hiểu Kiều, ánh mắt đầy vẻ van xin. Kiều Hiểu Kiều không biết tại sao, cảm thấy cảm giác không yên lòng, ánh mắt rũ xuống trầm ngâm suy nghĩ, lê bước theo lên lầu.. 

Vừa mở cửa phòng sách ra, Cận Ngữ Ca nghiêng người dựa vào cửa sổ, chăm chú nhìn ra bên ngoài. Ánh mắt vô hồ, vẻ mặt dại ra đạm mạc. Trong lòng Hiểu Kiều như bị ai ngắt, 1 cảm giác khó chịu không nói nên lời. Mất đi con gái đã làm cho cô đau đến thấu xương, nỗi đau thương của Ngữ Ca đối với cô như gấp mấy lần, cô gần như bị đánh gục. 

Hiểu Kiều hít sâu một hơi, đến gần vài bước, kiềm chế bản thân, nhẹ giọng nói, 

"Không đói bụng sao? Lại không ăn cơm." 

"Không muốn ăn." 

Giọng Cận Ngữ Ca như trôi vào trong không khí, gần như không nghe được. 

"Nếu cứ như vậy, cơ thể sẽ suy sụp." 

Ngữ Ca không hề trả lời, trong phòng, bầu không khí im lặng đến ngạt thở. Hiểu Kiều ngập ngừng, mở miệng, 

"Mọi người đều rất lo lắng cho em, vì mọi người, đừng thương tổn đến mình." 

Vẫn như cũ là im lặng. Hiểu Kiều đã không biết nên an ủi như thế nào, bây giờ cô đối mặt với Ngữ Ca gần như bó tay không còn biện pháp gì, sợ kích động cô ấy, ngay cả thở dài cũng không dám lớn tiếng, đành phải từ từ thở ra sự hờn dỗi tích tụ lâu nay, nên cũng bình tĩnh trở lại. 

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, không khí như ngạt thở, 1 lúc lâu sau, giọng nói Cận Ngữ Ca bình tĩnh nhưng hơi khác thường: 

"Hôm nay Kiều đi đâu vậy?" 

Hiểu Kiều cúi xuống, lông mi run lên, ngập ngừng từ từ trả lời, 

"Nhà ga." 

"Đi làm gì?" 

Im lặng kéo dài, Kiều Hiểu Kiều vài lần mở miệng, mới miễn cưỡng nói, 

"Tìm Khởi Ngao." 

"Vậy tìm được rồi sao?" Giọng Cận Ngữ Ca nghe vô cùng thoải mái, trên mặt mỉm cười, nhưng trong ánh mắt lại lộ ra vẻ tuyệt vọng. 

"Không có..." 

Hiểu Kiều chau mày, mỗi một chữ đều trả lời gian nan. Cô không thể lý giải hành vi của mình, nhưng mà không làm như vậy, cô lại không có cách nào buộc mình chấp nhận sự thật này. Biểu cảm của Ngữ Ca vẫn như cũ làm cho người ta không đoán được, 

"Vậy sau đó thì sao? Ngày mai lại tiếp tục tìm sao?" 

Kiều Hiểu Kiều không trả lời, tựa hồ là ngầm chấp nhận, Ngữ Ca lại một lần nữa nở nụ cười, ánh mắt từ từ tích đầy hơi nước, nhìn Hiểu Kiều, gần như gằng từng chữ, 

"Kiều Hiểu Kiều, Kiều đang tra tấn em sao?" 

"Ngữ Ca, tôi không cam lòng! Tôi không cam lòng em biết không? 1 đứa nhỏ khỏe mạnh, được nhiều người yêu thương như vậy, như thế nào nói không có là không có a? Tôi không tin, nếu không tận mắt chứng kiến, tôi vĩnh viễn cũng không tin!!" 

Cảm xúc Hiểu Kiều đột nhiên bùng nổ, ánh mắt đỏ rực, cổ họng nghẹn ngào. Trên mặt Cận Ngữ Ca cười mà như không cười, 

"Tận mắt nhìn?? Kiều muốn xem cái gì?" 

"Sống phải thấy người, —— " 

Kiều Hiểu Kiều quá kích động, không kịp dừng, khi ý thức được thì đã quá chậm. Cận Ngữ Ca nhìn chằm chằm cô, 

"Nói, nói tiếp a... Chết phải thấy thi thể đúng không? Ha ha..." Ngữ Ca cất tiếng cười tuyệt vọng, 

"Cho nên Kiều muốn tiếp tục tìm, Kiều nhất định muốn em tận mắt chứng kiến đứa bé mà mình đã chịu thiên tân vạn khổ sinh ra và 1 tay nuôi dưỡng thành một khối máu me đầm đìa sao, đập vỡ tan tành 1 chút ảo tưởng cuối cùng của em sao, như vậy Kiều mới vừa lòng sao? Chết phải thấy thi thể? Hiểu Kiều, Kiều có biết như vậy là quá tàn nhẫn không? Đó là con của em a.. Kiều muốn em chết phải thấy thi thể sao?!!" 

Những giọt nước mắt được tích góp gần cả nửa đời của Cận Ngữ Ca hôm nay được cô trút ra hết. Mặc kệ nước mắt rơi xuống đầy má. Cắn chặt răng như muốn cắn nát, đem những nỗi hối hận cùng căm phẫn phát tiết ra hết. 

Hiểu Kiều như là mất hết khí lực, kinh ngạc đứng nhìn Cận Ngữ Ca. Lúc này, tất cả những gì muốn nói đều trở nên vô nghĩa, đã không còn Cận Khởi Ngao, như vậy bảo bối quý giá nhất đã không còn, nói gì cũng như đang tự lừa dối bản thân, làm sao có thể tiếp tục an ủi Ngữ Ca. 

"Vậy em muốn tôi làm sao? Giống mọi người, trơ mắt nhìn dấu vết Khởi Ngao trôi qua, cho rằng con bé chưa bao giờ xuất hiện? Mỗi ngày tôi vừa nắm mắt lại, lại nhìn thấy cảnh tượng con nằm trên mặt đất lạnh lẽo, khuôn mặt nhỏ nhắn buồn rười rượi, tôi....." 

Kiều Hiểu Kiều nhấp nháy mắt, kiềm chế nước mắt rơi xuống, thì thào nói với Cận Ngữ Ca, hoặc như là lầm bẩm lầu bầu, 

"Tôi không đành lòng a... Ngữ Ca, không tìm thì thật sự tìm không thấy a... Ta không đành lòng mặc kệ con, Khởi Ngao con.." 

Hiểu Kiều ánh mắt tan rả, cằm run rẩy, vài lần khép mở, lắc đầu không biết nên tiếp tục nói như thế nào. 

"Cho nên, Kiều đi đi... Kiều nguyện ý đi tìm, thì đi tìm đi... Đừng trở về, đừng để em thấy Kiều nữa, mặc kệ tìm được hay không, cũng không nên trở lại... Em cầu xin Kiều, Hiểu Kiều, Kiều đi đi..." 

Cận Ngữ Ca dựa vào tường, dường như kiệt sức, nói ra những lời tàn nhẫn. Cô càng bị những lời nói này làm cho gục ngã, những giọt nước mắt cứ không ngừng chảy xuống, rơi trên mặt đất. 

Hiểu Kiều như đã biết kết quả, không nhúc nhích, cũng không lộ vẻ gì. 

"Mỗi ngày, vừa nhìn thấy Kiều, em sẽ nhớ tới Khởi Ngao, trong lòng em đau đến tan nát. Em không phải muốn quên... Nhưng cứ như thế này, em thật sự chịu không nổi, Hiểu Kiều, xin lỗi... Em thực xin lỗi Kiều, Kiều đi được không... Kiều buông tha em đi, đừng xuất hiện nữa, đừng làm cho em nhớ tới nữa... Xem như, chúng ta chưa bao giờ gặp nhau đi..." 

Cận Ngữ Ca cố gắng nói xong, như trút hết gánh nặng, cuộn tròn ngồi xuống, đem mặt vùi vào trong đầu gối. 

Hiểu Kiều đứng trong chốc lát, chớp mắt, bình tĩnh xem chuyện này như việc bình thường trong cuộc sống, như cùng người yêu trước mặt nói ngủ ngon, 

"Được, tôi đi. Chỉ cần em cảm thấy dễ chịu, sao cũng được. em.. nhớ bảo trọng..." 

Cho dù kiên cường đến thế nào, đến cuối cùng cổ họng cũng nghèn nghẹn. Tất cả Hiểu Kiều cũng không buông được, nhưng không dám ở lâu, thậm chí cũng không dám vươn tay chạm vào Ngữ Ca, do dự 1 lúc, cuối cùng, mặt đầy lệ bước ra ngoài.. 

Vừa đóng cửa, Hiểu Kiều xoay người, Cận Hoan Nhan trong lòng Âu Dương đã khóc đến rối tinh rối mù, 

"Hiểu Kiều, Hiểu Kiều đừng trách chị em được không, đừng trách chị ấy.." 

Kiều Hiểu Kiều cúi đầu, không nói một lời. Âu Dương chau mày, lo lắng nhìn cô. Hoan Nhan dường như có một chút khẩn trương, bắt lấy tay áo Hiểu Kiều, 

"Chị đừng buông tay, nhất định không thể buông tay chị em a… Hiểu Kiều chị của em chỉ có chị, chị ấy bây giờ…..." Hoan Nhan cố gắng hít một hơi, cố gắng trấn tĩnh mình, 

"Chị hai cần chị, Hiểu Kiều, xin chị ngàn vạn lần đừng buông tay..." 

Hiểu Kiều ngẩng đầu lên, ánh mắt bình tĩnh không gợn sóng, 

"Hoan Nhan, chăm sóc chị em thật tốt. Chị đi đây."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 2.3 /10 từ 2 lượt.

Nếu bạn là kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm làm kế toán trên trang mạng kế toán ví dụ như chuan muc ke toan so 14, loai tai khoan 0 tai khoan ngoai bang can doi ke toan chắc chắn những kiến thức bổ ích và thực tế này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc kế toán của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status