Ban mã tuyến

Chương 95: Phiên ngoại 25

Vừa xuống máy bay, lúc đang ngồi trên xe, Cận Ngữ Ca nhận được điện thoại của Pierre, nói là dẫn Sophia về Trung Quốc, hiện tại đang ở biệt thự Cận gia đợi Ngữ Ca. Cô bé lần trước tràn đầy hi vọng muốn làm con của Cận Ngữ Ca nhưng không được như ý, không cam tâm, hễ có cơ hội là quấn lấy Ngữ Ca. 

Cận Ngữ Ca cất điện thoại, quay đầu, 

"Chúng ta trở về nhà ông nội được không? Pierre đến đây." 

Hiểu Kiều tất nhiên là không có ý kiến gì, Ngữ Ca sờ sờ tóc Cận Khởi Ngao, 

"Khởi Ngao, chúng ta quay về nhà ông cố ngoại được không? Có chị kia có thể chơi với con." 

Cận Khởi Ngao cảm xúc đã tốt hơn, không hề khóc, cũng không còn khiếp đảm, cầm con gấu bông của mình, dáng vẻ ngoan ngoãn nhìn Ngữ Ca gật đầu.

Ngữ Ca rất vui mừng, tình trạng con gái đã tốt hơn, điều này so với bất kỳ cái gì cũng là quan trọng nhất. Những chuyện khác so với Cận Khởi Ngao, không là gì hết.. 

Ngữ Ca nắm tay Khởi Ngao vào cửa, Sophia vui mừng chạy tới, lôi kéo tay Ngữ Ca, lễ phép mà lại thân thiết cùng Ngữ Ca nói chuyện. Cận Khởi Ngao được Lộ Vi bế đi, cùng Cận lão phu nhân còn có dì Chu ba người hôn hít không thôi. Âu Dương đang nói chuyện với Pierre, thấy Hiểu Kiều đến, cười gật đầu ý bảo qua đây. Kiều cảnh quan đang muốn qua thì nửa đường bị cô ba bắt lại thì thầm nói cái gì đó. 

Nhanh chóng đến bữa tối, Pierre nhìn Cận gia một nhà đoàn tụ, hắn dẫn con gái đến đây chơi có hơi dư thừa, nên đành xin phép cáo từ. Sophia tuy rằng không tình nguyện, nhưng là 1 đứa trẻ rất biết nghe lời, lưu luyến buông tay Cận Ngữ Ca ra, nói tạm biệt với mỗi người. 

Ngữ Ca đứng dậy tiễn cha con họ ra ngoài, Pierre lịch sự ngăn cô lại. Sophia nhón chân, ngỏng cái miệng nhỏ nhắn hồng hào muốn hôn từ biệt. Ngữ Ca cười cười, khom lưng xuống, nghiêng mặt, ai ngờ cô bé môi mềm còn chưa kịp tiếp xúc vào má của cô, thì Cận Khởi Ngao từ trên ghế sofa nhảy xuống, chạy nhanh tới, đưa tay đẩy ngã Sophia. Cô bé không hề đề phòng, lập tức té ngã trên đất, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó đau đớn. 

Cận Khởi Ngao nhanh chóng xoay người, quan sát một chút địa hình, nhóm người lớn ở đây, xa nhất là Cận Trung đang ở trong phòng ăn, Pierre là kẻ thù, chỉ còn Âu Dương và Hiểu Kiều, Hiểu Kiều ngồi cách chỗ này hơi xa, chỉ có Âu Dương ngồi trên ghế sofa bên cạnh, không chút do dự chạy vội qua, duỗi hai cánh tay nhỏ muốn ôm. Âu Dương phản ứng nhanh chóng, lập tức ném máy chơi game trên tay, nương theo lực Khởi Ngao đang chạy tơi, ẵm cô bé nâng lên vai khiêng. Sau đó một tay vịn lưng ghế sofa, đứng tấn giữ thẳng bằng, tùy thời chuẩn bị thay cháu ngoại trai chó này mà chấp nhận Sophia phản kích. 

Liên tiếp những hành động này khiến cho những người đang ở chỗ đó trợn mắt há mồm kinh ngạc, Cận Ngữ Ca lại hoảng sợ, con mình trước giờ mặt mày lúc nào cũng ủ dột lầm lầm lì lì sao bỗng nhiên hành động nhanh nhẹn như vậy. Sophia từ mặt đất đứng dậy, cô bé từ trước đến nay chưa bao giờ gặp phải hành động thô lỗ như vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn giận đến đỏ bừng bừng, vọt tới kẻ gây họa Cận Khởi Ngao. 

Lúc này, Cận gia tiểu thiên kim đang ngồi trên vai Âu Dương, vẻ mặt vô tội nhìn chằm chằm, căn bản là Sophia không thể với tới cô bé, chỉ nhảy nhót tốn công. Sophia được dạy dỗ không tệ, không giống như những đứa trẻ khác sẽ lăn lộn, khóc lóc, om sòm, chỉ ngước đầu nhìn thù hằn Cận Khởi Ngao, nhiệm vụ bất khả thi. Tuy Pierre thương con, nhưng cũng không tiện tham gia vào chuyện bọn nhóc, huống hồ, nếu hắn ham gia, chỉ sợ Cận Ngữ Ca sẽ trở mặt liền. 

Vẫn là Kiều Hiểu Kiều đứng dậy, giả bộ tức giận, 

"Cận Khởi Ngao! Sao con lại như vậy?! Tại sao lại đẩy chị a?" 

Nói tới nói lui, cũng không làm cho Cận Khởi Ngao leo xuống, cô đoán rằng con sợ ở dưới không an toàn lắm, nên chỉ răn dạy, không có bất kỳ hành động thực tế nào. Cận Ngữ Ca thản nhiên yên lặng theo dõi diễn biến, trên thực tế, cô thật ra rất muốn cười to. 

Pierre ôm chặt con bỏ đi, vội vàng nói lời từ biệt. Con gái Cận gia, quả thật không thể trêu chọc, hahaha. 

Tuy rằng giữa Sophia và Cận Khởi Ngao có thù, nhưng cô bé vẫn muốn có nhiều thời gian ở cạnh Cận Ngữ Ca, cho nên không thể nào không nói chuyện, nhưng thường xuyên nghĩ ra chiêu trò đợi đến khi chỉ có 2 người sẽ xuất chiêu. Nhưng Sophia cũng thật khiến người ta cảm thấy phiền a, còn nhỏ học gì không học, đi học người ta lải nhải. 

Cô thường xuyên ở bên lỗ tai Cận Khởi Ngao cẳn nhẳn cằn nhằn: em phải rửa tay… Em không thể làm như vậy.. Sao cái gì em cũng ăn vậy..... Vân vân, phương pháp đối phó của Cận Khởi Ngao chính là: làm bộ không có nghe thấy gì. 

Hiểu Kiều dẫn hai đứa nhóc đi ăn uống xong, cả 2 đều muốn gặp Cận Ngữ Ca. Hiểu Kiều dẫn tới tòa nhà Cận thị. Lúc chờ thang máy, đột nhiên nghe được giọng nói quen thuộc, 

"Kiều cảnh quan..." 

Vừa quay đầu lại, Tú Tú bất ngờ xuất hiện trước mặt. Hiểu Kiều giật mình, cô vì chuyện Khở Ngao mất tích, đã lãng quên con người này. 

"Tú Tú? Sao em lại ở chỗ này?" 

Tú Tú nhìn chằm chằm vào Hiểu Kiều dẫn Cận Khởi Ngao, rồi lại không thể không trả lời Hiểu Kiều, 

"Đúng vậy.. cô hai... À không, đúng là Cận tổng, cô ấy cho em đi học lớp ban đêm, sau đó cho em tới Cận thị làm việc..." 

"Um..." Hiểu Kiều có vẻ miễn cưỡng. 

"Kiều cảnh quan, này... Đúng là Khởi Ngao, đúng là Khởi Ngao sao?" 

Tú Tú rất kích động, ánh mắt hoen lệ nhìn Cận Khởi Ngao. Dù sao cũng là cô chăm nom đứa bé này 3 năm, lại do cô làm lạc mất, cảm xúc rất là phức tạp. 

"Đúng vậy a... Khởi Ngao, còn nhớ dì Tú Tú không?" 

Nói xong lắc lắc cánh tay bé nhỏ của Cận Khởi Ngao, cô bé chớp chớp mắt, thế nhưng cười cười, 

"Dì..." 

Tú Tú bổ nhào tới, kéo Khởi Ngao vào lòng, gắt gao mà ôm. 

"Thật tốt quá, còn có thể tìm trở về, cám ơn trời đất..." 

Hành động này phát ra từ nội tâm kích động cùng cảm kích, không thể giả vờ. Hiểu Kiều cũng hơi cảm động, đứng một bên nhìn, cũng không có ngăn cản. Cận Khởi Ngao để cô tùy ý ôm, ngoan ngoãn đứng yên. 

Một lát sau Tú Tú mới bình tĩnh trở lại, lau lau nước mắt, 

"Kiều cảnh quan tới tìm Cận tổng hả? Mau đi đi, không làm chậm trễ mọi người." 

Hiểu Kiều gật gật đầu. Tú Tú không nỡ, sờ sờ tóc Khởi Ngao, đứng dậy đôi mắt chứa lệ đi tiếp. 

Một đường có chút xúc động, đẩy ra cửa phòng làm việc, Cận Ngữ Ca đang vùi đầu viết viết. Ngẩng đầu lên nhìn thấy bọn họ, lập tức tươi cười. Cận Khởi Ngao lạch bạch chạy tới mẹ, Sophia lập tức ra tiếng ngăn cản, 

"Em không thể cứ để mẹ ẵm em, em lớn như vậy, rất nặng, mẹ làm việc nhiều sẽ rất mệt a, ôm em rất vất vả." 

Cận Khởi Ngao ngừng động tác, nhìn Cận Ngữ Ca, lại nhìn Sophia, không nói gì, cúi đầu ngồi trên ghế sofa, thường xuyên căm ghét liếc mắt nhìn Sophia. Thật ra, Sophia cũng muốn được Cận Ngữ Ca ôm, nhưng mà cô bé đã nói Khởi Ngao, bản thân không thể phạm sai lầm y chang, đành phải đứng bên cạnh bàn làm việc của Cận Ngữ Ca, giọng nói trong trẻo kể lệ hôm nay cùng Hiểu Kiều đi ra ngoài làm những gì. 

Cận Ngữ Ca nhìn 2 đứa nhóc mà cảm thấy buồn cười, thư ký mang đồ ăn vào, để 2 đứa nhỏ vừa ăn vừa chơi. Chơi từ sáng đến giờ, 2 đứa đều mệt mỏi, Sophia ngáp vài cái, nằm trên ghế sofa muốn ngủ. Nhưng không yên tâm, trợn tròn mắt nhìn Cận Khởi Ngao, Khởi Ngao chân đối chân với cô bé, chiếm cứ một đầu khác của ghế sofa, cũng nhắm mắt lại. Lúc này Sophia mới an tâm, cuộn tròn tìm tư thế thoải mái, nhắm mắt ngủ. 

Hiểu Kiều đứng dậy đi qua phòng nhỏ bên cạnh lấy chăn, sợ 2 đứa nhóc cảm lạnh. Sau khi đắp cho Sophia, vừa muốn đắp cho Cận Khởi Ngao, cô bé mở mắt ra, cẩn thận nhìn Sophia đang ngủ, nhanh tay nhanh chân bò xuống, yên lặng chạy không một tiếng động tới bên người Cận Ngữ Ca, mặt mày hớn hở để mẹ ôm. 

Cận Ngữ Ca đang cầm ly café vẫn nhìn động tác của cô bé, thấy cô tinh quái, lật lật tay mẹ muốn uống cà phê. Cận Ngữ Ca sợ nóng nên thổi thổi, sau đó đưa đến cái miệng nhỏ. 

Cô bé le lưỡi cảm thấy thật khó uống, Cận Ngữ Ca nhanh chóng đặt ly trên bàn xa 1 chút, kéo con vào lòng ôm, hôn hôn gương mặt nhỏ nhắn của cô bé. 

Cận Khởi Ngao ngẩng đầu nghiêm mặt nằm trong lòng mẹ, vẻ mặt tươi cười vui vẻ. Nhưng mà vẫn biết không ra tiếng, Cận Ngữ Ca không ngừng hôn cô bé, nâng gương mặt, cắn cắn lỗ tai bé nhỏ, cùng cô bé làm ngóao ộp, cô bé vui mừng nhưng cũng không tạo ra tiếng động, Cận Ngữ Ca cũng im lặng phối hợp bằng động tác. Xa xa Kiều Hiểu Kiều nhìn hai mẹ con đang trình diễn kịch câm, lại nhìn Sophia đang ngủ say sưa trên ghế. Không khỏi cảm thán: lúc trước lo lắng thật dư thừa a!! 

Khởi Ngao chơi 1 lúc, liền ngủ trong lòng mẹ. Ngữ Ca ngẩng đầu nhìn Hiểu Kiều, cười mà như không cười. Kiều cảnh quan đang ngồi trên ghế sofa đọc sách, đón nhận ánh mắt, giơ ngón trỏ và ngón giữa đặt trên môi thổi 1 nụ hôn gió qua. 

Cô hai Cận gia nhìn loại tiểu xiếc này đầy vẻ xem thường, nhắm ngay hướng nụ hôn gió thổi tới, thổi đi nơi khác, cao ngạo vuốt tóc. Bên này Kiều Hiểu Kiều kinh ngạc trợn to mắt, thực sự từ chối??? 

Hai người cường thế rất hăng say chơi trò kém thông minh này, mãi cho đến khi Sophia tỉnh giấc, ngồi dậy dụi dụi 2 mắt, không thấy Cận Khởi Ngao đâu, lập tức nghiêng đầu nhìn nhìn, quả nhiên phát hiện đang ngủ say trong lòng Ngữ Ca. 

Cô bé con lai nhất thời phẫn nộ, lập tức tiến lên. 

"Tại sao em lại đi làm phiền mẹ!!" 

Cận Khởi Ngao đang mộng đẹp, bị 1 cái giọng nữ non nớt đánh thức, ánh mắt mơ màng nhìn thấy dì trẻ lo chuyện bao đồng không ưa này, hoàn toàn không quan tâm nhắm mắt ngủ lại, xoay xoay cọ cọ trong lòng Ngữ Ca, ngáp vài cái thích thú. 

Hiểu Kiều lấy ấm đun nước qua, Ngữ Ca tiếp nhận, mở nắp ra, cho cô bé ăn no, lúc này mới mơ hồ mở mắt ra như tuyên cáo chính thức tỉnh ngủ. 

Sophia tức giận quẹt miệng, nhưng cô bé không có biện pháp hữu hiệu nào khác. Tình thương của Cận Ngữ Ca đối với con không gì tả nỗi, hầu như dung túng mọi hành vi của cô bé. Tuy rằng bình thường Cận Khởi Ngao rất lặng lẽ, nhưng khi bướng bỉnh sẽ làm cho người khác phải dở khóc dở cười. 

Buổi tối lúc đưa Sophia về nhà, Cận Khởi Ngao như được đại xá, vô cùng phấn khởi muốn xuống xe chơi. Cận Ngữ Ca dặn dò tài xế chạy chậm 1 chút, cùng con chơi đùa 1 chút. Hiểu Kiều bất đắt dĩ, nhìn họ ra ngoài chơi 1 lúc, mở miệng hỏi cô bé, 

"Khởi Ngao?" 

Cận Khởi Ngao vội vàng, ngỏng lên tiểu mông đang làng nũng trong lòng Cận Ngữ Ca, không phản ứng gì, ừ một tiếng tỏ vẻ nghe được. 

"Con thích ba của Sophia không?" 

Cận Khởi Ngao nâng đầu nhỏ lên, ngờ ngệch nhìn Hiểu Kiều, ý là: sao mami có thể hỏi câu ngờ nghệch như vậy. 

"Không thích!" 

"Vậy Khởi Ngao không có ba ba a...? Đã có hai mẹ, như vậy phải làm sao ah?" 

Ngữ Ca ngẩng đầu lên nhìn Hiểu Kiều, hai người trao đổi ánh mắt, cũng ngạc nhiên không biết con sẽ phản ứng vấn đề này như thế nào. Ai ngờ, Cận Khởi Ngao liếc Kiều Hiểu Kiều ý như đã biết còn hỏi, 

"Chúng con ở làng nhi đồng đều không có ba ba!! Chúng con đều chỉ có hai mẹ thôi!!" 

Cô bé bình tĩnh tuyên bố chân thật hiện tượng hợp tình hợp lý, hơn nữa cười nhạo với Hiểu Kiều, 

"Mami chưa thấy qua ah? Hmm!" 

Nói xong, lại chui đầu vào trong lòng Cận Ngữ Ca. 

Kiều Hiểu Kiều sửng sốt vài giây, khóe miệng run rẩy: Tái ông mất ngựa, yên tri phi phúc a...

_________________
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 2.3 /10 từ 2 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài nhạc Phật giáo hay của các nhạc sĩ, ca sĩ nổi tiếng từ trang nhạc Phật giáo chẳng hạn như xin hay cung toi nhac phat giao quynh giang hat, tap 4 128 giang thai thuong cam ung thien tinh khong lao phap su chu giang những giai điệu âm nhạc Phật giáo giúp bạn giải tỏa căng thẳng, tịnh tâm hơn, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status