Bạn thân là con trai

Chương 2: “Cậu-tớ”


Hihi các cậu ạ, ai cũng phải đi học, ai cũng phải làm bài về nhà, ôn bài chăm chỉ ngoan ngoãn. Nên để chúng ta là những bé ngoan, tôi chỉ đăng 1 tuần 1 chap thôi nha =)) Tuần này khuyến mãi cho các cậu 2 chap, vậy nên hihi 2 tuần sau chúng ta gặp lại Ai mà không muốn làm bé ngoan thì để yên cho tôi làm bé ngoan nhé =)) Sống trên đời phải biết cảm thông cho nhau đúng không nào?

***

Một năm sau.

Lên lớp 3, tất cả bọn trẻ trong lớp bắt đầu chơi thân với nhau. Chúng bạo dạn hơn, vui vẻ hơn, và… cũng biết nhận thức một số vấn đề không đáng được chú ý.

Giờ ra về, tất cả các thành viên trong lớp 3A đang ngồi chờ bố mẹ đến đón về.

-Sao học cùng lớp mà cứ “anh” thế nhỉ? Chẳng nhẽ bạn Đơn “yêu” bạn Minh à? Eo ơi mới bé tí tuổi đầu…

-Lêu lêu, Đơn yêu Minh, Minh yêu Đơn!

Bàn cuối dãy sát cửa sổ, cả lớp xúm lại trêu hai đứa nhóc ngồi đó, mặc dù hai đứa nhóc bị trêu vẫn đang đánh những nước cờ dài lê thê, không mảy may chú tâm đến những lời trêu chọc. Ngẫm đi nghĩ lại, dù là lớp 3 đi chăng nữa thì một đám nhóc vẫn luôn có phản ứng bình thường trước sự thân thiết của Minh và Đơn, nay lại tự nhiên lôi sự thân thiết đó ra để trêu trọc, chỉ có thể là bị tiêm nhiễm từ bố mẹ.

Cách đây vài ngày, Minh cũng có thấy mấy mấy cô bác phụ huynh xì xầm trước cái nắm tay của cậu bé và Đơn. Trẻ em như một tờ giấy trắng tinh khiết, phản ánh lại tất cả những thứ mà người lớn ghi vào. Người lớn chỉ cần nói vài câu kiểu:”Eo ơi, hai đứa kia mới bé tí mà yêu đương vớ vẩn!”, lập tức bọn trẻ sẽ nhận thấy điều đó đúng và có phản ứng ngay. Kết quả, là sự trêu chọc bây giờ.

Minh vẫn rất bình thường, chỉ có Đơn là dường như là hơi khó chịu. Cô bé lớn hơn một chút rồi, cũng có cái gọi là ngượng nghịu. Đơn nhăn mặt nói:

-Không phải thế.

Bọn trẻ thấy Đơn phản ứng vậy càng trêu tợn. Chúng nó đứa nào đứa nấy lè cái lưỡi ra, lêu lêu làm Đơn nhăn mặt, ngồi xuống xì một cái rõ dài:

-Tớ không yêu anh Minh, mấy cậu vô duyên quá!

Mặt Minh… tối sầm!

Bọn trẻ bị chửi là “vô duyên” lập tức nhao nhao lên, có đứa ghê gớm còn lôi tay Đơn ra cào một cái, hét:

-Cậu nói ai vô duyên cơ?

-Cậu…

Đơn nhìn vết cào đỏ ửng trên tay mình. Bọn trẻ cào mạnh đến nỗi tay Đơn hiện hữu 3 vết xước rất dài, tróc hết da, có chỗ rơm rớm máu. Đơn đau, vành mắt nhanh chóng đỏ ửng lên, mũi cũng đỏ gay mà lại cố nén lại tiếng thút thít. Đã đi chửi nhau, nhục nhất là khóc nhè!

Minh nhanh chóng ngẩng lên, nhìn thấy vết cào trên tay Đơn mặt cậu bé liền đen kịt, mắt trợn lên rất đáng sợ. Cậu bé quay qua nhìn một lượt làm bọn trẻ sọ quá oà lên khóc nức nở. Minh cất giọng đều đều:

-Là ai làm?

-Là Thư làm!

Một trong số bọn trẻ sợ quá, nhanh chóng mách lẻo người đã cào xước tay Đơn. Cô bé tên Thư xanh mặt, sợ hãi dùng hai tay ôm chặt bản thân, ngước đôi mắt đen láy lên nhìn Minh:

-Tớ… Tớ…

Tất cả mọi người ở đây không ai có thể phủ nhận, ánh mắt Minh lúc này, hệt như ánh mắt của bà mẹ ghẻ của Lọ Lem. Nó chứa đầy hàn băng và sự khinh bỉ, trông rất đáng sợ!

-Tốt hơn hết là cậu nên về bảo bố mẹ dạy lại đi. Cậu cư xử như một đứa vô học vậy!

Minh điềm nhiên nói khiến cho bé Thư sợ phát khóc, nức nở gào lên. Minh biết là do Đơn nói bọn nó vô duyên trước, nhưng kệ bọn nó, ai bảo trêu dai làm gì? Đúng lúc đó mẹ Thư và cô Hương bước vào. Trông thấy con gái mình như vậy mẹ Thư liền hốt hoảng chen chân vào giữa đám con nít đang tụ tập, suýt xoa:

-Con gái mẹ sao thế này? Ai bắt nạt con?

Bé Thư như vớ được cứu tinh, bé càng gào lên tợn, vừa khóc lóc vừa kể lể:

-Mẹ ơi… hức… Bạn Minh bạn ý bảo… hức… con là đứa vô học!!! Hức hu hu hu…

Mẹ Thư nghe vậy giận thâm tím mặt mày, đứng dậy, gần như là quát vào mặt cô Hương:

-Thật không thể hiểu nổi cái lớp này như thế nào nữa! Cô Hương, tôi không cần biết cháu Minh là cháu nào, tôi cần cô xử lí triệt để chuyện này. Nếu không, tôi sẽ kiện lên trường. Tôi đã rất tin tưởng mới giao con mình cho cô, thế mà…..( vẫn tiếp tục nói)…..

Cô Hương xấu hổ, ríu rít cúi gầm mặt xuống xin lỗi. Đoạn cô nhìn về phía Minh, ánh mắt rất tức giận. Sau đó cô Hương quyết điều tra rõ ngọn ngành vụ này.

Hôm sau lên lớp, cô Hương dành ra hẳn 45 phút để điều tra. Cô hỏi đông hỏi tây, triệu tập tất cả những em hay chim lợn đứng lên phát biểu, tường trình cho cô về vụ việc xảy ra hôm qua. Cô thì đang sôi hết cả máu, thế mà hai nhân vật chính phía bàn dãy cuối cửa sổ vẫn ngồi im làm cô lộn hết cả ruột!

Sau khi nghe xong xuôi, xâu chuỗi sự việc, cô Hương cũng đã đoán ra đến 90% đầu đuôi câu chuyện. Cô nện rầm cái thước kẻ xuống bàn, to giọng gọi:

-Minh!

Cả lớp quay xuống nhìn Minh. Cậu bé vẫn lạnh nhạt như không có chuyện gì, ngồi thừ một chỗ hỏi:

-Cái gì ạ?…..

-Cái kiếc gì?! Con đã biết tội mình chưa?

-Chưa, con chả biết mình sai chỗ nào cả!

Bình tĩnh nhún vai, Minh làm máu nóng cô Hương sôi lên sùng sục. Cô biết là không làm gì được thằng nhóc cứng đầu này, quay qua Đơn:

-Đơn!

Đơn vì là con gái nên ngoan hơn. Cô bé từ từ đứng dậy:

-Dạ?

Cái khuôn mặt xinh xắn cùng với chất giọng trong trẻo kia cũng đã làm cơn giận của cô Hương nguôi đi phần nào.

-Hai con học cùng lớp, phải xưng là “cậu-tớ”, không được gọi “anh”. Đơn nghe rõ chưa?

Đôi mắt to của Đơn khẽ đảo, cô bé mấp máy môi:

-Vâng…

Cô Hương hài lòng gật đầu. Thế rồi mọi chuyện êm xuôi, buổi học bắt đầu.

***

Tan học ngày hôm đó, bé Thư hớn hở ôm lấy mẹ, tíu tít khoe là hôm nay bạn Đơn bị cô mắng thế nào. Kì lạ là lúc mẹ Thư hỏi bạn Minh có bị mắng không, cô bé chỉ hơi buồn buồn trả lời:

-Có mẹ ạ. Nhưng mẹ đừng ghét Minh nhá, Minh chỉ bênh Đơn thôi mà!

Mẹ Thư cười cười xoa đầu cô bé. Cô Hương ra tiếp đón mẹ Thư, hai người trò chuyện một lúc lâu liền.

Mẹ Dạ đến, tiện thể đón cả Minh cả Đơn. Minh và Đơn lễ phép chào cô Hương, hai đứa lừ thừ xách cặp đến gần chỗ mẹ Dạ, rất đồng thanh chào. Mẹ Dạ nhận ra giọng hai đứa có gì đó khang khác nhưng không hỏi nhiều, lịch sự chào cô Hương một cái rồi dắt hai đứa về.

Suốt quãng đường, như bình thường lẽ ra Đơn sẽ liên tục níu lấy tay Minh vòi vĩnh các kiểu thì hôm nay cô bé lại yên đến lạ thường. Không khí trong xe cũng vì thế mà trùng xuống. Đến khi về nhà, được mẹ Nguyễn đón Đơn mới hơi quay đầu lại. Nhìn Minh thật lâu, lúc sau cô bé hơi gượng cười:

-Chào Minh nhé, tớ về đây!

Sau câu nói đó cả mẹ Dạ lẫn mẹ Nguyễn đều trợn mắt nhìn nhau. Wtf “tớ”?!?!?

Minh nhíu mày nhìn Đơn chằm chằm. Lát sau, cậu vùng ra khỏi tay mẹ Dạ, chạy đến ôm chầm lấy Đơn:

-Không thích gọi thì không cần phải gọi như thế!

Đơn bất ngờ mở lớn mắt. Cô lúc ấy vẫn chỉ là một cô nhóc 8 tuổi thôi. Nghe được lời thủ thỉ ấm áp như thế bảo sao nước mắt chẳng trào ra. Đơn dụi đầu vào ngực Minh, gào lên rõ to, nước mắt thấm ướt cả một mảng áo cậu.

Cô thật sự không muốn xưng “cậu tớ” với Minh tí nào. Minh là “anh”, là “anh” của một mình Đơn thôi!!

***

Chuyện gì rồi cũng sẽ qua.

Một năm sau.

Từ Minh và Giản Đơn năm nay học lớp 4. Càng ngày hai đứa càng lộ rõ vẻ đẹp thần thánh của mình, suy nghĩ cũng đã chính chắn hơn rất nhiều.

Đêm Noel năm nay cả gia đình nhà Minh và Đơn tụ tập cùng nhau đi chơi. Vì ngày mai phải đi học nên hai đứa nhất quyết đòi ở nhà đi ngủ sớm. Bố mẹ Dạ cùng bố mẹ Nguyễn đành chịu, cho hai đứa ở nhà, nhưng vì để đề phòng lỡ có xảy ra việc gì nên bố mẹ Nguyễn cho con gái sang ngủ chung với Minh.

-Bố mẹ đi nhé!

Mẹ Nguyễn tạm biệt hai đứa nhóc, đáp lại mẹ là hai tiếng chào lẹt đẹt. Mấy bố mẹ nhìn nhau, coi đây như một việc hiển nhiên, lục tục kéo ra ngoài.

Minh và Đơn đang ở chung trong một căn phòng ngủ hơi bị… rộng thái quá! Nhà Minh thuộc dạng giàu, rất giàu, và rất rất giàu. Bố làm tổng giám đốc một công ti to, mẹ lại làm phó giám đốc một công ti khác. Trong khi đó cả hai bố mẹ Đơn lại đều làm giảng viên, lương tháng đủ tiêu đủ dùng, dư dả cuộc sống. Đơn cũng có phòng ngủ riêng, cũng gọn gàng, sạch sẽ, thơm tho, mỗi tội không to mấy.

Đơn dáo dác nhìn quanh. Khác với căn phòng ngập tràn màu kem của cô bé thì phòng Minh nguyên một màu xanh da trời rất đẹp. Sàn nhà lát gỗ, ga trải giường, rèm cửa, v…v…, tất cả là một màu lam đậm. Minh thì đang ngồi học ngay ngắn ở bàn, trong khi cô bé thì bày đầy sách vở, bút thước lên giường Minh, trông chẳng khác gì một bãi chiến trường.

-Minh, Minh ơi…

Đơn chán quá, buông bút xuống nằm rạp ra giường. Cô bé dúi đầu vào gối của Minh. Có một mùi gì đó… rất thơm!

-Gì?

Minh mắt không rời quyển vở, tay vẫn viết lia lịa hỏi.

-Tớ chán quá…

Đơn bò nhoài về phía cuối chân giường, nơi gần bàn học của Minh, với tay vò loạn tóc cậu bé. Thấy thằng bên cạnh vẫn không để ý, Đơn bắt đầu chui vào, ngồi lọt thỏm trong lòng Minh, nghịch loạn lên. Chán quá, muốn Minh chơi cùng cơ! Minh vẫn điềm nhiên học bài, nhắc nhở Đơn vài câu:

-Điều khiển ti vi gần đèn ngủ.

-Không…!!!

-Sao?

-Tớ còn bài. Cậu làm hộ tớ đi!

Minh nghe vậy chìa tay ra đằng sau. Đơn hiểu ý, bò ra hí hửng dúi quyển bài tập vào tay Minh. Cậu bé làm xong bài của mình nhanh chóng chuyển qua bài Đơn, nắn nót chép từng trang sao cho thật giống chữ cô bé. Đơn phởn, ngồi cứ ngắm Minh làm bài.

Đơn co chân lại, tựa cằm vào đầu gối, chăm chú quan sát từng động tác của Minh. Lông mày thật là đẹp, mũi cao, mắt đen láy, lông mi dài gần bằng mi cô bé, bên má có cái má lúm đồng tiền, nhìn rất duyên. Bất chợt Đơn kề sát mặt vào gần mặt Minh, bật thốt lên:

-Này Minh, đã có ai từng nói là cậu dễ thương chưa?

Minh giật mình, mặt hơi đỏ lên, nét bút trên vở Đơn run run. Cậu bé đẩy Đơn ra ngã chổng quèo xuống giường, lắp bắp:

-N… Nói vớ vẩn linh tinh!

-Ơ thật mà!

Đơn vẫn ngây ngô trả lời. Người Minh run bần bật, cậu bé buông bút giơ tay phải chống lên mắt. Lát sau, Minh gục mặt xuống bàn, chỉ hơi hé ra con mắt bên trái, nhìn chòng chọc Đơn.

Không khí bỗng trở nên tĩnh lặng. Minh lẳng lặng quan sát đôi mắt Đơn, một đôi mắt màu nâu trong suốt vô cùng đẹp. Cậu bé bỗng đứng lên, vừa với tay lên kệ tủ vớ lấy cái hộp gì đó vừa hỏi:

-Cậu có biết hôm nay là ngày gì không?

Đơn chớp chớp con mắt to tròn, đôi môi đỏ mọng của cô bé mấp máy:

-Không phải Noel sao?

Minh nhếch môi cười trước câu trả lời. Đoạn cậu bé vứt cốp một cái hộp quà vào đầu Đơn khiến cô bé ôm đầu xuýt xoa:

-Cái gì đây?

-Giở ra!

Đơn tò mò lần mở hộp quà. Đó là một hộp quả nhỏ, vỏ hộp không có nơ hồng sặc sỡ như mẹ tặng bé, cũng không được quấn giấy báo hình gấu bông như quà bố tặng. Hộp quà này đơn giản chỉ là một hộp quà nhỏ được bọc bằng giấy ô li, sau đó dùng băng dính trong suốt dán vào. Tuy đơn sơ nhưng hộp quà được gói rất gọn, chẳng biết là ai gói mà khéo thế?

-Gói đẹp nhờ!

Đơn vừa khen, Minh liền cười tủm tỉm. Cô bé nhanh chóng xé toang lớp giấy, lôi ra một chiếc kẹp tóc màu hồng gắn hình Hello Kitty. Tuy vẫn là trẻ con nhưng Đơn đã gần như mất hết hứng thú với những thứ đồ kiểu thế này rồi. Đơn bĩu môi:

-Ai mà khéo chọn thế, chẳng đẹp gì cả!

Mặt Minh nhanh chóng ngắn tũn lại. Lúc sau Đơn ngắm nghía kiểu gì lại giơ lên kẹp vào tóc, xong nhìn Minh cười rõ tươi:

-Nhưng mà không sao, tớ thích!

Minh lặng người đứng cạnh bàn học. Lúc đó cậu bé chỉ có một ước muốn duy nhất… là được bao bọc nụ cười của cô bé kia! Minh tiến đến gần Đơn, dùng tay tháo chiếc cặp trên tóc cô bé ra, quát nhẹ:

-Cặp như một con ngu! Đưa đây cặp cho!

Đơn nhắm tịt mắt lại, ngồi im cho Minh kẹp cặp vào tóc mình. Xong xuôi cô bé còn chạy ra trước gương, ngắm ngắm nghía nghía một hồi rồi mới hí hửng trở lại vị trí cũ, nhăng nhít khiến Minh muốn phì cười.

10 giờ tối, Minh và Đơn như hai con già đời, ngồi tắt điện xem siêu nhân gao.

Đến đoạn cao trào, con quái vật có cái mõm dài thè cái lưỡi xanh của nó ra, nuốt một người dân vào trong bụng. Đơn giật mình rú lên, tốc chăn chui vào trong, chỉ chừa cái mông nhỏ ra ngoài. Minh buồn cười, vỗ đét một cái vào mông Đơn:

-Điên à?

Đơn co rụt cái mông vào trong chăn, đoạn ló mái đầu nhỏ ra, phụng phịu:

-Đừng có lợi dụng xàm sỡ!

-Tưởng không sợ ma?

Minh trêu, Đơn lò dò chui khỏi chăn, vớ lấy cái điều khiển tắt bụp ti vi đi:

-Không sợ ma nhưng mà kinh chết đi được. Lưỡi gì toàn màu xanh!

Minh cười cười. Đơn phủi phủi gối, nằm phịch xuống. Cô bé níu ống tay áo Minh:

-Nằm xuống đi… Đi ngủ!

Minh gãi đầu, kéo chăn nằm xuống.

Hai bạn trẻ quen ngủ một mình lâu rồi, giờ ngủ hai mình cứ bị xao xuyến làm sao ấy!

-Ê Đơn!

-Gì?

-Nếu mà bây giờ có một đứa nó thích cậu, thì cậu sẽ làm thế nào?

Đơn ngẫm nghĩ, mân mê chiếc cặp tóc trên đầu. Cô bé tháo nó ra, đặt ngay ngắn trên tủ, đoạn quay qua đối mặt với Minh, nhìn chằm chằm cậu bé, phán rõ thánh:

-Tớ còn bé lắm, chưa muốn yêu đương gì đâu!

Khoé mắt Minh giật giật. Mẹ trẻ ơi, ý con đâu phải thế?

Đơn cười hì hì, dịch người, chui rúc vào lòng Minh. Minh theo thói quen hồi nhỏ vẫn hay ôm Đơn, quàng tay qua siết cô bé vào lòng, vỗ vỗ:

-Ngủ đi!

***

Đêm đó có bố mẹ mấy đứa nào đó về, nhìn thấy hai đứa con mình ôm nhau ngủ rất TRONG SÁNG liền lặng lẽ tiến đến chụp trộm vài tấm rồi đóng cửa rời khỏi trong thầm lặng…

***
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.8 /10 từ 5 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài nhạc Phật giáo hay của các nhạc sĩ, ca sĩ nổi tiếng từ trang nhạc Phật giáo chẳng hạn như vi sao toi theo dao phat ca si duong ngoc thai, tuyen tap 14 bai hat nhac phat ca si nguyen duc moi va hay nhat 2018 nhac phat giao hay nhat 2018 những giai điệu âm nhạc Phật giáo giúp bạn giải tỏa căng thẳng, tịnh tâm hơn, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status