Bạn trai kỳ lạ của tôi

Chương 159-2: Nút thắt hồ điệp 2



Tôi nuốt nuốt nước miếng, nhìn Tông Thịnh biểu tình không giống như là đang nói dối.

“Vậy, tại sao anh đánh em? Đã thế còn hiểu lầm em khi dễ cô ta? Ngày đó, rõ ràng cô ta ra vẻ trà xanh đáng thương, em, em vô duyên vô cớ bị ăn một cái tát của anh!” Tôi ỉu xìu, mất hết khí thế lúc trước. 

Anh đưa tay vò đầu, thở dài thườn thượt, giống như cố nén giận trong lòng, mà cơn giận hẳn là do tôi khơi mào.

Nhích lại gần anh, tay tôi chống ở trên giường. 

Tức giận rồi, thì người ta sẽ lăn giường vô cùng biến thái đó. Tôi sợ sợ, muốn lùi lại, thì bị anh bắt lấy cổ chân không cho tôi lùi lại. 

“Tông ưu Tuyền, em ngốc lắm có biết không vậy? Tôi học cái gì, em không rõ à? Cô ta cả mặt trang điểm. Cho dù đã che dấu nhưng vẫn lộ ra. 

Lông mày chổi sể, là nữ nhân phá của, thích tiêu xài, mà lông mày cô ta còn mọc tán loạn nữa, lúc tôi biết cô ta, cô ta không trang điểm, lông mày còn kinh dị hơn, từng sợi thật to mọc lên tua tủa. Loại phụ nữ lông mày như vậy thì tâm cơ rất nặng, quỷ kế nhiều, hố người không nương tay, ngay cả  thân nhân bên cạnh cũng sẽ không bỏ qua. Em cảm thấy tôi sẽ tin tưởng cô ta sao? Cho đi là em khi dễ cô ta thì sao chứ? Em là nữ nhân của tôi, em thích khi dễ ai thì khi dễ, tôi sẽ luôn chiều chuộng em, bao che cho em!” 

Lúc anh nói những lời  này đã tiến gần đến tôi hơn chút nữa, vây tôi lại trong vòng tay của anh. Tôi cắn môi, khẩn trương tới mức tim muốn vọt ra ngoài. 

“Anh, anh, đừng có đánh em!” 

“Tôi đánh em?! Ưu Tuyền, em không thấy Thẩm Kế Ân đứng ở bên kia khách sạn à? Gã đứng đó nhìn. Sao lại trùng hợp vậy? Bên này chúng ta có kịch, kẻ đã biến mất nhiều ngày mà chúng ta đang muốn tìm thì tự mình lại xuất hiện. Còn đúng lúc em bị cô ta đánh.

Cái cửa hàng đó, khi em ngủ vào buổi chiều tôi đã kêu Ngưu Lực Phàm đi điều tra, chủ tiệm không phải là Hồ Điệp, kẻ nói rằng đã đợi tôi ở đó suốt một năm ròng, mà là người khác, cô ta mới vào ở trọ vài ngày trước thôi.

Người ta biên kịch hay như vậy, chúng ta diễn theo thô, xem bọn chúng tính làm cái gì. 

Còn em,”

Bàn tay ai kia mò mẫm vào trong áo tôi, tàn sát bừa bãi trước ngực tôi, “Tại sao lại đi náo loạn với tôi hả? Sao không chịu tin tôi? Còn ngây ngốc mà đi theo con bé Tô Nữu Nữu kia?!

Em có biết vì sao bảo vệ không để ý tới đứa bé một mình lang thang trong khu lúc nửa đêm không hả? Vì camera không có thấy Tô Nữu Nữu, mà chỉ thấy em một mình ngây ngẩn đi vào khu nhà ma đó!” 

Tôi không biết là do tôi ngốc, hay do khí thế của Tông Thịnh quá mạnh mẽ, dù sao thì lúc anh nói tôi đã thực sự tin.

Nhưng mà, tin tưởng là một chuyện, nhưng mà chuyện này lại là chuyện khác.

“Tông Thịnh, Tông Thịnh, dù sao thì anh cũng đánh em. Mặc kệ là diễn kịch hay là đánh thật, thì mặt em đau, đau lắm! 

Còn nữa, mấy hôm nay Hạ Lan Lan cứ gọi cho em, nói em chia tay với anh. Em nghĩ, Thẩm Kế Ân có lẽ muốn chia rẽ để chúng ta chia tay.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 7 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với những mẫu chuyện cười, tin tức đời sống và công nghệ sẽ giúp bạn có được có được sự thư giãn từ những bài viết trên trang haynhat.com chẳng hạn như mẹo vặt hay nhất, ngoc trinh kho thoat danh chan dai oc ngan rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ.