Bạn trai xấu xa

Chương 19


4 giờ chiều, sân bay Tân Sơn Nhất.

Hoàng Tuấn Kiệt và Thư Phàm vừa đi vừa dừng lại trên đường, gây ra những chuyện dở khóc dở cười, rợn tóc gáy có thể nguy hiểm đến tính mạng. Chỉ trong vòng một tiếng đồng hồ, Hoàng Tuấn Kiệt đã được nếm trải đủ mọihỉ, ái, nộ của cuộc sống.

Đứng cạnh xe ô tô màu xanh dương trong cổng sân bay, Tuấn Hùng hết ngóra cổng chờ Hoàng Tuấn Kiệt và Thư Phàm đến, lại bồn chồn và nôn nóngnhìn đồng hồ trên cổ tay. Mỗi một giây một phút trôi qua, Tuấn Hùng thấy mình như đang ngồi trên đống lửa.

“Chỉ còn 15 phút nữa là phải bay rồi, mà tại sao họ vẫn chưa thấy đến?” Tuấn Hùng sốt ruột đi qua đi lại gần chiếc xe ô tô màu xanh dương, vừatự hỏi chính mình.

Nhận lệnh của Hoàng Tuấn Kiệt, Tuấn Hùng đã phóng xe hết tốc lực về tòacao ốc Hoàng Thị nhờ ông quản gia lấy giấy tờ của Hoàng Tuấn Kiệt chomình, sau đó nhanh chóng lái xe đến sân bay. Trên đường đến đây, TuấnHùng luôn lo sợ Hoàng Tuấn Kiệt và Thư Phàm đã đến trước, sợ họ phải chờ mình, nhưng Tuấn Hùng đã lo quá xa, hai người bọn họ chẳng những chưađến, mà gần đến giờ bay cũng chưa thấy mặt mũi đâu cả.

“Không phải họ đã xảy ra chuyện gì rồi chứ?” Tuấn Hùng tự dưng thấy losợ vu vơ, vội lôi điện thoại trong túi quần, bấm số của Hoàng Tuấn Kiệt.

Vừa lúc đó, chiếc xe ô tô màu xám chầm chậm tiến vào cổng, Tuấn Hùng vui mừng, vội bước lại gần chiếc xe.

Hoàng Tuấn Kiệt tắt máy, tháo dây an toàn.

Tuấn Hùng giúp Hoàng Tuấn Kiệt mở cửa xe ô tô, sau đó vòng sang bên kia mở cửa xe cho Thư Phàm.

Thư Phàm không nói một câu gì cả, hầm hầm xốc gọn túi xách trên vai, rảo bước đi vào trong tiền sảnh sân bay.

Tuấn Hùng hết nhìn Hoàng Tuấn Kiệt lại nhìn hình bóng nho nhỏ của Thư Phàm đang đi ở phía trước.

“Cậu chủ! Đã xảy ra chuyện gì thế? Tôi thấy hình như cô Phàm đang giận cậu chủ.” Tuấn Hùng tò mò, hỏi nhỏ Hoàng Tuấn Kiệt.

“Trên đường đi chúng tôi đã cãi nhau.” Hoàng Tuấn Kiệt luồn tay vào tóc, mệt mỏi và thiểu não trả lời Tuấn Hùng.

Tuấn Hùng kín đáo che miệng cười thầm, nheo mắt nhìn Hoàng Tuấn Kiệt.Trông bộ dạng quần áo xộc xệch, tóc tai rối bù, mặt nhăn mày nhó này của Hoàng Tuấn Kiệt thật buồn cười và hiếm thấy. Tuấn Hùng từ khi làm việccho Hoàng Tuấn Kiệt chưa bao giờ thấy hắn mất đi phong độ của mình, dùtrong hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc, nhưng chỉ vì môt cô gái đã thànhcông biến hắn thành một người đàn ông làm việc gì cũng phải coi trướcngó sau, sợ cô ấy giận và không thèm chú ý đến mình. Xem ra Hoàng TuấnKiệt đã gặp được khắc tinh của cuộc đời mình.

Hoàng Tuấn Kiệt cùng Tuấn Hùng theo Thư Phàm đi vào trong tiền sảnh của sân bay.

Hơn bốn giờ chiều có rất đông người đến sân bay, cảnh xô lẫn chen chúctrong một khoảng sân ga tuy rộng nhưng cũng không đủ cho hơn mấy nghìnngười đi qua đi lại, tay bắt mặt mừng chào đón người thân và bạn bè trởvề, hay đến tiễn họ lên máy bay. Tiếng nói chuyện, cười đùa, đủ mọi loại ngôn ngữ, giọng điệu khiến nơi đây lúc nào cũng ồn ào và náo nhiệt suốt ngày đêm.

Đến khu vực dành cho hành khách bay sang Hồng Kông, Thư Phàm, Hoàng Tuấn Kiệt và Tuấn Hùng dừng lại.

Tuấn Hùng đưa cho Hoàng Tuấn Kiệt một cặp táp hình vuông làm bằng da màu đen tuyền, bên trong chứa đựng mấy giấy tờ quan trọng mà hắn đã dặnTuấn Hùng lái xe về tòa cao ốc Hoàng Thị để lấy.

“Cậu chủ! Cậu kiểm tra lại xem có thiếu thứ gì không?”

Hoàng Tuấn Kiệt mở cặp táp, tay nhanh chóng lật sơ qua, mắt chăm chúnhìn. Một lát sau, ngẩng đầu nhìn Tuấn Hùng, Hoàng Tuấn Kiệt nói: “Đủrồi! Không thiếu thứ gì cả.”

“Cậu chủ! Khi nào sang bên ấy cậu và cô Thư Phàm phải cẩn thận. Hồng Kông là vùng đất của tội phạm, không giống như Việt nam.”

“Tôi đã biết. Cảm ơn cậu.” Hoàng Tuấn Kiệt mỉm cười, thân thiết vỗ nhẹ vào vai Tuấn Hùng.

Tuấn Hùng mặc dù chỉ là Trợ lý của Hoàng Tuấn Kiệt, nhưng cả hai đã gắnbó với nhau gần 10 năm nay, tình cảm của họ có thể ví như bạn bè và anhem kết nghĩa.

“Cô Thư Phàm! Vết thương của cậu chủ phiền cô chăm sóc cho anh ấy. Mong cô ngăn chặn không để cho anh ấy dính vào nguy hiểm.” Tuấn Hùng cẩnthận nhờ vả Thư Phàm. Kể từ lúc gặp gỡ và tiếp xúc với Thư Phàm, quansát chuyển biến của Hoàng Tuấn Kiệt trong mấy ngày gần đây, Tuấn Hùnghiểu người duy nhất có thể điều khiển được Hoàng Tuấn Kiệt chỉ có mộtmình Thư Phàm.

Thư Phàm liếc mắt nhìn Hoàng Tuấn Kiệt, gật đầu bảo Tuấn Hùng: “Anh yên tâm, tôi sẽ chăm sóc tốt cho vết thương của anh ấy.”

Hoàng Tuấn Kiệt vui vẻ, thở ra một hơi nhẹ nhõm, và hài lòng khi ngheđược mấy câu nói của Thư Phàm. Từ lúc giành lại tay lái trên đường quốclộ, Hoàng Tuấn Kiệt vẫn băn khoăn nghĩ đủ mọi cách để làm lành và giảnghòa với Thư Phàm, mà vẫn chưa có cơ hội. Nay thấy Thư Phàm đã bỏ qua cho mình, hắn làm sao có thể không cao hứng và vui sướng như điên.

Thư Phàm nghiến răng, trừng mắt nhìn Hoàng Tuấn Kiệt khi thấy hắn nở một nụ cười đáng ghét trên môi: “Nếu mà anh ấy không chịu nghe lời, tôi sẽđánh anh ấy một trận.”

Thái độ hung hổ và mím môi mắm mỏ, giống một tiểu côn đồ của Thư Phàm,khiến Hoàng Tuấn Kiệt ngao ngán lắc đầu thở dài, còn Tuấn Hùng cườithầm, thích thú nheo mắt nhìn Hoàng Tuấn Kiệt đang nhăn nhó khổ sở đứng ở bên cạnh.

Tiếng loa phóng thanh đột ngột vang lên thông báo chuyến bay sang HồngKông chuẩn bị cất cánh, yêu cầu hành khách chú ý và nhanh chóng làm thủtục để lên máy bay.

“Thôi tôi đi đây! Trong thời gian tôi đi vắng, mọi việc ở công ty nhờcả vào cậu.” Hoàng Tuấn Kiệt tay sách cặp táp, tin tưởng giao phó lạicông việc của mình cho Tuấn Hùng.

“Vâng, cậu chủ yên tâm, tôi sẽ cố gắng hết sức mình.” Tuấn Hùng cảm động, chân thành hứa hẹn.

“Cô Thư Phàm! Cậu chủ phiền cô chăm sóc!” Tuấn Hùng cẩn thận dặn dò Thư Phàm thêm một lần nữa.

“Anh ấy là bệnh nhân của tôi, đương nhiên tôi phải chăm sóc tốt cho sứckhỏe của anh ấy rồi.” Thư Phàm mỉm cười, vẫy tay chào Tuấn Hùng.

Hoàng Tuấn Kiệt ngây người, si dại nhìn Thư Phàm. Những lời nói vừa rồicủa Thư Phàm cùng với nụ cười tươi như hoa nở trên môi, khiến trái timHoàng Tuấn Kiệt đập rộn ràng trong lồng ngực, cảm giác ngọt ngào và ấmáp lan tỏa toàn thân. Bao nhiêu bực bội và tức giận đều tan biến. Mỗilần trông thấy Thư Phàm tươi cười, khuôn mặt bừng lên sức sống, HoàngTuấn Kiệt lại quên hết tất cả những lỗi lầm mà Thư Phàm đã gây ra.

Tuấn Hùng đứng trên sân ga, nhìn theo hình bóng nhỏ bé của Thư Phàm sánh đôi với hình bóng dong dỏng cao của Hoàng Tuấn Kiệt cho đến khi khuấtsau cánh cửa kính dẫn lên máy bay. Tâm tư Tuấn Hùng lúc này rất phứctạp, vừa lo lắng đến an toàn của Hoàng Tuấn Kiệt và Thư Phàm, vừa cầumong chuyến đi lần này có thể khiến hai người nhận ra được tình cảm thật trong lòng mình, và nhanh chóng có được một cái kết hạnh phúc.

Hoàng Tuấn Kiệt là một người có tuổi thơ khổ cực và bất hạnh, đã phảitrải qua trăm cay nghìn đắng mới có được địa vị như ngày hôm nay. Tuy bề ngoài luôn tỏ ra bình thản và lạnh lùng, nhưng bên trong lại có mộttrái tim nhiệt tình, muốn được người khác yêu thương và quan tâm đếnmình.

Thư Phàm là một cô gái trong sáng, hồn nhiên, được nuôi dưỡng và lớn lên trong một gia đình đầm ấm và hạnh phúc. Từ nhỏ đến lớn không phải trảiqua chuyện gì quá biến động, là người có nhiệt huyết, có tấm lòng baodung và tốt bụng, muốn trở thành một bác sĩ giỏi để cứu chữa cho nhiềungười. Hy vọng Thư Phàm có thể dùng ngọn lửa nhiệt tình và đam mê tronglòng mình, để sửa ấm trái tim luôn đóng kín của Hoàng Tuấn Kiệt.

……………………..

Ngồi trên máy bay trong khoang hạng nhất, Thư Phàm bắt Hoàng Tuấn Kiệtphải nhường ghế ngồi gần cửa sổ cho mình, đồng thời bắt hắn không đượcphép lên tiếng nếu như Thư Phàm tâm trạng không vui và không muốn nóichuyện.

Hoàng Tuấn Kiệt khổ sở, không ngờ Thư Phàm lại ra một yêu cầu hết sứcoái oăm như thế. Hắn đã nhịn trên cả đoạn đường đến sân bay, có biết bao nhiêu điều muốn nói với Thư Phàm, thế mà Thư Phàm lại cấm không chophép hắn mở miệng, như thế chẳng phải đang làm khó hắn là gì?

Hoàng Tuấn Kiệt luồn tay vào tóc, vuốt mặt, cau mày, tâm trạng khôngvui. Thư Phàm càng ngày càng quá đáng, càng được nước lấn tới. Hắn đã bỏ qua cho rất nhiều lần, nhưng Thư Phàm chẳng những không biết điều, lạicòn tiếp tục lấn lướt hắn, coi hắn chẳng khác gì một người hầu để hò sai và yêu cầu này nọ.

Thế này thì quá đáng lắm rồi! Hắn nhất định phải dạy cho Thư Phàm mộtbài học, để Thư Phàm biết mà chừa đi. Nếu không, hắn sẽ bị Thư Phàm bắtnạt dài dài.

“Bạch Thư Phàm!” Hoàng Tuấn Kiệt trầm giọng, gọi Thư Phàm.

Thư Phàm đang thả hồn ra ngoài khung cửa kính, đang say sưa ngắm mâytrời trong xanh, tận hưởng không gian yên tĩnh, tiếng nhạc du dương.Tiếng quát nhỏ của Hoàng Tuấn Kiệt đã phá vỡ đi cảm hứng muốn ngắm cảnhcủa Thư Phàm.

“Hoàng Tuấn Kiệt!” Thư Phàm nghiến răng, vênh mặt, trừng mắt nhìn Hoàng Tuấn Kiệt, “Anh muốn gì? Tôi đã nói là tôi không muốn nói chuyện vớianh?”

“Bạch Thư Phàm! Cô đừng quá đáng!” Hoàng Tuấn Kiệt nén giận, trừng mắt nhìn Thư Phàm, “Tôi đã nhường nhịn cô rất nhiều lần, cô phải biết điềumột chút chứ?”

“Anh muốn tôi xin lỗi anh chứ gì?” Thư Phàm bĩu môi, không coi mấy lờinói đầy tức giận và phẫn nộ của Hoàng Tuấn Kiệt vào đâu cả.

“Nếu anh muốn tôi xin lỗi anh thì anh đã lầm tưởng rồi. Tôi sẽ khôngbao giờ xin lỗi anh.” Khi nói đến mấy câu cuối, Thư Phàm cố tình nhấnmạnh cho Hoàng Tuấn Kiệt nghe.

Hoàng Tuấn Kiệt tức muốn điên lên, siết chặt nắm đấm, khớp xương ngóntay kêu răng rắc. Nếu có thể Hoàng Tuấn Kiệt rất muốn dùng băng dínhquấn quanh miệng Thư Phàm, hay tốt nhất khiến cho Thư Phàm ngủ một giấcthật dài đến khi nào máy bay hạ cánh xuống sân bay quốc tế Hồng Kông thì thôi.

“Hoàng Tuấn Kiệt! Sao anh không nói nữa đi? Có phải anh sợ tôi rồiđúng không?” Thư Phàm vuốt mũi, cười cợt, nheo mắt nhìn Hoàng TuấnKiệt.

“Im đi!” Hoàng Tuấn Kiệt quát nhỏ, “Nếu cô còn cố tình chọc giận tôi,tôi sẽ trừng phạt cô.” Tuy rằng mạnh miệng, nhưng những giọng nói củaHoàng Tuấn Kiệt lại chẳng có một chút khí thế nào cả.

Thư Phàm tiếp tục gãi mũi, đôi mắt to tròn tinh ranh, nghịch ngợm lóe sáng.

Hai tay xoa vào nhau, miệng cười hì hì hết sức gian tà và lẳng lơ, mắt chớp chớp nhìn Hoàng Tuấn Kiệt.

Chỉ trong có vài giây, Thư Phàm đã biến thành một tiểu yêu tinh.

Hoàng Tuấn Kiệt vừa mới mở miệng định nói thêm câu gì đó, đã bị hình ảnh nửa giống yêu tinh nửa giống sắc nữ của Thư Phàm, khiến cho nghẹnngọng, mắt trân trối nhìn Thư Phàm không chớp, đầu mù mờ không hiểu tiếp theo Thư Phàm định gây ra trò quỷ gì nữa.

Mấy người đi cùng khoang hạng nhất cùng Hoàng Tuấn Kiệt và Thư Phàm đềutò mò nhìn cả hai, tai lắng nghe cả hai đối đáp và tranh cãi với nhau.

Mấy quý ông ăn mặc lịch lãm, trông sang trọng và quý phái ngây ngẩn nhìn Thư Phàm. Dù chỉ là cái nhìn thoáng qua, nhưng phải nói nếu Thư Phàm là một người yêu tiền và ham giàu, chịu bỏ công sức ra để quyến rũ mấy quý ông nhiều tiền lắm của, thì không một ai chạy thoát.

Chỉ tiếc một điều, Thư Phàm không phải là một người ham của cải vậtchất, cũng không muốn trở thành vợ hờ của tất cả đàn ông. Người đuy nhất mà Thư Phàm muốn quyến rũ và đùa giỡn là Hoàng Tuấn Kiệt.

Thư Phàm rời khỏi chỗ ngồi, tiến đến gần chiếc ghế của Hoàng Tuấn Kiệt.

Hoàng Tuấn Kiệt mờ mịt nhìn Thư Phàm, ngơ ngác dõi theo từng bước châncủa Thư Phàm, thần trí nửa mơ nửa tỉnh, mùi hương hoa nhài thoang thoảng bay trong không khí khiến cho Hoàng Tuấn Kiệt có cảm giác lâng lângmuốn say. Tuy rằng vẫn chưa uống một ngụm rượu, nhưng khuôn mặt hắn đãhơi ửng đỏ, suy nghĩ hỗn loạn, ngây ngẩy nhìn người con gái mặc một bộđồ màu trắng trước mặt, tưởng rằng cô ấy là tiên nữ.

“Hoàng Tuấn Kiệt!” Thư Phàm gọi nhỏ, giọng nói giống như rót mật vào tai Hoàng Tuấn Kiệt.

Bất giác người Hoàng Tuấn Kiệt run lên, mấp máy môi muốn nói nhưng sớmđã bị Thư Phàm dùng tay chặn lên môi: “Xuỵt! Anh đừng nói gì cả. Nhữnggì mà anh định nói với em, em điều hiểu cả rồi.”

Thư Phàm ngồi lên đùi Hoàng Tuấn Kiệt, tay vòng qua cổ Hoàng Tuấn Kiệt,mặt buồn rầu, mắt ai oán nhìn Hoàng Tuấn Kiệt: “Anh đừng trách em nữa,em biết em sai rồi.”

“……………?” Hoàng Tuấn Kiệt đông cứng cả người, hơi thở thơm mùi hoa nhàicủa Thư Phàm phả vào mũi, giọng nói nũng nịu ngọt ngào rót vào tai. Lúcnày Hoàng Tuấn Kiệt chẳng khác gì một quý ông đã bị yêu tinh hút hết hồn phách.

“Anh Kiệt! Anh sẽ không giận em chứ?” Thư Phàm cúi đầu, thỏ thẻ hỏiHoàng Tuấn Kiệt. Một lát sau, Thư Phàm ngẩng mặt lên nhìn Hoàng TuấnKiệt, nước mắt đã rơi xuống má.

Mấy quý ông đi cùng khoang hạng nhất thấy thương hại cho Thư Phàm, họđang thầm trách Hoàng Tuấn Kiệt không biết điều. Được người đẹp dễthương và ngoan hiền, dịu dàng xin lỗi, lại ngồi trong lòng thế kia, thì phải nhanh chóng nói vài lời an ủi và vỗ về đi chứ? Có người còntrách Hoàng Tuấn Kiệt làm xấu mặt phong độ, đức tính galang, lịch sự của phái mạnh dành cho phái nữ.

“Anh Kiệt!” Thư Phàm cúi đầu, hai giọt nước mắt lăn dài trên má, rớt xuống quần Hoàng Tuấn Kiệt.

“Anh…….” Hoàng Tuấn Kiệt không phải không muốn nói một câu gì đó, màngôn từ sớm đã bay sạch ra khỏi đầu rồi. Là người đã từng vào sinh ratử, từng trải qua nhiều, gặp biết bao nhiêu tình huống, nhưng có bao giờ được người con gái mà mình thích chủ động ngồi trên đùi, vòng tay quacổ, khóc lóc, bẽn lẽn, dịu dàng và nhỏ nhẹ nói như rót mật vào tai đâu.

“Ha ha ha! Hoàng Tuấn Kiệt, anh thấy tài diễn xuất của tôi thế nào?”Thư Phàm khoái trá cười thầm, trong đầu đang ác liệt mắng Hoàng TuấnKiệt: “Hừ! Đừng tưởng là tôi đang tỏ ra ăn năn hối lỗi với anh.”

Tuy rằng Thư Phàm nghĩ như thế, nhưng hành động đóng kịch này lại tráingược hoàn toàn với cách nghĩ của Thư Phàm. Thật ra Thư Phàm đang làmtheo bản năng của mình, muốn được Hoàng Tuấn Kiệt chú ý đến mình, và hơn nữa đang dùng hết lợi thế của mình để quyến rũ Hoàng Tuấn Kiệt.

Lòng bàn tay ẩm ướt mồ hôi, Hoàng Tuấn Kiệt ngập ngừng nửa muốn ôm ThưPhàm vào lòng nửa lại không dám, mắt vẫn ngơ ngác nhìn Thư Phàm như mộtkẻ mất trí.

Thư Phàm mỉm cười, cười thật tươi, cười thật đẹp, nụ cười khoe ra hai lúm đồng tiền trên gò má mịn màng và trắng hồng.

Hoàng Tuấn Kiệt ngây ngẩn cả người, trái tim đập càng lúc càng nhanh, nhiệt độ trong cơ thể tăng lên ngùn ngụt.

Thư Phàm cúi đầu, chạm nhẹ trán vào vầng trán rộng, thông minh và namtính của Hoàng Tuấn Kiệt, chiếc mũi thanh tú cọ nhẹ vào chóp mũi hơi cao giống người nước ngoài của Hoàng Tuấn Kiệt, miệng thì thầm gọi nhỏ:“Anh Kiệt!”

Linh hồn Hoàng Tuấn Kiệt đã bay lên chín tầng mây, lần đầu tiên trongđời Hoàng Tuấn Kiệt mới biết cảm giác rung động mãnh liệt là gì. Vàogiây phút này ngoài hình bóng, tiếng nói, giọng cười, mùi hương của ThưPhàm, tâm trí Hoàng Tuấn Kiệt hoàn toàn không còn thứ gì khác.

Lúc đầu Thư Phàm chỉ muốn chọc phá Hoàng Tuấn Kiệt cho vui, nhưng sựtiếp xúc gần gũi, có thể cảm nhận được hơi thở nam tính, thơm mùi nướchoa của Hoàng Tuấn Kiệt đã khiến Thư Phàm bối rối, ngượng ngùng, tronglòng tự dưng có một mong muốn mãnh liệt là có thể chạm nhẹ vào đôi môimỏng quyến rũ của hắn.

Khi lí trí đã rời xa khỏi cơ thể, khi con tim dẫn dắt suy nghĩ, thôithúc hành động theo bản năng, Thư Phàm nhắm mắt lại, môi chạm nhẹ vàomôi Hoàng Tuấn Kiệt.

Sự động chạm khiến cho cả hai đông cứng cả người, một luồng điện chạydọc cơ thể, hơi thở hỗn loạn, trái tim đập nhanh đến nỗi có thể nhảy rakhỏi lồng ngực bất cứ lúc nào, nhiệt độ cơ thể của hai giao thoa vàchuyển sang cho nhau.

Hoàng Tuấn Kiệt ôm siết lấy eo Thư Phàm, ngấu nghiếm hôn Thư Phàm cho thỏa ước mong bao ngày qua.

Thư Phàm kinh hoàng mở to mắt, hốt hoảng muốn đẩy Hoàng Tuấn Kiệt ranhưng mà đã không còn kịp nữa. Người châm ngòi thuốc nổ trong cơ thểHoàng Tuấn Kiệt là Thư Phàm, Hoàng Tuấn Kiệt làm sao có thể để cho ThưPhàm chạy thoát, mà phải bắt Thư Phàm phải chịu trách nhiệm.

Diễn biến bất ngờ, không dự đoán trước của Hoàng Tuấn Kiệt và Thư Phàm,khiến cho tất cả các quý ông trong khoang hạng nhất mở to mắt nhìn,miệng xuýt xoa thì thào, ước ao giá mà có một cô gái xinh đẹp và quyếnrũ như Thư Phàm ngồi bên cạnh mình thì tốt biết mấy.

Hai cô nhân viên tiếp viên hàng không trong trang phục áo jacket dài tay màu xanh, váy dài đến ngang gối, mang thức ăn và nước uống cho hànhkhách trong khoang hạng nhất, đã phải đỏ bừng mặt, ngượng ngùng, mắt len lén nhìn cảnh Thư Phàm ngồi trên đùi Hoàng Tuấn Kiệt, tay vòng qua cổhắn, cả hai hôn nhau đến quên trời quên đất.

Dù bây giờ những cảnh như thế này không hiếm, nhưng mà thấy hai ngườibọn họ cuồng nhiệt như lửa, ôm siết lấy nhau một khắc cũng không rời,khiến cho hai cô gái ngưỡng mộ và khát khao có được một mối tình nồngnhiệt và đam mê giống như Thư Phàm và Hoàng Tuấn Kiệt.

…………………………..

Ngồi trong khoang hạng hai, một người đàn ông mặc một chiếc áo giả dahơi bạc màu, đội một chiếc mũi lưỡi trai che kín đi nửa khuôn mặt, đôimắt chim ưng, khuôn mặt dữ tợn, lạnh băng đượm mùi sát khí đã bám theoHoàng Tuấn Kiệt và Thư Phàm khắp nơi.

Mục đích chính của người đàn ông bí ẩn này là tìm cơ hội để thủ tiêuHoàng Tuấn Kiệt và Thư Phàm. Hắn ta đã theo dõi từ lúc nhận được tinHoàng Tuấn Kiệt chẳng những không bị đâm chết, mà còn được một cô gái lạ mặt cứu một mạng.

Qua điều tra, hắn ta sớm điều tra được nơi ở của Thư Phàm. Ngay buổi tối hôm sau khi Thư Phàm theo Hoàng Tuấn Kiệt đến sống tại tòa cao ốc Hoàng Thị, hắn ta đã rình rập, đột nhập vào nhà Thư Phàm, đập phá đồ đạc, lục tìm những manh mối có thể giúp cho hắn ta tìm được chỗ làm việc, cácmối quan hệ của Thư Phàm.

Khi đã biết được Thư Phàm là một bác sĩ đang làm việc tại một bệnh viện lớn của thành phố tên là Gia Long, đồng thời cũng biết Thư Phàm đangsống cùng với Hoàng Tuấn Kiệt, hắn ta đã không tiếc bỏ công sức bám theo hai người ở khắp nơi.

Trưa nay lúc Hoàng Tuấn Kiệt đậu xe trên con đường vắng vẻ, ít người qua lại, cây cối rậm rạp, hai bên đường có những khoảng đất trống, mọc đầycỏ dại cao đến ngang người, hắn ta đã muốn ra tay ngay lúc đó khi pháthiện ra Hoàng Tuấn Kiệt và Thư Phàm chẳng những ngủ quên mà còn hạ cửakính xe.

Lúc hắn ta định ra tay, đã phải từ bỏ kế hoạch của mình khi thấy có mấyngười đàn ông mặc vét đen, vóc dáng cao lớn giả vờ đi qua đi lại gần xe ô tô của Hoàng Tuấn Kiệt. Hắn ta nhận ra mấy người đàn ông kia là vệ sĩriêng của Hoàng Tuấn Kiệt, họ luôn ngầm bảo vệ Hoàng Tuấn Kiệt từ phíasau. Vì Hoàng Tuấn Kiệt và Thư Phàm ngủ say, nên họ mới xuất đầu lộdiện, đi qua đi lại để bảo vệ an toàn cho hai người.

Trên đường đi lúc Thư Phàm cùng Hoàng Tuấn Kiệt vì cãi nhau bị một đámngười vây quanh, hắn ta định lén lút dùng dao đâm Hoàng Tuấn Kiệt, nhưng mấy vệ sĩ của Hoàng Tuấn Kiệt đứng ngay ở bên cạnh, họ cảnh giác khôngcho phép người khác tiến quá gần Hoàng Tuấn Kiệt, nên hắn ta lại mất đicơ hội thứ hai.

Đến khi Hoàng Tuấn Kiệt và Thư Phàm lái xe trên đường quốc lộ ra sânbay, hắn muốn dùng xe máy để gây tai nạn cho hai người, nhưng tài lái xe của hắn ta không thể nào sánh ngang bằng được với cách lái xe đi lượn lách, hết ngoằn sang trái lại sang phải, hơn nữa Thư Phàm còn phóng xenhanh chẳng khác gì một tay đua siêu hạng, lần thứ ba hắn lại mất đi cơhội có một không hai này.

Hoàng Tuấn Kiệt và Thư Phàm lên máy bay, hắn ta cũng đi cùng. Hắn ta hyvọng khi sang đến Hồng Kông, hắn có thể thủ tiêu hai người ở bên đó.

Người đứng trong bóng tối thuê hắn ta giết chết Hoàng Tuấn Kiệt, đã chohắn ta rất nhiều tiền, với số tiền này hắn ta có thể mua vé máy bay theo Thư Phàm và Hoàng Tuấn Kiệt sang Hồng Kông.

Ngồi cách người đàn ông bí ẩn năm hàng ghế, hai người đàn ông mặc quầnjean màu xám rách gối, áo phông mặc đằng trong áo cánh không cài cúc mặc bên ngoài, kín đáo nhìn vào khoang hạng nhất, họ là hai vệ sĩ được Tuấn Hùng bí mật sắp xếp đi theo Hoàng Tuấn Kiệt và Thư Phàm để bảo vệ antoàn cho họ khi cả hai đang ngồi trên máy bay. Khi nào hạ cánh, sẽ cómột nhóm vệ sĩ khác phối hợp với họ.

…………………….

Trên sân ga, sân bay Tân Sơn Nhất.

Một người đàn ông mặc vét đen, vóc dáng dong dỏng cao, hơn 20 tuổi, nước da ngăm đen, mái tóc màu đen hơn rối, ngước mắt nhìn bảng điện tử thông báo các chuyến bay sắp đi và vừa mới cất cánh, anh ta cẩn thận xác minh lại thông tin có liên quan đến chuyến bay đi Hồng Kông.

Anh ta là vệ sĩ của Vũ Gia Minh, nhận lệnh phải bám theo Hoàng Tuấn Kiệt ngay sau khi người vệ sĩ mà Hoàng Tuấn Kiệt cử đi theo bảo vệ Tú Linh,bị Vũ Gia Minh cho một nhóm vệ sĩ đánh bất tỉnh và nhốt tại một căn nhàgỗ, mục nát trong rừng gần cao xu, ở vùng ngoại ô, cách thành phố hơnhai tiếng đi xe.

Vũ Gia Minh muốn anh ta phải báo cáo lại nhất cử nhất động của HoàngTuấn Kiệt cho hắn biết. Là một người thâm trầm, thông minh và nhạy bén,hắn có thể dễ dàng đoán ra nhất định Hoàng Tuấn Kiệt sẽ không để cho hắn dễ dàng mang Tú Linh sang Hồng Kông như thế. Mặc dù đoán trước đượcrằng Hoàng Tuấn Kiệt sẽ làm tất cả vì Thư Phàm, thậm chí bỏ dở cả côngviệc để bay sang Hồng Kông tìm hắn, nhưng mà hắn vẫn thích được làm chủtrò chơi hơn, vẫn thích đùa giỡn Hoàng Tuấn Kiệt và Thư Phàm một trận,muốn hai người nếm mùi khổ sở vì tội dám ngăn cản hắn tiếp cận và giữchặt Tú Linh ở bên cạnh mình.

Sau khi đã tận mắt chứng kiến Hoàng Tuấn Kiệt và Thư Phàm lên máy bay,xác minh được chuyến bay đi Hồng Kông thật sự đã cất cánh, lúc này, anhta mới dám gọi điện báo cáo với Trợ lý Tân.

……………………………..

4 giờ 50 phút, tại Khách sạn Hong Kong SkyCity Marriott, Đảo Lạn Đầu, Hồng Kông.

Trước khi sang Hồng Kông công tác, Vũ Gia Minh đã cho người sắp xếp ổnthỏa chỗ ăn chỗ ở, phương tiện đi lại, thậm chí hắn còn mua được mộtbiệt thự ở đây để ở mỗi khi phải sang Hồng Kông công tác, nhưng lần nàymang Tú Linh đi cùng, muốn Tú Linh được ngắm những cảnh đẹp nổi tiếngcủa thành phố Lạn Đầu, nhất là công viên giải trí Disneyland, Vũ GiaMinh đã thuê một căn phòng trong khách sạn năm sao Hong Kong SkyCityMarriott.

Đối với một cô nhân tình như Tú Linh, làm thế này, Vũ Gia Minh đã quámức coi trọng, dùng những cách thức đặc biệt để đối đãi. Dần dần, Vũ Gia Minh không chỉ đơn giản coi Tú Linh là thú cưng của mình, mà còn hơnthế nữa.

Từ lúc bước vào căn phòng trong khách sạn trên lầu sáu, Tú Linh mắt đềphòng nhìn Vũ Gia Minh như đề phòng một con sói đang chuẩn bị ăn thịtmình, lúc nào cũng duy trì khoảng cách hơn ba mét đối với Vũ Gia Minh,chỉ cần hắn tiến đến gần là run sợ chạy ra xa.

Vũ Gia Minh vừa bực mình vừa buồn cười, không hiểu vì lý do gì lúc cònngồi trên xe ô tô và theo hắn đi vào trong khách sạn, Tú Linh còn nắmtay hắn, một khắc cũng không rời, thế mà khi lên đến đây, Tú Linh lạihoảng sợ, mắt đề phòng nhìn hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt vì sợ.

Hắn thừa nhận mình không phải là một người tốt, nhưng mà kể từ lúc mangTú Linh sang đây, hắn đã cố nén nhịn không làm chuyện gì tổn thương đếnTú Linh. Tại sao Tú Linh không chịu hiểu, còn tiếp tục đề phòng hắn, căm ghét hắn, coi hắn là một tên ôn dịch?

“Tú Linh!” Vũ Gia Minh cố nén giận, hạ giọng gọi nhỏ, “Đừng sợ, tôi không làm gì cô đâu.”

Tú Linh nhìn khuôn mặt đẹp trai, cùng nụ cười xấu xa tựa như ác ma củaVũ Gia Minh, nỗi sợ hãi trong lòng không những không giảm đi, mà còntăng lên ngùn ngụt.

Vỗ nhẹ xuống ga rải giường màu trắng, Vũ Gia Minh dụ dỗ Tú Linh: “Cô đãchạy nhảy và đứng suốt từ nãy đến giờ chắc cũng mỏi chân rồi, mau đến đây ngồi xuống đi.”

Tú Linh liếc mắt nhìn chiếc giường rải nệm màu trắng rộng gần hai méttrong phòng, lại liếc mắt nhìn khuôn mặt đẹp trai có nụ cười xấu xa nhưác ma của Vũ Gia Minh. Bất giác Tú Linh đi giật lùi, nơm nớp lo sợ nhìnVũ Gia Minh, hai tay ôm chặt lấy chiếc gối bông màu trắng trước ngực,lắc đầu nguầy nguậy tỏ ý là mình không mệt, không mỏi chân, không muốnngồi cùng một chỗ với Vũ Gia Minh.

“Nhóc con! Cô hãy chờ đấy, chờ xem tôi sẽ xử cô thế nào? Hừ! Dám cáilãi mệnh lệnh của tôi, dám coi tôi là một tên ôn dịch?” Vũ Gia Minhnghiến răng ghiến lợi, hỏa khi bốc cao ngùn ngụt trong đầu, chỉ muốnnhanh chóng xông lên bắt lấy Tú Linh, trừng phạt Tú Linh một trận thậtnặng, nếu có thể ăn nuốt được Tú Linh vào bụng thì càng tốt.

Mặc dù trong đầu đang có những ý nghĩ hết sức đen tối, nhưng ngoài mặtvẫn giữ nụ cười ôn hòa, dịu giọng bảo Tú Linh: “Cô đừng đứng cách xa tôi như thế có được không? Tôi đã hứa tôi sẽ không làm gì cô, thì cô phảitôi tin tôi chứ? Hay là tôi thề cho cô nghe nhé?”

Vũ Gia giả vờ nhăn nhó khổ sở, dơ bàn tay phải lên cao, mắt chăm chútheo dõi biểu hiện trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Tú Linh, miệng rõng rạcnói: “Tôi – Vũ Gia Minh thề rằng nếu tôi có bất cứ hành động gì xâm phạm đến cô Bạch Tú Linh, sẽ để cho cô Bạch Tú Linh có quyền muốn làm gì thì làm.” Mấy câu cuối Vũ Gia Minh cố ý hạ giọng, nháy mắt với Tú Linh, bộdạng giống hệt một tên vô lại, không đứng đắn.

Tú Linh mở to mắt nhìn Vũ Gia Minh. Từ bé đến giờ Tú Linh vốn là một côgái dễ tin người, luôn tin rằng chỉ cần người khác dơ tay lên thề thốt,thì nhất định sẽ thực hiện đúng những gì mà mình nói.

Cơ thể căng cứng của Tú Linh thả lỏng dần dần, tinh thần đề cao cảnh giác cùng vơi đi được một nửa.

“Có..có thật là nếu anh xâm…xâm phạm tôi thì tôi sẽ có quyền xử phạt anh?” Tú Linh ngây thơ, ấp úng hỏi Vũ Gia Minh.

“Thật!” Vũ Gia Minh khoái trá cười thầm trong bụng, “Tôi sẽ để cho côtha hồ muốn làm gì tôi cũng được, nếu tôi không giữ được lời hứa củamình.” Để tạo lòng tin của Tú Linh, Vũ Gia Minh không ngần ngại ngồinghiêm chỉnh, nghiêm túc nhắc lại lời thề của mình cho Tú Linh nghe.

“Nhưng mà nhỡ đâu anh lật lọng, không chịu làm theo lời hứa của mình thì sao?” Mặc dù Tú Linh đã dần siêu lòng, nhưng vẫn chưa tin hẳn.

“Nhóc con! Cô cũng được lắm!” Vũ Gia Minh mắng thầm Tú Linh.

“Nếu cô không tin tôi, chúng ta có thể làm một tờ giấy cam kết, cùng nhau kí tên và đóng dấu. Thế nào, cô đồng ý chứ?”

Tú Linh suy nghĩ một chút, rồi gật đầu nói: “Tôi đồng ý.”

Vũ Gia Minh chẳng khác gì một tên xấu xa, đang đi lừa một đứa trẻ con rơi vào bẫy của mình.

Xé một tờ giấy, Vũ Gia Minh vừa hí hoáy viết, vừa cố nén cười đến run cả vai, khuôn mặt đỏ bừng, tay bịt chặt miệng. Nếu Tú Linh biết được trong đầu Vũ Gia Minh đang nghĩ gì vào lúc này, đảm bảo Tú Linh sẽ tông cửabỏ chạy và tránh xa hắn càng xa càng tốt.

Tú Linh thận trọng tiến gần đến Vũ Gia Minh, vừa đi vừa dừng lại nghengóng động tĩnh, vừa để ý xem Vũ Gia Minh có bất thình lình đứng bật dậy và tóm lấy mình không.

Vũ Gia Minh mặc dù đang cúi đầu, tay đang viết trên tờ giấy, nhưng mắtvẫn kín đáo quan sát Tú Linh. Thật ra, nếu Vũ Gia Minh muốn bắt Tú Linh, muốn cường bạo Tú Linh, thì hắn đã làm từ lâu rồi, nhưng hắn không muốn sử dụng cách đê tiện đó, hắn muốn Tú Linh chấp nhận hắn và tình nguyệntrở thành người phụ nữ của hắn khi đã sẵn sàng.

Tú Linh thấy Vũ Gia Minh không có biểu hiện gì đáng nghi ngại, dần dầnnới lỏng đề phòng đối với Vũ Gia Minh, chân chậm chạp tiến đến gần, rụtrè ngồi trên mép giường cách xa Vũ Gia Minh gần một mét.

Vũ Gia Minh cười thầm, không ngẩng đầu lên nhìn Tú Linh, giả vờ coi nhưkhông để ý đến sự tồn tại của Tú Linh, chăm chú ghi trên tờ giấy.

Một lát sau, Vũ Gia Minh chuyển tờ giấy qua cho Tú Linh xem, nội dung không khác những gì mà cả hai đã thỏa thuận lúc nãy.

Tú Linh cầm lấy bút, nắn nót kí tên mình dưới góc trái của tờ giấy.

“Xong rồi!” Tú Linh vui vẻ nói, “Anh nhớ phải thực hiện đúng những gì mà anh đã ghi trong này, nếu không tôi sẽ xử phạt anh.”

Nhìn Tú Linh cười rộ lên, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp tươi mát, tràn đầy sức sống, đôi mắt to tròn đen láy lung linh giống như những ánh saotrên trời, Vũ Gia Minh thấy dụng tâm của mình thật đáng. Nếu có thể tiếp tục được nhìn thấy nụ cười giống như gió xuân của Tú Linh, thì dù cóphải làm nhiều hơn thế này nữa, hắn cũng làm, huống gì chỉ là một tờgiấy, với vài dòng chữ trẻ con.

“Được rồi! Cô chắc cũng đã đói và mệt rồi, cô đi tắm đi, lúc nữa hai chúng ta còn phải đi ăn cơm tối nữa!”

Tú Linh nghe lời, đứng lên. Chỉ cần Vũ Gia Minh hứa không làm gì quáđáng với mình, Tú Linh sẽ không còn đề phòng hắn, và không chống đối lại hắn nữa.

Hình bóng Tú Linh vừa mới khuất sau cánh cửa phòng tắm, chuông điện thoại của Vũ Gia Minh reo vang.

Người đang gọi cho hắn là Trợ lý Tân

“Nói đi!” Vũ Gia Minh liếc mắt nhìn cánh cửa phòng tắm vừa mới khéplại, nhốt thân hình nhỏ nhắn và quyến rũ của Tú Linh ở bên trong, miệnglạnh lùng giục Trợ lý Tân.

“Thưa cậu chủ! Người vệ sĩ mà cậu bảo tôi cử đi theo dõi Hoàng TuấnKiệt, lúc nãy vừa mới gọi điện thông báo cho tôi một tin.” Trợ lý Tânrun giọng, hồi hộp chờ nghe phản ứng của Vũ Gia Minh.

“Hoàng Tuấn Kiệt và Thư Phàm đã lên máy bay rồi đúng không?” Vũ Gia Minh mỉm cười, nụ cười khiến người khác rùng mình ớn lạnh.

“Hóa ra cậu chủ đã đoán trước hết cả rồi.” Trợ lý Tân thất vọng vì không thể khiến Vũ Gia Minh ngạc nhiên, tuy nhiên lại khâm phục trí tuệ củahắn.

“Họ đã lên máy bay lúc mấy giờ?”

“4 giờ 15 phút chiều.”

“Tốt lắm. Bây giờ cậu ngay lập tức cử một người vệ sĩ trực sẵn ở sân bay quốc tế Hồng Kông. Khi nào họ hạ cánh, phải bí mật bám theo, tìm hiểuxem họ đi những đâu, làm những gì, sau đó báo lại cho tôi biết.”

“Vâng, thưa cậu chủ.”

Vũ Gia Minh cúp máy, một tay khoanh trước ngực, một tay chống cằm, đứnggiữa phòng, dáng vẻ rơi vào suy tư, đầu óc bắt đầu tính toán đường đinước bước một cách cẩn thận và chặt chẽ.

Hoàng Tuấn Kiệt và Vũ Gia Minh là bạn thân từ nhỏ, lớn lên lại đấu đáqua lại, nên họ hiểu rõ tính cách của đối phương, có thể đoán trước được người kia định làm gì. Trước đây, vì công việc làm ăn kinh doanh củagia đình, họ từ bạn thân trở thành địch thủ, nay vì hai chị em Thư Phàm, họ lại tiếp tục đấu trí với nhau. Xem ra cuộc chiến giữa họ còn phảitiếp tục dài dài.

“Á…á….á….!” Đột nhiên trong phòng tắm vọng ra tiếng hét lảnh lót và hoảng loạn của Tú Linh.

Khóe môi Vũ Gia Minh nhếch lên, đôi mắt sắc bén bắn ra một tia xẹt đầygian tà và xấu xa rồi nhanh chóng biến mất như chưa từng xuất hiện.

Vứt điện thoại di động lên giường, Vũ Gia Minh phóng nhanh đến cánh cửaphòng tắm, tay gõ liên tục lên cánh cửa, miệng hốt hoảng hỏi to: “TúLinh! Cô không sao chứ?”

“Chu..uột……chuột….!” Tú Linh mặt mũi tái nhợt, mái tóc ướt nhẹp, ngồibệt xuống sàn nhà, hai tay ôm chặt lấy chiếc áo choàng tắm màu trắng,người run bần bật.

Vũ Gia Minh đá mạnh vào cánh cửa.

“Rầm!”, “Phành!” Hai âm thanh liên tiếp vang lên cùng một lúc do VũGia Minh thô bạo đá bay cánh cửa, khiến nó va đập mạnh vào bờ tường.

Tú Linh đang trong trạng thái hoảng loạn, tự dưng thấy có người phá cửaxông vào, hơn nữa hai âm thanh kia giống hệt cảnh khủng bố đến bắt contin, Tú Linh sợ tới mức trái tim gần như ngừng đập, suýt ngất xỉu nằmmềm nhũn trên sàn nhà, nước mắt nước mũi tuôn như mưa, sắc mặt nhợtnhạt.

Vũ Gia Minh đau lòng nhìn cảnh Tú Linh ngồi bệt xuống sàn nhà, mái tócđen dày mềm mượt dài đến ngang eo ướt nhẹp nước, khuôn mặt nhỏ nhắn táinhợt đầy nước mắt, tay ôm chặt lấy chiếc áo choàng tắm trước ngực.

Không kịp suy nghĩ gì, Vũ Gia Minh vội bế Tú Linh lên, nhanh chân đi ra phòng ngủ, đặt Tú Linh ngồi trên giường.

“Chu..ột…chuột…!” Tú Linh lẩm bẩm, thì thào lập đi lặp lại câu ấy trong miệng đến mấy lần.

“Đừng sợ! Có tôi ở đây rồi!” Vũ Gia Minh ôm lấy cơ thể nhỏ bé lạnhtoát, đang run rẩy của Tú Linh vào lòng, tay vỗ nhẹ vào lưng, miệngkhông ngừng vỗ về an ủi.

Tú Linh vùi mặt vào ngực Vũ Gia Minh, sợ hãi khóc đến khàn cả giọng, nước mắt nước mũi tèm lem.

Vũ Gia Minh thở dài, lòng đau như cắt, cố gắng ôm chặt lấy Tú Linh vàotrong lồng ngực rộng rãi và ấm áp của mình, dùng giọng nói dịu dàng vàngọt ngào để xua tan đi nỗi sợ hãi mà Tú Linh vừa mới gặp phải.

Mất một lúc lâu, Tú Linh mới lấy lại được bình tĩnh, ngồi thẳng người, dùng tay quẹt nước mắt.

“Cô cảm thấy trong người thế nào?” Vũ Gia Minh quan tâm hỏi, mắt âu yếm nhìn Tú Linh.

“Tôi…tôi thấy khá hơn rồi.” Tú Linh sụt sịt, run giọng đáp.

“Cô có cần tôi gọi bác sĩ cho cô không?”

“Không cần, tôi không cần bác sĩ.” Tú Linh lắc đầu nguầy nguậy, ngẩng mặt, đáng thương nhìn Vũ Gia Minh.

Nhìn Tú Linh trong bộ dạng yếu đuối, khóc đỏ cả mắt, chóp mũi thanh túhồng hồng, đôi môi mỏng màu đỏ như son chu ra, mái tóc ướt nhẹp đang rỏnước xuống cổ, lăn dài xuống…..

Vũ Gia Minh đông cứng cả người, hơi thở dồn dập, mắt ngây dại nhìn TúLinh không chớp mắt, trái tim có hàng trăm hàng nghìn con nai con đangchạy loạn, mặt đỏ bừng.

“Trời ạ! Người định thử thách sức chịu đựng của con hay sao, mà bắt con phải nhìn thấy hình ảnh quyến rũ, gợi cảm có sức công phá mạnh mẽ đốivới con, khi cô ấy không mặc quần áo thế này?” Vũ Gia Minh nuốt nướcbọt, cổ họng khô khốc, đau khổ nguyền rủa ông Trời, khi bắt hắn phảichịu đựng cảnh có mỹ nhân ở bên cạnh, nhưng không được phép động vào,bắt hắn phải tiếp tục nhịn, phải thực hiện lời hứa không được xâm phạmvào Tú Linh. Chưa có lúc nào Vũ Gia Minh lại thấy khổ sở, muốn quát ầmlên, và muốn đập phá hết mọi thứ như lúc này.

Hình ảnh hiện giờ mà Vũ Gia Minh nhìn thấy là hình ánh bán khỏa thân của Tú Linh. Do lúc gội đầu và tắm rửa xong, Tú Linh với lấy chiếc áochoàng tắm ở trên mắc áo, nhưng không biết vì lí do gì một con chuột làm bằng thú nhồi bông màu xám đen trông giống như thật rơi từ trên áochoàng tắm xuống dưới nền nhà.

Tú Linh là một cô gái hơi nhát gan, rất sợ chuột. Thoạt nhìn con chuộtlàm bằng thú nhồi bông kia quá giống nên Tú Linh thần hồn át thần tínhđã hét ầm lên, mà không phân biệt được đâu là giả đâu là thật.

Tú Linh ngây thơ, hoàn toàn không biết mình đang phô bay nửa thân thểcủa một người phụ nữ đã trưởng thành cho Vũ Gia Minh xem. Không chỉ cóthể, Tú Linh còn chớp chớp mắt nhìn Vũ Gia Minh, đáy mắt long lanh lệ,khuôn mặt nhỏ nhắn từ tái nhợt đã dần lấy lại được sinh khí, mái tóc màu đen tuyền phủ trên nền da trắng hồng càng khiến Tú Linh trở nên quyếnrũ, khêu gợi, rung động lòng người.

Vũ Gia Minh là một người có kinh nghiệm tình trường dày dạn, từng chungchạ với nhiều cô gái, nhưng chưa từng có người nào khiến hắn ngắm nhìn đến mất hồn, mắt si dại, phải cố gắng nhẫn nhịn, cố gắng kìm nén mongmuốn mãnh liệt là có thể chiếm đoạt Tú Linh ngay lập tức.

Tấm mắt của Vũ Gia Minh không tự chủ đã di chuyển dần xuống dưới theogiọt nước đang chảy từ má xuống cổ dọc theo quai xanh, lăn dần xuống…

“Phụt!” Mặt Vũ Gia Minh đỏ bừng như hơ phải lửa, nhiệt độ trong cơ thểbốc cao lên đến tận đỉnh đầu, đang thiêu đốt hết tất cả các tế bào, đốtcháy suy nghĩ của Vũ Gia Minh.

Lỗ mũi Vũ Gia Minh chảy ra hai dòng máu đỏ, đôi mắt mờ mịt phủ hơi sương, mặt dại ra trông chẳng khác gì một tên ngố.

“Anh….anh chảy máu!” Tú Linh sợ hãi kêu lên, vội vàng nhỏm dậy định lấy hộp khăn giấy đặt trên bàn kính kê ở giữa phòng, để chặn máu cam cho Vũ Gia Minh.

Tú Linh đứng dậy, chiếc áo choàng tắm tuột khỏi tay, rơi xuống chân. Bây giờ Vũ Gia Minh có thể trọn vẹn ngắm nhìn thân hình vệ nữ của Tú Linh.

Mắt Vũ Gia Minh trợn tròn, máu cam ồ ạt chảy ra, mặt đỏ rực như hỏathần. Vũ Gia Minh là một chàng trai có diện mạo bề ngoài xinh đẹp vàquyến rũ còn hơn cả một nữ tử, lúc này hắn đã biến thành một quả táochín mọng, chỉ đáng tiếc là mũi hắn lại đang chảy máu cam, nếu khôngngười khác đã xông lên cường bạo hắn, ăn hắn vào bụng rồi.

Tú Linh nhảy xuống đất, không mặc quần áo, cứ thể chạy đến chiếc bàn kê ở giữa phòng.

Vũ Gia Minh càng nhìn, máu cam càng lúc càng chảy ra nhiều, đầu choáng váng xây xẩm, nằm vật ra giường.

“Chúa ơi! Con phát điên lên mất!” Vũ Gia Minh than trời kêu đất, giờhắn mới hiểu là đôi khi có được một cô người yêu trẻ con, ngây thơ,không hiểu chuyện, còn đáng sợ hơn có một cô người yêu sắc sảo và khônkhéo nhiều.

Tú Linh tuy không có ý định quyến rũ hắn, câu dẫn hắn, muốn hắn xa vàobẫy, nhưng lại khiến hắn động tâm, hắn có tình cảm, càng lúc càng mãnhliệt. Chỉ vì muốn có được trái tim của Tú Linh, mà giờ đây hắn phải sống khổ sở và tự hành hạ chính mình như thế này đây.

Tú Linh cầm lấy hộp khăn giấy, ngay lập tức phóng lên giường, đút ngayvào mũi Vũ Gia Minh, miệng ân cần hỏi han: “Anh không sao chứ? Có cầntôi gọi bác sĩ cho anh không?”

Vũ Gia Minh không dám mở mắt nhìn Tú Linh, miệng yếu ớt trả lời: “Cô….cô có thể mặc quần áo vào được không?”

Tú Linh vội cúi xuống nhìn cơ thể mình.

“A….a…..a…!” Chỉ sau một giây, tiếng hét lảnh lót của Tú Linh lại vang lên.

Vội vứt bỏ hộp khăn giấy trên giường, tay vơ lấy chiếc áo choàng tắm, Tú Linh phóng nhanh vào phòng tắm với tốc độ điện xẹt.

“Rầm!” Cánh cửa phòng tắm bị thô bạo đóng lại.

Lúc này Vũ Gia Minh mới dám mở mắt, tay đặt lên trán, mặt xám ngoét vìmất nhiều máu, hai lỗ mũi của hắn vẫn còn ấn hai chiếc khăn giấy. Trôngbộ dạng Vũ Gia Minh bây giờ có thể nói là thảm hại và thiểu não chưatừng thấy. Giờ hắn mới thấm thía được rằng làm người tốt không dễ mộtchút nào. Hắn ước giá mà hắn cứ cường bạo Tú Linh thì hay biết mấy, nếuhắn làm thế, hắn đã không phải khổ sở như bây giờ, cũng không mất mặtđễn nỗi chảy máu cam đầm đìa.

Càng ghĩ Vũ Gia Minh càng tự trách bản thân mình, càng tự nguyền rủachính mình ngu ngốc, tự dưng lại giả vờ đóng vai một người tốt. Nếu việc này còn xảy ra thêm một lần nữa, hắn sẽ không đảm bảo được là hắn còntiếp tục chịu đựng được hơn nữa.

Tú Linh vộ vội vàng vàng mặc áo choàng tắm, sắc mặt thay đổi liên tục, xấu hổ đến mức muốn đập đầu vào tường để tự sát.

Quá run, Tú Linh phải khó khăn lắm mới buộc được sợi dây quanh eo, ngồibệt xuống sàn nhà, vò đầu bứt tóc, Tú Linh không ngừng kêu khổ, khôngngừng lẩm bẩm câu: “Con chết mất! chết mất!” đến mấy trăm lần.

Bên ngoài, mặt trời đang dần lặn xuống biển, ánh sáng ban ngày đangnhường lại màu đen của màn đêm, đường phố đã lên đèn, các cửa hiệu tấpnập người ra người vào, cuộc sống ồn ào và đông vui.

Trong căn phòng khách sạn trên lầu sáu, một người nằm im trên giường,một người ngồi bất động trong phòng tắm, cả hai đang trốn tránh lẫnnhau, chưa ai đủ dũng khí để đối mặt với tình huống tế nhị và nhạy cảmlúc nãy.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là các bạn trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang uber for start up chẳng hạn như huong dan cach mo doc file dwg online khong can phan mem, cach xem mat khau wifi tren dien thoai android chắc chắn những thủ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.